Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch San vừa bước ra từ phòng hóa trang, đúng lúc thấy Hứa Nghị đi qua. Cô đưa tay sửa sang lại búi tóc vừa được tạo kiểu, hỏi trợ lý bên cạnh: "Vừa rồi đạo diễn nói quay cảnh gì trước?"
"Nói là quay trước cảnh của người mới cùng với Hứa ảnh đế."
Bạch San nghe vậy khẽ cười một tiếng, chú ý tới ly cà phê trên tay cô trợ lý, liền đưa tay lấy: "Đi mua khi nào vậy?"
"Đây là trợ lý của người mới đưa tới ạ."
Động tác của Bạch San bỗng khựng lại, theo sau là một nụ cười mỉa mai: "Nha, đi thôi, chúng ta ra ngoài xem thử."
Hạ Phương đem cà phê vừa mua đi phân phát, trở về liền thấy Dung Hiểu đang ngồi cạnh Phó Duy Trạch. Hai người tuy không nói chuyện, mỗi người làm việc riêng của mình, một người khí chất trầm ổn, người kia lại ôn hòa.
Rõ ràng khí chất hai người khác biệt, vậy mà khi ngồi cạnh nhau lại vô cùng hòa hợp.
Bởi vì trước đó đã biết thân phận của Phó Duy Trạch từ Nhan Thanh, cho nên Hạ Phương đi tới trước tiên là gật đầu chào Phó Duy Trạch rồi mới đặt hai ly cà phê lên bàn, sau đó lặng lẽ đứng phía sau.
Dung Hiểu đang xem lại kịch bản, ngẩng đầu uống một ngụm cà phê trên bàn thì nghe thấy tiếng gọi tên mình từ phía bên kia.
"Hiểu Hiểu, đạo diễn gọi em qua." Hạ Phương đi tới nhắc nhở. Dung Hiểu đứng dậy, đưa kịch bản cho cô rồi nói: "Phó tiên sinh, em đi trước."
"Đi đi." Phó Duy Trạch khẽ cười, nhìn cậu rời đi.
Đi phía sau, Hạ Phương nghe cách Dung Hiểu xưng hô với Phó Duy Trạch, sững sờ một lúc, chỉ cảm thấy cách xưng hô này có vẻ quá lạ lùng, không giống với mối quan hệ mà Nhan Thanh từng nói, mà giống như......
Quách Đức Long thấy cậu đến đây liền hỏi: "Thế nào, phần kết của cảnh diễn có vấn đề gì sao?"
Bởi vì Dung Hiểu đến muộn, bỏ lỡ buổi đọc kịch bản, cho nên ông cố ý gọi cậu lại đây hỏi một câu.
Tuy rằng trước kia phần diễn thử của cậu rất tốt, nhưng ông không chắc Dung Hiểu có thể phát huy tốt như lần đó hay không, dù sao mặc kệ Dung Hiểu có thiên phú hay không, cậu vẫn là người mới.
Cái gọi là người mới, chính là tính không chắc chắn quá cao.
Dung Hiểu lắc đầu: "Hẳn là không có, cháu sẽ cố gắng hết sức ạ."
Quách Đức Long thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc, không hề giả tạo, gật đầu: "Được, bên Hứa Nghị hẳn là cũng đã xong rồi, cậu cứ ngồi ở đây trước, kịch bản có vấn đề gì cũng có thể hỏi bất cứ lúc nào."
"Vâng."
Hứa Nghị một thân áo xanh từ phòng hóa trang đi tới, trên mặt trang điểm, che giấu tốt vẻ mệt mỏi do thiếu ngủ, cả người trông anh tuấn phi phàm.
Thấy hắn tới, Quách Đức Long trực tiếp gọi: "Được rồi, các bộ phận chuẩn bị, diễn viên, diễn viên phụ vào vị trí."
Dung Hiểu lúc này cũng đứng dậy đi qua. Hứa Nghị nhìn cậu bước tới, vẻ mặt không hề thay đổi, nhưng trong mắt lại lộ ra chút khác lạ, cho đến khi cậu đến gần, hắn mới mở miệng dùng giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy, hỏi: "Cậu chính là Thiều Hoa Thượng Tiên?"
Ban đầu Dung Hiểu nghĩ rằng hắn ta chào hỏi mình, sau đó lại bị câu nói kỳ lạ này của hắn làm cho hơi bối rối. Cậu khẽ gật đầu rồi vươn tay: "Chào, tôi là Dung Hiểu."
Hứa Nghị đảo mắt nhìn qua mặt cậu, không có ý định bắt tay, nhìn về phía Quách Đức Long, nói: "Cậu tốt nhất đừng làm gì lung tung gây rối, ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim."
Dứt lời hắn đi đến một bên, thể hiện rõ không muốn đứng chung với cậu.
Với tính cách chậm chạp của mình, lúc này cậu cũng có thể rõ ràng nhận ra, Hứa Nghị không thích cậu.
Tuy rằng không biết vì cái gì, nhưng cậu cũng sẽ không chủ động lại gần.
......
