Chương 2

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Hiểu giật thót mình vì hành động bất ngờ đó, hoảng hốt giằng co, bỗng thấy người đàn ông kia mở mắt nhìn mình.
"Anh, anh đã tỉnh?"
Mắt Phó Duy Trạch tuy mở to nhưng không có tiêu cự. Dung Hiểu nhận ra điều này, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài:
"Ông ơi, ông Phó..."
Phó Tu từ phòng mình bước ra, vẫn còn mặc áo ngủ, rõ ràng là ông đang nghỉ ngơi. "Có chuyện gì mà con hoang mang thế?"
"Ông ơi, anh ấy tỉnh rồi, anh ấy..."
Dung Hiểu vừa dứt lời, Phó Tu đã đẩy hắn sang một bên, vội vã bước vào trong. Dung Hiểu ngẩn người một lát rồi cũng đi theo vào, Phó Tu bỗng quay đầu nói:
"Đi gọi bác sĩ đến đây."
"A, vâng."
Hắn biết vì bệnh của Phó Duy Trạch mà ông Phó đã cố ý mời bác sĩ chuyên nghiệp đến ở trong nhà, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống. Lúc hắn chạy xuống lầu thì vừa hay gặp quản gia Trình đang dẫn người tới. Thấy hắn, bác Trình dừng lại:
"Dung thiếu xuống đây có việc gì?"
"Ông nhờ cháu tìm bác sĩ."
"Tìm bác sĩ đúng không? Tôi đã đưa đến đây rồi. Bác sĩ Trương, chúng ta đi nhanh một chút." Bác Trình nói với người phía sau xong rồi quay sang Dung Hiểu: "Dung thiếu, chúng ta cũng lên đi."
Lúc bọn họ trở về, Phó Tu đã đứng trước giường gọi tên Phó Duy Trạch cả buổi trời, nhưng người trên giường không hề phản ứng. Phó Tu nghe thấy động tĩnh liền quay đầu nói với vị bác sĩ:
"Tôi vừa nghe nói nó đã tỉnh lại, nhưng tôi gọi mãi mà nó không phản ứng gì cả."
"Lão tiên sinh đừng gấp, để tôi xem một chút trước đã."
Nghe thấy lời của bác sĩ, Phó Tu lùi sang một bên, sốt ruột nhìn bác sĩ kiểm tra cho Phó Duy Trạch.
Dung Hiểu đứng một bên, nghĩ thầm mình chắc chắn không nhìn lầm. Phó Duy Trạch không chỉ mở mắt mà còn nắm lấy tay hắn, đến giờ cổ tay vẫn còn cảm giác đó. Đúng lúc hắn đang nghĩ vậy, Phó Tu nhẹ nhàng đi đến cạnh hắn:
"Dung Hiểu, kể lại chuyện vừa xảy ra cho ông nghe đi."
Dung Hiểu gật đầu, thuật lại chuyện vừa xảy ra. Hắn vừa dứt lời, vị bác sĩ bên giường liền đứng lên, với vẻ mặt tươi cười nói: "Chúc mừng lão tiên sinh, Phó thiếu quả thật đã tỉnh lại rồi."
"Tỉnh rồi ư?" Phó Tu không thể tin nổi mà bước tới.
"Vậy sao lúc nãy tôi gọi mà nó không phản ứng gì cả?"
"Phó thiếu chỉ là thân thể suy nhược thôi, lần này chỉ ngất lịm đi, nói đúng hơn là đang ngủ sâu. Cần phải qua đêm nay hoặc đến sáng sớm mai mới có thể tỉnh hẳn, ngài đừng quá lo lắng."
Nghe bác sĩ giải thích xong, Phó Tu chắp hai tay trước ngực, hướng về phía cửa sổ mà khấn vái: "A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ."
"Tuy rằng bây giờ Phó thiếu đã tỉnh lại, nhưng tôi đề nghị tốt nhất vẫn nên đưa đến bệnh viện để đo điện não đồ PVS, chụp cộng hưởng từ MRI và kết hợp các hạng mục kiểm tra cơ thể khác để có thể xác định phương án điều trị ổn thỏa."
"Tôi biết rồi, tôi sẽ lập tức sắp xếp, vất vả cho bác sĩ Trương rồi. Sau này chúng tôi còn cần chú ý gì không?"
Lúc Phó Tu nói lời này, tâm trạng đã ổn định lại, liền khôi phục dáng vẻ lão gia nghiêm túc như trước. Cứ như thể tình cảm vừa bộc lộ trong khoảnh khắc kia chỉ là ảo giác.
"Thuốc thì không cần uống thêm. Nếu Phó thiếu tỉnh rồi thì trước tiên có thể ăn một ít cháo và đồ ăn thanh đạm. Hiện tại cơ thể cậu ấy không thích hợp để bồi bổ ngay, cứ từ từ. Trước kia cậu ấy được chăm sóc rất tốt, tiếp tục duy trì là đủ rồi."
"Được, được, cảm ơn bác sĩ Trương. Bác Trình giúp tôi tiễn bác sĩ Trương xuống đi."
