Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 23: Cô ấy nói đánh rắm cũng thơm
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Ánh Kiều về nhà gần nửa tháng nhưng không ra khỏi cửa. Trừ chuyến đi viếng mộ tuần trước, cô chỉ ở nhà cày phim, xem bù lại những bộ anime mà mấy năm đi làm bận rộn không có thời gian xem. Cuối cùng, sau hai đêm thức trắng liên tiếp, cô bị ốm vặt.
Hồi nhỏ, cô vốn khỏe mạnh, ít khi bị ốm vặt, trái lại Du Tân Dương thường xuyên bị cô cạo gió đến đỏ ửng cả lưng. Nhưng từ khi lên cấp ba, dưới áp lực học hành, cô bắt đầu lơ là rèn luyện, cứ cách vài hôm lại ốm vặt. Đặc biệt là năm lớp 12, chỉ cạo gió thôi thì chẳng ăn thua gì nữa. Ngược lại, Du Tân Dương luôn kiên trì tập nhảy nên gần như không còn bị ốm vặt.
Vậy nên cô âm thầm thề rằng nhất định phải thi đậu ra ngoài, nhất định phải thoát khỏi nơi này, phải thi vào một trường đại học danh tiếng.
Thật ra, kỳ thi đại học năm 2016 ở tỉnh S cũng khá náo nhiệt. Ngoài “ngựa ô” Khánh Nghi một mình giúp tỉ lệ đỗ đại học của trường trung học phổ thông Duệ Quân tăng vọt trong vài năm tiếp theo, và một bạn học khác ở Nhất Trung Khánh Nghi đạt 700 điểm (chưa tính điểm ưu tiên) nhưng vì không dự thi phần tự chọn nên suýt bị bố mẹ ép đi du học...
Thì trường Trung học Phong Đàm năm đó cũng bất ngờ xuất hiện một “ngựa ô” rất xuất sắc, thậm chí vượt qua cả đám cao thủ khối xã hội của Trung học Tông Sơn Khánh Nghi, giành ngôi thủ khoa khối xã hội toàn tỉnh S năm đó. Hơn nữa, người đó cũng là người đầu tiên và duy nhất cho đến bây giờ của Phong Đàm và toàn thành phố Nam Lai giành được vị trí thủ khoa toàn tỉnh.
Người đó chính là bạn cùng bàn với Lý Ánh Kiều, tên là Phương Nguyệt. Cô ấy cũng là đồng hương của họ, là một trong những hộ dân bị thu hồi đất ở thị trấn năm ấy. Chỉ khác là cô bạn không chuyển về khu Tiểu Họa Thành mà theo ông ngoại về quê học. Cô ấy không may mắn như Lý Ánh Kiều, hoàn toàn dựa vào thực lực để từng bước thi vào Phong Đàm.
Phương Nguyệt vốn luôn trầm lặng ít nói, vậy mà sau ngày thi đại học lại có thái độ khác thường. Cô để lại chứng minh thư và số báo danh nhờ Lý Ánh Kiều tra điểm giúp, sau đó thì bặt vô âm tín. Đến ngày có điểm, Lý Ánh Kiều không tra được kết quả của cô bạn vì điểm đã bị khóa, chỉ biết là nằm trong top 50 toàn tỉnh.
Bốn ngày sau khi điểm bị khóa, nhờ cô Mễ, giáo viên chủ nhiệm mà Lý Ánh Kiều mới biết được số điểm thật sự của Phương Nguyệt. Nhưng cô vẫn không liên lạc được với bạn ấy, sợ bạn lỡ mất thời gian tốt nhất để điền nguyện vọng nên tối hôm đó cô kéo Du Tân Dương và nhóm bạn về quê tìm Phương Nguyệt.
Phương Nguyệt chưa bao giờ để lại số điện thoại, thậm chí địa chỉ cụ thể cũng không nói, vậy mà Du Tân Dương sau khi nghe chuyện thì im lặng một lát rồi nói có thể biết nhà Phương Nguyệt ở đâu.
