Chương 8

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cùng ngày Phó Duy Trạch phẫu thuật, Phó Tu nhận được điện thoại của Phó Hằng Vũ.
Kể từ ngày Hằng Vũ đến nhà cũ, Phó Tu vẫn luôn chờ gã chủ động liên lạc với ông.
Bác Trình đưa điện thoại, Phó Tu vươn tay nhận lấy: "Có chuyện gì thì nói mau."
"Ba, Duy Trạch đang trong phòng phẫu thuật..."
"Con muốn nói gì?" Nghe Phó Hằng Vũ nhắc đến chuyện này, thái độ Phó Tu càng thêm lạnh nhạt, nhưng vì đang ở bệnh viện nên ông đành phải hạ giọng.
Phó Hằng Vũ cười nhạt: "Ba, nhiều lúc con tự hỏi, rốt cuộc ba có phải cha ruột của con không. Con tin chắc rằng lúc mẹ sinh con ra thì ba đã sớm đi kiểm tra DNA rồi, nhưng con vẫn tình nguyện tin rằng ba không phải cha ruột con, như vậy con mới có thể tự thuyết phục chính mình. Con gọi điện thoại không có ý gì khác, chỉ là muốn hỏi xem Duy Trạch có phải đang phẫu thuật không. Nó đã tỉnh, con làm sao còn có thể có ý đồ gì khác. Ba yên tâm, con sẽ không làm gì cả."
"Con tốt nhất đừng làm gì cả!" Phó Tu không vì vài lời tình cảm của Phó Hằng Vũ mà bị lừa. Ông lạnh lùng cắt đứt cuộc trò chuyện, đưa điện thoại cho bác Trình: "Nếu nó gọi đến nữa thì không cần nghe máy."
Bác Trình đáp lời rồi cất điện thoại đi.
......
Phó Duy Trạch nằm trên giường phẫu thuật, mặt nạ dưỡng khí che kín hơn nửa khuôn mặt y. Dung Hiểu ngồi ngay cạnh, nắm chặt tay Phó Duy Trạch, vẻ mặt căng thẳng.
Để đảm bảo xác suất thành công, trong suốt quá trình phẫu thuật, y vẫn luôn giữ mình tỉnh táo.
Có lẽ vì nhiệt độ trong phòng phẫu thuật quá thấp, tay Dung Hiểu cũng lạnh buốt. Phó Duy Trạch cầm lấy tay hắn, nhẹ nhàng siết chặt.
Cảm nhận được động tác của Phó Duy Trạch, Dung Hiểu lo lắng nhìn về phía y. Hắn còn nhớ rõ trước khi phẫu thuật, bác sĩ từng nói rằng trong quá trình phẫu thuật, thuốc tê có thể mất tác dụng bất cứ lúc nào.
Bởi vậy, ở lần phẫu thuật trước, cơ thể Phó Duy Trạch đã bị cố định rất chặt trên giường phẫu thuật.
Phó Duy Trạch chớp mắt nhìn Dung Hiểu, tựa như đang an ủi hắn đừng sợ hãi.
Dung Hiểu bỗng nhiên thấy lòng mình se lại. Hắn cảm thấy bây giờ người sợ hãi không phải là hắn mà là Phó Duy Trạch. Trong quá trình phẫu thuật mà thuốc tê mất tác dụng, còn điều gì khủng khiếp hơn thế nữa? Nhưng y lại dường như không hề lo lắng chút nào, thậm chí còn có thừa sức để an ủi hắn.
Phòng phẫu thuật tràn ngập đủ loại âm thanh của dụng cụ y tế, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài câu thảo luận của bác sĩ.
Dung Hiểu thường xuyên nhìn về phía bác sĩ. Hắn không biết còn bao lâu nữa thì thuốc tê sẽ mất tác dụng, nếu điều đó xảy ra thì hắn nên làm thế nào để có thể giảm bớt đau đớn cho Phó Duy Trạch? "Thời gian?"
Người phụ trách đi theo bác sĩ bỗng nhiên lên tiếng, tim Dung Hiểu đập mạnh. Theo phản xạ, hắn nắm chặt tay Phó Duy Trạch, như thể làm vậy có thể truyền thêm sức mạnh cho y.
"Hai giờ ba mươi tám phút."
