21. Chương 21: Búp Bê Yểm Bùa

Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở Ninh ánh mắt sáng rực:
"Tỷ tỷ, muội nhất định sẽ cố gắng. Cảm ơn tỷ, nếu không nhờ tỷ chuẩn bị chu toàn, e rằng lần này muội thật sự đã chết oan rồi."
Từ ngày biết mình có thể vào cung, ta đã bắt đầu suy nghĩ:
Ta có thể làm được gì? Phải tìm Tống Độc Hạc bằng cách nào?
Làm sao để tìm ra một kẽ hở trong cục diện rối ren này?
Nhân mạch, mưu lược, quyền thế – thứ nào ta cũng không có.
Ta vò đầu bứt tai suy nghĩ mãi, tưởng tượng lung tung, miên man chẳng có hồi kết.
Cuối cùng, ta tự nhủ với chính mình:
Đừng nghĩ đến chuyện lớn lao quá. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ. Tiểu nhân thì làm những việc trong khả năng của tiểu nhân, đừng tự làm khổ mình.
Ta không có năng lực hô phong hoán vũ, khuynh đảo thiên hạ. Vậy thì phải hiểu rõ bản thân.
Người quý ở chỗ biết mình là ai.
Rồi ta chợt nhớ đến con búp bê yểm bùa từng khiến Thái tử thân bại danh liệt, chết trong oan khuất.
Trước đây, ta từng thấy trong phủ Tể tướng có nha hoàn làm búp bê nguyền rủa người khác. Nhưng những con búp bê xuất thân từ hai nơi khác nhau lại có kiểu dáng khác biệt rõ rệt.
Sau này, Thu Yến đến tìm ta, ta liền nhờ nàng thu thập các loại búp bê yểm bùa ở nhiều nơi.
Còn ta thì miệt mài đọc đủ loại sách tạp nham, tìm hiểu phong tục tập quán, truy tìm nguồn gốc các tà thuật cổ xưa.
Những việc này tuy vụn vặt, nhưng không uổng phí công sức.
Đến lúc then chốt, cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Sở Ninh đích thân thẩm vấn Hà Niệm Niệm.
Hà Niệm Niệm hoảng loạn, thấp thỏm chờ đợi số phận.
Thấy Sở Ninh bước vào, nàng lập tức quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa, dập đầu nhận tội.
Nàng nói mình có lỗi với công chúa, mình bất đắc dĩ – có người đe dọa mẫu thân, mà nàng với mẹ sống nương tựa nhau, đành phải làm chuyện này.
Nàng cầu xin Sở Ninh trừng phạt mình.
Sở Ninh từng chịu tổn thương vì bị phản bội, nay đã đủ bình tĩnh để xử lý những chuyện như thế này.
Nàng nhìn Hà Niệm Niệm, từ tốn nói:
"Mẫu thân ngươi, vì không muốn trở thành điểm yếu của ngươi, đã tự vẫn ngay khi ngươi vừa mới vào cung không lâu. Thân hữu, quyến thuộc ngươi chẳng ai nói cho ngươi biết sao?"
"Trước kia ta vẫn gửi đủ thứ cho ngươi, chẳng lẽ ngươi không nhận ra đó là để an ủi ngươi ư?"
Hà Niệm Niệm như bị sét đánh.
Nàng ngẩng phắt đầu lên, không dám tin nhìn Sở Ninh.
Sở Ninh bình thản ra lệnh cho người đưa Hà Niệm Niệm đến cung nhân ty, để nhận hình phạt mà nàng đáng phải chịu.
Hà Niệm Niệm bị kéo đi.
Nàng ngây dại một hồi lâu, rồi như sực tỉnh, bỗng gào lên một tiếng thê lương, đau đớn đến xé lòng.
Sở Ninh không quay đầu lại, nhưng nơi khoé mắt, một giọt lệ lặng lẽ lăn xuống.
Thật ra, nàng rất quý Hà Niệm Niệm – cô bé luôn rụt rè, dè dặt, ngoan ngoãn và thấu hiểu.
