Chương 3: Kêu Ba Bây Giờ Cũng Vô Ích

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 3: Kêu Ba Bây Giờ Cũng Vô Ích

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tên ở nhà của Du Tân Dương là Miểu Miểu. Có lần cả nhà họ lên núi Ngũ Đài cầu phúc cho bà cố, lúc xuống núi thì ba cậu gặp một thầy bói mù. Thầy nói cậu mang mệnh “đại hán”. Ba cậu hứng chí trò chuyện thêm vài câu, mới ngớ người ra khi thầy giải thích ý của “đại hán” là “hạn hán”, tức là Du Tân Dương thiếu nước, nếu không có nước sẽ khó lớn nổi.
Tính tình ba cậu thuộc dạng sồn sồn, hễ nhắc đến chuyện gì là đã làm ầm ĩ lên như mưa bão sấm chớp. Ông thêm một mạch cho cậu sáu “chậu nước” vào tên. Ngay cả trong tên cũng thêm luôn chữ “Tân”.
Chỉ là hiệu quả cũng chẳng mấy rõ rệt, Lý Ánh Kiều còn cao hơn cậu nửa cái đầu. Không biết cô bé ăn gì mà lớn nhanh thế. Trong mắt cậu hồi đó, cô bé vừa dữ dằn vừa liều lĩnh. Nghe dì Lý Xu Lị nói Lý Ánh Kiều một bữa ăn ba chén cơm. Thế nên, đến giờ cơm, người ta thường nghe cô bé hỏi mấy nhà hàng xóm: “Muốn có con không?”
Nếu có người nói muốn, cô bé lại nói: “Hay quá nhỉ!” Thế nên mẹ cậu thường hoài nghi về trạng thái tinh thần của dì Lý Xu Lị. Không chỉ mẹ cậu, hầu như người lớn trong Tiểu Hoạ Thành đều cảm thấy dì Lý Xu Lị có trạng thái tinh thần “quá vô tư”, khiến những người lớn khác nhìn vào cảm thấy mình hơi cứng nhắc. Vậy nên họ hay bàn tán sau lưng về hai cuộc hôn nhân của dì Lý.
Người lớn tám chuyện về người lớn thì chẳng bao giờ tránh mặt trẻ con, cũng như trẻ con đánh nhau thì không tìm người lớn đến hỗ trợ. Hai thế giới rõ ràng đều nói cùng một thứ tiếng, nhưng ở giữa như có một khe vực Yarlung Zangbo ngăn cách, những bí mật cay nghiệt của thế giới người lớn hóa đá theo năm tháng, vĩnh viễn nằm dưới đáy vực, rồi cùng với ký ức của bọn trẻ mà dần phai mờ.
Vì vậy, hầu như tất cả trẻ con trong Tiểu Hoạ Thành đều biết Lý Xu Lị có một người chồng cũ từng ngồi tù, nhưng không ai biết ba của Lý Ánh Kiều có phải là người ngồi tù đó hay không, và có lẽ cũng vì thế mà cô bé mới có nắm đấm “thép” như bây giờ.
Tất cả mọi người trong Tiểu Hoạ Thành đều gọi cô là “nhóc xe tăng”.
Đúng như ba cậu nói, trẻ con ở Tiểu Hoạ Thành rất nhiều, cứ vài hôm lại có thêm một đứa trẻ ra đời, tên cũng na ná giống nhau. Khi tụi nhỏ chơi bắn bi hoặc nhảy lò cò, sẽ chia nhóm theo tên gọi chung: Nhóm có chữ Tử thường là: Tử Hiên, Tử Hào. Nhóm có chữ Gia thường là bé gái: Diệu Gia, Thi Gia.
Còn cậu và Lý Ánh Kiều, vì không thể chui vào mấy nhóm đó, đành bị xếp đại vào nhóm Mộc.
Thế là hai người thường bị xếp vào một đội. Nhưng thật lòng mà nói, cậu không thích chung nhóm với cô bé này. Bạn ấy có tính hiếu thắng quá mạnh! Thắng thì sẽ kéo cậu nhảy múa, thua thì mắng cậu là đồ heo, có lúc tức lên còn vung tay đấm thẳng vào lưng cậu một cái, đánh đến tím bầm. Cô bé còn bảo: “Miểu Miểu, cậu phải cạo gió đi, người cậu đầy hơi ẩm rồi!”
Hôm sau, bà Đường Tương thật sự đưa cậu đi cạo gió. Cạo xong bà lại than đắt, nói sau này nếu cậu thấy không khỏe thì để Lý Ánh Kiều đấm cho vài phát là được, tiết kiệm bao nhiêu tiền.
Du Tân Dương: “…Mẹ?”
Cậu cố đánh thức lương tri của mẹ mình.