Tối đó mưa nhỏ rả rích, bọn họ vừa xuống xe khách liền đi theo con đường đất đỏ lầy lội tiến về phía nhà Phương Nguyệt. Mưa nhẹ nhưng dai dẳng, chẳng mấy chốc giày dép đã lấm lem bùn đất. Trịnh Diệu Gia và Cao Điển chưa từng đến vùng quê hẻo lánh như vậy, ruộng đồng tối om, xa tít tắp không một bóng nhà.
Cả hai đi đường mà lo nơm nớp, cách vài bước lại phải hỏi Du Tân Dương còn bao xa nữa. Du Tân Dương luôn bình thản trả lời: Sắp rồi. Về sau, Lý Ánh Kiều cũng không nhịn được hỏi: Còn bao xa nữa vậy? Du Tân Dương vẫn hờ hững đáp: Hai phút. Thế là họ bị cậu dụ dỗ hết chặng đường, trong tiếng ếch nhái vang lên khắp nơi, dò dẫm bước đi trên con đường quê nhỏ hẹp không thấy điểm cuối.
Lý Ánh Kiều cũng chưa từng tới nơi này. Cô nhìn xuống đôi giày thể thao trắng mới mua, không khỏi thấy buồn rầu. Sao cô có thể ngờ đi tìm Phương Nguyệt lại đến cái nơi chim không thèm ỉa gà không thèm đẻ như thế này. Cô hơi hối hận, sớm biết vậy thì đã thay đôi giày khác rồi hãy đi.
Nhưng Phương Nguyệt không có nhà. Trong căn nhà đất đơn sơ chỉ có một người phụ nữ tóc tai rối bù, chân tay có vẻ không linh hoạt, đang ngồi trên ghế thấp dỗ em bé bằng một quả bắp. Nghe nói là đến tìm Phương Nguyệt, bà liền vớ ngay cái chổi bên cạnh, định đuổi cả đám ra ngoài.
Cao Điển cao to nhất, trở thành mục tiêu hàng đầu, bị mẹ Phương Nguyệt đuổi đánh chạy loạn khắp phòng. Mãi đến khi Lý Ánh Kiều lớn tiếng giải thích rằng họ là bạn học của Phương Nguyệt, thi đại học có kết quả rồi! Mẹ Phương Nguyệt mới dừng tay, nhìn chằm chằm Du Tân Dương vài giây, đột nhiên quay người vào nhà, lấy ra một túi nilon đỏ đựng tiền, ném cho Du Tân Dương nói: “Tôi nhận ra cậu. Cậu đừng tới nữa. Đừng tới nữa!”
Không để họ nói thêm câu nào, bà lập tức kéo cả người lẫn tiền, đẩy cả đám ra khỏi cửa.
Lúc quay về, bọn họ lại lần theo con đường làng tối om yên tĩnh quay về trạm xe khách. Lúc này chẳng còn sợ nữa, tiếng ếch ộp ộp nghe cũng thấy thân thuộc. Mưa vừa tạnh, ánh trăng lại dần lộ ra sau núi.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, như đang dùng chút hơi ấm cuối cùng xoa dịu dáng hình của ngọn núi này. Những đỉnh núi mà ngày thường nhìn thấy đồ sộ, lúc này trong ánh trăng trắng nhạt lại hiện ra vẻ khô cằn, gầy guộc.
Mọi người cùng ngẩng đầu nhìn trời, rồi đồng loạt thở dài—— Haizzz.
Trên đường về, Cao Điển cuối cùng cũng không nhịn được hỏi Du Tân Dương: “Nhóc Meo, sao cậu biết nhà Phương Nguyệt ở đây? Bạn ấy nợ tiền nhà cậu à?”
