Chương 9

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Hiểu nghĩ Phó Duy Trạch muốn nói chuyện riêng với Phó Tu nên mới bước ra ngoài. Cậu đứng ngay cửa, không dám đi xa, sợ lát nữa Phó Duy Trạch cần lại không tìm thấy mình.
Y tá thấy cậu, tưởng có chuyện gì nên tiến lại hỏi: "Sao cậu lại ra ngoài thế?" Thấy là y tá, Dung Hiểu cười nói: "Họ đang..." Chưa dứt lời, cửa phòng bệnh bật mở, Phó Tu giục: "Dung Hiểu, mau vào!"
Dung Hiểu vừa thấy vẻ mặt Phó Tu không ổn, liền biết Phó Duy Trạch đang cần cậu. Cậu không kịp giải thích với y tá, lập tức cùng Phó Tu bước vào phòng bệnh.
Lúc này, Phó Duy Trạch đang chau mày, mặt đầm đìa mồ hôi lạnh. Dung Hiểu giật mình, nhớ lại lời Phó Duy Trạch đã nói trước đó, cậu liền hiểu vì sao y lại bảo cậu ra ngoài.
"Thật sự không cần gọi bác sĩ sao?" Dung Hiểu nắm chặt tay y, cảm nhận lòng bàn tay lạnh buốt, không khỏi lo lắng hỏi.
Khoảnh khắc tay y được Dung Hiểu chạm vào, một luồng hương thơm trong trẻo lan tỏa trong không khí, dần trở nên đặc quánh. Một dòng nước ấm theo bàn tay đang nắm chặt nhau truyền vào cơ thể, cảm giác đau đớn dần biến mất từng chút một.
Thần kinh căng thẳng vì đau đớn giờ đã thả lỏng. Phó Duy Trạch nhìn về phía Dung Hiểu, khẽ khàng nói lời cảm ơn.
"Anh vừa mới bảo tôi ra ngoài, chính là để làm thí nghiệm sao?" Dung Hiểu cảm thấy có chút phức tạp, không biết nên diễn tả thế nào. Dù sao cậu và Phó Duy Trạch chẳng có quan hệ gì, theo lý mà nói, y làm gì cũng không liên quan đến cậu. Nhưng chuyện này khiến cậu cảm thấy, người đàn ông này không hề coi trọng cơ thể mình.
Không nhận ra sự bực bội trong lời nói của cậu bé, Phó Duy Trạch gật đầu nói: "Vừa nãy ông nội bấm giờ."
"Mười phút." Phó Tu nhìn đồng hồ đeo tay nói. "Hai đứa chỉ có thể tách nhau ra mười phút. Vậy nên Dung Hiểu, mấy ngày này, con làm phiền con ở bên cạnh Duy Trạch không rời nửa bước."
"Con biết thưa ông nội." Dung Hiểu thầm thở dài, kiểm tra như vậy cũng tốt, cả hai bên đều có khái niệm về thời gian, cũng tránh được những bất trắc.
Phó Tu gật đầu: "Tốt lắm, hai đứa nghỉ ngơi trước đi, có việc thì gọi ông."
Nhìn Phó Tu rời đi, Dung Hiểu ngồi xuống ghế, nhìn Phó Duy Trạch: "Anh còn đau không?"
"Không đau." Dù vậy, cơn đau vừa rồi cũng đã tiêu hao hơn nửa thể lực của y. Thật ra y rất may mắn, nếu cơn đau như vừa rồi phát tác trong lúc phẫu thuật, y hoàn toàn không có lòng tin mình có thể kiên trì.
Dung Hiểu nghe vậy không khỏi nhớ lại nội dung câu chuyện. Không hiểu sao cậu chỉ đọc qua ba chương đầu và phần tóm tắt giới thiệu. Phần giới thiệu viết "Dung Hiểu" được gả vào Phó gia làm nam thê xung hỉ. Sau khi Phó Duy Trạch tỉnh lại, quan hệ giữa hai người vẫn không tốt. "Dung Hiểu" vì muốn củng cố địa vị của mình ở Phó gia nên vội vàng muốn có một đứa con, nhưng mỗi lần cậu ta muốn ngủ cùng Phó Duy Trạch, đều bị người đàn ông này từ chối.
Cậu ta không cam lòng, vì muốn có con mà làm ra rất nhiều chuyện, nhưng đều không được như ý. Không chịu nổi đả kích, vào một đêm mưa đi ra ngoài rồi gặp tai nạn xe cộ mất trí nhớ. Sau khi mất trí nhớ, tính tình của "Dung Hiểu" liền thay đổi...
