Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Chương 5
Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Poem
Dịch bệnh không rõ nguyên nhân bùng phát ở Quảng Đông, Hồng Kông cuối cùng cũng được đặt tên chính thức là viêm phổi không điển hình, hay còn gọi tắt là SARS. Cho đến nay, mầm bệnh vẫn chưa được xác định, cũng như chưa có thuốc đặc trị. Sinh mạng con người thật mong manh, bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với hiểm nguy — vì bệnh tật, vì chiến tranh, hoặc đơn giản chỉ vì cảm xúc.
Trương Quốc Vinh nhảy lầu tự sát. Trình Điệp Y đã khiến chúng ta kinh ngạc, vào đúng ngày Cá tháng Tư, mang đến một trò đùa nghiệt ngã.
Tôi đặt tờ báo xuống, thở dài. Mới tuần trước tôi còn ở KTV gọi bài hát của anh ấy, không ngờ chỉ trong chớp mắt, mọi thứ đã đổi thay — đúng là "Khi tình yêu đã thành dĩ vãng".
Tôi cứ nghĩ anh sẽ cảm thán, sẽ thở dài, không ngờ anh chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Tôi không thể đồng tình với những người từ bỏ sinh mạng."
Rồi anh bưng cho tôi một ly Black coffee.
"Lúc nào cũng có những thời điểm con người không nghĩ thông suốt. Chỉ cần vượt qua khoảnh khắc đó, trời sẽ lại sáng, nhưng có những người đã không thể vượt qua."
Tôi nói một cách khách quan. Tôi từng có ý nghĩ tự sát.
"Tự sát cần rất nhiều dũng khí."
Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều cách, nhưng không có cách nào phù hợp với tiêu chuẩn không đau đớn, không chết thảm của tôi, thế nên tôi vẫn còn đang hít thở.
"Tôi thấy sống tiếp còn cần dũng khí hơn."
Ánh mắt trầm tư của anh hướng về bức tranh treo phía sau lưng tôi.
"Rất nhiều người muốn sống, nhưng lại bị ông trời tuyên án tử. Được sống tốt, đó là một loại may mắn."
Anh rất hiếm khi nghiêm túc, càng hiếm khi tỏ ra kích động. Đêm nay, tôi thấy ở anh một sự kích động hiếm hoi. Điều gì khiến cảm xúc của anh dao động dữ dội đến vậy? Cái chết? Hay là người vẽ bức tranh kia?
Tôi xoay người lại, nhìn bức tranh trên tường.
"Họa sĩ vẽ bức tranh này... đã qua đời rồi sao?"
Không nhìn thấy biểu cảm của anh, tôi mới dám hỏi.
Im lặng một lúc, anh nhàn nhạt đáp lại:
"Không. Người đó vẫn còn sống."
Cô ấy? Hay anh ấy?
Từ sắc thái tinh tế trong giọng nói của anh, tôi khẳng định đó là một "cô ấy".
"Vậy... cô ấy đã rời xa anh rồi sao?"
Tôi cố gắng để giọng mình nghe thật nhẹ nhàng.
Tôi không chờ được câu trả lời của anh, chỉ có thể quay người lại đối diện với anh — với bóng lưng uể oải của anh. Trái tim tôi vào khoảnh khắc ấy quặn thắt. Một vị chua lan ra trong cơ thể, tôi ghen tị với người phụ nữ có thể khiến anh buồn bã đến vậy.
"Thảo nào cô ấy khuyên anh để lời hứa được tự do, hóa ra là vì cô ấy muốn rời bỏ anh."
Tôi không kiềm được miệng mình. Bản năng phân tích tình cảm của người khác một cách cay nghiệt, thứ tôi đã rèn luyện được sau thời gian dài, cho dù đối tượng là anh, tôi vẫn nói trúng tim đen. Chỉ là lần này, trong kết luận của tôi có lẫn thêm chút cảm xúc cá nhân.
"Chương Ngữ Mặc!"
Anh quay người lại. Gương mặt anh bình thản không gợn sóng, mang theo sự xa cách.
"Tôi không cần cô chỉ đường cho tôi."
Nụ cười không làm dịu đi sự mỉa mai của anh, ngược lại còn khiến nó sắc bén hơn. Anh kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, nhắc nhở tôi về hiện thực.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, rút từ ví ra một trăm tệ đưa cho anh. Anh im lặng nhận lấy, rồi trả lại tiền thừa cho tôi.
