Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Hằng Vũ ngồi trên ghế sofa, trừng mắt nhìn điện thoại. Chu Hồng Diễm mặc áo ngủ tơ tằm từ trong phòng đi ra, tay xách theo hộp thuốc, ngồi xuống cạnh Phó Hằng Vũ: “Sao mặt ủ mày ê thế, ông Phó lại làm anh tức giận à?”
Phó Hằng Vũ nghe vậy cười lạnh một tiếng, đặt điện thoại xuống, cầm hộp thuốc trên bàn: “Lão già đó bây giờ chỉ dám giáo huấn tôi thôi, chờ tôi......”
Chu Hồng Diễm giật hộp thuốc khỏi tay hắn, ném lên bàn nói: “Em thật sự không biết giờ anh đang theo đuổi cái gì, cái vị trí đó rốt cuộc có gì hay ho mà anh nhất định phải tranh giành? Yên tâm làm Vương gia an nhàn của anh không tốt hơn sao?”
“Cô biết cái gì, tóc dài não phẳng, cút sang một bên, đừng làm phiền tôi!” Nói rồi hắn một tay đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, bực bội vò đầu bứt tóc.
Chu Hồng Diễm nghiêng người, ngã xuống tay vịn ghế sofa, áo ngủ trễ nải một nửa, lộ ra bờ vai trắng nõn, nhưng vẫn không khiến người đàn ông đó mảy may thương xót.
Dù bị đối xử như vậy, Chu Hồng Diễm không tức giận, lần nữa ngồi thẳng dậy, kéo lại quần áo, mở hộp thuốc: “Anh cứ như vậy đi, nhưng đừng để bị thương, bị thương cũng đừng để em nhìn thấy!”
Nói xong, cô cũng chẳng thèm để ý đến Phó Hằng Vũ muốn hay không, trực tiếp kéo cánh tay bị thương của hắn, dùng bông gòn thấm povidone-iodine* giúp hắn sát trùng vết thương.
*Povidone-iodine (PVP-I) là một phức chất bền của polyvinylpyrrolidone (povidone, PVP) và iốt. PVP-I chứa 9.0% đến 12.0% iốt (được tính trên khối lượng khô).
Phó Hằng Vũ cúi mắt nhìn người phụ nữ đang giúp hắn thoa thuốc, nỗi bực bội trong lòng dần tan biến: “Đúng là lo chuyện bao đồng!”
Chu Hồng Diễm ngước nhìn: “Nếu anh không phải chồng tôi, anh nghĩ tôi muốn quản anh chắc? Tôi vẫn giữ nguyên lời nói trước đó, chúng ta ra nước ngoài, đừng tiếp tục dính dáng đến mấy chuyện của Phó gia nữa được không?”
Phó Hằng Vũ lần này không còn nóng nảy như trước, lại lần nữa cầm hộp thuốc trên bàn, rút ra một điếu: “Chờ một chút, Phó Duy Trạch sắp không xong rồi, đến lúc đó...... A......”
Hắn còn chưa nói dứt câu, Chu Hồng Diễm trực tiếp dùng tăm bông chọc mạnh vào vết thương của hắn, lập tức đau đến mức hắn nhe răng trợn mắt nhìn bà: “Cô làm gì vậy?”
“Tôi thấy anh điên rồi thì có!” Chu Hồng Diễm thấy không nói chuyện được với hắn, cũng hết kiên nhẫn, đứng lên: “Phó Hằng Vũ, tôi năm nay đã 37, là một người phụ nữ, tôi không có nhiều thanh xuân đến thế để lãng phí cùng anh. Nếu anh đồng ý, chúng ta cùng nhau ra nước ngoài, sinh một đứa con, bắt đầu lại từ đầu. Còn nếu anh không muốn, chúng ta sẽ ly hôn.”
“Cô...” Không ngờ thái độ của Chu Hồng Diễm lại cứng rắn đến thế, sắc mặt Phó Hằng Vũ thay đổi, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Ly hôn thì ly hôn!”
Chu Hồng Diễm lúc này mới thực sự phản ứng, đột nhiên vươn tay đẩy mạnh Phó Hằng Vũ một cái: “Đồ khốn!”
Phó Hằng Vũ bị đẩy ngã trên ghế sofa, bị điếu thuốc đang cầm trên tay làm cho sặc, tay run lên, điếu thuốc rơi xuống đất.
Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên, Phó Hằng Vũ thấy số gọi đến, vội vàng bắt máy, đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ, hạ thấp giọng: “Này, tình hình thế nào rồi?”
“Trước hoàng hôn, Phó Duy Trạch được đưa vào bệnh viện, tình trạng không rõ.”
“Hắn tỉnh?”
“Từ xa không nhìn rõ được.”
“Được, tôi đã biết, tiếp tục theo dõi sát sao, có tin tức gì lập tức báo cho tôi!” Cúp điện thoại, Phó Hằng Vũ thở dốc mấy hơi thật sâu, gọi điện thoại cho Phó Tu, bên kia chỉ nghe thấy tiếng máy bận.
Hắn khẽ rủa một tiếng, đang định gọi điện thoại lại, liền thấy Chu Hồng Diễm kéo vali hành lý từ trong phòng đi ra, đồng tử co rút lại.
Chu Hồng Diễm kéo vali hành lý đi ngang qua hắn, không thèm nhìn hắn, đặt vali ở tiền sảnh, nói: “Chờ tôi liên hệ luật sư, sẽ để hắn tìm anh. Ngoài ra, nhân chuyện chúng ta là vợ chồng nhiều năm, tôi nói thêm một câu này, anh tin hay không tùy, Phó Duy Trạch đã tỉnh lại rồi.”
......
