Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Dung Hiểu, cậu có khỏe không, tôi là Bạch San.”
Dung Hiểu quay đầu nhìn về phía Bạch San đang chào hỏi cậu, cười bắt tay cô: “Chị khỏe không, chị San.”
“Cậu thật là giỏi, chị vừa mới xem cậu diễn, hoàn toàn không cảm giác được cậu là người mới. Trước kia cậu từng đóng phim nào khác sao?” Bạch San nói xong hướng Hạ Phương đang đứng sau Dung Hiểu gật đầu.
Vẻ ngoài thân thiện dễ dàng khiến người mới nảy sinh thiện cảm.
“Không có, đây là lần đầu tiên, nhưng trước kia có mời thầy về dạy.” Dung Hiểu cũng không tỏ ra xa lạ với Bạch San. Trước khi gia nhập đoàn phim, Nhan Thanh đã đưa thông tin của các thành viên trong đoàn cho cậu, giải thích cho cậu một chút. Cậu biết cô ấy từng đóng một bộ phim khá nổi tiếng, có nhân khí không tồi.
“Vậy chắc chắn giáo viên đó nhất định rất giỏi. Chị hiện tại đều có thể đoán được, chờ bộ phim này công chiếu, cậu nhất định sẽ nổi tiếng.”
“Em không nghĩ được nhiều như vậy, chỉ muốn cố gắng làm tốt.” Dung Hiểu có chút ngượng nghịu trước lời khen của cô, lắc đầu giải thích.
Bạch San bỗng nhiên nở nụ cười: “Cậu thật đáng yêu. Chị không quấy rầy cậu nữa. Đúng rồi, cậu có chuyện gì có thể tìm chị, chị ở ngay bên kia. Với lại, Hứa Nghị có lẽ không dễ ở chung đâu, cậu không cần để ý đến anh ta.”
“Anh Hứa không làm gì đâu ạ, chị San không cần lo lắng.”
“Được rồi, chị đi trước, tạm biệt!”
Nhìn chị ta rời đi, Hạ Phương đứng phía sau Dung Hiểu, nói: “Lời của Bạch tiểu thư hình như có ẩn ý.”
Dung Hiểu chớp chớp mắt, quay đầu thấy Quách Đức Long đang điều chỉnh máy móc nhìn về phía này: “Có lẽ vậy.”
Dù là gì đi nữa, Dung Hiểu cũng không muốn nghĩ mọi chuyện quá phức tạp.
Một buổi sáng nọ, ba cảnh quay của Dung Hiểu đều qua một lần là đạt, thuận lợi đến mức Quách Đức Long vốn nghiêm nghị cũng phải nở nụ cười.
Trương Cung hớn hở chọc ghẹo Lưu Hiệu một chút: “Anh xem lão Quách này, khóe miệng cứ cười mãi không ngớt.”
“Anh còn nói hắn, hai người y hệt nhau.” Lưu Hiệu không khách khí vạch trần ông. Trương Cung cũng không giận, cười xoa đầu mình: “Nhan Thanh này đúng là chọn đúng người. Không nói đến khả năng diễn xuất, điều cốt yếu là vận khí cũng không tệ. Anh xem, từ khi cậu bé đến, tiến độ quay cũng thuận lợi hẳn lên. Từ lúc khai máy đến giờ mọi thứ đều suôn sẻ, còn làm cho cái tên Hứa Nghị tính tình nóng nảy như cá nóc kia cũng đỡ hơn không ít.”
“Hứa Nghị mà biết anh gọi cậu ta là cá nóc chắc không nổi đóa lên sao?” Lưu Hiệu hài hước nhìn ông, liền nghe Trương Cung đáp: “Nó mà biết thì chẳng phải xù lông lên à?”
Buổi sáng quay chụp kết thúc, Dung Hiểu đến chào Quách Đức Long, sau đó cùng Hạ Phương đi về phía Phó Duy Trạch.
