Chương 10

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Phó Duy Trạch nhắc tới Chu Hồng Diễm, Phó Hằng Vũ trong lòng căng thẳng, trên mặt vẫn nở nụ cười gượng gạo: "Duy Trạch đúng là lớn rồi, biết bảo vệ người khác. Ba xem ra vụ xung hỉ này của người, không hề vô ích!"
"Cho nên chú hai không có việc gì thì nên thắp thêm chút hương bái Phật, có lẽ vận may cũng sẽ tốt hơn một chút. Cháu ăn no rồi, chú hai cứ dùng bữa từ từ."
Phó Duy Trạch nói xong, Dung Hiểu đứng lên, đẩy y rời khỏi bàn ăn.
Phó Hằng Vũ nhìn theo hướng bọn họ rời đi, nụ cười trên mặt dần nhạt đi: "Ba, Duy Trạch có thể đứng dậy đi lại được rồi sao?"
Phó Tu hừ lạnh một tiếng: "Mày nếu không có việc gì thì mau cút đi, đừng ở chỗ này ảnh hưởng đến tâm trạng của chúng ta."
Phó Hằng Vũ nghe vậy lại một lần nữa nở nụ cười, đứng lên: "Nếu sự tồn tại của con ảnh hưởng đến tâm trạng mọi người như vậy, con đây liền không ở đây làm chướng mắt nữa."
Phó Tu nhìn gã rời đi, vứt chiếc đũa trong tay lên bàn: "Cậu nói xem nó muốn làm cái gì, cố ý về đây chọc tức tôi hay sao, cứ như thể ai đó nợ nó vậy!"
Trình bá nhặt chiếc đũa rơi trên mặt đất lên đặt lại lên bàn rồi trấn an nói: "Tiên sinh xin bớt giận, nhị thiếu có lẽ chỉ muốn về thăm Duy Trạch thiếu gia một chút thôi."
"Cậu bớt thay nó nói chuyện đi, nó thật muốn làm vậy thì tốt rồi, chỉ sợ nó lại có mưu đồ gì. Được rồi, bữa cơm này cũng không ăn tiếp được nữa, dọn dẹp đi."
......
Sau khi Dung Hiểu đẩy Phó Duy Trạch về phòng, giúp y bỏ tấm chăn lông trên đùi xuống, liền nghe Phó Duy Trạch nói: "Vừa rồi cậu cũng chưa ăn được gì đúng không?"
"Tôi vốn cũng không đói lắm." Gấp xong tấm chăn lông rồi cất gọn, hắn nhìn về phía y, "Anh muốn về nghỉ ngơi trên giường, hay là ngồi một chút ở đây?"
"Ngồi một chút đi."
"Vậy đắp cái này lên đùi." Dung Hiểu lấy một chiếc khăn mỏng hơn so với tấm chăn lông vừa rồi ra đắp lên đùi y. Nhiệt độ trong phòng cao hơn phòng khách một chút, nếu đắp chăn lông sẽ nóng, dùng khăn này vừa vặn.
Khí hậu Nam thành có phần giống phương bắc, thời điểm lạnh nhất cũng dưới -10°C, sẽ có tuyết rơi. Trước mắt tuy rằng đã sang tháng tư, nhiệt độ lại vẫn còn hơi lạnh.
"Cậu không cần làm, nghỉ ngơi đi." Phó Duy Trạch nhận khăn, đặt lên đùi, không nhịn được nói với Dung Hiểu đang đứng dọn dẹp đồ đạc.
"Tôi không mệt, hơn nữa đều là chuyện tiện thể. Thu dọn những thứ này, lần sau dùng cũng tiện." Dung Hiểu từ trước đến giờ vẫn thích sắp xếp đồ đạc, dù không đến mức ám ảnh cưỡng chế, nhưng cũng không thể chịu được cảnh bừa bộn.
Phó Duy Trạch nghe vậy cười một cái, chuyển xe lăn đến đầu giường cầm di động, thấy cuộc gọi nhỡ trên màn hình, nghiêng đầu liếc nhìn Dung Hiểu một cái, sau đó gọi lại.
Dung Hiểu thu quần áo bẩn lại, mang ra ngoài giặt.
Trở về đúng lúc nghe thấy Phó Duy Trạch nói với người bên kia di động: "Lát nữa lại đây đi."
"Lát nữa anh muốn ra ngoài sao?" Đóng cửa lại, Dung Hiểu vô ý thức hỏi. Nếu ra ngoài, hắn sẽ chuẩn bị quần áo trước.
"Không phải tôi, lát nữa trợ lý sẽ đưa người đại diện tới đây, cậu có thể chuẩn bị."
Người đại diện? Dung Hiểu bất giác mở to hai mắt: "Anh......"
Nghe thấy nhóc con ngay cả kính ngữ cũng dùng đến, Phó Duy Trạch trong mắt mang ý cười: "Chẳng phải cậu nói rất thích đóng phim sao, vậy trước tiên phải tìm một người đại diện tốt. Cô ấy cũng không tệ lắm, nhưng dùng được hay không, dùng như thế nào, đều là chuyện của chính cậu, tôi chỉ phụ trách kết nối thôi."
Người đại diện Phó Duy Trạch giới thiệu, khẳng định sẽ không tệ.
Dung Hiểu cảm thấy Phó Duy Trạch như thể có thể đọc được suy nghĩ của hắn, không cần hắn nói, liền biết hắn nghĩ gì.
"Cảm ơn anh Phó tiên sinh, tôi nhất định sẽ nỗ lực thật tốt, tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong đợi của anh."