Tôi một mình về nhà, không nói tạm biệt. Khi nếm được vị chua chát trong lòng, tôi hiểu mình đã vượt quá giới hạn — sự quan tâm dành cho anh.
Bất kể sau lưng anh là câu chuyện gì, đã không muốn nói, thì tôi cũng không muốn hỏi thêm.
Có những nam nữ giống như hai đường thẳng song song — mãi mãi tiến gần, nhưng vĩnh viễn không giao nhau. Có lẽ chúng tôi chính là như vậy.
Tôi mỉm cười, nhìn cái bóng của mình bị ánh đèn đường kéo dài.
Không nói tạm biệt — anh và tôi đều hiểu, điều đó có nghĩa là không cần gặp lại nữa.
Hai ngày, năm ngày rồi một tuần rưỡi trôi qua, tôi không còn bước chân vào quán cà phê của anh nữa. Thói quen rất khó thay đổi, nhưng chỉ cần có quyết tâm, thì không có thói quen nào là không thể sửa đổi.
Bệnh viêm dạ dày của tôi lại tái phát. Bác sĩ cảnh cáo tôi phải chú ý chế độ ăn uống, đặc biệt là buổi tối không được để bụng đói. Hơn hai năm trước, anh ta và bố mẹ sẽ giám sát tôi ăn xong bữa tối. Còn bây giờ, tôi tự do rồi, đồng thời cũng giẫm lên vết xe đổ.
Tôi dùng nồi cơm điện để nấu cháo. Cháo là món tôi khá thích, đôi khi tôi cảm thấy nhai nuốt thật sự rất mệt mỏi, uống cháo thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Hương cháo trắng lan khắp gian bếp, dạ dày tôi quặn lên vì đói cồn cào. Tôi mở tủ lạnh, rót một cốc sữa cho vào lò vi sóng.
Uống trước một cốc sữa, nếu không sẽ đói đến phát điên — tôi nghĩ vậy, rồi xoay núm hẹn giờ. Gần như cùng lúc, tôi nhớ ra nồi cơm điện vẫn đang hoạt động, liền vội vàng xoay công tắc lò vi sóng về vị trí ban đầu.
Tối om!
Sự tỉnh ngộ của tôi đến quá muộn.
Tôi mò mẫm trong ngăn kéo bếp tìm được một chiếc đèn pin, bật lên, cuối cùng cũng có một tia sáng. Tôi lục lọi trong các ngăn kéo, mở ra để tìm cầu chì. Chết tiệt, rốt cuộc cất ở đâu rồi?
Không có!
Tôi lục tung tất cả các ngăn kéo, buộc phải chấp nhận sự thật.
Dạ dày tôi bắt đầu đau, cháo thì chưa chín, trong nhà lại tối đen như mực.
Trong bóng tối tuyệt vọng, tôi uống cạn cốc sữa lạnh. Sau đó lau khô nước mắt, xỏ giày ra ngoài mua cầu chì.
Cửa hàng tiện lợi lại nói không có!
Tôi cố nhịn cơn bực để khỏi chửi thề, tức tối bước ra phố. Dĩ nhiên, để lấp đầy cái bụng rỗng, tôi vẫn đè nén bất mãn, miễn cưỡng mua vài xiên que hầm kiểu Nhật đang bốc khói.
Quán cà phê của anh ngay trước mắt. Có nên vào hỏi thăm một tiếng không?
Tôi do dự hồi lâu, rồi dùng vai đẩy cửa bước vào.
"Joe, anh có dư cầu chì không?"
Mở đầu như vậy có ổn không? Không giống giảng hòa, cũng không giống cố ý cầu xin, tự nhiên như thể chưa từng có khúc mắc. Tôi cắn một viên thịt viên, chờ đợi phản ứng của anh.
"Có."
Anh cúi đầu lục tìm trong ngăn kéo quầy bar, lấy ra một đoạn cầu chì.
"Cảm ơn."
Tôi bước vào, đi thẳng đến quầy bar.
"Ngắn thế?"
"Dùng cho công tơ điện chắc là đủ."
"Với tôi thì quá ngắn."
Tôi lắc đầu.
"Tôi toàn phải dùng đoạn dài thế này."
Tôi làm động tác minh họa. Tay nghề kém cỏi, mỗi lần thay cầu chì tôi đều phải mất rất nhiều thời gian.