Phần tóm tắt giới thiệu đến đây vẫn chưa hết, còn việc tính tình "Dung Hiểu" thay đổi sau đó là tốt hay xấu, Dung Hiểu cảm thấy điều đó không liên quan gì đến mình. Dù sao ngay từ đầu, cậu đã không phải là cậu ta (Dung Hiểu cũ), càng không thể vì đứa bé mà quyến rũ Phó Duy Trạch.
Tuy phần giới thiệu không nhiều nội dung, nhưng cũng khái quát đơn giản toàn bộ sự phát triển của câu chuyện. Chỉ là phần giới thiệu đơn giản cũng không nói rõ "Dung Hiểu" có tự mang mùi hương cơ thể hay không. Thế nhưng nếu có, thì vì sao quan hệ của hai người vẫn luôn không tốt? Nghĩ đến ba chương đầu nói "Dung Hiểu" tính tình âm trầm, khó gần. Cậu ta sở dĩ gả đến, hoàn toàn là muốn bối cảnh Phó gia có thể giúp cậu ta thoát khỏi cảnh khốn khó, còn Phó Duy Trạch sống chết thế nào, cậu ta cũng không quan tâm.
Cho nên phần tóm tắt ban đầu nói Phó Duy Trạch tỉnh lại, quan hệ hai người không tốt, khả năng cũng liên quan đến tính tình của "Dung Hiểu". Còn vì sao y lại từ chối yêu cầu của "Dung Hiểu", nhớ tới những câu nói nghe được trước kia, Dung Hiểu cảm thấy Phó Duy Trạch có lẽ thật sự có vấn đề về phương diện đó.
"Cậu đang suy nghĩ gì?" Phó Duy Trạch nhìn Dung Hiểu lúc nhíu mày, lúc trợn mắt, liền hơi muốn biết cậu đang nghĩ gì.
Dung Hiểu giật mình, chột dạ chớp chớp mắt: "Không, không có gì." Nói rồi, cậu cầm lấy tăm bông trên bàn, chấm chút nước, thấm lên môi Phó Duy Trạch: "Đừng nói chuyện, môi anh khô rồi."
Phó Duy Trạch buồn cười nhìn cậu, không vạch trần sự chột dạ của cậu, chỉ cảm thấy cậu bé như vậy thật đáng yêu, giống như một cây ca-cao nhỏ.
Ngày thứ hai sau phẫu thuật, Phó Duy Trạch rời phòng chăm sóc đặc biệt, một tuần sau thì xuất viện.
Nhìn tốc độ hồi phục của y, bác sĩ cũng cảm thấy khó tin nổi.
Với tình trạng như Phó Duy Trạch, sau phẫu thuật ít nhất phải ở phòng chăm sóc đặc biệt theo dõi một tuần. Y vậy mà chỉ sau một ngày phẫu thuật đã rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, ba ngày có thể ngồi dậy, dựa vào xe lăn để di chuyển, một tuần liền có thể xuất viện về nhà tự chăm sóc. Quả thực khó tin nổi, vì thế nhiều vị chuyên gia đã liên hợp hội chẩn, nhưng đều không tìm ra nguyên nhân, cuối cùng chỉ có thể coi tất cả những điều này là một kỳ tích.
Mà trong một tuần này, theo sự hồi phục của cơ thể Phó Duy Trạch, giờ đây thời gian y và Dung Hiểu có thể tách nhau ra đã tăng từ mười phút lên mười lăm phút.
Từ đó cho ra kết quả, có lẽ khi cơ thể Phó Duy Trạch khỏi hẳn, loại hương ngọt trên người Dung Hiểu cũng sẽ mất tác dụng với y.
Dung Hiểu sau khi biết thì thở phào nhẹ nhõm, như vậy cậu có thể yên tâm rời đi. "Hiểu Hiểu, Duy Trạch thiếu gia này không sao rồi chứ?" Dì Lưu cắt chanh bỏ vào cốc thủy tinh, rót nước ấm rồi đưa cho Dung Hiểu.
"Vẫn chưa ạ, một tuần sau còn phải đi bệnh viện kiểm tra lại, nếu hồi phục tốt là có thể cắt chỉ, còn phải phục hồi chức năng nữa." "Vậy có phải sau khi phục hồi chức năng xong là có thể hồi phục như ban đầu không?"
Dung Hiểu cười gật đầu: "Bác sĩ nói, sau phẫu thuật có chín mươi phần trăm tỷ lệ hồi phục lại như người bình thường."
"Vậy thật sự là quá tốt, ông trời phù hộ, bồ tát phù hộ." Dì Trương chắp hai tay trước ngực, hướng lên không trung vái vái.