“Ba bạn ấy trước đây từng làm ở nhà máy của ba mình. Vụ đình công lần trước chính là do ba bạn ấy đứng đầu. Mình từng đi cùng ba đến nhà họ vài lần, sau khi tới mới biết đó là nhà của Phương Nguyệt. Có lần ba mình nổi hứng khoe tay lái, nói phải lái xe đến tận cửa nhà Phương Nguyệt, ai ngờ bánh xe kẹt vào mương. Cái chỗ đó đến giờ cỏ vẫn chưa mọc lại.”
Du Tân Dương vừa đi chầm chậm vừa liếc mắt nhìn bên đường. Quả nhiên chỗ bên mương cỏ mọc lưa thưa, có một mảng đất sụp xuống, trông như kiểu hói đầu di truyền không thể chữa.
“Gây chuyện thật.” Cao Điển thở dài, “… Cái ông anh Một tháng Tư nhà cậu, cái cây hồi bọn mình khai giảng bị ổng đâm đổ đã trồng lại được chưa?”
“Trồng rồi. Ban đầu định trồng cây táo nhưng bị bên giao thông mắng cho một trận nên ngoan ngoãn đổi thành cây ngô đồng.”
“Ba cậu nghĩ gì vậy. Chỗ đó vốn đã kẹt xe mà còn trồng cây táo, đến mùa có quả, ai đi ngang qua mà không dừng lại hái một trái chứ.”
“Ba nói sợ tụi mình đi học bị đói.”
“……”
“…………”
Đi được gần nửa đường, Lý Ánh Kiều không nói một lời, Du Tân Dương liếc nhìn cô một cái, bước chậm lại nói: “Còn đang nghĩ chuyện của Phương Nguyệt à? Cả ngày cậu chạy đông chạy tây lo chuyện người khác, đừng để cuối cùng trễ nải chuyện của mình.”
“Sao có thể.” Lý Ánh Kiều cúi đầu né những vũng bùn nhỏ trên đường, không ngẩng đầu lên trả lời, “Cô Lương với Chu Tiểu Lượng đều phân tích qua rồi, không trễ nải được đâu.”
“Cũng phải, dù gì cậu cũng là hạng mười toàn tỉnh. Phục luôn. Lúc Chu Tiểu Lượng gọi điện với Hồ Chính, tay run không ngừng, quen thầy ấy bao lâu nay rồi, chưa từng thấy thầy ấy kích động như vậy.”
Lý Ánh Kiều liếc cậu một cái, nhớ ra chuyện gì: “Hèn chi lúc đó cậu đứng im bên cạnh bể cá, cậu bảo vệ đám cá vàng nhỏ tí đó à?”
Du Tân Dương bật cười, nhét tay vào túi quần, hiếm hoi đùa một câu: “Nói thật, chuyện cô Lương nuôi cá vàng từ đầu đến cuối mình đều phản đối kịch liệt.”
Lý Ánh Kiều cũng bật cười: “Cho nên mỗi lần tụi mình học bù, việc đầu tiên cậu làm là đến đếm số con cá vàng trong bể? Phương Nguyệt nói cậu chắc chắn có vấn đề, bạn ấy không tin Chu Tiểu Lượng sẽ ăn tụi nó.”
“Vậy cậu nói coi mình có vấn đề không?” Du Tân Dương hỏi.
“Có chút.” Lý Ánh Kiều không do dự đáp.
“……”
Bắt đầu không vui, cậu đang trừng mắt nhìn cô đây.
Lý Ánh Kiều cười: “Không đến mức vậy chứ, Meo, giờ cậu hay để ý vặt vậy hả.”
“Hay để ý vặt?” Cậu ta nói, “Lý Ánh Kiều, đừng quên là cậu còn thiếu mình 338.250 chữ kiểm điểm đấy.”
“Thiếu thì thiếu, có bản lĩnh thì lên Bắc Kinh đòi đi.”
Cô nói bằng giọng điệu của một kẻ nợ quen rồi, kiểu chấy rận nhiều không sợ ngứa, tinh quái lười biếng.
“……”
“Meo, cậu nhớ phải lên Bắc Kinh chơi với mình đó.”
“Không thèm, mình không chơi với người có vấn đề về uy tín. Cậu vào danh sách đen của mình rồi.”
