Chương 3

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Duy Trạch cất tiếng, giọng khàn đặc vì nhiều ngày chưa ăn uống gì. Y vừa mở miệng, liền cau mày, rõ ràng không ngờ giọng mình lại khàn đến thế, theo bản năng sờ lên cổ họng.
Y vừa bỏ tay xuống, đã thấy thiếu niên ban đầu đang nằm trên giường liền bật dậy như lò xo, lùi sát vào mép giường. Vì động tác này mà cúc áo vốn không cài kín bung ra một nửa, để lộ một mảng da thịt trắng nõn và xương quai xanh. Thiếu niên với vẻ mặt hoảng loạn nhìn y: "Tôi, tôi ấy à, tôi tôi tôi đi tìm ông..."
Hắn vừa dứt lời, chưa đợi Phó Duy Trạch kịp ngăn, đã chân trần nhảy xuống giường rồi chạy tới cửa, trông hệt như một chú thỏ đang hoảng loạn bỏ chạy.
Lúc thiếu niên rời đi, mùi ngọt thanh vốn đang tỏa khắp trong không khí cũng nhạt đi đôi chút, khiến Phó Duy Trạch không khỏi thấy hơi khó chịu.
Dung Hiểu vừa chạy ra liền gặp bác Trình. Bác thấy hắn chân trần, mặc độc áo ngủ chạy ra ngoài liền vội vã tiến lại: "Dung thiếu, có phải..."
"Phải phải phải, anh ấy tỉnh rồi, cháu đang định đi gọi ông!"
"Đừng gấp, đừng gấp, tôi đi gọi lão gia ngay đây." Nói rồi, bác Trình với nụ cười trên môi, xoay người bước nhanh đến gõ cửa phòng Phó Tu.
Phó Tu nghe thấy động tĩnh, sau khi mở cửa thì thấy bác Trình với vẻ mặt tươi cười. Ông không đợi bác Trình mở miệng, liền nói thẳng: "Có phải Duy Trạch tỉnh rồi không?"
Lời vừa dứt, ông cũng đã bước ra khỏi phòng, bước nhanh đến chỗ Dung Hiểu: "Thằng bé tỉnh rồi có đúng không?"
"Vâng..."
Nghe thấy chữ “vâng” này, Phó Tu trực tiếp lướt qua hắn mà đi thẳng vào phòng.
Thấy Phó Tu, Phó Duy Trạch kêu một tiếng “ông”. Y vừa định ngồi dậy đã bị Phó Tu bước nhanh tới đè lại bả vai: "Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích. Bác sĩ nói con vừa mới tỉnh, cơ thể còn yếu ớt, nằm xuống đi."
Phó Duy Trạch nghe vậy nên không cử động nữa mà nhìn về phía Dung Hiểu đang theo sau Phó Tu.
Khi thiếu niên quay lại, mùi ngọt vốn đã biến mất trong không khí lại lần nữa trở nên đậm đặc, quanh quẩn trong hơi thở, khiến cả cơ thể lẫn tinh thần y đều như đắm chìm trong dòng nước ấm áp, an bình và thoải mái.
Phó Tu mải nói chuyện một lúc lâu mới chú ý tới ánh mắt của Phó Duy Trạch. Ông quay đầu nhìn về phía Dung Hiểu, lúc này mới nhớ ra chưa giới thiệu hai người với nhau. Vừa định mở miệng thì nghe Dung Hiểu nói: "Ấy ông ơi, cháu đi xuống bếp hâm nóng cháo ạ."
Bị Phó Tu nhìn đột ngột như vậy, Dung Hiểu căng thẳng trong lòng nên theo bản năng muốn tìm lý do rời đi.
Phó Tu nghĩ đến lời mình muốn nói, nhưng ở trước mặt trẻ con thì ít nhiều cũng không tiện nên gật đầu, bảo: "Con đi đi."
Dung Hiểu nhận được sự đồng ý thì bước nhanh ra khỏi phòng. Vừa thở phào nhẹ nhõm đã đối mặt với ánh mắt tràn ngập ý cười của bác Trình, khiến mặt hắn nóng bừng: "Vậy, cháu..."
Bác Trình gật gật đầu: "Dung thiếu không phải muốn đi xuống bếp hâm cháo cho thiếu gia Duy Trạch sao? Mau đi đi, tôi nghĩ cậu ấy lâu như vậy chưa ăn gì cũng đói bụng lắm rồi."
Dung Hiểu cảm kích mỉm cười với bác Trình, xoay người đi xuống phòng bếp.