Phó Tu vừa nói xong, bác Trình đứng ở cửa, giơ tay ra hiệu mời đi.
Sau khi bác Trình dẫn người rời đi, căn phòng lại một lần nữa trở nên yên tĩnh. Phó Tu đưa tay đắp lại chăn cho Phó Duy Trạch rồi quay sang nhìn Dung Hiểu. Dung Hiểu bị ông nhìn như vậy, tự dưng lại thấy hơi sốt ruột khó hiểu.
"Dung Hiểu, cháu thật tốt. Đức Hiền đại sư nói không sai, cháu quả nhiên là ân nhân của Phó gia ta. Cháu cứ yên tâm ở lại Phó gia, sau này cháu chính là cháu dâu duy nhất mà Phó gia ta công nhận."
Lời của Phó Tu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Dung Hiểu, hắn không ngờ ông lại nói như vậy. Dung Hiểu vội vàng nói: "Ông ơi, cháu..."
"Ông biết cháu lo lắng sau khi Duy Trạch tỉnh lại sẽ phản đối chuyện của hai đứa, nhưng cháu cứ yên tâm, nó nhất định sẽ chịu trách nhiệm." Phó Tu nói xong, lại như sợ Dung Hiểu không tin, liền giơ tay vỗ vỗ vai hắn.
Dung Hiểu: "..."
Hắn căn bản không có ý đó, hắn chỉ muốn nói, nếu Phó Duy Trạch tỉnh lại, thì hắn có thể rời đi được không. Hắn không muốn ở lại thêm chút nào! Phó Tu còn không cho hắn cơ hội giải thích.
Bác Trình sau khi tiễn bác sĩ về, liền cầm điện thoại mang đến. "Tiên sinh, là điện thoại của nhị thiếu."
"Nó lại gọi đến làm gì?" Phó Tu đưa tay nhận lấy điện thoại, liếc nhìn Dung Hiểu một cái rồi đi ra khỏi phòng.
Dung Hiểu giơ tay xoa mặt. Thôi, chờ Phó Duy Trạch tỉnh lại thì sẽ nói thẳng với y chuyện này.
Sau khi ra cửa, Phó Tu vừa nhận điện thoại, liền nghe Phó Hằng Vũ ở đầu dây bên kia nói: "Ba, nghe nói ở nhà đã gọi bác sĩ đến chữa trị. Con đã nói rồi, đại sư kia là một tên lừa gạt mà người cũng không tin con. Con nói chứ bây giờ Duy Trạch đã đau đớn đến mức này rồi, chi bằng..."
"Phó Hằng Vũ, anh nói chuyện cẩn thận một chút cho tôi! Tôi nói cho anh biết, đừng nói đến chuyện Duy Trạch bây giờ còn chưa chết. Nếu thật sự có ngày đó, tôi thà đem Phó gia đi tặng hết cho người ngoài, chứ cũng không để cho anh!"
Phó Tu gầm lên xong liền ngắt điện thoại, ném thẳng cho bác Trình: "Đừng cho tên khốn này biết chuyện Duy Trạch tỉnh lại. Nếu nó tới nữa thì cứ trực tiếp đuổi đi!"
"Tôi biết rồi, thưa tiên sinh."
Dung Hiểu đứng trong phòng một lúc, mới nhớ ra bác sĩ có nói Phó Duy Trạch tỉnh dậy thì không cần uống thuốc nữa. Hắn liền đặt thuốc và khăn ăn vào trong khay, mang xuống nhà bếp.
Dì Trương nhìn thấy hắn, né ra cửa, nhỏ giọng hỏi: "Thiếu gia Duy Trạch thật sự tỉnh rồi ư?"
Dung Hiểu gật đầu, liền nghe dì Lưu đứng bên cạnh cười nói: "Thật linh nghiệm, thật linh nghiệm, đại sư thật sự linh nghiệm. Tỉnh rồi là tốt rồi, thiếu gia Duy Trạch tỉnh lại thì sẽ có kẻ phải gặp xui xẻo. Hiểu Hiểu, vừa rồi cháu có nghe được gì không?"
"Nghe được gì ạ?" Dung Hiểu nghiêng đầu nhìn dì Lưu đang có vẻ hưng phấn, hắn cảm thấy hai dì này luôn có chuyện để bàn tán mỗi ngày.
"À thì, vừa nãy lão tiên sinh mới nhận điện thoại của nhị thiếu gia. Tên khốn đó không biết đã nói gì mà làm lão tiên sinh tức giận. Lão tiên sinh nói, nếu như thiếu gia Duy Trạch có mệnh hệ gì, thì ông ấy thà đem tài sản trăm năm đi tặng hết cho người ngoài, cũng không để lại cho tên đó!"
Dung Hiểu hơi ngạc nhiên, không ngờ Phó Tu lại nói như vậy, dù gì thì Phó Hằng Vũ cũng mang họ Phó.