“Vậy cậu thả mình ra đi.”
“338.250 chữ——”
“Cứ đen đi, cứ đen đi, cả đời đừng liên lạc nữa.”
“Cậu nói đó.”
“Mình nói đấy!”
“Cậu nói chuyện như đánh rắm vậy.” Cậu nói.
“Cậu không chỉ đánh rắm, mà còn đánh rắm P mang theo UA nữa kìa!” Lý Ánh Kiều rành rọt nói ngay bên tai cậu ta, “Đúng đúng đúng, Du Meo Meo, cậu đánh cái P đó A nhất luôn! Vậy được chưa.”
(*)
Du Tân Dương: “……………………”
Phương Nguyệt là học sinh chuyển vào năm lớp mười hai.
Nói thật thì, nếu không nhờ năm đó Phương Nguyệt đạt được thành tích kinh người khiến mọi người chú ý, thì thành tích của Lý Ánh Kiều ở Phong Đàm năm 2016 cũng đã đủ gây bất ngờ rồi —— Cô từ một học sinh dùng tiền để vào được trường trung học Phong Đàm, đến kỳ thi chia lớp năm lớp 11 khiến mọi người trợn tròn mắt vì lọt vào top 10 lớp chuyên khối xã hội, sau đó luôn giữ vững vị trí top 10 toàn khối. Lúc đó, thành tích của Phương Nguyệt còn không bằng cô.
Sau khi phân ban khối tự nhiên – xã hội năm lớp 11 thì Phương Nguyệt cùng vào lớp xã hội với Lý Ánh Kiều. Phương Nguyệt rất nhút nhát, các hoạt động trong lớp nếu tránh được là tránh, bởi vì bên trái mặt cô bạn có một vết bớt bẩm sinh xanh tím chiếm gần nửa gương mặt. Hồi cấp hai, vì vết bớt đó mà cô ấy đã bị bạn bè ở quê bài xích cô lập.
Sau khi đậu vào trường Phong Đàm, Phương Nguyệt tự thấy mình không hòa đồng, chủ động xin thầy cô cho ngồi ở hàng cuối cạnh cửa sổ, vị trí khuất nhất trong lớp. Như vậy vết bớt bên trái mặt cô chỉ quay ra phía cửa sổ, không ai để ý đến, cứ thế sống yên ổn qua năm lớp 10.
Sang lớp 11 vào lớp xã hội, giáo viên lớp xã hội không chịu ưu ái như vậy, vì Phương Nguyệt thiếu dinh dưỡng lâu dài nên thể trạng nhỏ bé, hàng ghế phía sau gần như đã bị các bạn nam cao to chiếm hết rồi.
Mà trường Phong Đàm lại không cho phép nam nữ ngồi cùng bàn, dù có đặc cách thì cũng chẳng có nam sinh nào tình nguyện ngồi cùng cô ở cái góc khuất đó suốt hai năm không nhúc nhích.
Dù sao thì trong cuộc sống học đường khô khan, nếu may mắn được đổi chỗ một chút, biết đâu lại được ngồi gần người mình có cảm tình, dù chỉ gần một chút thôi thì cả tuần cũng dậy sớm hơn được tí.
Nếu có nam sinh nào thật sự tình nguyện ngồi cạnh cô mãi không đổi, thế thì càng rắc rối, giáo viên còn phải suy đoán động cơ phía sau.
May mà lúc đó trong lớp còn có Lý Ánh Kiều, cô không lùn lại còn hoạt bát. Cô giáo Mễ Na tìm cô bàn về chuyện của Phương Nguyệt, thật ra đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối, không ngờ đồng chí Lý Ánh Kiều lại đồng ý rất sảng khoái, khiến Mễ Na cảm động vô cùng.
Cứ tưởng với tính cách như Lý Ánh Kiều sẽ kéo Phương Nguyệt hòa nhập với tập thể, ai ngờ lại bị Phương Nguyệt lôi kéo thành người trầm lặng luôn. Lên lớp 12, hai người gần như không tham gia bất kỳ hoạt động nào của lớp, toàn bộ thời gian đều dùng để giải đề và đọc sách.
