Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian
Chương 13: Khổ nhục
Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã viết sách lập truyện cho hoàng hậu, thì không thể để nàng trở thành người xấu, càng không thể để nàng mang tiếng mưu nghịch.
Sở Ninh hớn hở trở về báo tin mừng, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của ta, nụ cười lập tức tắt ngấm.
Nàng khẽ run người.
"Tỷ tỷ..."
Ta cầm chiếc thước ngọc trên tay, quất nhẹ vào cổ tay nàng một cái.
"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, phải biết quý trọng thân thể. Vì sao ngươi lại tự ý hạ độc chính mình?"
Trong kế hoạch ban đầu, hoàn toàn không có chi tiết trúng độc.
Quả thật, những bộ y phục Triệu quý phi ban tặng có tẩm độc hương, nhưng Sở Ninh vốn chẳng ưa bà ta, chưa từng mặc, toàn bộ đều đem đi đốt hết.
Sau khi ta đến, phát hiện chuyện này có vấn đề, liền sai người thu lại những bộ y phục còn sót, cất riêng vào một phòng khác, đợi đúng thời cơ sẽ dùng để vạch mặt tội ác.
Nào ngờ hôm nay, chỉ vì muốn thắng, Sở Ninh lại thật sự tự mình uống độc, điều này ta tuyệt đối không thể chấp nhận.
Thân thể nàng vốn yếu, nay lại thêm độc, chỉ càng suy nhược thêm.
Sở Ninh cãi bướng:
"Trước kia tỷ cũng từng dùng khổ nhục kế để báo thù cho biểu ca. Tỷ làm được, vì sao ta lại không thể?"
Ta sững người.
Đúng vậy, quả thật là vậy.
Năm xưa, vì báo thù cho Tống Độc Hạc bị đánh gãy chân, ta cũng từng dùng kế khổ nhục.
Tống Độc Hạc là người tốt.
Sau khi gãy chân, hắn chẳng muốn làm phiền ai.
Ban ngày, hắn cố chịu đựng cơn đau, giả vờ như chẳng có gì.
Nhưng đêm về, ta từng nghe thấy tiếng hắn rên rỉ trong bóng tối, nhỏ nhẹ, nghẹn ngào, nếu không phải đêm quá yên tĩnh, có lẽ chẳng ai nghe thấy.
Một hôm, ta không chịu nổi nữa, liền âm thầm lập kế hoạch trả thù.
Bao năm chịu đựng tủi nhục, khi còn nhỏ làm con nuôi người ta, chuyện gì cũng phải cúi đầu nhịn nhục.
Về sau vào phủ Tể tướng, bụng đầy uất ức cũng chẳng thể nói ra.
Tống Độc Hạc nuôi dưỡng ta khôn lớn, dạy ta giữ khí phách, nuôi dưỡng cốt cách.
Ta có thể chịu nhục, nhưng không thể để hắn chịu nhục.
Ta nhân lúc bán đậu hũ ngoài chợ, tìm hiểu về Triệu Trí, con trai người gác cổng phủ Triệu Quốc công.
Hắn có một nhóm bạn lưu manh, thường tụ tập ăn chơi trác táng.
Gần đây, nhóm này xảy ra mâu thuẫn — Triệu Trí và một gã khác đều để mắt đến một kỹ nữ, tranh giành nhau gay gắt.
Ta cố ý chọn đúng lúc gã kia đến gặp kỹ nữ, sai người chặn Triệu Trí giữa đường, giả vờ báo tin.
Quả nhiên, Triệu Trí ghen tuông bốc lửa, xông thẳng vào thanh lâu, đánh cho đối phương một trận thừa sống thiếu chết, khiến hắn uất ức bỏ đi.
Tối hôm đó, hắn say khướt trở về, đi đến ngõ nhỏ thì bị ta cố tình duỗi chân ra ngáng.
Hắn tức giận, vùng dậy chửi bới om sòm.
Còn ta thì ôm chân, khóc lóc thảm thiết:
"Công tử... xin cứu tiểu nữ! Tiểu nữ bị người ta đánh gãy chân, không thể đứng dậy được... Cầu công tử cứu mạng!"