Đã hai giờ rồi sao? Bác sĩ hỏi như vậy có ý gì? Phải chăng là thời điểm thuốc tê sẽ mất tác dụng?
Dung Hiểu căng thẳng đến mức trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng, nhưng lúc này lại không thể mở lời hỏi.
Chỉ có thể bất lực và bất an mà chờ đợi.
Hắn thường xuyên nhìn sang Phó Duy Trạch, quan sát phản ứng của y.
Dung Hiểu căng thẳng đến nỗi có thể nhìn thấy rõ. Phó Duy Trạch nghĩ, cậu bé này chắc là đang sợ hãi. Trong lòng y mềm mại như bị lông chim lướt qua, dần trở nên tê dại.
Ngồi ngoài phòng phẫu thuật, Phó Tu giơ tay nhìn đồng hồ. Theo thời gian dần trôi, cảm giác bất an lại càng thêm mãnh liệt.
Theo suy tính của bác sĩ, thuốc tê có lẽ sẽ mất tác dụng sau hai tiếng, mà thời gian hoàn thành phẫu thuật chỉ còn một tiếng rưỡi. Nói cách khác, Phó Duy Trạch sẽ phải chịu đựng thêm một tiếng nữa sau khi thuốc tê hết tác dụng.
Thật khó để tưởng tượng được sẽ đau đớn đến mức nào khi phải nhẫn nhịn trong thời gian lâu như vậy?
Bác Trình thấy Phó Tu không ngừng lau mồ hôi: "Tiên sinh, ông có khỏe không?"
Phó Tu quay đầu nhìn về phía bác, hốc mắt hơi đỏ hoe: "Ông nói xem nó sẽ phải chịu đựng như thế nào đây... Ai, tôi thật không thể tưởng tượng nổi."
Bác Trình biết Phó Tu muốn nói gì. Phó Duy Trạch ba tuổi đã mất đi song thân, được Phó lão gia tử một tay nuôi lớn. Vì bồi dưỡng y, Phó Tu rất nghiêm khắc. Mười tám tuổi y đã tiếp nhận Phó thị, nhưng Phó lão gia tử chẳng quan tâm chuyện gì, mọi việc y đều phải tự mình lo liệu.
Sự thật chứng minh, Phó Duy Trạch đúng là đã kế thừa được thủ đoạn của người nhà họ Phó. Chỉ trong mười năm, y đã mở rộng Phó thị gấp đôi. Phó lão gia tử đều nhìn thấy tất cả, ông cũng đau lòng, nhưng ông cháu hai người đều hiếu thắng, không ai chịu nhường ai. Bác là người ngoài đứng xem, lại thấy rõ mọi chuyện.
"Tiên sinh, thiếu gia sẽ không sao đâu."
"Tôi biết, tôi rất đau lòng cho nó. Hy vọng qua lần này nó có thể sống thuận lợi một chút." Chỉ cần y có thể sống tốt, ông thật sự cũng không cầu mong gì hơn.
Đèn phòng phẫu thuật lúc này tối lại.
Phó Tu vội vàng đứng lên. Bác Trình thấy vậy, nhanh tay đỡ lấy ông: "Tiên sinh, từ từ thôi ạ."
Nhìn cửa phòng phẫu thuật chậm rãi mở ra, bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, cười nói: "Phó lão tiên sinh, ca phẫu thuật thành công. Phó tiên sinh rất kiên cường."
"Nó, nó..." Phó Tu nắm tay bác Trình, nghe lời bác sĩ nói, bỗng nhiên kích động đến mức không nói nên lời.
"Lão tiên sinh đừng kích động. Cậu ấy đã được chuyển qua phòng theo dõi bằng lối đi khác rồi, ngài có thể qua đó thăm cậu ấy."
"Được."
......
Dung Hiểu đứng trước mặt Phó Duy Trạch, nhìn bác sĩ và y tá vội vàng gắn đủ loại dụng cụ lên người y.
"Bệnh nhân bây giờ không thể uống nước được. Cậu có thể dùng tăm bông chấm chút nước để thấm môi cho cậu ấy."
Y tá đã chuẩn bị sẵn dụng cụ nói với Dung Hiểu đang đứng một bên: "Ba mươi phút nữa tôi sẽ vào tiếp. Có vấn đề gì thì cậu có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi ở ngay bên ngoài."