Nhưng điều mà Mễ Na không biết là, Lý Ánh Kiều đã rủ Phương Nguyệt cùng gia nhập nhóm học phụ đạo của bọn họ. Dưới sự “tra tấn” không ngừng bằng các đề toán của Chu Tiểu Lượng, phần ngữ pháp tiếng Anh được Du Tân Dương kiên trì giảng giải từng chút một, cộng thêm những hình vẽ sống động như thật của Diệu Gia, cùng với mấy tiêu bản côn trùng kinh dị mà Lý Ánh Kiều mang ra “kích thích”, và cuối cùng là màn cổ vũ nhiệt tình theo kiểu vỗ tay hải cẩu của Cao Điển —— thành tích của Phương Nguyệt gần như nhảy vọt, từ khoảng hạng 100 của trường vọt thẳng lên top 10. Điểm yếu của Phương Nguyệt rất rõ, đặc biệt là tiếng Anh, đó là điểm yếu lớn nhất. Một khi vượt qua được rào cản này, thành tích của cô ấy liền cải thiện rõ rệt.
Lần thi thử cuối cùng, ngày phát bảng điểm, tổng điểm của Phương Nguyệt đã vượt ngưỡng 700.
Vẫn là Lý Ánh Kiều phát hiện ra đầu tiên, vừa đến nhà Lương Mai đã vội vàng lấy bài thi ra khoe với Du Tân Dương và nhóm bạn: “Nhìn nè nhìn nè, lần đầu tiên mình thấy điểm cao thế này đó. Phương Nguyệt à, nếu cậu thi đại học mà được điểm này, ít nhất cũng đậu trường đại học S trong tỉnh chúng ta rồi!”
Không đợi mấy người kia kịp lên tiếng, Lý Ánh Kiều đã ngay lập tức chỉ ra mấy chỗ không nên mất điểm, cầm bút khoanh lại cho Phương Nguyệt:
“Cái này sao lại sai chứ, bài điền khuyết đoạn văn mấy chỗ này không nên mất điểm đâu, cậu bất cẩn quá. Thi đại học nhất định phải kiểm tra kỹ vài lần, biết đâu còn vào được top 10 toàn tỉnh ấy chứ!”
Thời gian Lý Ánh Kiều học tập say mê nhất chính là mấy tháng cuối lớp 12. Cô hoàn toàn đắm chìm trong điểm số ấn tượng của Phương Nguyệt, kéo bài thi tiếng Anh của cô bạn ra, nôn nóng phân tích từng câu sai giúp cô bạn: “Nè, chỗ này while là biểu thị nhượng bộ chuyển ý chứ không phải trạng ngữ thời gian đâu, chỗ này không nên sai nha. Meo giảng nhiều lần rồi đó, cả Cao Điển còn làm đúng nữa—”
Cao Điển cúi đầu nhìn bài thi của mình, dấu X nhiều đến mức đem ra đi xiên cá cũng được, gãi đầu nói: “Mình cũng không biết sao làm đúng nữa, đoán đại thôi.”
Lý Ánh Kiều không ngẩng đầu, vừa giúp Phương Nguyệt tìm mấy chỗ không nên mất điểm, vừa kiên nhẫn giải thích cho cậu ấy: “Lần trước cậu cũng đoán trúng mà. Tiếng Anh cần có cảm giác ngôn ngữ đó. Cậu đoán đúng lần đầu thì lần hai cũng đoán đúng được. Đoán nhiều là có cảm giác, có trực giác. Đến lúc đó đoán đúng cũng gần bằng biết làm rồi.”
Nói xong, cô lại chỉ vào Phương Nguyệt: “Nhưng cậu thì không được đoán nha. Đám học giỏi như tụi mình biết quá nhiều thông tin gây nhiễu, dễ chọn lệch lắm đó.”
