Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh
Hình phạt của Tạ Uẩn
Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ ngày tái sinh chưa đầy hai tháng, Trương Tĩnh Hàm vẫn luôn mặc những bộ quần áo vải thô giản dị, nay bỗng dưng thay sang một bộ y phục gấm lụa, cảm thấy khắp người đều không quen.
Vì muốn giữ gìn bộ đồ xa hoa ấy, khi đẩy cửa xe ngựa ra, nàng khẽ ngừng lại động tác, vươn người ra ngoài, dáng vẻ có phần e dè, ngượng nghịu.
Không may đúng lúc đó, một cơn gió núi thổi qua, lớp voan mỏng bên ngoài khẽ tung bay, che khuất cả gương mặt nàng.
Trương Tĩnh Hàm nhắm mắt lại theo bản năng, hoàn toàn không biết có một ánh nhìn sâu thẳm, đen tối khôn cùng, đã dán chặt vào nàng rất lâu không rời.
Chỉ đến khi cơn gió thổi qua, nàng mới lại mở mắt, trước mặt chỉ còn thấy bóng lưng cao lớn, lạnh lùng của hắn.
Thì ra khi nàng thay y phục trong xe, hắn vẫn luôn đứng quay lưng ra ngoài, chẳng nhìn thấy gì cả.
Trương Tĩnh Hàm thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận bước xuống xe, vòng qua phía sau hắn cảm tạ: “Lang quân, đa tạ Lang quân… y phục rất vừa vặn.”
Chỉ là lớp voan mỏng bên ngoài thật khá vướng víu, bước đi nàng cũng không dám sải rộng, sợ lỡ quệt vào cành cây mà rách.
Tạ Uẩn chậm rãi nâng mí mắt lên, vừa vặn thấy nàng đang lúng túng sửa lại lớp voan mỏng ấy, ánh mắt hắn khựng lại trong giây lát.
Gần như chỉ trong nháy mắt, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn, xé nát lớp voan mỏng manh kia, che kín đôi mắt nàng, khi giọt lệ tràn ra, lăn dài xuống… hắn sẽ từ tốn liếm đi từng giọt, nhẩn nha thưởng thức sắc hồng ẩn hiện qua lớp lụa.
“A Hàm.” Lồng ngực Tạ Uẩn phập phồng dữ dội, hắn gắng sức đè nén dục vọng đang sôi sục kia, thấp giọng gọi nàng, “Đừng động nữa.”
“Vâng.” Trương Tĩnh Hàm ngoan ngoãn ngừng tay, dù bất tiện thật nhưng nàng nghĩ mặc quen rồi sẽ ổn thôi.
Con người, vốn dĩ luôn biết thích nghi với thay đổi.
Nàng liếc nhìn sang Giải đang đứng cách đó không xa, vốn định hỏi về nguồn gốc bộ y phục này, nhưng đến lúc mở miệng, nàng lại khéo léo đổi lời.
“Lang quân, vậy bộ y phục này… tính vào phần bổng lộc mỗi tháng của ta nhé.”
Khách của các gia đình quyền thế mỗi tháng đều được nhận tiền lương và vải vóc. Nay đã là tân khách của Sứ quân Tạ, nàng muốn nhân tiện dò hỏi về đãi ngộ của mình.
Mỗi tháng nàng được bao nhiêu tiền, bao nhiêu vải?
Trong lòng nàng không khỏi có chút mong chờ. Dù ở đâu, sống ra sao, điều nàng chưa từng quên chính là tự nuôi sống bản thân. Ăn no mặc ấm xong, nếu còn dư, tích góp vài năm, sau này đến cả tiền thuế phạt nàng cũng chẳng cần lo nữa.
Ánh trăng chiếu lên đôi mắt long lanh của thiếu nữ, Tạ Uẩn kìm nén, siết chặt các khớp tay, đáp khẽ một tiếng khàn đục. Hắn chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến lời dò hỏi của nàng.
Trương Tĩnh Hàm còn định hỏi thêm, nhưng hắn lại khẽ nhíu mày, xoay người bước về phía đống lửa.
Bước chân hắn dài mà dứt khoát, như thể rất bực bội.
Thái độ lúc lạnh lúc nóng của hắn khiến Trương Tĩnh Hàm ngẩn ngơ. Nàng hé môi định gọi rồi lại ngậm miệng, đành thở dài, chuẩn bị đến tìm Giải để dò hỏi. Nàng nghĩ chắc những chuyện nhỏ như vậy, Tạ Uẩn vốn lười bận tâm.
Nhưng nàng mới chỉ bước được hai bước về phía Giải, sau lưng lại như có mắt, Tạ Uẩn đang liếc nhìn về phía nàng, cái nhìn sắc lạnh như dao, khiến Trương Tĩnh Hàm sợ đến đơ người.
