Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Cung nói một câu, khiến Quách Đức Long và Lưu Hiệu nghiêng đầu nhìn sang.
"Vâng, tôi vừa mới hỏi tiểu Nhan đây là ai, và quan hệ của cậu ta với Dung Hiểu thật sự không tầm thường." Quách Đức Long tuy không nói thẳng, nhưng Nhan Thanh, người đã lăn lộn trong giới này, sao lại không hiểu chứ.
"Là Phó Duy Trạch tiên sinh của tập đoàn Phó thị." Giọng Nhan Thanh không lớn, nhưng đủ khiến tất cả những người có mặt đều nghe rõ.
Trương Cung đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Quách Đức Long nghe vậy thì há miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Ngược lại là Lưu Hiệu nhìn hai người cách đó không xa, trong mắt lộ ra ánh sáng.
Với phản ứng của những người này, Nhan Thanh cũng không hề bất ngờ.
Mặc dù tập đoàn Phó thị không trực tiếp hoạt động trong giới giải trí, nhưng các lĩnh vực như nước hoa, quần áo hay trang sức của họ lại là những thứ mà giới giải trí luôn chú ý.
Dù sao, Phó thị không chỉ nổi tiếng với sự hào phóng mà còn có danh tiếng tốt. Đặc biệt, sau khi qua tay Phó Duy Trạch, tập đoàn càng mở rộng ra thị trường quốc tế, thậm chí còn vươn lên ngang hàng với các thương hiệu trang sức cao cấp của Âu Mỹ.
Ông ấy thường xuyên xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt tại các triển lãm thương mại và những buổi hội nghị lớn.
Chỉ có điều, Phó Duy Trạch luôn giữ thái độ khiêm tốn, chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cuộc phỏng vấn hay sự kiện ra mắt sản phẩm mới nào. Đối với giới bên ngoài, hắn rất nổi tiếng, nhưng chỉ là nghe danh chứ không biết mặt.
Khi nghe Nhan Thanh nói vậy, ánh mắt của cả Trương Cung và Quách Đức Long nhìn Dung Hiểu đều trở nên khác lạ.
"Dung Hiểu không muốn để người ngoài biết về quan hệ của họ, nên mong ba vị giữ kín chuyện này."
"Yên tâm đi, hôm nay chúng ta chẳng thấy gì cả." Trương Cung vỗ ngực, ra vẻ bị dọa sợ.
Nhan Thanh không để ý đến hắn, chỉ nói với Quách Đức Long: "Quách đạo, vì một vài lý do, khi quay phim, Phó tiên sinh có thể sẽ có mặt ở đây, nhưng ngài không cần làm gì cả, cứ xem như anh ấy không tồn tại là được rồi."
Khóe miệng Quách Đức Long khẽ giật một cái, chiếc kính gọng đen dày cộp của ông phản chiếu ánh sáng: "Biết rồi."
Lưu Hiệu quay đầu lại, cười nói với Nhan Thanh: "Bọn họ tình cảm thật tốt."
Nghe vậy, Nhan Thanh thầm thở dài. Tốt lắm ư? Phó Duy Trạch còn thiếu nước buộc cậu bé vào thắt lưng nữa là.
"Ba giờ chiều nay, cô dẫn người đến đây, tôi sẽ đợi ở bên kia. Chúng ta cố gắng chụp xong trong buổi chiều để tối nay có thể phát hành luôn." Trương Cung dặn dò xong, liền cùng Quách Đức Long và Lưu Hiệu lên xe rời đi.
Nhan Thanh nhìn theo chiếc xe của họ khuất dần, rồi quay người mỉm cười đi về phía Dung Hiểu: "Chúc mừng Dung Hiểu, khởi đầu tốt đẹp nhé. Ba giờ chiều nay sẽ hóa trang và chụp ảnh, nếu thuận lợi thì tối nay có thể công bố luôn."
"Nhanh vậy sao?" Cậu không ngờ mình vừa thử vai xong, tối nay đã có thể ra mắt, hiệu suất làm việc cao đến đáng sợ.
"Quách đạo chỉ hận không thể để cậu lập tức vào làm việc. Ông ấy càng kéo dài một ngày thì càng tốn thêm một xu, đúng là một ông già keo kiệt vô cùng." Nhan Thanh nói xong, nháy mắt với Dung Hiểu, rồi nhìn về phía Phó Duy Trạch – người vẫn luôn im lặng.
"Phó tiên sinh có hài lòng với biểu hiện của Dung Hiểu hôm nay không?"
"Cậu ấy vẫn luôn rất tốt." Phó Duy Trạch nói một cách vô cùng tự nhiên, như thể hắn luôn nghĩ như vậy.