"Được, tôi biết rồi, cảm ơn." Dung Hiểu nghe vậy vội vàng gật đầu. Thấy hắn mang thái độ cung kính, y tá cười lắc đầu: "Không cần khách sáo như vậy, đây là việc tôi nên làm mà."
Sau khi rời khỏi phòng, y tá không kìm được mà nói với đồng nghiệp bên ngoài: "Các cô không vào được thì thật đáng tiếc. Tiểu song nhi bên trong nhìn rất đáng yêu, khi nói chuyện thì giọng điệu cũng ngọt ngào mềm mại."
"Song nhi chẳng phải đều giống nhau sao? Nếu không nói chuyện như vậy thì làm sao mà quyến rũ đàn ông được!"
"Đừng nói những lời như vậy." Không ngờ chỉ một câu nói của mình mà đã rước lấy đánh giá như vậy từ y tá kia, cô không kìm được mà trợn mắt. Thời đại nào rồi mà tư tưởng còn cổ hủ như vậy chứ.
Dung Hiểu không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Lúc này, hắn đang dùng tăm bông chấm nước giúp Phó Duy Trạch thấm môi: "Anh thật sự không đau sao?"
Phó Duy Trạch nhìn hắn, giọng điệu có chút bất đắc dĩ: "Cậu cũng muốn nhìn tôi chịu đau phải không?"
"Không phải, tôi không có ý này." Hắn nói xong thì thấy ý cười trong mắt Phó Duy Trạch. Sau khi nhận ra người đàn ông này còn có tâm tình trêu chọc mình, xem ra là thật sự không đau đâu.
"Không phải bác sĩ nói thuốc tê sẽ mất tác dụng giữa chừng sao, nhưng tôi nhìn dáng vẻ của anh, giống như..."
"Là mùi hương trên người cậu."
"Ý anh là có liên quan đến mùi trên người tôi sao?"
Dung Hiểu nghe vậy, đôi mắt mở to, bên trong tràn đầy sự kinh ngạc khó tin. Chuyện này có hơi thần kỳ.
Nhưng mà hắn đã có thể xuyên thư thì còn có chuyện gì mà không thể xảy ra được chứ. Nếu Phó Duy Trạch nói với hắn rằng thật ra y là vượn người Thái Sơn, Dung Hiểu cũng cảm thấy rất có khả năng là đúng.
"Chỗ được phẫu thuật vẫn luôn có một luồng nhiệt, rất thoải mái." Da thịt lộ ra có chút tê ngứa, chỉ là điểm này, Phó Duy Trạch không nói ra. "Tôi cũng chưa xác định được là có liên quan tới cậu không, cậu có thể thử nghiệm không?"
"Thử nghiệm như thế nào?"
"Cậu có thể đi ra ngoài thử xem."
"Anh là nói chúng ta tách ra thử xem sao?"
Phó Duy Trạch gật đầu. Dung Hiểu vội vàng lắc đầu: "Thôi đi, lỡ tôi đi ra ngoài anh xảy ra chuyện gì thì sao? Muốn thử thì cũng phải chờ anh khỏe hẳn đã rồi thử."
"Thử cái gì?" Phó Tu mặc quần áo cách ly tiến vào phòng, vừa vặn nghe thấy Dung Hiểu nói những lời này.
"Ông, ông đến rồi." Dung Hiểu nhìn ông, cười một tiếng. Phó Tu gật đầu với hắn: "Vất vả cho cháu rồi, Dung Hiểu."
"Không vất vả ạ." Dung Hiểu kéo ghế lại gần, mời Phó Tu ngồi xuống.
Đi đến trước mặt Phó Duy Trạch, Phó Tu nghiêm túc hỏi: "Cảm thấy thế nào rồi, có đau không?"
"Không đau, ông yên tâm ạ."
Phó Tu thở dài, hốc mắt có chút nóng lên. Ông hơi không khống chế được cảm xúc của mình nhưng lại không muốn biểu hiện ra trước mặt Phó Duy Trạch: "Vậy là tốt rồi, con nghỉ ngơi trước đi, ông không quấy rầy con. Có việc gì thì cứ nhờ Dung Hiểu tìm ông."
"Ông chờ đã, Dung Hiểu, cậu đi ra ngoài trước."
"À?"