Lạc Thu bị Ma Tôn đánh một chưởng văng vào vách đá, ngã xuống đất phun ra một ngụm máu.
Tức khắc mọi người đều kinh hô: "Đại sư huynh!"
Lạc Thu từ dưới đất bò dậy, lau vết máu trên môi: "Lại đến, còn hai chiêu!"
Ma Tôn Yến Bắc nghe vậy bỗng nhiên nở nụ cười: "Nhưng ta thật sự không muốn dây dưa với ngươi, bất quá ngươi nên biết, ngươi đỡ được chiêu của ta đã là miễn cưỡng, chỉ cần thêm một chiêu nữa ngươi chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì. Vì những người này mà ngươi thật sự nguyện ý chết sao, chi bằng......"
"Ít nói lời vô nghĩa!" Lạc Thu nỗ lực áp chế chân khí đang tán loạn trong người.
Những người đứng gần đó đã không đành lòng xem tiếp: "Đại sư huynh đủ rồi, huynh đã làm cho chúng ta quá nhiều, chúng ta không sợ chết, cùng lắm thì cứ......"
"Câm miệng, lại đến!" Lạc Thu khẽ quát một tiếng, dẫn đầu xông về phía Ma Tôn.
Nhưng kết quả đã được dự đoán từ trước, nhìn Lạc Thu lại một lần nữa bị đánh bay, có người đã không đành lòng nhìn tiếp, nhắm mắt lại.
Lạc Thu ho một tiếng, trong miệng trào ra càng nhiều máu, hắn tự hỏi, chỉ đến thế này thôi sao? Hắn không cam lòng, thật sự không cam lòng......
Dung Hiểu giơ tay đỡ được Lạc Thu giữa không trung, rồi đưa hắn cho những đệ tử khác của Thiều Hoa Cung, sau đó từng bước đi đến trước mặt Ma Tôn.
Cậu đột nhiên xuất hiện, người mặc một thân bạch y, sạch sẽ không vương chút bụi trần, đôi mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Lúc này cả không gian rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng, không một tiếng động.
Trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Cho đến khi Ma Tôn Yến Bắc khẽ thở dài: "Ta tưởng là ai, thì ra là Thiều Hoa Thượng Tiên."
"Chiêu còn lại, ta sẽ đỡ!"
Giọng nói cậu rất nhẹ, nhưng trong đó lại ẩn chứa một luồng khí lạnh lẽo, khí chất quanh người như được phủ một lớp sương giá, khiến người khác không dám lại gần.
Hứa Nghị đang được đồng môn đỡ mở to mắt, nhìn bóng dáng Dung Hiểu, rõ ràng không hề cao lớn, nhưng lúc này lại mang đến cảm giác mạnh mẽ đáng tin cậy.
Cái người mới này......
"Thật không nghĩ tới, nghe đồn Thiều Hoa Thượng Tiên không quan tâm việc phàm trần, cũng sẽ vì đệ tử dưới trướng mà xuất hiện."
"Ta cũng rất bất ngờ, không ngờ Ma Tôn lại nói nhiều như thế."
Mọi người: "......"
"Đẹp quá!"
Trương Cung rời mắt khỏi Dung Hiểu, nhìn khóe miệng đang nhếch lên của Quách Đức Long, ho một tiếng: "Lão Quách, cảnh này cảm giác khá tốt đúng không?"
"Tốt hay không, tự mình xem đi!" Quách Đức Long nói xong, ngẩng đầu nhìn người trong sân một cái, "Nhanh đi dặm lại trang điểm, sau đó quay phần tiếp theo."
Không có gì sảng khoái bằng việc có một cảnh quay quá tốt.
Khóe miệng Trương Cung khẽ giật giật, chỉ cảm thấy lão già hỗn xược này thật đúng là cái gì cũng nói được, rõ ràng vừa lòng đến không chịu nổi, vậy mà còn cố tình giả vờ như cũng chỉ bình thường thôi.
Chậc, rõ ràng đều là hồ ly trong núi, bày đặt làm Liêu Trai.
Dung Hiểu từ trong sân đi xuống, đón lấy ly nước Hạ Phương đưa, uống từng ngụm nhỏ.
Quay đầu lại vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Hứa Nghị, trong ánh mắt đó có một cảm xúc mà cậu không hiểu, chưa kịp nghĩ nhiều, liền thấy đối phương quay đầu đi, cứ như ánh mắt vừa rồi chỉ là ảo giác.
Lang Khê đưa nước cho Hứa Nghị, cũng nói: "Vừa nãy diễn không tệ, lúc đầu tôi còn lo lắng, sợ người mới diễn không tốt sẽ ảnh hưởng đến cậu, nhưng giờ thì tôi yên tâm rồi."
"Tôi mà có thể bị cậu ta ảnh hưởng sao, hừ!" Hứa Nghị nói xong ném bình nước trong tay về phía Lang Khê, xoay người ngồi xuống.
Lang Khê: "......"
Phó Duy Trạch đứng một bên, thấp giọng nói chuyện với trợ lý về Dung Hiểu: "Quay được không?"
Đồng Trình đưa điện thoại qua: "Đều ổn ạ."