Ta có giọng nói rất hay, từ nhỏ đã được nhiều người khen ngợi.
Cha nuôi ta từng đùa rằng, đợi ta lớn lên sẽ bán vào phường hát, chắc chắn được giá cao.
Vì sợ bị bán, ta càng ít nói càng tốt.
Lâu dần, ông ta chê ta câm điếc, rồi quên luôn lời nói ngày xưa.
Kỳ thực, ta biết giọng mình rất dễ lay động người khác.
Khi còn sống ở phủ họ Sở, nhà có gánh hát riêng, ta từng đứng xa nghe trộm.
Một khúc hát, chỉ cần nghe ba lần, ta có thể hát lại giống như đúc.
Ta biết mình có thiên phú.
Nhưng người đời bảo đó là nghề hạ tiện, tiểu thư khuê các không ai học thứ đó.
Thế là ta lại câm lặng.
Nhưng hôm đó — là ngày trọng đại.
Ta muốn tăng thêm phần thắng, liền cố ý uốn giọng, nhấn nhá từng từ, dồn hết kỹ năng diễn xuất vào lời nói.
Quả nhiên, Triệu Trí bị cuốn hút.
Hắn tặc lưỡi, cười dâm tà, cúi người xuống, ánh mắt đầy dục vọng.
Ta giả vờ xấu hổ quay mặt đi, nhưng tay thì nhanh như cắt, rút d.ao đâm phăng cổ họng hắn.
Triệu Trí ôm cổ, trợn mắt không tin nổi, quỵ xuống đất.
Ta ném con d.ao đi, khập khiễng quay người bỏ đi.
Ban đầu ta không định tự làm mình bị thương thật, nhưng lúc ngáng chân hắn, không ngờ lại bị giẫm trúng.
Sáng hôm sau, khi đang giặt áo trong sân, ta nghe mụ hàng xóm nói om sòm ngoài ngõ: có người c.h.ế.t ở phố Đồng Cổ.
Bảo hung thủ là một tên côn đồ tranh giành kỹ nữ, gây gổ rồi đ.â.m c.h.ế.t đối phương.
Con d.ao đó là ta trộm từ nhà tên côn đồ, chẳng ai biết.
Vụ việc không liên lụy ai, kẻ đáng c.h.ế.t cũng đã c.h.ế.t.
Ta cảm thấy hả hê.
Nhưng buổi cơm trưa, sắc mặt Tống Độc Hạc lại rất nặng nề.
"Hôm qua nàng về muộn, sau đó vào bếp đốt thứ gì đó. Sáng nay lại dậy sớm giặt đồ. Chi Chi, nàng đã làm gì?"
Ta không cảm thấy mình sai.
Ta kể lại toàn bộ sự việc.
Ta mong hắn khen ta, vì ta đã dùng trí tuệ tự mình trả thù, không để người ta bắt nạt nữa.
Nhưng Tống Độc Hạc lại thất vọng.
"Chi Chi, nàng không nghĩ nếu thất bại thì sao? Nàng lấy thân mình ra liều, nếu không toàn mạng rút lui, ta phải làm gì? Chẳng lẽ ta sẽ không báo thù cho nàng sao? Ta không quyền, không thế, liệu có cứu được nàng không?"
Lúc ấy, trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi xót xa ngọt ngào.
Có người coi sinh mạng ta quý hơn cả bản thân mình.
Một người như Tống Độc Hạc, ta thật sự không nỡ buông tay.
Cuối cùng, hắn nói: "Nếu có lần sau, hãy đợi ta lành chân, chúng ta cùng nhau nghĩ cách."
Lúc đó, ta ấm lòng, nhưng chưa thật sự hiểu sâu sắc lời hắn.
Giờ đây, ta đã hiểu được nỗi lòng của Tống Độc Hạc năm xưa.
Sở Ninh đem thân mình ra mạo hiểm, lại hoàn toàn không nhận ra mình đã sai.