Vừa mới bước vào, đã bị hai dì kéo qua: "Hiểu Hiểu, thiếu gia Duy Trạch thật sự tỉnh rồi ư?"
"Dạ." Dung Hiểu vừa gật đầu, vừa tìm nồi đất rồi lấy ra súc rửa qua loa, đặt lên bếp. Cháo đã nấu ngày hôm qua đương nhiên là không thể cho Phó Duy Trạch ăn nên chỉ có thể nấu lại một lần nữa.
"Thật sự là quá tốt, Bồ Tát hiển linh, Bồ Tát hiển linh." Hai dì ở Phó gia cũng đã rất nhiều năm rồi, không chỉ chứng kiến Phó Duy Trạch lớn lên, mà thời gian hai dì ở Phó gia cũng không kém là bao. Họ nghe thấy Phó Duy Trạch tỉnh lại, cũng cảm thấy vui mừng thay Phó lão gia.
Lúc nấu cháo, Dung Hiểu không nhờ hai dì trông giúp nữa. Hắn nghĩ Phó Duy Trạch đã tỉnh lại thì hẳn là Phó Tu sẽ có rất nhiều điều muốn nói với y, bao gồm cả thân phận của hắn. Để Phó Tu nói đương nhiên tốt hơn việc hắn tự mình nói.
Vừa rồi lúc Phó Duy Trạch hỏi hắn, hắn cũng không biết phải giới thiệu mình thế nào nên mới cuống quýt chạy ra ngoài.
Cháo trong nồi dần dần tỏa ra mùi thơm. Dung Hiểu lấy chút rau xanh, rắc thêm chút muối, đặt vào một cái đĩa sứ trắng rồi thêm mấy viên đậu phộng bên trên. Phó Duy Trạch mới vừa tỉnh lại, chỉ thích hợp ăn một ít đồ thanh đạm, cho nên ăn như vậy là đủ rồi.
Cháo đã nấu xong, Dung Hiểu múc một chén bỏ vào khay cùng với đồ ăn đã chuẩn bị rồi bưng về phòng.
Nghe thấy động tĩnh, tiếng Phó Tu nói chuyện dừng lại. Ông nhìn về phía đứa trẻ đang đứng ở cửa, ánh mắt có chút khách sáo, nhẹ nhàng nói: "Nấu cháo xong rồi hả?"
"Dạ." Dung Hiểu bưng khay đáp nhẹ một tiếng. Hắn không biết mình trở về có đúng lúc hay không, có làm phiền họ nói chuyện không, nên cũng không dám trực tiếp tiến vào.
"Vào đi, ông mới vừa nói xong chuyện của hai đứa. Về sau hai đứa hãy ở chung cho tốt." Dứt lời, ông lại quay đầu nhìn về phía Phó Duy Trạch: "Ông đã hẹn trước với bên bệnh viện, ngày mai chúng ta tới làm kiểm tra."
Phó Duy Trạch ngồi dựa lưng vào đầu giường gật đầu: "Con biết rồi."
Phó Tu liếc qua khay cháo và đồ ăn kèm, nhẹ giọng nói: "Con ăn đi."
Chờ Phó Tu bước ra khỏi phòng, bác Trình đứng ở cửa với vẻ mặt nghiêm túc đưa điện thoại di động qua. Phó Tu cầm lấy, đập vào mắt ông chính là một đoạn video: "Thứ gì thế?"
Nói xong, ông nhấn phát video, liền thấy trong video là mấy nam nữ đang tụ tập cùng nhau. Phó Tu cau mày, ông nhận ra có Phó Hằng Vũ trong đó. Giây tiếp theo liền thấy Phó Hằng Vũ một tay cầm bình rượu, với vẻ mặt đắc ý đứng lên, lớn tiếng nói với những người trên sofa: "Tao nói cho chúng mày biết, tao sẽ lập tức trở thành người thừa kế duy nhất của Phó gia. Thằng cháu trai kia của tao, chúng mày có biết không, nó sắp chết rồi ha ha ha. Lão già dù không thích tao đi chăng nữa, thì cuối cùng chẳng phải vẫn phải để Phó gia lại cho tao sao? Ha ha, ai bảo Phó gia chỉ còn mỗi mình tao..."
Phó Tu không nghe tiếp nữa, trực tiếp tắt video rồi ném điện thoại cho bác Trình: "Thằng khốn nạn này!"
"Có cần phái người tìm Nhị thiếu về không ạ?" Bác Trình nhìn sắc mặt Phó Tu, cẩn thận hỏi.
