Năm Tháng Mang Anh Đi
Quà từ xa
Năm Tháng Mang Anh Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa tháng sau, Diệp Chi Hằng quay về.
Máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay thành phố A, anh không về nhà mà tức tốc chạy thẳng đến thành phố C.
Khi anh hối hả bước vào công ty, đúng lúc buổi trưa vừa mới bắt đầu.
Tôi và Cố Hải Dương đang ăn trưa trên sân thượng công ty.
Cả hai đang cười nói vui vẻ thì đột nhiên Diệp Chi Hằng xuất hiện, làm gián đoạn cuộc trò chuyện.
"Chào tổng giám đốc Diệp."
Cố Hải Dương lập tức đứng bật dậy, nhìn Diệp Chi Hằng rồi quay sang tôi, "À… tôi đi trước, hai người cứ chuyện trò."
Cậu ta chạy nhanh như gió, đến mức quên luôn hộp cơm mới ăn được mấy miếng.
Diệp Chi Hằng ngồi xuống đối diện tôi, im lặng khá lâu không nói lời nào.
"Anh ăn chưa?"
Tôi phá vỡ bầu không khí ngượng ngập.
Dù đã chia tay, nhưng anh vẫn là sếp của tôi, ngoài mặt vẫn phải giữ lễ phép.
Ánh mắt anh dán chặt vào hai hộp cơm giống hệt nhau trên bàn, thức ăn cũng giống hệt, vẻ mặt khó lường.
"Hai người đặt cơm cùng nhau à?"
Mãi sau anh mới mở lời, giọng khàn khàn, đầy u uất.
Tôi bật cười: "Hôm trước, Cố Hải Dương thấy tôi ăn bánh mì trong văn phòng, nhất quyết đặt cơm trưa giúp tôi. Đây là đồ của nhà hàng gia đình cậu ấy, hương vị cũng khá được."
"Tôi đã từ chối rồi, nhưng cậu ta cứ khăng khăng đặt hai phần mỗi ngày, bỏ đi thì phí. Cậu ấy không nhận tiền cơm, nên tối nào tăng ca, tôi đều mời cậu ta ăn khuya để trả ơn."
"Em còn mời cậu ta ăn cơm?"
Giọng Diệp Chi Hằng nghe không vui.
"Cậu ta mời tôi, thì tôi mời lại, chuyện bình thường mà."
"Mời qua mời lại, không phải là tiếp xúc càng nhiều sao?"
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Tôi liếc anh một cái, "Cậu ấy là đệ tử của tôi, nhỏ hơn tôi năm tuổi, trong mắt tôi chỉ là một đứa trẻ con."
"Nhưng ánh mắt cậu ta nhìn em, không hề giống trẻ con."
Diệp Chi Hằng nghiến chặt răng, "Đàn ông hiểu đàn ông nhất."
"Anh nghĩ nhiều rồi."
"Thôi không nói chuyện cậu ta nữa, anh mang quà cho em."
Nói rồi anh đưa ra một túi quà trong tay, "Là một sợi dây chuyền đá quý, nghe nói là quốc bảo của một nước nhỏ ở Trung Đông từng bị thất lạc, có giá trị lịch sử—"
"Diệp Chi Hằng, chúng ta bây giờ không còn là người yêu nữa."
Tôi đứng dậy, "Món quà quý giá thế này, tôi không thể nhận."
Tôi không để ý đến ánh mắt anh dần trở nên tối sầm.
Thu dọn hộp cơm trên bàn, tôi bước đi thẳng.