Nhưng kể từ ngày bà Đường Tương quyết định đưa cậu đi tìm ba, trên chuyến tàu chầm chậm lăn bánh, bà đã thuyết giảng một bài dài về tầm quan trọng của lương tri: “Nếu phụ nữ có quá nhiều lương tri thì người chịu khổ sẽ luôn là bản thân mình. Dù không tuyệt đối, nhưng trong thế giới quan hạn hẹp của mẹ, phụ nữ mà có lương tri quá thì hoặc là khổ vì tình, hoặc là khổ vì gia đình. Thế con có muốn mẹ khổ không?”
Cậu lắc đầu thật mạnh: “Dĩ nhiên là không!”
Đường Tương gật đầu đầy mãn nguyện: “Mẹ đã hỏi thăm rồi, ba con vẫn chưa lấy vợ. Lần này đưa con về gặp ba, nếu ông ấy chấp nhận con, mẹ sẽ quay về Hải Nam một mình tiếp tục gây dựng sự nghiệp vài năm. Sau này con sống với ba, điều kiện của ông ấy tốt, có thể cho con học hành đến tận khi tốt nghiệp đại học. Sau này con thành đạt rồi thì mang theo tiền của ba đến Hải Nam tìm mẹ. Dĩ nhiên, nếu con hận mẹ…”
Hồi đó cậu còn gọi là Du Dương, và cứ thế cậu từng bước bị mẹ dắt đi theo con đường bà đã vạch sẵn: “Đương nhiên là không hận! Con sẽ học thật giỏi, đợi tốt nghiệp đại học xong con sẽ mang hết tiền của ba đi tìm mẹ.”
“Con cũng phải tự kiếm thêm chút tiền rồi mới tới đấy.”
Cậu gật đầu lia lịa: “Dạ! Con sẽ kiếm tiền nuôi mẹ!”
Nói thì nói vậy, nhưng Đường Tương cũng không nỡ xa con trai. Nhìn đứa con của mình ngồi ngoan ngoãn trên ghế tàu đối diện, người còn chưa cao bằng cái bàn, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng như hồ cá nhỏ đang dần đầy nước, lại còn ánh lên dưới ánh nắng. Thế mà ánh mắt kiên cường và hiểu chuyện cứ thế nhìn chằm chằm vào bà. Trái tim Đường Tương dù cứng rắn cũng mềm nhũn trong chốc lát.
“Ngày xưa sao mẹ với ba chia tay vậy ạ?”
Trẻ con đều tò mò về chuyện tình của ba mẹ và cả cách mình được sinh ra. Nhưng vì mẹ chưa từng nhắc đến ba, cậu cũng không dám hỏi.
“Một lời khó nói hết…” nhưng Đường Tương vẫn quyết định kể: “Ba con nói muốn sinh mười đứa, nghe vậy ai mà không bỏ chạy chứ!”
“…..”
“Tất nhiên còn vài lý do khác nữa. Nhưng người trong trấn đó đều như vậy, đầu óc toàn những tư tưởng cổ hủ, toàn là ‘mê tín hương hỏa’, con hiểu không?”
Hiển nhiên là cậu chỉ hiểu lơ mơ.
Khi đó Đường Tương đã quyết rời đi nên lần đầu tiên bà kể cho con rất nhiều điều mà trước đây bà chưa từng nói. Hồi đó Du Dương còn chưa hiểu rõ: “Quê mình là một vùng đất vàng khô cằn, rất khô cằn. Con phải nhớ kỹ, ít nghe lời người lớn ở đó, có nghe thì cũng đừng để trong lòng. Nhưng con phải học hành chăm chỉ, đọc nhiều sách, nó sẽ giúp con nhìn thế giới với một góc nhìn mới.”
Ai mà ngờ, dưới sự theo đuổi lì lợm của ba, mẹ quyết định ở lại Phong Đàm cùng cậu. Đôi khi cậu cũng phục ba mình. Trước khi kết hôn, ông nội từng bóng gió bảo nên làm xét nghiệm DNA, nhưng ba cậu bình thường đầu óc chẳng mấy lanh lợi, lúc ấy lại mạnh mẽ tuyên bố: “Không làm! Đó là sự sỉ nhục đối với Đường Tương. Con tin cô ấy, thằng Dương chính là con trai con!”
Thế là cậu từ Hải Nam trở về nơi vốn dĩ là quê hương của mình. Tại đây, cậu quen biết “xe tăng” Lý Ánh Kiều, gặp gỡ đứa trẻ bị bỏ lại quê – Cao Điển, rồi cả Trịnh Diệu Gia – cô bạn có ông ngoại với tiếng xì hơi đúng giờ vang lên như hiệu lệnh tập hợp trong Tiểu Hoạ Thành, và hàng tá những đứa bạn có tên bắt đầu bằng chữ “Tử”.