Nhìn thấy cậu đi tới, Phó Duy Trạch hỏi: “Quay có thuận lợi không?”
“Có ạ. Chị Nhan đang ở phía trước nói chuyện, tôi chỉ là đi chào Quách đạo thôi.” Dung Hiểu cười nói rồi đi đến chỗ Đồng Trình nhận xe lăn, tiện thể nói với Hạ Phương: “Chị Phương, chiều nay em không có việc gì, chị và anh Trương cứ về trước đi ạ.”
“Chị Nhan đã dặn bọn chị rồi, vậy bọn chị về trước đây. Sáng mai chị và cậu Trương sẽ đến đây đợi em.”
“Vâng, hôm nay cảm ơn chị Phương.”
“Không cần khách khí, là việc chị nên làm.”
Chờ Hạ Phương rời đi, Phó Duy Trạch liền hỏi: “Cảm thấy trợ lý lần này thế nào?”
Trợ lý nghệ sĩ không chỉ chăm sóc sinh hoạt cho nghệ sĩ, mà còn phụ trách mở rộng các mối quan hệ.
Dung Hiểu thấy Hạ Phương rất có năng lực làm việc, rất hài lòng, gật đầu nói: “Chị Phương rất tốt.”
Phó Duy Trạch nghe vậy không nói gì, chỉ nghe Dung Hiểu hỏi: “Bác sĩ đến rồi sao?”
“Ừ, ông ấy vừa mới gửi tin, đã đến rồi.”
“Chúng ta mau về thôi.” Bởi vì Tô An rời đi, Phó Duy Trạch đã có một thời gian không tập vật lý trị liệu. Dung Hiểu vẫn luôn lo lắng việc kéo dài thời gian sẽ khiến anh chậm hồi phục.
Tuy rằng ngày thường Phó Duy Trạch cũng có làm một ít động tác hồi phục, nhưng không có bác sĩ vật lý trị liệu chuyên nghiệp ở đây, tóm lại vẫn không yên tâm.
Phó Duy Trạch thấy vẻ mặt vội vàng của cậu, cố nhịn cười: “Dự định là về ngay, nhưng hôm nay không thể về kịp được. Chúng ta dùng cơm ở nhà hàng phía trước, xong xuôi hẵng về.”
“Về nhà ăn không được sao?”
“Đã đặt rồi.”
“Vậy được rồi.”
……
Lang Khê mang cơm về, liền thấy Hứa Nghị đang nằm trên sô pha chơi game bằng điện thoại, đôi chân dài không có chỗ đặt nên cứ tùy tiện gác lên bàn.
Đặt đồ ăn lên bàn, Lang Khê nắm lấy hai chân Hứa Nghị. Hứa Nghị giật mình, rụt chân về: “Đừng động vào tôi, muốn chết à!”
Lang Khê kéo ghế cạnh đó ngồi xuống, mở túi ra: “Tôi vừa từ ngoài về, hỏi Quách đạo thì chiều nay cậu diễn cùng Bạch San.”
Đúng lúc game kết thúc, Hứa Nghị ngồi dậy, từ trong tay Lang Khê nhận lấy đũa, nghe thấy anh nói, Hứa Nghị ngước mắt liếc anh một cái: “Chiều nay không có cảnh của cậu ta à?”
“Ai?” Lang Khê cười như không cười nhìn cậu, liền thấy Hứa Nghị lườm anh một cái: “Tôi thấy cậu có ấn tượng không tệ với cậu ta. Thật ra người mới mà được như cậu ta thì hầu như không có, chỉ cần cậu ta cứ diễn như vậy, nổi tiếng là chuyện sớm muộn thôi.”
“Cậu ta nổi hay không chẳng có chuyện gì liên quan tới tôi.”
“Hừm, cậu cứ nói ngược lòng mình đi. Tôi nghe nói cậu ta chỉ quay nửa ngày thôi.”