Bị nhét một miệng thức ăn cho chó một cách bất ngờ, Nhan Thanh lần này đã sơ suất rồi.
Nàng không nên đặt câu hỏi này.
"Vậy được rồi, Dung Hiểu. Ba giờ chiều nay, chị sẽ gửi địa chỉ vào điện thoại em, đừng đến muộn nhé. Chị đi trước đây." Nhan Thanh nói xong, không ở lại tự chuốc lấy sự bẽ mặt, mà trực tiếp chạy nhanh trở về tòa nhà.
Vừa bước vào, nàng liền thấy những người đang chờ thử vai từ bên trong đi ra.
"Chuyện gì vậy, mới đến lượt số ba đã chốt rồi sao?"
"Có gì mà ngạc nhiên chứ? Trước đó đã nói rồi, nếu thử vai không có vấn đề gì thì sẽ chốt ngay. Những người đến sau có thể thử chỉ là do may mắn thôi, nếu không đến lượt thì chỉ có thể tự trách mình không có vận may ấy. Haizz, tôi đành chấp nhận số phận vậy."
"Tôi ngạc nhiên là vì Quách đạo thế mà lại chọn một tiểu song nhi để đóng vai nhân vật này."
"Cậu không nói tôi suýt nữa quên mất rồi. Tiểu song đó trông rất đẹp, nhưng cảm giác lạnh lùng diễm lệ của Thiều Hoa thượng tiên thì không giống lắm nhỉ?"
"Cũng khen người ta thiên phú dị bẩm, vừa thử vai đã khiến đạo diễn để mắt sao?"
"Cậu tin lời đó không? Tiểu Song kia trông có vẻ nhỏ tuổi hơn người ta rất nhiều, tôi còn nghi ngờ cậu ta chưa thành niên nữa là."
"Thành niên thì chắc là thành niên rồi, nhưng e rằng không thể thiếu "tấm màn đen" đâu. Đừng quên là ai đã dẫn cậu ta vào đây chứ."
"Chậc, cây to thì đón gió mà."
"Tôi thật sự ghen tị. Tôi cũng muốn đổi người đại diện như Nhan Thanh!"
"Tôi nghĩ cậu đang nằm mơ thì đúng hơn."
Nhan Thanh đi ngang qua, khiến những người này lập tức ngậm miệng. Nàng khẽ cong khóe môi. Nàng đâu phải "đại phật" gì cả, ý muốn là của Dung Hiểu. Phó Duy Trạch hoàn toàn có thể trực tiếp làm riêng một bộ phim cho cậu ấy ra mắt, vậy mà vẫn phải chạy tới thử vai ư? Giờ ở đây mà đã ghen tị rồi, sau này chẳng phải sẽ ghen đến chết luôn sao?
Nhan Thanh đi rồi, Đồng Trình nói: "Đã đặt phòng ăn rồi, giờ chúng ta đi chứ?" "Đi thôi." Phó Duy Trạch nói xong, Đồng Trình đáp lời, rồi chạy đi lái xe.
"Anh không về được sao? Anh không mệt ư?" Nghĩ đến việc chiều nay Phó Duy Trạch còn muốn cùng cậu chụp ảnh tạo hình, Dung Hiểu liền cảm thấy rất ngại.
"Lát nữa đến nhà hàng có thể nghỉ ngơi." Phó Duy Trạch nhìn đôi mắt long lanh của cậu bé, hàng mi dài và cong, tay có chút ngứa ngáy, hắn nắm chặt lại. "Vừa thử vai xong cảm thấy thế nào, có hồi hộp không?"
"Vẫn ổn ạ. Em không nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ làm sao để diễn cho ra Thiều Hoa thượng tiên thôi. Kịch bản anh cũng đọc rồi đấy. Thực ra, Thiều Hoa thượng tiên là người ngoài lạnh lùng diễm lệ*, sợ phiền phức, thậm chí nói nhiều một chữ cũng thấy mệt, nên chỉ có thể dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, không cần lãng phí lời nói. Điểm này lại không thể diễn quá "trung nhị"** được. Vì vậy, lúc ấy diễn xong em vẫn có chút thấp thỏm, không ngờ kết quả lại rất tốt." Nói tới đây, Dung Hiểu ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó thấy Đồng Trình lái xe đến, "Phó tiên sinh, xe đến rồi ạ."