Ba cậu thì lại kể cho cậu nghe lai lịch của từng người lớn trong khu, chủ yếu vẫn là nhấn mạnh ai là người mà ông không ưa, bảo cậu tránh xa họ. Cậu nghe xong liền hiểu ra ngay: “Chú Lý xấu vậy, thế dì Lý Xu Lị là người thế nào?”
Du Nhân Kiệt: “Là người tát đau kinh khủng.”
Có một khoảng thời gian khá dài, Du Tân Dương luôn nghĩ rằng Lý Ánh Kiều ở nhà chắc bị đánh đập dữ lắm. Bởi vì cô bé luôn lấy tay che mặt khi đến lớp, trong giờ học còn thường xuyên xuýt xoa. Hỏi thì không nói, cứ che che giấu giấu như có một bí mật không thể để ai biết vậy.
Thế là tối về nhà, cậu do dự một lúc rồi cũng nói với mẹ rằng có thể Lý Ánh Kiều bị bạo hành gia đình, vì mấy hôm nay đến lớp bạn ấy cứ che mặt mãi.
“Cẳng chân cha nội nhà nó.” Mẹ cậu chửi một câu. “Sao Lý Xu Lị có thể đánh con bé như vậy chứ!”
Mẹ cậu rất ghét bạo lực gia đình. Mấy lần ba cậu cầm cây roi tre gia truyền định đánh cậu, mẹ cậu liền tiện tay vớ lấy cây chổi lông gà ném thẳng vào ba, đôi khi là mấy thứ như giày dép, rồi oai phong lẫm liệt cảnh cáo: “Du Nhân Kiệt, ông thử đụng vào nó xem.”
Ba cậu đành hậm hực cất đồ, nhưng ánh mắt nhìn cậu thì đầy bất mãn. Thật ra cậu vẫn luôn thấy khó hiểu với hành vi của ba, không hiểu ba muốn làm gì. Nếu làm sai bị đánh thì cậu nhận, nhưng đôi lúc chẳng có lý do gì cậu cũng bị soi mói, bắt lỗi. Cho đến một mùa hè nọ, có một bộ phim hoạt hình nổi tiếng khắp cả nước. Cậu ngồi xổm trong tiệm tạp hóa nhà Lý Ánh Kiều xem mê mẩn, đến khi thấy bộ dạng tức tối của Sói Xám thì bất chợt cảm giác quen thuộc dâng lên. Chỉ khác là mông của Sói Xám có miếng vá, còn Du Nhân Kiệt thì không.
Tối hôm đó, bà Đường Tương đến tiệm tạp hóa trong Tiểu Hoạ Thành dò la tình hình, lúc quay về nói với cậu: “Tại con bé Lý Ánh Kiều trốn trong chăn ăn khoai tây chiên nên bị sâu răng.”
Du Tân Dương: “…”
Cậu cảm thấy như trời sập. Ngay trước mặt thầy giáo bạn ấy đã lén ăn rất nhiều khoai chiên rồi, về nhà lại phải trốn trong chăn để ăn tiếp?
Bạn ấy đúng là “xe tăng” mà.
Tuy cậu cũng không rõ cụ thể xe tăng dùng để làm gì, chỉ là nghe mấy đứa nhỏ trong Tiểu Hoạ Thành đều đồng ý gọi cô như thế.
“À đúng rồi Miểu Miểu, hai đứa có đánh nhau à? Mẹ đến tiệm tạp hóa mới biết, Lý Xu Lị nói con bị chảy máu mũi, sao không nói với mẹ?” Đường Tương ngồi xổm xuống định xem mũi cậu.
Du Tân Dương hừ một tiếng: “Đánh thua thì có gì để nói chứ. Nắm đấm của bạn ấy y như cái búa sắt vậy, mẹ tin không? Lý Ánh Kiều đấm một cái, con còn tưởng là thầy giáo tắt đèn cơ.”
Đường Tương “a” một tiếng, ước gì có thể mở nắp sọ con ra xem thử: “Không bị chấn động não chứ? Có chóng mặt không? Thôi, thay đồ đi, giờ mẹ đưa con đi bệnh viện chụp phim. Ngày mai mẹ phải gọi điện cho thầy giáo.”
Du Tân Dương vội nói: “Thôi khỏi gọi điện đi mẹ, tụi con nắm tay làm hòa rồi. Còn chụp ảnh chung nữa, thầy Từ nói sẽ treo lên bảng đen hai tuần để phạt.”
Đám bạn đã cười mấy ngày liền, dạo này hai đứa vừa bước vào lớp, cái lớp vốn im phăng phắc liền nổ tung tiếng cười. Khiến cậu bây giờ không dám đến muộn nữa, sáng sớm đã ngồi một mình trong lớp đọc sách.
