Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Đồng Trình lái xe đến, bọn họ đi tới đoàn phim 'Thượng Tiên'.
Vì nhà tạo mẫu đã đổi lịch sang buổi chiều, nên Dung Hiểu liền đẩy thời gian chụp ảnh lên buổi sáng.
Trên đường, Nhan Thanh nhắn tin cho cậu nói rằng cô đã tới rồi.
Chờ xe của bọn họ đến ảnh thành nằm ở ranh giới giữa thành nam và thành bắc, Nhan Thanh liền bước xuống từ xe bảo mẫu, cùng cô còn có một nam một nữ.
Đến gần, Nhan Thanh giới thiệu: "Đây là tài xế Trương Dạ, trợ lý Hạ Phương, còn đây là Dung Hiểu, Phó tiên sinh."
Dung Hiểu nghe vậy, mỉm cười chào hỏi hai người.
Sau đó, cậu nghe Nhan Thanh nói với Phó Duy Trạch: "Phó tiên sinh, chiếc xe này được chuẩn bị đặc biệt dành cho ngài, ngài còn có yêu cầu nào không?"
Dung Hiểu hoàn toàn không biết về việc này, đang cúi đầu bỗng nhìn về phía người đàn ông.
Đúng lúc Phó Duy Trạch ngẩng đầu nhìn qua, hai người chạm mắt nhau, liền nghe Phó Duy Trạch giải thích: "Sau này khi quay phim, cũng cần có một chỗ để nghỉ ngơi."
Nghe người đàn ông giải thích, lòng Dung Hiểu ấm áp, nhưng cậu cũng nhận ra rằng mình lại mắc thêm một ân tình với hắn.
"Nếu không có gì, chúng ta đi trước đi." Không muốn tiếp tục chịu đựng cảnh tình tứ, Nhan Thanh chủ động nói.
Cũng may cô đã nói chuyện trước với Trương Dạ và Hạ Phương, lúc này hai người giả vờ như không thấy gì, đứng ở một bên.
Hơn nữa còn có thỏa thuận bảo mật, cũng không sợ bọn họ đi ra ngoài nói linh tinh.
Có người mới vào đoàn, hơn nữa sau khi ảnh tạo hình của Thiều Hoa Thượng Tiên được công bố hôm qua đã đạt hiệu quả rất tốt, hôm nay tất cả mọi người trong đoàn phim ít nhiều đều tỏ ra tò mò về diễn viên mới.
Lưu Hiệu nhìn đồng hồ: "Chắc là đã đến rồi."
"Không đi à?" Trương Cung nói rồi đứng dậy trước, "Lão Quách đâu rồi?"
"Đi vệ sinh một lát rồi về, chúng ta đi trước." Lưu Hiệu vốn đã rất hài lòng với Dung Hiểu, mà hôm qua khi trở về lại nghe Lưu Hạo khen ngợi cậu một hồi, lúc này ánh mắt nhìn Dung Hiểu càng thêm dịu dàng.
Phó Duy Trạch không đi cùng Dung Hiểu, mà được Đồng Trình đẩy xe sang một bên.
"Chị Lưu, anh Trương." Dung Hiểu nhìn thấy hai người, chủ động mỉm cười chào hỏi, Nhan Thanh hỏi: "Đạo diễn Quách chưa đến ạ?"
"Đi vệ sinh một lát rồi về."
Đang nói chuyện thì thấy Quách Đức Long mặc một bộ đồ trắng, vừa đi vừa đẩy gọng kính tiến lại, trên mặt hắn còn vương bọt nước, hiển nhiên là vừa rửa mặt xong, đi thẳng đến chỗ họ và nói: "Đừng ngẩn người nữa, đến rồi thì đi thay trang phục đi, tranh thủ thời gian."
Nghe vậy, Nhan Thanh nói với Dung Hiểu: "Hạ Phương đi cùng em, chị đi chào hỏi đạo diễn Quách."