“Có chuyện gì sao, Lang quân?” Nàng hơi bất lực hỏi, chẳng lẽ hắn không muốn nàng hỏi hắn, mà cũng cấm nàng hỏi người khác hay sao?
“Đi theo ta mà còn nhìn ngang ngó dọc khắp nơi thế này, chẳng lẽ A Hàm còn muốn chạy trốn?” Giọng hắn mang theo sự hung bạo và u ám, sự bực tức lộ rõ trong từng lời.
Nghe vậy, Trương Tĩnh Hàm khẽ mím môi, rồi nở nụ cười dịu dàng: “Ta hiểu rồi, Lang quân.”
Bước chân nàng đổi hướng, lặng lẽ đi theo hắn, mỗi bước đều giẫm lên bóng của hắn.
Đêm khuya, Tạ Uẩn và Công Thừa Việt cùng một số người vẫn ngồi quanh đống lửa trò chuyện.
Từng đợt tiếng sói tru vang lên, xen giữa tiếng củi nổ lép bép, Trương Tĩnh Hàm ngồi sát bên Tạ Uẩn, hai tay ôm gối, không biết từ lúc nào đã lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
Khoảnh khắc nàng thiếp đi, ánh mắt của Tạ Uẩn thoáng lay động.
Thấy vậy, Công Thừa Việt lập tức im lặng, cầm chiếc quạt lông yêu thích đứng dậy, thong thả bước sang chỗ đống lửa khác ngồi.
Những người còn lại cũng tinh ý lùi sang bên, giữ khoảng trống cho hai người.
Một lát sau, bên đống lửa chỉ còn lại hai người, một thiếu nữ thôn quê bình yên ngủ say, và một vị Sứ quân vẻ mặt âm trầm, nhìn chằm chằm vào lửa, chẳng biết đang nghĩ gì.
Thời gian chầm chậm trôi. Khi thân thể nàng bất giác nghiêng sang một bên, một bàn tay lớn lập tức vươn ra đỡ lấy.
Rồi là một vòng ôm thân mật, không chút khoảng cách, đầu nàng nghiêng vừa vặn dựa vào hõm cổ hắn, khoảng cách gần gũi vừa vặn, không thừa không thiếu.
*
Trương Tĩnh Hàm tỉnh dậy, cố gắng mở mắt, lập tức phát hiện mình đang nằm trong khoang xe ngựa.
Mọi thứ tối đen như mực, nhờ cảm giác nhạy bén, nàng nhẹ nhàng khẽ dịch chuyển cơ thể, lặng lẽ chui ra ngoài.
Cửa xe được mở ra không một tiếng động, tia sáng mờ nhạt chiếu vào mắt nàng, Trương Tĩnh Hàm bình tĩnh quan sát xung quanh, không thấy ai thức giấc hay nhúc nhích.
Sương mù đã phủ xuống.
Màn sương trắng xóa là tấm màn che chắn tuyệt vời, nàng quay đầu khẽ đóng cửa xe, rồi dựa vào ký ức ban ngày, bước về phía sau.
Mỗi bước đều cực kỳ cẩn trọng, sợ đánh động đoàn người của Tạ Uẩn.
Lần này, nàng không định bỏ trốn mà chỉ là để thả Tiểu Ly và lũ vật cưng ra. Khi bọn họ vẫn còn ở Dương Sơn, mèo mun và hồ ly đỏ có thể trốn vào rừng, trở lại nơi cũ.
Nhưng một khi vào một nơi hoàn toàn xa lạ như Vũ Lăng thành, dù có thoát khỏi lồng chúng cũng khó mà trở về được.
Chiếc lồng nhốt Tiểu Ly ở sau cùng đoàn xe.
Thời điểm nàng lựa chọn cực kỳ chính xác, khi trời vừa tờ mờ sáng là lúc con người dễ mệt mỏi nhất. Nàng băng qua dãy xe ngựa, dò dẫm trong sương núi dày đặc, quả thật không ai phát hiện ra.
Thỉnh thoảng có chút động tĩnh, nhưng cũng chỉ là tiếng ngáy, tiếng gió và tiếng chim hót.
Trong lồng, dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc của người bạn là con người, con hồ ly đỏ đứng bật dậy, dùng mũi húc nhẹ con mèo mun đang nằm duỗi chân ngủ say.
Mèo mun mở đôi mắt xanh biếc, khe khẽ “meo” một tiếng, vọt ngay ra mép lồng.
Trong làn sương trắng đục, bóng dáng thiếu nữ hiện dần lên. Nàng nheo mắt, giương cung ngắm vào ổ khóa lồng, một lần, hai lần, đến lần thứ ba thì ổ khóa bắt đầu lung lay!
Trong lòng Trương Tĩnh Hàm thoáng mừng thầm, lập tức dùng cả hai tay bẻ mạnh ổ khóa, may mà sức nàng đủ, chỉ một lần thử, cửa lồng đã bật mở.