Anh cười, lắc đầu thở dài.
"Có một người bạn như em, anh nên nói gì đây?"
"Nói gì?"
Nụ cười của anh — vậy là chúng tôi đã giảng hòa rồi phải không?
Tôi mỉm cười, uống cạn thứ nước dùng trong cốc giấy rõ ràng đã nêm quá nhiều bột ngọt.
"Đương nhiên là anh sẽ nghĩa bất dung từ giúp em thay rồi."
Nụ cười của anh, giống hệt lần đầu tiên tôi gặp.
Chúng tôi thay xong cầu chì vào lúc nửa đêm. Tôi bấm công tắc đèn trên tường, ánh sáng lập tức trở lại.
"Vào uống chút gì đi."
Tôi đứng ở cửa, khách sáo mời.
"Muộn quá rồi."
Anh khách sáo từ chối.
"Ít nhất cũng rửa tay rồi hãy đi."
Qua cửa mà không vào vốn không phải cách tiếp đãi khách của người Trung Quốc, huống chi anh là người đã đến giúp.
"Vậy làm phiền rồi."
Anh do dự một chút, bắt đầu cởi giày.
"Không cần đâu, Joe."
Tôi vội ngăn lại. Thấy anh đã tháo dây giày, tôi mở tủ giày, lấy ra một đôi dép nam đã lâu không dùng đến.
"Mời vào."
Tôi nhường anh vào phòng khách. Trên sofa bày bừa quần áo tôi chưa kịp dọn, thậm chí còn có cả đồ lót. Tôi vơ đại một nắm, ngượng ngùng lao nhanh vào phòng ngủ.
Hai năm nay, ngoài bố ra, anh là người đàn ông đầu tiên bước vào nhà tôi. Tôi thật sự quá mất mặt.
Điều chỉnh lại cảm xúc, tôi đi ra bếp.
"Joe, uống cà phê nhé? Nhưng tôi chỉ có cà phê hòa tan thôi."
Sau khi thường xuyên ghé quán anh, tôi cũng chẳng biết hũ Nescafé đã bị tôi nhét vào xó nào. Tôi mở hết tủ này đến tủ khác để tìm.
"Anh ngồi một lát rồi đi thôi, em không cần bận."
Giọng anh nghe có chút không tự nhiên.
Tôi từ bếp đi ra phòng khách. Ánh mắt anh từ bức ảnh trên tường chuyển sang tôi.
"Em... đã kết hôn rồi sao?"
Tôi nhìn khung ảnh cỡ tám inch trên tường, bên trong là một người phụ nữ mặc váy cưới trắng — xinh đẹp, u buồn.
"Suýt nữa thì."
Tôi cười gượng.
"Nhưng chú rể đã bỏ chạy đúng ngày đi đăng ký kết hôn."
Không ngờ tối nay, tôi lại có thể nói chuyện này bằng giọng điệu trêu chọc.
"Xin lỗi."
Anh vội vàng nói.
"Anh đâu phải là người đàn ông bỏ chạy đó, xin lỗi làm gì?"
Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.
"Hollywood từng làm phim Cô dâu bỏ trốn, câu chuyện của tôi có thể quay thành Chú rể bỏ trốn rồi."
Nụ cười của tôi — có phải tự cho là phóng khoáng, nhưng thực ra rất gượng gạo phải không? Vì sao tôi lại nhìn thấy trên gương mặt anh càng lúc càng nhiều sự luyến tiếc?
"Ngữ Mặc, nếu buồn thì cứ khóc đi."
Anh nói rất khẽ.
"Thu lại lòng thương hại của anh đi, Kiều Mặc Tiếu! Tôi không cần nó."
Tôi bướng bỉnh ngẩng đầu.
"Tôi cố gắng kiếm tiền, trả tiền vay mua nhà, hiếu kính bố mẹ, tự nuôi sống bản thân. Không có đàn ông, tôi vẫn làm được."
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vén tóc tôi ra sau vai.
"Nếu mệt, cứ đến chỗ anh. Black coffee anh mời."
Giữa chúng tôi, bầu không khí mập mờ cuộn trào. Hai cơ thể gần sát — anh dùng Kenzo mùi cỏ xanh, tôi dùng Kenzo Flower, đóa anh túc mê hoặc — giống như tình yêu, giống như dục vọng khiến người ta không thể dứt ra.