……
Cuối cùng, bọn họ tìm thấy Phương Nguyệt trong một tiệm net, từ sau khi thi đại học xong cô ấy đã làm thêm ở đây gần nửa tháng, ban ngày trông máy cho người ta, ban đêm thì trải một chiếc giường xếp dưới quầy để ngủ chừng hai tiếng. Trên giường xếp trải đầy các cuốn cẩm nang tuyển sinh, nhìn vậy là Lý Ánh Kiều cũng đoán ra chắc cô ấy đã tự tra điểm rồi.
Trái tim lo lắng mấy ngày qua của cô cuối cùng cũng yên ổn lại, nhưng vì mấy hôm nay đi tìm người tới kiệt sức, buổi tối gần như không dám ngủ vì sợ Phương Nguyệt bỏ lỡ việc đăng ký nguyện vọng, nên lửa giận trong lòng Lý Ánh Kiều không nén nổi, nói chuyện cũng gắt gỏng: “Chắc cậu đã biết điểm rồi chứ gì, người bên phòng tuyển sinh của đại học A đã tới nhà cậu mấy lần rồi đó, thầy cô thì sắp phát điên vì không liên lạc được với cậu, rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy hả! Phương Nguyệt, tất cả mọi người đều lo cho cậu, vậy mà cậu lại trốn ở đây! Mình nhắc lại lần nữa, hạn chót là trước 5 giờ rưỡi chiều mai, trễ giờ rồi thì có khóc cũng vô ích! Xong, việc cậu nhờ mình làm mình đã làm xong rồi.”
Một đám người hùng hổ xông vào, vừa mở miệng đã mắng Phương Nguyệt một trận. Quản lý tiệm net tưởng Phương Nguyệt làm sai sổ sách, định lên tiếng thì bị Chu Tiểu Lượng và Lương Mai kéo ra một bên. Mấy đứa nhỏ đứng chôn chân trước quầy vây quanh Phương Nguyệt, Lý Ánh Kiều thì trừng mắt nhìn cô bạn như muốn thiêu đốt, đòi một lời giải thích: “Rốt cuộc cậu nghĩ cái gì vậy, cậu thấy cậu thi không tốt nên trốn hả? Hay là sao? Dù gì cậu cũng phải nói với mình một tiếng, không nói gì hết rồi nhờ mình tra điểm. Điểm cậu thi ra tốt vậy, người lại mất tích, tụi mình suýt chút nữa đi báo cảnh sát luôn rồi đó!”
Phương Nguyệt vẫn không hé một lời, từ trước đến giờ cô ấy vốn không giỏi biểu đạt. Đầu ngón tay bấu chặt mép quầy đến trắng bệch, cổ họng nghẹn ứ như có cục than đỏ rực. Cô ấy nhìn Du Tân Dương rồi lại nhìn Lý Ánh Kiều, tai đỏ bừng lan tận cổ, càng cuống càng không biết phải giải thích thế nào.
Du Tân Dương kéo Lý Ánh Kiều ra sau lưng mình, nhìn cô dịu giọng nói: “Cậu bình tĩnh đã.” Rồi cậu lấy cái túi ni lông đỏ mà mẹ Phương Nguyệt đưa đem ra cho cô bạn, ánh mắt cậu điềm tĩnh thản nhiên, lại càng khiến khuôn mặt Phương Nguyệt biến sắc như gan heo.
Du Tân Dương nói: “Tụi này có qua nhà cậu một chuyến, đây là mẹ cậu ném cho tụi này. Bên trong đó có tiền, mình đã đếm trước mặt họ, vừa đúng tám trăm. Mấy ngày nay mình tạm thời giữ, chưa đụng vào. Cậu tự kiểm lại đi. Nếu có chuyện gì thì cứ nói với tụi mình cùng nhau nghĩ cách. Lý Ánh Kiều chỉ là lo cậu bỏ lỡ đăng ký nguyện vọng, mấy ngày nay nguyện vọng của nó cũng chưa lo, toàn đi tìm cậu thôi. Có thể nói hơi gắt, cậu đừng để ý. Phương Nguyệt, cậu điền nguyện vọng xong chưa?”
