Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh
Ranh Giới của A Hàm
Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Uẩn đứng giữa làn sương mờ, khuôn mặt mơ hồ, khó đoán, nhưng đôi mắt đen thẳm lại càng u tối hơn cả màn đêm. Hắn cứ thế nhìn xuống nàng từ trên cao, khiến Trương Tĩnh Hàm cảm giác mình như dần biến mất, tâm trí nàng dường như bị cuốn hút, tan chảy trong ánh mắt đó.
Đôi mắt nàng trống rỗng.
Đúng lúc đó, hắn dùng lực nâng cằm nàng lên, giọng trầm khàn ra lệnh: “A Hàm, hôn ta.”
Trương Tĩnh Hàm chợt bừng tỉnh, các ngón tay co siết lại, như muốn khoét sâu vào lòng bàn tay, gương mặt thoáng hiện vẻ cứng ngắc và bối rối.
“Lang quân, có phải ngài đã quên mất một chuyện rồi không?” Nàng nhắc nhở hắn, “Ta là tân khách được lang quân chiêu nạp, không phải thị thiếp của ngài.”
Trước đây vì nghĩ hắn sẽ sớm rời thôn Tây Sơn, những hành động vượt quá giới hạn nam nữ đó nàng đành nhịn nhục không nói. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác, hắn ép nàng cùng trở về Trường Lăng, nàng tạm thời không thoát nổi, nhưng có những điều buộc phải nói rõ ràng minh bạch.
Nàng không phải thị thiếp của hắn. Nàng có thể nghe lệnh hắn, nhưng không thể chấp nhận bất kỳ sự thân mật mờ ám nào. Nếu không vậy thì, còn là gì? Một trò cười lớn hơn nữa sao?
Nhìn thấy vẻ kiên định của nàng, sắc mặt Tạ Uẩn không thay đổi, chỉ nhàn nhã vuốt nhẹ vành tai mềm mại của nàng, hờ hững nói: “Ta có thể bắt một lần, thì có thể bắt lần hai, lần ba.”
Thậm chí không chỉ một con mèo núi, một con hồ ly, mà là cả dãy Dương đầy thú hoang này.
Trương Tĩnh Hàm nghẹn lời, cơn giận trào dâng trong lòng không sao che giấu được, nàng khẽ gằn giọng hỏi: “Lang quân, cớ gì lại ép buộc nhau như vậy? Giữa ta và ngài, là ân không phải oán!”
“Ta chẳng phải quân tử, chẳng phải người tốt, điều này A Hàm không phải đã biết từ trước sao?” Tạ Uẩn nhìn nàng đang tức giận, khóe môi lại khẽ nhếch cười.
Thứ hắn muốn nhất định sẽ phải có được, cái gì mà đạo nghĩa luân thường, hắn chưa từng bận tâm đến.
Nghe ra sự quyết tâm và đe dọa nặng nề trong lời hắn, Trương Tĩnh Hàm mím môi, không nói thêm.
“Giờ đuổi theo, chắc còn kịp.”
“Đừng!” Trương Tĩnh Hàm hít mạnh một hơi khí lạnh, vội vã ngăn hắn. Nếu để hắn lần nữa nhốt Tiểu Ly và bọn chúng vào lồng, nàng thực sự có thể liều mạng với hắn.
…Hắn khẽ nheo mắt, buông tay khỏi cổ tay và cằm nàng.
Trương Tĩnh Hàm khẽ nhón gót chân, khó khăn nâng hai tay đặt lên vai hắn, rồi nghiêng mình tiến đến gần. Đôi môi nàng chạm vào khóe môi hắn, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, chỉ trong chốc lát đã vội vã muốn rút lại, mang theo sự lạnh nhạt và không cam lòng.
Trong cổ họng Tạ Uẩn như có dung nham sôi trào. Hắn đột ngột siết lấy cổ tay nàng, cúi đầu ép sát xuống, ngoạm lấy cánh môi đỏ mọng ấy, vừa cắn, vừa mút, vừa nhấm nháp.
Vị ngọt đến choáng váng lan tỏa khắp từng ngóc ngách cơ thể, lần đầu tiên Tạ sứ quân mất kiểm soát, ôm chặt lấy nữ tử thôn dã đó, mặc cho giày nàng giẫm lên chân mình.