Bàn tay anh dừng lại trên vai tôi. Bước tiếp theo sẽ xảy ra điều gì? Tôi nín thở chờ đợi.
Bàn tay ấm áp lướt qua má tôi, cuối cùng lại rơi về đầu gối anh. Bên tai tôi là tiếng thở nặng nề của anh, cùng nhịp tim của chính tôi.
"Anh đi đây. Ngủ ngon."
Anh đứng dậy, trên mặt vẫn là nụ cười quen thuộc.
Tôi tiễn anh ra cửa, nhìn theo bóng lưng anh rời đi.
Trong khoảnh khắc rung động, tôi khao khát có được hơi ấm của anh nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể để anh rời xa.
"Tình yêu mù quáng giống như thiêu thân lao vào lửa, biết rõ là con đường chết, vẫn không khống chế được khát khao tiến lại gần."
Tôi viết như vậy để trả lời một người đàn ông làm kẻ dự bị, trong lòng cười lạnh chính mình cũng chỉ là con thiêu thân nhỏ bé ấy.
Tôi lại một lần nữa rơi vào lưới tình, hay chỉ là vì lúc cô đơn thì anh vừa hay ở bên cạnh? Tôi không rõ mình thực sự muốn gì, chỉ biết mỗi ngày đều đến chỗ anh, để giết bớt một phần của những đêm dài lê thê.
Tôi luôn ngồi trước quầy bar, nhìn anh xay hạt cà phê, pha cà phê, đánh bông kem sữa, rồi bưng ra từng ly cà phê thơm nồng, còn tôi thì vẫn kiên trì gọi Black coffee thuộc về riêng mình.
Anh không còn vọng tưởng thay đổi khẩu vị của tôi nữa, chỉ khi tôi tâm trạng không tốt mới đề nghị tôi nếm thử những ly cà phê anh thử nghiệm.
"Black coffee chỉ khiến em càng thêm u uất."
Nụ cười của anh mới là điều tôi không thể từ chối — nhất là khi kèm theo nụ cười ấy là một ly latte, một ly mocha, hay một ly macchiato.
SARS hoành hành khắp Trung Quốc. Kênh CCTV-4 đã chuyển từ chuyên đề chiến tranh Iraq sang chuyên đề SARS, trên bản tin mỗi ngày đều tăng thêm số ca mắc bệnh và tử vong, khiến chúng tôi sống trong nỗi hoang mang.
Việc làm ăn của anh vắng vẻ hơn nhiều. Trong thời kỳ đặc biệt này, mọi người đều từ bỏ việc ra ngoài, còn nơi nào an toàn hơn ở nhà? Chỉ có tôi, vẫn kiên trì ngày nào cũng đến.
Thường thì cả đêm chỉ có một mình tôi là khách — mà lại là khách được anh kiên quyết mời. Tôi lo lắng cho doanh thu của anh, còn anh thì trước sau vẫn chỉ mỉm cười không nói gì.
"Dạo này anh vẫn nên đóng cửa đi."
Tôi lần thứ N đề nghị. Dù không được gặp anh, tôi cũng sẽ nhớ anh.
"Lãng phí điện nước quá."
"Không sao."
Anh châm lửa vào rượu rum nổi trên mặt cà phê.
"Cà phê có ngọn lửa, sau khi tắt đèn sẽ càng đẹp. Em gọi thêm vài ly, coi như giúp anh tiết kiệm tiền điện."
Tôi bật cười, nhìn ngọn lửa dần dần tắt lịm.
Chúng tôi lặng lẽ uống cà phê, đầu lưỡi cảm nhận vị cà phê đậm đà, hương thơm của rum. Trong bóng tối, tôi vẫn nhìn rõ nụ cười của anh.
"Tôi chưa từng gặp người đàn ông nào thích cười như anh."
Tôi cầm ly cà phê, bóng đêm che giấu sự rối loạn trong lòng.
Anh đặt cốc xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.
"Trước đây anh không thích cười."
Giọng anh trong bóng tối trở nên dịu dàng mà u buồn.
"Một cô gái từng nói với anh rằng, trong tên anh đã có chữ 'cười', thì chắc là ông trời muốn anh cười nhiều hơn."
"Là cô gái vẽ tranh đó sao?"
Tôi vô thức lại vượt qua giới hạn, chuông cảnh báo trong lòng tôi vang lên.
Anh nhìn tôi.
"Phải."
Lần này, anh không còn né tránh nữa.