Sắc mặt Phó Tu thay đổi liên tục, cuối cùng cũng khôi phục bình tĩnh và nói: "Không cần, chờ Duy Trạch khỏe hơn thì giao cho nó giải quyết."
Ông đã già rồi, gia nghiệp này sớm muộn gì cũng phải giao vào tay Phó Duy Trạch. Hiện tại y tỉnh lại, ông sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì nữa, đây là quy củ đã được định ra từ sớm.
Bác Trình nghe vậy cất điện thoại đi: "Tôi hiểu rồi."
......
Phó Tu đi rồi, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ. Dung Hiểu lúng túng đứng một bên, trên người hắn còn mặc áo ngủ chưa kịp thay. Ánh mắt Phó Duy Trạch đảo qua cổ áo của hắn, thấy cúc áo lúc trước bung ra đã được cài lại, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Loại mùi hương ngọt thanh này, tỏa khắp trong không khí, tác động mạnh mẽ đến thần kinh của Phó Duy Trạch.
"Cậu lại đây."
Đột nhiên nghe thấy ba chữ này, người Dung Hiểu run lên một cái. Hắn thử dịch hai bước đến gần người đàn ông, đôi mắt nai tơ tràn ngập sự sợ hãi và bất an, môi mỏng cũng nhẹ nhàng mím chặt lại, cả người trông có vẻ cứng đờ.
Phó Duy Trạch muốn xác định một chuyện, nhưng cũng không muốn dọa hắn nên vỗ vỗ bên mép giường, ý bảo Dung Hiểu ngồi xuống đó.
Dung Hiểu nhìn vị trí mà người đàn ông bảo hắn ngồi. Nếu ngồi xuống, tất nhiên sẽ dựa vào người đàn ông. Khoảng cách gần như vậy khiến hắn có chút bất an: "Vậy cháo, cháo của Phó tiên sinh..."
"Ngồi lại đây." Vừa mới tỉnh lại, thể lực Phó Duy Trạch có hạn. Vì lâu ngày không ăn cơm nên trên mặt không có nhiều sắc máu, bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên mặt thì cả người như trở nên trong suốt.
Mặc dù Phó Duy Trạch không muốn dọa hắn nhưng y cũng không còn nhiều sức lực để giải thích. Chỉ ngồi như vậy thôi mà mắt đã tối sầm từng đợt, nhưng làn khí ngọt thanh tỏa khắp trong không khí lại tràn ngập sức hấp dẫn đối với y, giữ y không cho y ngất đi.
Dung Hiểu thấy sắc mặt y thật sự trắng bệch đáng sợ, sợ y vừa mới tỉnh lại ngất xỉu lần nữa nên hắn mềm lòng mà ngồi xuống. Chỉ là đôi tay cứng đờ đặt trên đùi, cả người căng thẳng, ngay cả tiếng hít thở cũng không nhịn được mà trở nên nhẹ nhàng hơn.
Hắn rũ mắt, không dám nhìn thẳng mặt người đàn ông. Đang do dự có nên mở miệng hay không thì Phó Duy Trạch bỗng nhiên dựa lại gần, ngũ quan anh tuấn phóng đại trước mắt hắn. Giờ khắc này, hô hấp của hắn đều ngừng lại, hai mắt hắn đột nhiên trợn to tràn ngập kinh ngạc và hoảng loạn, nhìn Phó Duy Trạch – người đàn ông vì gầy ốm mà ngũ quan trở nên thanh mảnh, cũng bởi vậy mà lại thêm vài phần vẻ đẹp yếu ớt.
Nhưng dù vậy, hành động lúc này của Phó Duy Trạch đối với Dung Hiểu mà nói thì cũng tràn ngập nguy hiểm. Thân thể hắn không tự chủ mà rụt về phía sau nhưng lại bị người đàn ông đè lại sống lưng hắn: "Đừng nhúc nhích!"
Ba chữ này từ trong miệng người đàn ông thốt ra, tuy rất nhỏ, nhưng Dung Hiểu lại giống như bị định thân phù* dán lên người, không dám nhúc nhích, chỉ có thể hoảng loạn bất an, cứng đờ người ở chỗ đó mà chờ tuyên án.
(*Định thân phù: theo mình hiểu thì là một loại bùa chú có thể làm người khác bất động, giống bùa được dán lên trán cương thi)
"Phó..." Không biết qua bao lâu, thân thể căng thẳng của Dung Hiểu trở nên tê dại đôi chút. Hắn thử mở miệng thăm dò nhưng lại bị người đàn ông ngắt lời.
"Trên người cậu... có xịt nước hoa... sao?"