Dung Hiểu bưng cốc nước chanh từ phòng bếp ra, đưa cho Phó Duy Trạch: "Bác sĩ nói anh cần uống nhiều nước, thúc đẩy quá trình trao đổi chất, tăng cường lưu thông máu huyết, có lợi cho vết thương hồi phục."
Phó Tu từ trên lầu đi xuống, vừa vặn nghe thấy lời Dung Hiểu. Trình bá đứng bên cạnh cười nói: "Xem ra Dung thiếu gia rất quan tâm thân thể của Duy Trạch thiếu gia."
Phó Tu vui mừng nói: "Hắn là người kề cận của y mà."
Trình bá cười gật đầu. Phó Duy Trạch nắm cốc thủy tinh, biểu cảm có mấy phần cứng ngắc: "Tôi uống không ít."
Dung Hiểu không nói gì, chỉ cười híp mắt nhìn y.
Phó Duy Trạch bị nhìn đến có chút chột dạ, cầm cốc lên, uống cạn sạch nước chanh trong cốc. Hiển nhiên trước đó y cố ý không uống nước, nhờ đó để giảm bớt số lần bài tiết, đều bị Dung Hiểu nhìn rõ.
Đưa cái cốc không tới, y chau mày nhìn cậu: "Vui vẻ không?"
Dung Hiểu cười gật đầu, tay nhận lấy cốc, quay người mang vào nhà bếp.
Cậu thật ra rất rõ ràng, theo tình huống hiện tại của Phó Duy Trạch, việc đi vệ sinh là một chuyện rất lúng túng. Vì thế cậu đều cố gắng giữ thể diện cho y. Chỉ là người đàn ông này vì để tránh lúng túng mà cố gắng không uống nước, cậu cảm thấy có chút quá đáng rồi.
Phó Tu đi tới bàn ăn ngồi xuống: "Thế nào, hai ngày nay cơ thể hồi phục ra sao rồi?"
"Rất tốt." Khi ở cùng Phó Tu, Phó Duy Trạch từ trước đến nay lời nói đều rất ít.
Trình bá đứng ở bên cạnh, đã sớm quen với cách ở chung của hai ông cháu họ. Chờ Dung Hiểu đi tới, ông cười kéo ghế cho cậu: "Dung thiếu gia, ăn cơm đi." Thấy Trình bá như vậy, Dung Hiểu đỏ mặt ngồi xuống: "Cảm ơn bác Trình, lần sau cháu có thể tự mình làm được ạ."
"Không sao Dung thiếu gia." Trình bá cười đưa đũa cho cậu, yên lặng lùi tới một bên.
"Ồ, trùng hợp thật, đang dùng cơm à!" Một giọng nói đột nhiên vang lên, phá vỡ bầu không khí hài hòa.
Dung Hiểu nghe tiếng nhìn về phía Phó Hằng Vũ. Ngũ quan của Phó Hằng Vũ rất giống Phó Tu, chỉ là trên mặt y mang theo nụ cười bất cần đời, trông có chút tà khí.
Phó Tu đặt đũa xuống, chau mày nhìn sang: "Con tới làm gì?"
"Ba, nghe nói Duy Trạch xuất viện, con là chú sao có thể không đến thăm chứ? Đúng không, Duy Trạch, cháu có khỏe không?"
"Phiền chú rồi, mọi thứ đều tốt." Phó Duy Trạch thần sắc bình thản, dường như sự xuất hiện của Phó Hằng Vũ đối với y mà nói, không ảnh hưởng lớn bao nhiêu.
"Xem ra là hồi phục không tệ, cũng có thể lên bàn ăn cơm rồi. Trình bá, hiếm khi ta trở về một lần, cũng lấy cho ta một cái bát đi, ta cũng không ăn, hôm nay ở đây, cùng các ngươi ăn bữa cơm đoàn viên." Nói rồi Phó Hằng Vũ liền tự mình ngồi xuống.
Y nhìn về phía Phó Duy Trạch bên cạnh, nhếch khóe môi: "Duy Trạch, nếu ta nói, mạng cháu thật sự là tốt. Tai nạn xe nặng như thế, cháu không những tỉnh lại được, còn có thêm một người vợ đẹp, thật là khiến người ta ước ao."
"Chú hai ước ao cái gì?" Phó Duy Trạch gắp một chút đồ ăn vào bát Dung Hiểu, rồi quay đầu nhìn về phía Phó Hằng Vũ: "Ước ao cháu gặp tai nạn xe cộ, hay là ước ao cháu có vợ đẹp? Nếu là vế sau, thím hai có thể sẽ buồn lòng đấy."