28. Chương 28: Ngoại truyện Phùng Bắc (5)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 28: Ngoại truyện Phùng Bắc (5)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Upehehe
18.
Phùng Bắc ở Bắc Kinh chỉ có một chỗ ở, vẫn luôn sống theo chủ nghĩa độc thân.
Chưa từng có người yêu cũ nào từng sống chung với hắn.
Những ngày trước đây, Phùng Bắc thà ôm linh kiện xe ngủ ở phòng khách tại trường đua còn hơn đưa bất kỳ ai về nhà qua đêm.
Không vì lý do gì đặc biệt, chỉ là cuộc hôn nhân của cha mẹ hắn hỗn loạn và lố bịch đến mức hoang đường, khiến Phùng Bắc chẳng hề có hứng thú trở thành bản sao của họ.
Lâm Đường Uyên từng nhận xét hắn như một kẻ phiêu bạt theo gió, sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng chân.
Phùng Bắc thấy anh ta có vẻ đánh giá mình quá cao rồi, bản chất hắn tham tiền háo sắc, đúng là một kẻ tục tằn bậc nhất thì có.
Chỉ cần ai đó chọc trúng điểm G, hắn sẽ không chút do dự, dùng mọi cách để mà… chiếm lấy cho bằng được.
19.
Đối với tình yêu, Phùng Bắc không hiểu rõ, cũng chẳng muốn suy nghĩ phức tạp.
Thích thì theo đuổi.
Hắn luôn thích tặng những thứ tốt nhất trên đời cho người mình yêu.
Như lần đó Lạc Thượng từ chối đi khách sạn, Phùng Bắc vẫn rất lịch sự đưa y về nhà.
Sau khi nhớ kỹ địa chỉ, hắn nhìn theo bóng lưng Lạc Thượng đi vào căn hộ.
Hắn thích thú quan sát, cảm thấy vẻ ngoài và hành động của Lạc Thượng quá khác biệt so với giới trẻ bây giờ: khuôn mặt tràn đầy sức sống, nhưng cử chỉ lại cứng nhắc, cổ điển đến lạ, giống như một đứa bé ngoan sống quá mệt mỏi vậy.
Phùng Bắc miết đầu ngón tay mình, cảm giác muốn dạy hư y lại càng trở nên mãnh liệt.
20.
Lạc Thượng vốn dĩ chỉ là một ngôi sao nhỏ vô danh. Nhưng có Phùng Bắc đứng sau hậu thuẫn, ông chủ bóc lột kia cũng là người hiểu chuyện, lập tức sắp xếp tài nguyên cho y.
Các đạo diễn đều rất tinh ý, đã có người đầu tư vốn cho đoàn, mà gương mặt của y lại còn bắt mắt thế này.
Ai cũng có lợi, cớ gì lại không chào đón chứ?
Lạc Thượng thậm chí còn không có quản lý riêng, mỗi khi chạy lịch trình đều tự mình lo liệu mọi việc.
Phùng Bắc sao có thể bỏ lỡ cơ hội ở bên cạnh y như vậy được? Hắn rất tự tin, chưa đầy nửa tháng nữa hắn sẽ thu phục được tên tiểu bạch kiểm này.
Nhưng làm kim chủ nào có dễ dàng.
Mới có một ngày mà Phùng Bắc đã kiệt quệ đến mức muốn bỏ cuộc.
Sống trong nhung lụa bấy nhiêu năm nay, ngay cả trên trường đua xe cũng không mệt mỏi như thế này, hắn vội gọi điện nhờ người chuyên nghiệp đến chăm sóc Lạc Thượng.
Lúc này, hai người đang ngồi trong xe bảo mẫu, Phùng Bắc ngồi cạnh Lạc Thượng tủi thân oán thán, tiện thể cố ý dùng chân dài cọ cọ vào người y.
Phùng Bắc than khổ với Lạc Thượng, “Chạy tới chạy lui mệt quá, anh lái xe muốn ói tới nơi rồi.”
Tay lại không an phận, như có như không chạm vào cánh tay Lạc Thượng.
Lạc Thượng ngồi đó như một vị hòa thượng điển trai, ngoài mặt tỏ vẻ thanh tâm quả dục, thực tế tai đã đỏ bừng, ánh mắt nhìn Phùng Bắc ngoài sự kìm nén ra còn lộ rõ dục vọng.
21.
Khi Phùng Bắc uống nước, cổ họng yếu ớt lộ ra, yết hầu khẽ nhấp nhô, vài giọt nước rơi xuống đôi môi đỏ hồng, thật thích hợp để cắn một cái.
Ánh mắt Lạc Thượng cố gắng kìm nén, giấu đi sự cương cứng dưới háng, thay đổi tư thế, vẻ mặt nghiêm túc thờ ơ.
Nhưng y vẫn không nhịn được mà đưa tay ra, đầu ngón tay thô ráp do trước đây thường xuyên cầm súng vẫn còn hằn rõ.
Giờ đây nhẹ nhàng lau đi những giọt nước trên khóe môi Phùng Bắc.
Làn da Phùng Bắc rất mỏng manh, dù không dùng nhiều lực nhưng vẫn lập tức để lại một vệt hồng.
Đẹp thật.
Lạc Thượng tự lẩm bẩm trong lòng.
Phùng Bắc sửng sốt một lát, thầm hít một hơi.
Làm gì mà dùng sức mạnh thế, đau quá.
22.
Đáng lý ra hai người nên ai về nhà nấy.
Phùng Bắc vẫn không hiểu sao thằng nhóc tiểu bạch kiểm Lạc Thượng này lại có sức mạnh lớn đến vậy.
……
Không đúng, rất không đúng chút nào.
Thế là hắn nhất quyết đòi đến nhà Lạc Thượng để xem thử.
Lạc Thượng chịu thua trước sự quấy phá của Phùng Bắc, y im lặng không nói gì. Phùng Bắc vừa định lớn tiếng nháo nhào, y lập tức dùng tay bịt cái miệng ồn ào của hắn lại.
Lòng bàn tay phủ lên đôi môi hơi cong của Phùng Bắc, hơi ấm lan tỏa, đầu lưỡi ướt át trơ trẽn đưa ra liếm láp lòng bàn tay nhạy cảm.
Bị cảm giác ngứa ngáy xâm chiếm, Lạc Thượng buông tay ra, nhưng lại bị Phùng Bắc ôm chầm lấy. Gương mặt mềm mại, điển trai ấy cười rộ lên làm tim y đập nhanh.
“Lạc Thượng ơi.”
“Em thật sự không muốn thử với anh sao?”