Từ phòng khám bệnh bước ra, Dung Hiểu đẩy Phó Duy Trạch trở về phòng bệnh.
Buổi sáng 5 giờ, hai người cùng nhau lấy hơn 10 ống máu, sau đó lại làm một loạt xét nghiệm, đến tận bây giờ mới kết thúc, cả hai đều chưa ăn gì, mà kết quả xét nghiệm nhanh nhất cũng phải chờ đến ngày mai mới có thể có.
Lúc này Dung Hiểu đã đói bụng, hắn nghĩ Phó Duy Trạch chắc cũng chẳng khá hơn hắn là bao.
Chỉ là nghỉ ngơi một đêm, sắc mặt Phó Duy Trạch đã tốt hơn không ít, sắc mặt vốn tái nhợt cũng đã hồng hào hơn đôi chút.
Vừa rồi bác sĩ khám cho y, còn nói tình trạng của y hồi phục tốt, nếu kết quả xét nghiệm không có vấn đề, là có thể sắp xếp phẫu thuật.
Nghĩ đến lúc bác sĩ nói những lời này, ánh mắt Phó Duy Trạch nhìn mình, Dung Hiểu không khỏi liên tưởng đến mùi hương trên người mình.
Chẳng lẽ Phó Duy Trạch hồi phục nhanh như vậy, thật sự có liên quan đến mùi hương trên người hắn sao? Cứ cảm thấy có chút quá hoang đường.
Trên đường đi, điện thoại của Phó Duy Trạch reo lên, Dung Hiểu dừng lại, đưa cho y. Phó Duy Trạch nhận lấy rồi đặt lên tai, không nói gì, mãi đến cuối cùng mới cất tiếng: “Được, đã biết, liên hệ xong thì cho tôi câu trả lời.”
Cúp điện thoại, Phó Duy Trạch nói: “Chuyện của cậu đã giải quyết xong.”
Mấy chữ đột ngột thốt ra khiến Dung Hiểu ngây người, sững sờ, rồi mới nhớ ra Phó Duy Trạch từng nói hôm nay sẽ sắp xếp luật sư giúp hắn giải quyết chuyện với công ty quản lý.
Không ngờ lại nhanh như thế!
“Vậy, mất bao nhiêu tiền của anh?”
Sự thấp thỏm trong mắt Dung Hiểu lộ rõ, trong lòng Phó Duy Trạch mềm đi: “Không tốn tiền, đoạn ghi âm hôm qua của cậu đã phát huy tác dụng.”
“Thật sao, cái đó thật sự có tác dụng ư?” Mắt Dung Hiểu sáng rực lên, rõ ràng việc đoạn ghi âm đó có tác dụng khiến hắn rất vui mừng.
“Không có tác dụng thì cậu ghi lại làm gì?”
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ để lại một bằng chứng, thật ra tôi cũng không nghĩ cô ấy sẽ nói những lời như vậy. Cảm ơn Phó tiên sinh.”
“Không cần cảm ơn.”
Dung Hiểu cười, lần nữa đẩy Phó Duy Trạch vào phòng bệnh. Chuyện này có thể giải quyết thuận lợi như vậy, ít nhiều cũng là nhờ Phó Duy Trạch, mặc kệ y nghĩ thế nào, ân tình này dù sao thì hắn cũng đã nợ.
“Cậu rất thích làm minh tinh à?”
Một câu hỏi bất ngờ khiến Dung Hiểu có chút bất ngờ, nhưng vấn đề này cũng không khó trả lời: “Ừm, đóng phim cũng rất thú vị.”
Trước khi xuyên không đến đây, hắn là một sinh viên đạo diễn, từ nhỏ đã rất ngưỡng mộ những người có thể đóng phim. Hiện tại hắn còn cách vị trí đạo diễn rất xa, nhưng có thể bắt đầu từ diễn viên cũng không tồi.
Hắn nói xong, Phó Duy Trạch cũng không nói gì thêm. Dung Hiểu cũng không nói ra những lời trong lòng mình. Trước khi đẩy Phó Duy Trạch trở lại phòng bệnh, khi hắn vươn tay định đẩy cửa, từ bên trong vọng ra tiếng nói:
“Phó lão gia, tình hình hiện tại là như thế này. Sau khi phẫu thuật thành công, Phó tiên sinh cũng cần trải qua một thời gian dài phục hồi chức năng mới có thể một lần nữa đứng dậy và đi lại được. Ngoài ra, tôi không thể đảm bảo chức năng ở phương diện kia của Phó tiên sinh cũng sẽ hồi phục theo.”
“Phương diện kia?”
“Tuy nhiên, y học hiện đại phát triển, cho dù chức năng ở phương diện đó mất đi, cũng không ảnh hưởng đến khả năng sinh sản, chúng ta có thể......”
Dung Hiểu đứng cứng người ở cửa, hắn không dám nhìn phản ứng của Phó Duy Trạch lúc này. Chuyện mất đi năng lực như vậy, không một người đàn ông nào có thể chấp nhận được.
Cuộc nói chuyện bên trong còn đang tiếp tục, Dung Hiểu cảm thấy thời điểm bọn họ trở về thật không đúng lúc chút nào. Bác sĩ rõ ràng là cố ý tìm thời gian riêng để nói chuyện với Phó Tu, lại không ngờ vẫn bị bọn họ bắt gặp: “Chúng ta có nên......”
“Sao không vào đi, đứng đây làm gì?” Phó Duy Trạch ngẩng đầu nhìn Dung Hiểu, vẻ mặt tự nhiên.
Dung Hiểu ngây người, rồi nhận ra dụng ý của Phó Duy Trạch, trong lòng như bị kim châm, hơi đau nhói: “Không có gì ạ.”