"Cháu đừng có mà không tin. Cháu vừa tới nhà này nên không biết, Phó Hằng Vũ kia cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Gã cùng mẹ gã cùng một giuộc với nhau, nhà dột từ nóc. Không nói những chuyện này nữa, Hiểu Hiểu, thiếu gia Duy Trạch tỉnh lại rồi, cháu chính là ân nhân của Phó gia, Phó gia sẽ không bạc đãi cháu đâu."
"Cháu cũng không làm được gì." Dung Hiểu không thấy việc Phó Duy Trạch tỉnh lại có liên quan gì đến hắn. Hắn cũng đâu phải thần dược tuyệt thế, sao có thể chỉ vì kết hôn mà đã chữa khỏi cho người khác?
"Sự tồn tại của cháu, đối với Phó gia mà nói chính là điều đặc biệt rồi. Hiểu Hiểu, cháu muốn làm gì vậy, sao lại đem thuốc của thiếu gia Duy Trạch xuống đây?"
"Dạ, bác sĩ nói anh ấy tỉnh lại thì không cần uống cái này nữa." Dung Hiểu nói xong tiện tay rửa sạch cái bát rồi để sang một bên, lại lấy ra nồi đất rồi hỏi: "Dì Lưu, gạo ở đâu ạ?"
"Ở đây này!" Dì Lưu mở tủ. "Cháu muốn làm gì, để dì giúp cháu?"
"Không cần đâu ạ, bác sĩ nói anh ấy mới vừa tỉnh dậy, chỉ có thể ăn một ít cháo trắng thôi."
Việc bếp núc hắn cũng đã làm không ít vì từ nhỏ đã ở cùng ông ngoại rồi. Huống hồ việc nấu cháo này chỉ là chuyện nhỏ, không làm khó được hắn. Nhưng nhìn thấy hắn bắt tay vào làm thì hai dì bên cạnh liền không nhịn được mà cảm thán:
"Người ta nói trẻ con nhà nghèo thường trưởng thành sớm, bà xem bây giờ còn có mấy người trẻ tuổi biết làm cơm đâu."
"Không phải nói chứ, Hiểu Hiểu mới bao nhiêu tuổi chứ. Đừng nói đến người khác, ngay cả con trai của tôi đây, cũng phải cơm bưng nước rót đến tận tay nó mới chịu ăn."
Dung Hiểu nghe vậy, hai má hơi nóng bừng: "Các dì đừng khen cháu quá, cháu cũng chỉ là nấu chút cháo thôi mà."
"Cái này sao có thể tính là khen được chứ, các dì nói sự thật mà. Nấu cháo rất dễ, nhưng sao có nhiều người còn không nấu được cơ chứ? Được rồi, cháu chuẩn bị xong thì trở về đi, ở đây có dì và dì Trương giúp cháu trông chừng rồi, nấu xong sẽ gọi cháu lên."
"Cảm ơn dì." Tuy rằng nấu cháo, nhưng hắn cũng không biết bao giờ Phó Duy Trạch mới có thể tỉnh lại. Dù sao có chuẩn bị trước vẫn hơn.
...
Lúc này bên trong thư phòng, Phó Tu đã tỉnh táo, nghĩ đến việc Phó Duy Trạch tỉnh lại, tâm trạng đã tốt hơn nhiều. Ông liền nói với bác Trình đang đứng một bên: "Đức Hiền đại sư quả nhiên linh nghiệm, nói trong vòng bảy ngày sẽ tỉnh lại, quả nhiên không lừa tôi. Đứa bé Dung Hiểu kia cũng không tồi, lúc đầu tôi còn cảm thấy tính cách của nó có chút trầm lặng, không ngờ nó lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Tuy rằng xuất thân hơi kém, nhưng chỉ riêng công lao nó chăm sóc Duy Trạch thì không gì có thể sánh bằng."
"Vâng, Dung thiếu là đứa trẻ tốt."
"Tôi vừa nãy đã nói với nó, Duy Trạch tỉnh lại rồi, nó chính là cháu dâu duy nhất mà Phó gia chúng ta công nhận. Chuyện đến nước này tôi cũng đã thấy rõ, môn đăng hộ đối là cái gì chứ, mạng của Duy Trạch nhà chúng ta mới là quan trọng nhất."
"Tiên sinh, ông cũng đừng quá lo lắng, thiếu gia Duy Trạch từ trước đến giờ vẫn luôn có phúc."
"Ông nói đúng."
...
Hơn mười giờ tối, Phó Duy Trạch vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Dung Hiểu không còn cách nào khác đành thay áo ngủ, nằm ở một bên khác trên giường để tiện chăm sóc Phó Duy Trạch. Từ ngày hắn đến Phó gia, hắn vẫn luôn ngủ trên chiếc giường này.
Sợ làm phiền Phó Duy Trạch đang nghỉ ngơi, hắn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình. Ai ngờ đâu, lúc hắn mở mắt ra lần nữa thì thấy người đàn ông với ngũ quan đẹp đẽ đang im lặng gần kề trong gang tấc. Hắn không biết vì sao cả người mình lại cứng đờ. Khi người đàn ông ôm hắn từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như ánh lên một tia sáng.
"Anh, anh tỉnh rồi sao?"