* lãnh diễm: lạnh lùng diễm lệ
**Chūnibyō (中二病 (Trung nhị bệnh)?) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học cơ sở [1] (hay "sơ trung" theo một số cách dịch sang tiếng Việt, chính xác là "trung học" theo hệ thống giáo dục Nhật Bản).Tại Việt Nam, chūnibyō đôi khi còn được gọi là "hội chứng tuổi dậy thì", "hội chứng tuổi teen" hay "hoang tưởng tuổi đậy thì".
"Được."
Dung Hiểu nói về cảm nhận của cậu ấy, còn Phó Duy Trạch, người đứng ngoài quan sát, không đưa ra đánh giá gì của riêng mình. Hắn chỉ cảm thấy, mỗi lần Dung Hiểu diễn phim, cậu ấy dường như biến thành một người khác, khiến hắn vừa xao xuyến lại vừa kinh ngạc*.
*kinh diễm: Bị làm cho kinh ngạc bởi cái gì đó quá đẹp
Nhà hàng được chọn là một nhà hàng gia truyền, phục vụ món ăn Nhật Bản, vừa yên tĩnh lại thoải mái.
Ngồi trên chiếu tatami, Dung Hiểu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông hoa đang nở rộ: "Đây là hoa anh đào sao?"
"Phải, là hoa anh đào." Phó Duy Trạch thấy trong mắt Dung Hiểu tràn đầy vẻ ngạc nhiên, khóe môi hắn cũng cong lên ý cười. "Thích thì cứ nói, lát nữa có thể ra ngoài chụp ảnh."
"Có thể ư?" Dung Hiểu có chút bất ngờ. Cậu không phải chưa từng thấy hoa anh đào, chỉ là những cây lớn lên xum xuê tươi tốt như vậy thì đây là lần đầu tiên cậu thấy.
"Đương nhiên có thể." Phó Duy Trạch vừa nói xong, liền thấy Dung Hiểu đứng dậy đi đến trước cửa sổ, chỉ ra bên ngoài, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: "Phó tiên sinh anh xem, dưới gốc cây có một bé mèo cam béo ú kìa."
Không hiểu "quất béo" là gì, Phó Duy Trạch di chuyển xe lăn đến gần, liền thấy một con mèo màu cam siêu béo đang nằm dưới gốc cây, lộ cái bụng trắng muốt, khoan khoái đón gió.
Nghiêng đầu nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt Dung Hiểu, Phó Duy Trạch xúc động hỏi: "Thích sao?"
"Vâng ạ." Dung Hiểu không quay sang nhìn hắn, nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời.
......
Bạch San tẩy trang xong bước vào, thấy người đại diện đang ở trong phòng: "Có chuyện gì thế ạ?"
"Phải. Trước đây Quách đạo có nói muốn thêm nhân vật, và giờ đã có người được chọn rồi." Hà Huệ gật đầu, trực tiếp nói ra mục đích lần này. Bạch San khẽ chau mày, khó hiểu: "Chị Hà không phải đã nói sẽ kiến nghị đạo diễn không thêm nhân vật này sao?"
"Em cũng nói rồi, đó chỉ là kiến nghị thôi. Trước khi vào đoàn phim đã ký hợp đồng rồi, chúng ta không có quyền sửa đổi kịch bản. Vì vậy, đạo diễn và biên kịch muốn thêm nhân vật nào thì chúng ta không có quyền can thiệp." Hà Huệ nói xong những lời này, dường như cảm thấy lời nói có chút cứng nhắc, liền trấn an: "Em cũng không cần quá đa nghi. Em vẫn sẽ là nữ chính duy nhất không thay đổi. Kịch bản mới chị đã xem qua rồi, Thiều Hoa thượng tiên này suất diễn cũng chẳng có bao nhiêu, lại còn đều là hồi ức. Cùng lắm thì chỉ đoạt chút danh tiếng của em thôi."
Nếu xét theo suất diễn mà nói, đương nhiên là không đoạt của nàng. Nhưng nhân vật Thiều Hoa thượng tiên lại là "bạch nguyệt quang"* trong lòng nam chính Lạc Thu. Cho dù sau này nam chính có ở bên nữ chính, trong lòng hắn cũng luôn có bóng dáng "bạch nguyệt quang" ấy, khiến cho vai nữ chính giống như là cưỡng ép ở bên cạnh nam chính.
* bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.
Khiến cho Bạch San vô cùng* để tâm.
* thập phần: mười phần, là cực kì để ý
"Đã biết là ai diễn chưa?"
"Chưa biết. Nghe nói là nhân vật mới, nhưng chắc tối nay là có thể biết rồi." Hà Huệ nói xong, nhìn đồng hồ: "Hiếm khi có một ngày kết thúc sớm như vậy, em nghỉ ngơi đi, chị đi trước đây."