Đường Tương: “Có gì đáng cười đâu con, đừng quan tâm đến cái nhìn của người khác.”
Du Tân Dương: “Vì bọn nó nói giống quảng cáo khởi động máy Nokia.”
“Ha ha ha ha ha ha ha.”
Cậu nhìn vẻ mặt của Đường Tương: “…”
Đợi đến khi “thời gian bị phạt” kết thúc, cậu phải đi gặp thầy để lấy tấm ảnh gốc về, xé nát ra rồi bắt Lý Ánh Kiều ăn hết!
Nhưng rồi, cậu nhanh chóng nhận ra tầm vóc của mình so với “Xe Tăng” vẫn còn chênh lệch rất xa.
Chiều hôm đó, Tiểu Hoạ Thành vẫn đang yên ắng, đúng vào giờ người lớn tan ca, tiếng chuông xe đạp lần lượt vang lên hòa với tiếng bánh xe hơi lăn đều trên mặt đường đá xanh trầm đục.
Cửa cuốn tiệm tạp hóa kéo lên một nửa, bên trong không bật đèn, ánh sáng nhập nhoạng chiếu qua khe cửa hắt lên vài bóng mờ, sau tủ kính có thể thấy một thân hình nhỏ bé đang co ro ngồi. Lý Xu Lị vẫn đang chạy xe đường dài, mấy tối nay dì út đều đến ngủ cùng cô bé. Lúc này dì chưa tan ca, Lý Ánh Kiều tan học liền kéo cửa tiệm lên một nửa, để hàng xóm quen thuộc nếu muốn mua gì thì có thể tự vào, du khách trong khu thì hỏi vài câu là sẽ đi ngay.
Lý Xu Lị không có ở nhà, Lý Ánh Kiều còn nhỏ không dám tự mình mở bán, sợ nhận phải tiền giả. Đúng lúc này, thầy Từ đang ngồi ăn hoành thánh ngon lành trong tiệm gần đó, chiếc xe đạp thanh ngang mà thầy hay đi để chình ình trước cửa tiệm tạp hóa nhà Lý Ánh Kiều. Loại xe này thời ấy chẳng mấy ai đi, cả trường chỉ có mình thầy là còn thích dùng.
Tay Lý Ánh Kiều ngứa ngáy quá.
Cô bé muốn tháo van xe của thầy Từ, ai bảo thầy dám treo ảnh lên bảng khiến bạn bè cười chọc cô cả tuần liền.
Cô bé lén lút đi ra, thò đầu ra khỏi cánh cửa cuốn đang mở một nửa nhìn ra ngoài, bánh sau chiếc xe đạp thanh ngang kia ngay trước mắt, trong lòng cô bé lập tức mừng rỡ, khúc khích cười.
Thầy Từ à, hôm nay thầy đi bộ về nhé, được không nào.
Du Tân Dương vừa định mang cơm tối cho bà cố thì tình cờ bắt gặp cảnh tượng lén lút kia: dưới khe cửa tiệm tạp hóa là một con “yêu tinh dế mèn” khả nghi. Cửa cuốn chỉ mở một phần ba, cả người cô bé gập lại chui lọt khe cửa, tóc tết đung đưa dưới mép cửa, đang nhe răng trợn mắt vươn tay tháo van xe đạp của thầy Từ. Quả nhiên là phong cách của xe tăng — không bao giờ tìm kẻ thù bên trong, cô bé luôn muốn tìm tên boss khó nhất để trả thù.
Ngay giây sau, khi ốc van sắp bị vặn ra, Lý Ánh Kiều bỗng cảm thấy gáy mình bị ai đó xách lên, cả người bị một luồng sức mạnh thần bí kéo ngược ra khỏi khe cửa, một giọng nói quen thuộc như sấm rền vang lên bên tai: “Con nhóc phá phách này, tháng này là mấy lần rồi hả? Tự con nói đi, tháo van xe của chú mấy lần rồi! Tay con ngứa ngáy đến mức nào vậy hả!”
“…….”
Thật ra từ trước đến giờ Du Tân Dương chưa từng thấy cái xe đạp thanh ngang đó. Từ ngày đầu tiên cậu về đây, ba cậu đã là kiểu người nếu chưa đứng trước gương xe hơi õng ẹo làm dáng vài phút thì không thể ra đường rồi.
Lý Ánh Kiều đang bị ba cậu xách lên, miệng không ngừng gọi: “Chú chú chú chú”.
Du Nhân Kiệt: “Giờ có gọi là ba cũng vô ích, con theo chú về nhà, mang bơm hơi ra, bơm cho chú năm mươi lần! Xem lần sau con còn dám ngứa tay không!”