Thấy vậy, mèo mun phấn khích nháy nháy ria mép, vút một cái đã nhảy ra ngoài, theo sau là hồ ly đỏ và hoàng oanh.
“Xin lỗi, là ta hại các ngươi bị nhốt lại. Mau đi đi, đi theo đường rừng mà về, đừng để bị bắt nữa.”
Trương Tĩnh Hàm cúi xuống xoa đầu mèo mun, trong mắt ngập tràn áy náy, nàng chưa từng nghĩ sẽ làm liên lụy đến chúng, chỉ có người tâm địa hiểm độc như Tạ Uẩn mới dùng chúng để uy hiếp nàng.
“Meo.” Mèo mun liếm tay nàng, nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, đến giờ nó vẫn nghĩ đây là trò đùa của loài người, chẳng hiểu sao người bạn của mình lại khóc.
“Đi đi.” Trương Tĩnh Hàm hít mũi, lặp lại một lần nữa.
Không còn xiềng xích, chúng trở về núi rừng, có thể tiếp tục cuộc sống tự do như trước kia.
“Đừng tin và đừng lại gần loài người nữa.” Nghĩ xong, nàng thì thầm thêm một câu.
Câu nói ấy, hồ ly đỏ như hiểu được, tiến lên một bước, lặng lẽ nhìn nàng.
Hệt như muốn thúc giục nàng chạy cùng bọn nó vào rừng sâu.
Hiểu được ý của hồ ly, tim Trương Tĩnh Hàm bất giác khẽ run lên, nàng theo bản năng quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ một ánh nhìn thôi, khát vọng muốn trốn thoát của nàng lộ rõ mồn một.
Đột nhiên, giữa làn sương mịt mờ, một tiếng cười nhẹ vang lên, lạnh lẽo như ma quỷ: “A Hàm, lại định chạy nữa sao?”
Âm thanh ma mị len vào tai nàng, Trương Tĩnh Hàm khựng lại, sững sờ quay đầu nhìn về phía sau.
Thân hình cao lớn của một nam nhân hiện ra, chính là Tạ Uẩn.
Từ đầu đến cuối, mọi hành động của nàng đều nằm trong tầm mắt hắn, chưa từng trốn thoát.
“Lang quân, thả chúng đi được không?”
Trương Tĩnh Hàm bàng hoàng nhận ra sự thật, bèn lo lắng đứng chắn trước mặt mấy con vật nhỏ.
Ánh mắt nàng ngập tràn van xin, dáng vẻ đáng thương mà Tạ Uẩn đã tưởng tượng vô số lần. Hắn chậm rãi nhếch khóe môi, gật đầu: “Được.”
Hắn đi theo nàng, trơ mắt nhìn nàng mở lồng mà không hề ngăn cản, ý đồ chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
“Chúng có thể đi. Nhưng A Hàm, nàng lại đây.” Tạ Uẩn đè nén niềm vui sướng quái dị trong lòng, mỉm cười nhẹ nhàng ngoắc tay gọi nàng.
“Được, ta qua đây.” Trương Tĩnh Hàm chớp mắt mấy cái, bước vào làn sương tiến về phía hắn. Mỗi bước đều thật chậm, cố ý kéo dài thời gian cho bọn mèo mun và hồ ly bỏ trốn.
Hai con vật nhỏ từ bé đã sống trong núi, ngửi thấy mùi nguy hiểm, lập tức không chút do dự, sau khi nhìn lại người bạn là con người lần cuối, chúng phóng đi.
Còn hoàng oanh có đôi cánh, chỉ để lại một tiếng hót dài rồi khuất bóng vào làn sương trắng, chẳng ai biết nó bay về đâu.
Nhưng ít nhất, nó lại được tự do.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đến một bước chân thì Trương Tĩnh Hàm dừng lại, không kiềm được mà ngoái nhìn vào làn sương.
Đó là hướng bọn chúng chạy trốn, cũng là hướng quê nhà nàng.
Thấy vậy, ánh mắt Tạ Uẩn chợt trầm xuống. Hắn bất ngờ vồ lấy cổ tay nàng, tay còn lại nâng cằm nàng lên, những ngón tay thon dài miết nhẹ lên môi nàng.
Lực đạo nặng nề, đến khi đôi môi ấy ửng lên sắc đỏ mê hoặc.
“Dù A Hàm không cùng bạn bè của mình bỏ trốn, nhưng đã là khách dưới trướng, mà lại có ý định bỏ trốn thì dù thế nào cũng phải chịu phạt!”
Nói rồi, từng lời hắn ra lệnh, giọng điệu chất chứa niềm khát khao và ham muốn bị dồn nén: “Giờ thì ngẩng đầu lên, hôn ta.”