Hạ Phương có hai năm kinh nghiệm làm trợ lý, nên nghe vậy, cô chủ động nói với Dung Hiểu: "Hiểu Hiểu, chúng ta đi hóa trang thôi."
"Được." Dung Hiểu đáp lời, đi theo cô.
Trương Đồng thấy cậu, lập tức vẫy tay gọi: "Dung Hiểu bên này."
Nhìn thấy cô, Dung Hiểu cười chào hỏi: "Chị Đồng."
"Hôm nay mang theo cả trợ lý đến à." Trương Đồng thấy phía sau cậu là Hạ Phương, cười chào đón rồi cúi đầu nói với Dung Hiểu: "Ảnh tạo hình chị đã xem rồi, rất tuyệt."
"Đều là nhờ công của chị chuyên viên trang điểm cả."
"Cùng một người trang điểm nhưng hiệu quả cũng không giống nhau mà, chị trang điểm cho nhiều người rồi nhưng chưa ai được như vậy, em xem có ai có hiệu quả như em không?" Trương Đồng nói xong, ánh mắt dừng trên môi Dung Hiểu, "Chị cảm thấy màu môi của em đẹp thật, chị cũng không muốn thoa son đỏ cho em, thật không ngờ em chỉ cần tô một chút son môi đã lên hình đẹp đến thế, chị sẽ thoa thêm cho em một chút."
Màu môi của Dung Hiểu thuộc tông hồng dâu tự nhiên, bản thân cậu lại có làn da trắng, nhờ vậy mà màu môi càng thêm sinh động. Hơn nữa hình dáng môi đầy đặn, chỉ cần nhẹ nhàng tô một chút son là đã toát lên vẻ muốn được nếm thử. Lại thêm việc sống ở Phó gia lâu rồi, chế độ ăn uống và sinh hoạt đều rất điều độ, tuổi lại trẻ, nên càng được chăm sóc thì vẻ mặt càng rạng rỡ.
Tạo hình của Thiều Hoa Thượng Tiên tương đối cố định, trang phục chỉ có bạch y (áo trắng).
Tạo hình chỉ cần đơn giản nhưng có tiên khí là được.
Trước khi đến, Hạ Phương đã chuẩn bị đầy đủ cho Dung Hiểu, nhưng lúc này cô mới phát hiện, thông tin cô có được từ tài liệu thật sự quá ít, khi Dung Hiểu hóa trang xong, cả người cậu trở nên lột xác.
Nhờ tạo hình nhân vật và trang phục đẹp, cậu còn toát lên một chút khí chất lãnh đạm.
Ngoại hình của Dung Hiểu khiến người ta có cảm giác muốn yêu thương, không cần cười, chỉ cần đứng đó thôi đã là một vị mỹ nhân.
Hơn nữa cô phát hiện, Dung Hiểu không chỉ bản thân đã đẹp mà còn rất hợp với những kiểu quần áo khó mặc, cậu còn có khả năng biến chúng thành những bộ đồ thời thượng, giống như muốn hóa thân thành ai thì sẽ trở thành người đó.
Loại người này thật sự sinh ra để làm diễn viên, để kiếm cơm.
Hạ Phương không khỏi cảm thán trong lòng, khó trách người quản lý 'kim bài' Nhan Thanh lại coi trọng cậu đến vậy.
"A a, cho chị chụp một kiểu ảnh." Trương Đồng nhìn Dung Hiểu chỉ đứng ở đó thôi đã giống như mỹ nhân bước ra từ bức họa, không kiềm chế được sự kích động trong lòng, lấy điện thoại ra chụp cho Dung Hiểu vài kiểu, "Lát nữa chị sẽ gửi cho em nhé!"
"Cảm ơn chị Đồng, em xin phép đi trước."
Hạ Phương đi bên cạnh cậu và nói: "Lát nữa tôi sẽ đi mua đồ uống."
"Vâng." Dung Hiểu hiểu ý đồ của cô, dù sao hôm nay cậu cũng mới vào đoàn, theo lý thì nên tạo mối quan hệ tốt với các thành viên trong đoàn phim, hiển nhiên Nhan Thanh tìm trợ lý cho cậu là để thực hiện tốt khía cạnh này.