Hắn không hề chớp mắt, ánh nhìn đen thẳm như vực sâu. Hơi thở của Trương Tĩnh Hàm bị cướp đi toàn bộ, cả người nàng như ngọn cỏ lau mọc ven sông, bị động ngả nghiêng theo từng động tác của hắn, mắt trước mắt sau đều tối sầm lại.
Đủ rồi chứ, nên dừng lại được rồi chứ. Nàng cố bám lấy ý niệm ấy mới miễn cưỡng giữ cho đầu óc tỉnh táo. Thế nhưng, mỗi khi nàng tưởng nụ hôn sắp dứt, lực đạo của đôi môi kia lại càng mạnh hơn, vòng ôm càng siết chặt hơn, như thể hắn muốn nuốt chửng nàng vào bụng.
Kiếp trước, họ đã ôm nhau rất nhiều lần, cũng hôn nhau không ít. Ngoại trừ bước cuối cùng giữa nam và nữ, tất cả những điều nên trải qua đều đã trải qua. Nhưng chưa bao giờ mãnh liệt, thô bạo như lúc này.
Trương Tĩnh Hàm thực sự bắt đầu sợ hãi, nàng dẫm mạnh vào chân hắn: “Đủ… đủ rồi, buông… buông ra!”
Mãi đến khi chiếc giày của nàng lỡ đạp trúng chân hắn, nụ hôn ngột ngạt ấy mới dừng lại, khôi phục sự bình lặng.
Tạ Uẩn khẽ chạm môi lên nốt ruồi nhỏ trên sống mũi nàng, cúi mi, che giấu vẻ thỏa mãn lóe lên trong đáy mắt, rồi buông nàng ra, sắc mặt trở lại lạnh lùng vô cảm.
“Đây là hình phạt dành cho A Hàm. Nếu còn có lần sau sẽ không dễ dàng bỏ qua như thế này nữa.”
Hắn khẽ nói, vừa nghĩ đến “lần sau”, máu trong cơ thể hắn tưởng như đã dịu xuống, nay lại cuồn cuộn dâng lên, như sắp sôi trào.
Trương Tĩnh Hàm cố lấy hơi, chẳng hề chú ý đến lời hắn, chỉ lặng lẽ nhìn xuống chân hắn, nơi nàng vừa lỡ giẫm phải. Nàng biết chỗ đó vốn dĩ vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Hơn nữa, nàng đã nhiều ngày không châm cứu, cũng chẳng xem lại tình trạng đôi chân ấy ra sao rồi.
Trương Tĩnh Hàm khép mắt lại, tự nhủ bản thân, dù chân hắn có phế bỏ luôn cũng chẳng liên quan gì đến nàng. Thế nhưng, nàng chỉ vừa bước được một bước đã phải dừng lại, rồi khẽ hỏi: “Lang quân… có cần ta đỡ không?”
Giọng nàng khô khốc.
Nghe thế, Tạ Uẩn lập tức bắt được sự mềm lòng ấy, hắn im lặng nhìn chằm chằm nàng, rồi gật đầu.
Không còn cách nào, Trương Tĩnh Hàm đành phải đưa tay lên, chạm nhẹ vào khuỷu tay hắn, dìu hắn bước đi.
“Giá như chiếc xe hôm đó không bị đập nát thành đống gỗ vụn, giờ cũng chẳng cần tốn công sức thế này.” Lúc này, nàng lại nhớ đến bản vẽ xe đẩy mà nàng đã mất bao công phác thảo trên vải thô, nhớ đến số tiền nàng đã bỏ ra, không khỏi xót xa.
Nghe vậy, Tạ Uẩn liếc nhìn nàng, giọng đầy lạnh lẽo và mỉa mai: “A Hàm còn nhớ à? Mới trước đó còn dâng quà lấy lòng ta, sau đã nói với Công Thừa Việt ta là kẻ tàn nhẫn vô tình. Thế nào, đồ ta đã đập nát, nên nàng không vui?”