Dưới sự dẫn dắt từ tốn của Du Tân Dương, Phương Nguyệt cuối cùng cũng tìm được cách mở lời, câu trả lời rất đơn giản trực tiếp: “Điền rồi.”
Lý Ánh Kiều rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, quay người bước ra ngoài: “Vậy mình kệ cậu đấy, lần sau đừng có tự dưng để lại đồ rồi mất tích không nói một lời nào.”
“Lý Ánh Kiều!” Phương Nguyệt vội gọi cô lại, “Mình chỉ là nghĩ cậu thấy điểm mình sẽ vui nên mới nhờ cậu tra giúp.”
“Vui cái con khỉ á, mình——” Lý Ánh Kiều bước ra hai bước, lại quay đầu trừng mắt với cô, bước nhanh quay lại nói, “Hai hôm nay mình bị cậu dọa tim đập thình thịch, mình cũng không biết cậu đang nghĩ cái gì nữa. Phương Nguyệt, cậu có chuyện gì giấu tụi mình phải không? Có phải người nhà cậu định bán cậu đi không vậy?”
Phương Nguyệt lắc đầu lia lịa, vội nói: “Không có không có, mình chỉ muốn đi làm kiếm chút tiền sinh hoạt phí khi lên đại học, nhờ cậu tra điểm là vì mình thấy mình thi rất tốt, nên nghĩ cậu thấy điểm sẽ vui, nên mới để lại số báo danh. Tại mình không có điện thoại… cũng không biết phải liên lạc với cậu sao, không ngờ cậu lo tới vậy. Xin lỗi nghen, Lý Ánh Kiều.”
Cao Điển nói: “Hả? Vậy lúc tụi này tới nhà cậu, mẹ cậu hung dữ ghê lắm, cầm chổi rượt mình.”
Phương Nguyệt nói: “Trạng thái tinh thần mẹ mình dạo này không tốt, chắc mẹ tưởng mấy cậu là người tới đòi nợ. Du Tân Dương từng tới nhà mình một lần, chắc mẹ tưởng Du Tân Dương là con trai của chủ nợ của ba mình.”
“……”
“……”
“……”
A——
Lý Ánh Kiều ngửa mặt gào lên với trần nhà của quán net rồi dứt khoát nhảy qua quầy thu ngân, hai tay túm lấy cổ Phương Nguyệt lắc mạnh qua lại, nghiến răng nghiến lợi, từng chữ một bật ra như muốn đâm thủng không khí: “Phương — Nguyệt! A, mình cạn lời với cậu rồi! Mình thật sự muốn bóp chết cậu đó!”
Phương Nguyệt bị cô lắc đến mức đỏ ửng cả mặt, đỏ ửng như con tôm luộc, tưởng chừng thịt sắp rã ra.
Một lúc sau, Lý Ánh Kiều mới buông tay khỏi cổ cô bạn, nói: “Sao cậu không nói sớm! Mình để số điện thoại lại cho cậu rồi mà! Không thì đến nhà Lương Mai tìm mình cũng được mà! Với lại, cậu thi được điểm thế này, mình có không muốn biết thì cũng sẽ biết liền đó, thấy được chưa?”
“Nhưng mà… mình cũng đâu ngờ mình thi được như vậy…”
Lý Ánh Kiều thở dài một hơi, lại ôm chầm lấy cô bạn: “Thôi thôi, cậu không sao là tốt rồi. Làm mình sợ muốn chết, cứ tưởng cậu bị bắt cóc giống hồi cấp hai như Meo Meo ấy. Không sao là tốt rồi. Cậu làm ở đây lương có cao không?”
Lương Mai, Chu Tiểu Lượng và Du Tân Dương nhìn nhau, từ ánh mắt đối phương đều đọc ra được một cảm giác cùng cảnh ngộ — một Lý Ánh Kiều cứng đầu cứng cổ y hệt như con lừa trước mặt ba người bọn họ, vậy mà giờ đây trước mặt thủ khoa toàn tỉnh lại dễ bảo đến thế.