Nhan Thanh thấy họ đến gần, cười nói: "Đạo diễn Quách, Hiểu Hiểu của chúng ta xin tạm thời giao phó cho mọi người."
Quách Đức Long nhìn Dung Hiểu đã hóa trang xong từ trên xuống dưới, gật đầu: "Lát nữa sẽ quay lại phần thử máy quay hôm qua."
"Tôi đi xem kịch bản trước đây."
"Đi thôi."
Dung Hiểu đi rồi, Nhan Thanh cũng không nán lại lâu, cô không chỉ quản lý mỗi Dung Hiểu, còn có những nghệ sĩ khác cần phải sắp xếp công việc, dặn dò Hạ Phương xong xuôi, liền quay đầu rời đi.
Bên này, Hứa Nghị vừa bước xuống từ xe bảo mẫu, liền nghe người quản lý Lang Khê nói: "Hôm nay đoàn phim có người mới đến, nghe nói là nghệ sĩ của Nhan Thanh, dù kỹ thuật diễn của cậu ta thế nào, cậu cũng không được tỏ thái độ khó chịu, biết không?"
Hứa Nghị năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, cách đây không lâu mới nhờ một bộ phim điện ảnh mà giành được giải Nam chính xuất sắc nhất, được xem là Ảnh đế mới.
Cũng bởi vì tuổi còn trẻ mà đã đạt được thành tựu như vậy nên danh tiếng và giá trị cá nhân của hắn không ngừng tăng lên.
Có thể nói chỉ cần bản thân hắn không tự tìm đường chết, thì tiền đồ hoàn toàn là vô hạn.
"Biết rồi." Hôm qua ngủ đến tận chiều, giọng nói Hứa Nghị hơi khàn, vẻ mặt cũng có chút mệt mỏi, vừa mở miệng đã lộ rõ sự khó chịu.
Lang Khê biết hắn không nghỉ ngơi tốt nên tâm trạng cũng sẽ không tốt, đưa cho hắn một thanh chocolate, hy vọng đồ ngọt có thể xoa dịu tâm trạng bực bội của hắn, tránh để lát nữa hắn gây chuyện. Trong lòng lại tính toán lát nữa sẽ thương lượng với Quách Đức Long để giảm bớt cảnh quay của hắn trong buổi sáng hôm nay, cho hắn nghỉ ngơi nhiều hơn.
Kết quả, nhìn thấy họ tiến đến, Quách Đức Long liền hô to: "Hứa Nghị mau đi chuẩn bị, lát nữa cậu sẽ quay cảnh đầu tiên cùng Dung Hiểu."
Dung Hiểu? Hứa Nghị lặp lại, không nhớ người này là ai, theo bản năng nhìn về phía Lang Khê.
Lang Khê trong lòng hơi run lên: "Tôi vừa nói Dung Hiểu là người mới đó, người quản lý của cậu ta là Nhan Thanh."
"Cái Song nhi đó sao?" Giọng nói Hứa Nghị lộ rõ vẻ khinh thường, thiếu chút nữa thì trợn mắt trắng dã.
Lang Khê tát một cái vào lưng hắn: "Mau thu lại cái giọng điệu đó của cậu, tuy rằng là Song nhi, lại mới xuất đạo, nhưng hôm qua tôi đã xem video thử vai, không uổng có gương mặt đẹp như hoa. Hơn nữa Nhan Thanh là ai, Quách Đức Long là ai, liệu có thể tuyển một người chẳng biết gì sao? Cậu yên tâm, chắc chắn sẽ không quá tệ đâu."
"Lời lẽ đều do anh nói hết rồi, tôi còn nói gì nữa." Hứa Nghị bóc vỏ chocolate nhét vào miệng, quay đầu đi vào phòng hóa trang.
Lang Khê bị những lời này của hắn làm cho suýt dỗi, tức giận mắng thầm 'tiểu tử thối'.