“A Hàm nên cảm thấy may mắn vì nàng là ân nhân cứu mạng ta. Nếu không, hôm ấy ta đã chẳng chỉ đập nát một xe đẩy, thiêu rụi một tấm vải bố.”
Bằng không, với sự sỉ nhục nàng gây ra cho hắn, hắn đã lập tức bẻ gãy cổ nàng rồi.
“Ta sẽ khắc ghi lòng biết ơn vì được lang quân khoan thứ.” Nghe hắn nói vậy, Trương Tĩnh Hàm lại thở phào nhẹ nhõm trong im lặng, nàng thầm mong câu nói ấy sẽ mãi là điều cả hai cùng ghi nhớ.
Như thế, nàng giữ được lý trí, còn hắn sẽ không lầm tưởng.
“Khoan thứ?” Tạ Uẩn lạnh lùng lặp lại hai chữ đó, rồi ánh mắt rơi vào đôi môi vẫn còn lưu vết thô bạo của hắn.
Hắn chưa từng nói sẽ tha thứ cho nàng.
Đương nhiên là sẽ không tha thứ.
Ánh mắt Tạ Uẩn tối sầm đến cùng cực, hắn sẽ khiến nàng hối hận, khiến nàng khóc mà nuốt lại từng chữ nàng đã nói.
Trời dần sáng, hai người trở lại xe ngựa.
Trương Tĩnh Hàm bình thản uống hai ngụm nước, rồi nói với Tạ Uẩn rằng nàng muốn đi tìm Giải hỏi xem có bộ ngân châm nào có thể dùng để châm cứu hay không.
Đồ châm cứu trước kia không phải của nàng, đã trả lại cho Mạnh đại phu.
“Được.” Tạ Uẩn hời hợt đáp, đợi nàng rời khoang xe, ánh mắt lại dừng trên chiếc chén sứ nàng vừa dùng.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng kẹp lấy chiếc chén, hắn uống hết ngụm nước còn sót lại, nhấp nhả mấy câu, lẩm bẩm: “A Hàm lại bắt đầu giả vờ rồi.”
Nhưng hắn không ghét, ngược lại còn thấy hứng thú.
*
Trương Tĩnh Hàm khẽ lau môi mấy lượt, rồi đi tìm Giải, trước hết báo rằng Tạ Uẩn đã đồng ý thả đám Tiểu Ly đi trước, rồi mới cố ý nói lớn: “Lang quân hình như bị thương ở chân, ta có thể châm cứu giúp ngài ấy giảm đau, Giải, ngươi có ngân châm không?”
Giọng nàng vừa đủ to để ít nhất vài người đều nghe rõ.
Giải hơi nghi ngờ vì nàng có vẻ phấn chấn, nhưng vẫn gật đầu đi tìm ngân châm đưa cho nàng.
Trương Tĩnh Hàm nhận lấy cẩn thận xem xét, phát hiện ngân châm này còn tốt hơn cả bộ của Mạnh đại phu, trong lòng yên tâm.
“Giải, đã là tân khách được lang quân chiêu nạp, ta có thể bắn tên bảo vệ ngài ấy, có thể châm cứu giảm đau, vậy mỗi tháng ta sẽ được đãi ngộ bao nhiêu?”
Nàng không đỏ mặt cũng không run rẩy, hỏi một cách quang minh chính đại, khiến Giải khựng người.
“Trương nương tử nghĩ hơi nhiều rồi, nàng là ân nhân cứu mạng của Tạ sứ quân, dù có là tân khách dưới trướng hay không, chúng ta đều sẽ không bạc đãi nàng.”
Giải chậm rãi đáp, giọng mang đôi phần dè chừng.
“Không, ta không sợ bị bạc đãi. Nhưng nếu đã là tân khách của lang quân tất nhiên ta nên nhận phần bổng lộc thuộc về mình. Nhiều ta sẽ không lấy, nhưng ít… không nói rõ thì sao ta biết là ít hay nhiều?”
Dáng vẻ nàng cực kỳ nghiêm túc, nàng thật sự chỉ muốn phần đãi ngộ dành cho tân khách, những gì khác không những không muốn mà còn mong tránh xa.