"Chẳng lẽ cậu còn định cúi đầu với tôi sao?"
"Có chứ, Phó tiên sinh, tôi có thể mà!" Dung Hiểu ánh mắt sáng rỡ, sớm đã nghĩ đến, cúi đầu càng có thể bày tỏ tâm ý!
Phó Duy Trạch ý thức được đứa nhóc thực sự có ý tưởng này, vội vàng nói: "Không cần, cậu mau chuẩn bị đi."
Phó Duy Trạch bị đôi mắt ngây thơ trong sáng của nhóc con chớp đến khiến tim y mềm nhũn.
Nhan Thanh quen biết Phó Duy Trạch nhiều năm, nhưng lại lần đầu tiên tới Phó trạch. Lúc trước nhận được điện thoại của trợ lý Phó Duy Trạch, muốn cô làm người đại diện của "Phó thái thái", cô còn tưởng rằng mình nghe lầm.
Vì tin tức Phó Duy Trạch kết hôn lớn như vậy, cô lại không hề hay biết.
Huống chi cô còn nghe nói Phó Duy Trạch gặp tai nạn xe cộ, tuy rằng đối với tin tức này, bên ngoài vẫn luôn chưa xác định thật giả, nhưng Phó Duy Trạch biến mất không dấu vết mấy tháng lại là sự thật.
Hiện giờ xem ra, tin tức này hình như không quá chính xác. Người không phải gặp tai nạn xe cộ, mà là đi kết hôn, nếu không thì vị "Phó thái thái" này từ đâu mà có?
Theo đại trợ lý của Phó Duy Trạch đến trước cửa phòng, Nhan Thanh kìm nén sự tò mò trong lòng, đứng nghiêm trang ở đó, chờ cửa phòng mở ra.
Cạch một tiếng, cửa phòng đóng chặt mở ra từ bên trong.
Một thiếu niên cắt tóc ngắn gọn gàng, xuất hiện ở cửa, tò mò nhìn hai người họ.
Thật là một thiếu niên xinh đẹp!
Đôi mắt từng chiêm ngưỡng vô số mỹ nhân của Nhan Thanh, vừa nhìn thấy Dung Hiểu liền sáng rực lên.
Là người đại diện, cô đã gặp qua rất nhiều mỹ nhân, hơn nữa giới giải trí này trước nay cũng không thiếu mỹ nhân, nhưng chưa từng gặp qua khí chất trong trẻo sạch sẽ như người trước mắt.
"Dung thiếu, tôi là trợ lý của Phó tiên sinh, Đồng Trình, đây là Nhan Thanh, người đại diện kim bài của Thịnh Thế Chi Ngu." Nói xong quay đầu nói với Nhan Thanh, "Đây là Dung thiếu, bạn đời hợp pháp của Phó tiên sinh."
Đột nhiên nghe thấy đối phương giới thiệu chính mình như vậy, mặt Dung Hiểu nóng bừng, vô ý thức nói: "Gọi tôi Dung Hiểu là được."
Trong mắt Nhan Thanh hiện lên kinh ngạc, nàng hoàn toàn không ngờ bạn đời của Phó Duy Trạch lại là một người đàn ông?
Không, nói chính xác hơn là một thiếu niên. Nếu không phải tin tưởng nhân phẩm của Phó Duy Trạch, cô cũng phải nghi ngờ người trước mắt có phải vị thành niên hay không?
"Vào đi." Tiếng của Phó Duy Trạch từ trong phòng truyền ra, Dung Hiểu nghiêng người tránh ra, để hai người tiến vào.
Khi Nhan Thanh thấy Phó Duy Trạch ngồi trên xe lăn, tim cô đập thịch hai cái, hoàn toàn không ngờ tin đồn kia lại là thật!
Nhìn ra cô kinh ngạc, Phó Duy Trạch chỉ vào sofa bên kia nói: "Mời ngồi trước đi, Nhan tiểu thư."
"Phó tiên sinh gặp mặt trong tình cảnh này, thật khiến người khác bất ngờ." Tuy rằng nhìn thấy Phó Duy Trạch như vậy khiến cô có chút thất thố vì kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười chào hỏi Phó Duy Trạch một cách lịch sự.
"Tôi tin Nhan tiểu thư sẽ giữ kín chuyện ngày hôm nay. Đây là người yêu của tôi, Dung Hiểu. Đồng Trình hẳn đã nói với cô rồi, tôi không cần nói thêm. Hai người có thể nói chuyện riêng, Dung Hiểu, chỉ được 15 phút thôi."
Nghe thấy câu nói cuối cùng của Phó Duy Trạch, Nhan Thanh giật mình trong lòng. Câu nói đó đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của cô. Người đàn ông trông cao lãnh và cấm dục kia, sâu thẳm trong lòng lại là kiểu người này ư?
Cái gì mà hạn chế thời gian gặp mặt chứ, không thấy ngượng sao?
Dung Hiểu không biết cô ấy hiểu lầm, đỏ mặt nói: "Cô Nhan Thanh, chúng ta sang phòng bên cạnh đi."
Nhan Thanh không ngờ mình vừa đến đã bị ép ăn một bữa "cẩu lương", tâm trạng có chút phức tạp, nhưng vẫn phải giữ nụ cười.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhan Thanh: Hai người lén lút làm chuyện lớn như vậy sao?
Phó Duy Trạch: Còn có chuyện lớn hơn nữa, cô có muốn biết không?
Hãy ủng hộ nhé ~~~~