“Vì cái gì?” Hứa Nghị cụp mắt. Số cảnh của <Thiều Hoa Thượng Tiên> không nhiều lắm, theo lý thì không thể chỉ quay nửa ngày. “Cậu ta còn muốn chạy đoàn khác à?”
“Có lẽ là nguyên nhân cá nhân. Cậu không chú ý thời điểm cậu ta đóng phim, ở phòng nghỉ luôn có người đang đợi cậu ta sao?”
“Thật sao?” Hứa Nghị tỏ vẻ hoang mang. Cậu rất ít khi để ý đến những chuyện không liên quan đến mình, nên cũng không chú ý đến tình huống Lang Khê vừa nói.
“Có. Cậu ta hẳn là có bối cảnh. Nếu cậu không ghét cậu ta, có thể…”
“Thôi đi, cậu ta là cậu ta, tôi là tôi. Tôi đâu cần dựa vào ai cũng đi đến được ngày hôm nay.”
Lang Khê thở dài: “Tôi không có ý đó. Tôi chỉ mong cậu có thể giao lưu kết bạn nhiều hơn một chút, cậu không thể cứ mãi như thế được.”
“Như bây giờ có gì không tốt?” Hứa Nghị vừa nói vừa đưa tay xoa gáy, rồi cúi đầu ăn cơm.
Lang Khê biết mình vô tình chạm vào điểm nhạy cảm của cậu, áy náy gắp cho cậu một miếng thịt: “Đừng chỉ ăn cơm, ăn nhiều thịt vào!”
“Sao anh dài dòng vậy!”
“Thằng ranh con, con tôi tôi còn chưa hầu hạ như thế này đâu.”
“Tôi đây chẳng phải là cái cây rụng tiền của anh sao!”
“Xì!” Mặc dù nói vậy, nhưng trên mặt Lang Khê lại tràn đầy ý cười.
“Vậy, Đào Nhạn có phải sẽ đến diễn trong mấy ngày này không?” Hứa Nghị nuốt miếng cơm xuống, ngẩng đầu nhìn Lang Khê hỏi.
“Nếu không có gì bất ngờ, chiều nay cậu ta sẽ có cảnh diễn.” Nghĩ đến Đào Nhạn, Lang Khê không khỏi thở dài: “Cậu ta đến gần thì đừng phản ứng, cũng đừng để ý đến.”
Nghe thấy Lang Khê nói những lời này, Hứa Nghị khẽ nói: “Anh vừa mới bảo tôi cần kết bạn mà.”
“Cậu muốn chọc tôi tức chết phải không? Muốn đổi người quản lý hả?”
Hứa Nghị cụp mắt, đưa tay cầm điện thoại lên bấm bấm.
Lang Khê nhìn khuôn mặt tuấn tú của Hứa Nghị, có người thích là điều rất bình thường. Chỉ là nếu Đào Nhạn không phải song nhi thì tốt biết mấy.
“Ánh mắt của anh là sao vậy?” Mặc dù không ngẩng đầu lên nhìn, nhưng Hứa Nghị cũng biết người quản lý đa sầu đa cảm của mình lại đang nghĩ linh tinh rồi.
“Tôi không nhìn cậu, chơi trò chơi của cậu đi.” Đồ vô tâm!
Bạch San nhìn trợ lý vừa trở về: “Hỏi được rồi chứ?”
“Vâng, đã hỏi qua lịch trình của cậu ta, chỉ quay nửa ngày thôi ạ.” Trợ lý nói xong không nhịn được hỏi: “Chị San, chị muốn biết thời gian quay của cậu ta làm gì vậy ạ?”
Nghĩ đến Hà Huệ từng dặn dò cô phải chú ý đến Bạch San, trong lòng cô ấy không khỏi thấp thỏm.
“Có gì đâu, tôi chỉ cảm thấy người mới này rất có tiền đồ, muốn xem liệu có thể kết giao bạn bè với cậu ta không thôi.”