Không rõ vì sao, Giải dâng lên chút cảm giác khó tả, lý trí thì tán thưởng hành xử của nàng, nhưng trong lòng lại có âm thanh không vui thay chủ nhân. Ai cũng nhìn ra, Tạ sứ quân có tình ý với nàng. Giờ nàng cố ý giả ngu, tự xếp mình vào vị trí “tân khách bình thường”, chẳng phải xem thường Tạ sứ quân sao?
“Khách dưới trướng Tạ sứ quân được chia làm ba bậc: thượng, trung, và hạ. Bậc Thượng: mỗi tháng 5 lượng vàng, 1 thạch lương thực, 10 tấm lụa; bậc Trung: mỗi tháng 3 lượng vàng, 1 thạch lương thực, 5 tấm lụa. Bậc Hạ: mỗi tháng 1 lượng vàng, 1 thạch lương thực, 3 tấm lụa. Ngoài ra, bốn mùa đều cấp y phục và giày dép, khác nhau ở chất liệu và kiểu dáng.”
Giải trình bày cặn kẽ các cấp độ đãi ngộ dành cho tân khách dưới trướng Tạ Uẩn, cuối cùng nói thêm: “Với năng lực và kinh nghiệm của Trương nương tử, nên được xếp vào bậc Hạ… nhưng vì được Tạ sứ quân coi trọng, tất nhiên sẽ là bậc Thượng.”
Từ “Hạ” lên “Thượng”, tâm trạng Trương Tĩnh Hàm thoáng chao đảo, nàng im lặng một lát rồi khẽ nói: “Bậc Thượng sẽ quá phô trương… Giải, ta muốn đãi ngộ bậc Trung.”
Với nàng, mức trung chính là vừa vặn nhất, tiền gạo đủ đầy, lại ít gây oán ghét, thật hoàn hảo.
“Đã là ý của nương tử, tất nhiên chúng ta sẽ tuân theo.” Giải lập tức gật đầu đáp. Mức trung mà thôi, chẳng phải chuyện gì to tát.
Trương Tĩnh Hàm đạt được mục đích, cong môi cười rạng rỡ. Nàng cầm ngân châm quay người đi, vừa khuất sau bóng cây, nụ cười trên gương mặt lại dần nhạt nhòa.
Nếu có thể trốn thoát tại quận thành Vũ Lăng, những lời nàng nói khi nãy đều chỉ để che mắt. Còn nếu không thể thoát được trước khi đến Trường Lăng, vậy thì làm một tân khách bậc trung dưới trướng Tạ Uẩn cũng chẳng phải là đường cùng.
Nàng đang cố hết sức tính toán cho mình.
“Ôi chao, vẫn không chịu chết tâm, tiếc thật.” Trương Tĩnh Hàm vừa rời đi không bao lâu, có người phe phẩy quạt lông nói với Giải với vẻ tiếc nuối, làm sao lại để tuột mất con chim nhỏ hắn thích nhất đi rồi.
“Tính ta xưa nay khoan dung, chỉ tiếc Tạ sứ quân thì không.”
*
Trong ba ngày liền, Trương Tĩnh Hàm tận tâm châm cứu các huyệt đạo trên chân Tạ Uẩn. Nhìn nàng, vẻ u ám của hắn cũng vơi đi nhiều, ánh mắt dần trở lại ôn hòa. Cảm giác đáng sợ khi xưa thỉnh thoảng cũng biến mất.
Nàng biết, hắn đang nới lỏng cảnh giác với mình, bắt đầu giống như quãng thời gian trước đây khi chỉ có hai người họ tương tác với nhau.
Mà phía trước, chính là quận thành Vũ Lăng.
Trong xe ngựa, Trương Tĩnh Hàm buông quyển sách đang cầm trong tay, đưa mắt ra ngoài cửa sổ nhìn dòng người và xe ngựa tấp nập ngoài quan đạo, mê mẩn suy nghĩ.
Kiếp trước, nàng và hắn chưa từng đến nơi này.
“A Hàm đang nhìn gì thế?” Một câu nói nhẹ kéo nàng về hiện thực.
Nàng ngước lên, đầu ngón tay Tạ Uẩn đã chạm nhẹ vào mí mắt nàng, giọng nói như thăm dò.