Chương 9: Chạm vào mới biết cứng mềm

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 9: Chạm vào mới biết cứng mềm

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi liếc mắt nhìn sang chàng thiếu niên rạng rỡ đang chầm chậm bước về phía mình, như một làn gió thoảng qua, chiếc balo đeo sau lưng, áo khoác đồng phục màu trắng xanh không cài nút, để lộ yết hầu và xương quai xanh.
Chết tiệt, nhìn mà thấy thèm khát.
Uyển Kiêu đóng cửa xe lại, không gian kín mít gợi cho người ta những suy tưởng vẩn vơ.
Tôi ngửi thấy mùi hương cơ thể cậu ta thoang thoảng, hơi thở giao hòa, nhiệt độ cơ thể dâng trào.
Hơi thở tôi nghẹn lại, không hiểu sao chợt ngửi thấy mùi giống như tinh dịch thoang thoảng đâu đây.
Tôi giả vờ thờ ơ nhìn Uyển Kiêu, chẳng biết phải mở lời thế nào.
Cậu ta dường như biết điều đó, cười hỏi tôi, “Anh Hoắc ơi, mình đi ăn chỗ nào ạ?”
Giọng điệu cậu ta vô cùng bình thường, nhưng tôi lại không kìm được mà suy nghĩ bậy bạ, rồi đáp lời.
“Còn nhớ chỗ cậu từng nhắc tới không?”
Uyển Kiêu hiểu ý tôi, thắt dây an toàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi chăm chú, giọng nói trầm thấp, “Việc lớn như mời anh Hoắc ăn tối thì đương nhiên em phải nhớ rồi chứ.”
Trước đó, thằng nhóc đã không ít lần nhắc tới một nhà hàng Pháp trên Wechat.
Điều này đã thành công thu hút sự chú ý của tôi.
Từ trường trung học phổ thông số bốn đi tới đó chỉ tốn khoảng nửa tiếng.
Tôi nghĩ mình rất có khả năng tự chủ, chỉ có điều không gian trong xe quá chật chội để hai người tay chân dài thòng cùng ngồi.
Cơ thể cậu ta nóng quá.
Cuối cùng cũng đến được nhà hàng, tôi tắt máy và bước xuống xe như thể đang chạy trốn.
Nhân viên phục vụ vừa thấy tôi liền dẫn đến chỗ đã đặt trước.
Còn Uyển Kiêu đằng sau lại thong thả bước đi, đeo balo một bên, mặc đồng phục màu xanh trắng, gương mặt ngây thơ trong sáng hệt như một chú cừu non.
Nhưng một khi tiếp xúc mới biết thế nào là khiến người ta mềm nhũn cả chân.
Không phải chú cừu non, mà là một con sói đội lốt cừu non.
Sau khi ngồi xuống, ánh mắt cậu ta nhìn tôi như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, thưởng thức vô hạn, tán dương, kèm theo khát vọng chiếm hữu và dục vọng ẩn giấu.
Tôi cúi đầu tự mở thực đơn, để lộ phần cổ yếu ớt nhất.
Hôm nay tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng, kết hợp với dây da đeo vai màu đen.
Món Pháp ăn đi ăn lại cũng chỉ có mấy món đó, tôi cũng chẳng tha thiết xem nhiều.
Uyển Kiêu thuần thục gọi món, nào là kem sương mù, mì ý sữa tươi,… tôi tự trách mình đầu óc dâm dục, toàn nghĩ đến mấy thứ không đứng đắn mãi thôi.
Phục vụ hỏi tôi, “Thưa ngài, ngài cũng dùng giống vị khách này luôn ạ?”
Tôi khẽ ừ một tiếng, sau đó bình thản nhìn Uyển Kiêu.
Dù cậu ta mặc đồng phục, nhưng cái kiểu hay lui tới nhà hàng xa hoa sau khi tan học thế này thì rõ ràng là cậu ấm nhà giàu rồi còn gì.
Tốt, không phải là tôi có muốn chà đạp cậu ta hay không, mà là cậu ta có nguyện ý để tôi chà đạp hay không.
Mà tôi nghĩ, chắc là cậu ta muốn lắm rồi.
Vì tôi đã nhìn thấy gói bao cao su trong túi áo đồng phục của cậu ta.
Đúng nhãn hiệu tôi thích, lại còn vị bạc hà, thật tuyệt.
Sau khi ăn tối xong, tôi đề nghị đi bơi, cậu ta lập tức hăng hái hẳn lên.
Tôi cố kìm nén cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy, cứ thấy như mình tự lấy đá đập vào chân.
Tôi sánh vai đi cùng cậu ta, hỏi, “Không tính quay về học à?”
Cậu ta sốt sắng trả lời, “Em nhận được thư mời vào đại học rồi, lâu quá em không bơi…”
Rõ ràng mới mấy ngày trước tôi còn thấy video thằng nhóc này bơi đủ kiểu.
Nói dối tất nhiên là không tốt, nhưng vẫn đúng gu tôi.
Hồ bơi trong nhà được bao trọn, không một bóng người.
Trong phòng thay đồ đã chuẩn bị sẵn hai chiếc quần bơi mới tinh.
Tôi và Uyển Kiêu bị ngăn cách bởi một bức tường tủ chứa đồ, chỉ chừa lối đi bé tí đủ cho một người.
Chỉ cần tôi xoay người lại là có thể thấy cậu ta đã cởi đến đâu rồi.
Tôi cởi nút áo sơ mi, tháo dây đai đeo vai da màu đen ra, bàn tay đổ mồ hôi không nhịn được buông thõng xuống, cuối cùng hơi quay đầu lại nhìn Uyển Kiêu bên kia.
Đúng y như tôi tưởng tượng, thân hình cao lớn cường tráng, cơ bắp không quá lố lăng nhưng rất săn chắc và gợi cảm, lại còn trẻ tuổi khỏe mạnh, giờ trần trụi làm người ta nhìn rõ mồn một bờ vai rộng, vòng eo thon, đôi chân vừa dài vừa lực.
Uyển Kiêu chỉ còn lại một chiếc quần lót màu đen.
Tim tôi đập loạn xạ đến nỗi mặt cũng đỏ bừng lên.
Chết tiệt, trông dâm không chịu nổi.
Nhưng cảnh tượng ngay sau đó càng khiến chân tôi bủn rủn hơn.