“Cũng ổn, một ngày được 100 đồng.” Phương Nguyệt đáp.
“Chuyện kiếm tiền thì tìm mình chứ, mình giới thiệu việc cho cậu.”
“Đúng đó, cậu tìm Kiều Kiều là chuẩn không cần chỉnh rồi, cậu ấy nhiều cách lắm!” Trịnh Diệu Gia cuối cùng cũng chen được miệng vào: “Quyển sách ngữ văn của mình mà nó còn bán được giá cao ở chợ đồ cũ kìa.”
“Tất cả đều là Lý Bạch cơ bắp, Đỗ Phủ cơ bắp, người khác chưa chắc đã thấy bao giờ, sao lại không bán được giá cao chứ?” Lý Ánh Kiều nói, “Cơ mà vẫn là bán rẻ rồi. Diệu Gia, sau này cậu nhất định thành họa sĩ lừng danh. Cậu ấy còn từng vẽ Cao Điển và Du Tân Dương đầu hói nữa đó, hahahaha—”
Mấy người ríu rít nói chuyện sôi nổi cả buổi, đến khi biết điểm hai cô gái rồi, Phương Nguyệt chợt nhớ ra: “Du Tân Dương, Cao Điển, còn hai cậu thì sao?”
Trịnh Diệu Gia giơ tay giới thiệu từng người cho Phương Nguyệt bằng giọng điệu nhập tâm và đầy biểu cảm: “Một anh chàng ‘kẹt háng’, một người luôn là hạng ba.”
Cao Điển: “……”
Du Tân Dương: “…………”
Tỷ lệ đậu đại học của trường Trung học Phong Đàm mỗi năm cũng không thấp, ít nhất có bốn trăm người, nhưng tỷ lệ lọt vào top 100 toàn tỉnh thì cực kỳ hiếm, mỗi năm chưa tới năm người. Duy chỉ có năm 2016 là bất ngờ nổi bật, có đến mười người lọt vào top 100.
Khối xã hội của Phong Đàm được trời phù hộ, giành hai suất trong top 10, còn lại cũng đều nằm trong top 50. Du Tân Dương khối tự nhiên xếp hạng 84 toàn tỉnh, vẫn là hạng ba toàn huyện, giống hệt với thứ hạng từ lần thi tuyển vào cấp hai năm nào. Còn Cao Điển thì vừa vặn, không thừa không thiếu, vừa đủ để vượt qua điểm chuẩn của trường chuyên.
Hôm đó hai người đã về nhà, Cao Điển tới nhà Du Tân Dương tránh nóng, còn cười cợt gọi cậu ta là “luôn là hạng ba”, thậm chí còn giả vờ nghiêm trọng dặn dò: “Sau này cậu cố gắng đừng làm kẻ thứ ba nha.” Du Tân Dương vừa nhảy xong, mồ hôi đầm đìa, ngồi xếp bằng trên sàn phòng tập, nghe thấy tiếng Cao Điển đang lục lọi đĩa than của mình, liền một tay chặn lại từ phía sau, lạnh lùng nói: “Anh kẹt háng, cậu có ý kiến gì không?”
“……”
“Lý Ánh Kiều nói không sai, giờ cậu đúng là hay để ý vặt đấy, nhóc Meo.” Cao Điển quay lại, còn dám trơ trẽn khoác vai cậu. “Tránh ra.” Du Tân Dương hất vai đẩy cậu ta ra, cúi đầu sắp xếp lại đống đĩa than, “Cậu ấy còn nói mình đánh rắm cũng thơm, sao cậu không nhớ cái đó?”
“Thật á, cậu ấy nói vậy hả? Nhưng cô ấy cũng từng nói rồi mà—” Cao Điển tiếp tục: “Cậu lùn quá, hoàn toàn không phải gu của cậu ấy.”