Chỉ tiếc rằng, không phải ai cũng có thể đi đến cùng nhau.
Có những người chỉ có thể đồng hành một đoạn đường, rồi tan vào sương khói, mãi mãi không gặp lại.
Nàng đã bắt đầu học cách chấp nhận sự vô thường của thế gian.
Khổ nạn khiến con người trưởng thành nhanh chóng.
Ngoài việc đọc sách, Sở Ninh còn bắt đầu luyện cưỡi ngựa, bắn cung, học cờ vây, binh pháp.
Nàng khao khát tri thức, dốc lòng tiếp thu, lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui thật sự khi học hỏi.
Còn ta thì phụ giúp nàng quản lý hậu cung, áp dụng các phương pháp ghi chép sổ sách, kiểm tra, giám sát.
Khiến mọi khoản mục đều rõ ràng, ai cũng nắm được nội dung đánh giá và quy trình xử lý công việc.
Đây là điều ta học được từ sư phụ của Sở Ninh – Khổng Phương Từ.
Ông từng đề nghị Chính Đức Đế áp dụng những phương pháp này cho cả Lục Bộ, tiếc thay hoàng đế không chấp thuận.
Khi thấy hậu cung vận hành trơn tru, ông rưng rưng nước mắt, lặng lẽ bảo ta là môn sinh đắc ý nhất của ông.
Nhưng vừa thấy Sở Ninh bước vào, ông lập tức đổi lời, nói rằng Sở Ninh mới thật sự có cốt cách của mình.
Ta và Sở Ninh liếc nhau, đồng loạt bĩu môi.
Càng quen lâu, ta càng thấy Khổng Phương Từ tuy ngoài mặt là bậc đại nho kinh bang tế thế, nhưng thực chất lại là một lão ngoan đồng thích đùa cợt.
Thỉnh thoảng còn lỡ miệng để chúng ta bắt được nhược điểm, đành phải mang đồ ngon vật lạ từ ngoài cung vào để bịt miệng chúng ta.
Sau khi bận rộn xong, thương tích trên người ta cũng gần như lành hẳn.
Một cung nữ bỗng tìm đến, nói rằng Triệu quý phi ở lãnh cung muốn gặp ta, xin ta đến đó một lần.
Ta đến lãnh cung, vừa tới cửa đã nghe tiếng roi vụt mạnh giữa không trung.
Tiếng roi xé gió như xé toạc bầu trời.
Qua khe cửa, ta thấy Triệu quý phi đang giận dữ quất roi liên hồi vào người Sở Dực.
Lưng hắn bị đánh đến máu chảy ròng ròng, từng vết roi hằn sâu, thân thể run rẩy rồi lăn ra đất, máu thấm đẫm lớp áo ngoài.
Những ngón tay thon dài bám chặt mặt đất, tóc tai bù xù, miệng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ đầy đau đớn nhưng cố nén nhịn.
Từ đầu đến cuối, hắn không phản kháng, cũng chẳng ngẩng đầu nhìn mẫu thân dù chỉ một lần.
Dung nhan tuyệt sắc của Triệu quý phi giờ đây vặn vẹo dữ tợn.
Bà ta gào lên giận dữ:
"Ta bảo ngươi giết ả, sao ngươi không nghe lời?"
"Ả chết rồi thì chúng ta đâu đến nỗi thất bại thảm hại thế này! Tại sao ngươi cứ không chịu nghe ta hả?"
Đến lúc đó, ta mới hiểu – chữ "ả" mà Triệu quý phi nhắc đến, chính là ta.
Thì ra bà ta đã sai Sở Dực đi giết ta.
Nhưng Sở Dực lại đưa ta đến Ngự Thư phòng.
"Vô dụng! Không những hỏng việc, còn liên lụy cả ta! Phải đợi ta chết trước mặt ngươi thì ngươi mới cam tâm đúng không?"
"Muốn ta chết ngay giờ trước mặt ngươi sao? Như vậy ngươi mới vừa lòng phải không? Có hài lòng chưa hả?"
"Cút! Cút ngay cho ta! Tất cả cút hết cho ta!"