31. Mưu Kế Đẩy Xa

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ sau khi họ trở về từ đám cưới của Chung Trạch Nhuệ và Trần Thu Bình, Hạ Tranh cảm nhận được Lâm Hướng Bắc đang cố tình tỏ ra lạnh nhạt với anh.
Cậu rất hay lấy cớ là không thể dậy nổi hoặc vội đi bày sạp để không đi học cùng anh, thường xuyên thẫn thờ khi ở bên anh. Những tin nhắn trước kia luôn phản hồi ngay lập tức thì giờ phải chờ một hai tiếng, thậm chí cả buổi mới có hồi âm, và cậu còn chẳng thèm bước chân đến nhà Hạ Tranh nữa.
Tất cả những dấu hiệu này cho thấy Lâm Hướng Bắc đang có điều gì đó giấu giếm.
Kỳ thi đại học cận kề, đáng lẽ Hạ Tranh phải dồn hết tâm trí vào bài vở, nhưng vì đó là Lâm Hướng Bắc, anh vẫn dành không ít tâm sức để suy đoán động cơ của cậu.
Phải chăng những lời Chung Trạch Nhuệ nói về việc cưới vợ đã làm cậu dao động?
Hay là còn nhiều chuyện khác đang giấu anh?
Chẳng hạn như, việc bán thuốc lá mà Hạ Tranh luôn phản đối – quả nhiên Lâm Hướng Bắc lại chứng nào tật nấy.
Hạ Tranh bất ngờ đến kiểm tra đã tận mắt chứng kiến Lâm Hướng Bắc lén lút giao túi nilon màu đen cho khách hàng. Anh lặng lẽ đứng nhìn, vẻ mặt vô cảm, chỉ thấy hơi mệt mỏi vì Lâm Hướng Bắc không biết hối cải.
Điều làm Hạ Tranh ngạc nhiên hơn là, khi anh đứng trước mặt Lâm Hướng Bắc, chờ đợi người đã làm sai ngoan ngoãn xin lỗi như lần trước bị anh bắt quả tang, thì Lâm Hướng Bắc lại cãi bướng với anh.
Đó là thái độ ương ngạnh, cứng đầu.
“Bán mấy đôi dép rách, quạt hỏng thì kiếm được mấy đồng? Ngày nào em cũng ngồi đây cho muỗi đốt bốn tiếng đồng hồ, còn không bằng bán một cây thuốc.” Lâm Hướng Bắc cứng cổ nói: “Anh đã biết thì biết luôn đi, em đỡ phải nghĩ hết cách này đến cách khác để tránh anh. Em không quan tâm anh nghĩ gì, thuốc này kiểu gì em cũng phải bán.”
Thì ra Lâm Hướng Bắc thực sự cố tình tránh anh.
Hạ Tranh đứng đó, cái bóng từ trên cao phủ xuống Lâm Hướng Bắc đang ngồi trên chiếc ghế thấp. Anh đứng ngược sáng, cả gương mặt tối đen, không nói gì, đột nhiên ngồi xuống lặng lẽ thu dọn những món đồ trên quầy.
Lúc này Lâm Hướng Bắc mới có phản ứng, một tay nắm lấy tay anh: “Anh làm gì vậy?”
“Không muốn bày thì thôi.” Hạ Tranh ngẩng mặt lên, lạnh giọng nói: “Em muốn tiền, đợi đến hè anh sẽ đi làm, kiếm được bao nhiêu cho em bấy nhiêu. Bây giờ về với anh đi.”
Khuôn mặt Lâm Hướng Bắc thoáng sững sờ. Cậu cố tình sắp xếp để Hạ Tranh nhìn thấy lỗi lầm của mình, mong Hạ Tranh sẽ tức giận hỏi tội, hai người sẽ cãi nhau một trận, rồi dần dần xa cách, cho đến khi đường ai nấy đi.
Nhưng cậu muốn thứ gì, Hạ Tranh lại cho cậu thứ đó.
Cậu muốn tình yêu, Hạ Tranh cho cậu tình yêu. Cậu muốn tiền, Hạ Tranh cho cậu tiền.
Đáng lẽ không nên như vậy.
Lâm Hướng Bắc nhanh chóng chớp mắt, đầy chua xót, nghiến răng ken két, nói với Hạ Tranh đang cúi người nhặt dép: “Anh lại định đi rửa bát thuê ở quán vỉa hè, với tiền lương mười tệ một giờ đấy hả?”
Lưng Hạ Tranh đơ người, từ từ ngẩng lên, nhíu mày lại, vẻ mặt ngạc nhiên.
Lâm Hướng Bắc không dám nhìn thẳng vào mắt anh, quay mặt đi, như thể không thể chịu đựng thêm nữa mà buột miệng nói ra sự thật: “Anh làm được, nhưng em không muốn ngửi mùi dầu mỡ trên người anh nữa.”
Hạ Tranh đột nhiên lớn tiếng: “Lâm Hướng Bắc!”
“Anh làm gì mà lớn tiếng vậy?” Lâm Hướng Bắc đứng dậy cãi lại: “Em nói sai à? Anh rửa bát cả ngày, còn em chỉ cần bán một cây thuốc là đã kiếm đủ tiền rồi. Con người phải biết linh hoạt, anh đừng cứng nhắc như vậy nữa.”
Hạ Tranh hít sâu một hơi: “Ngày đó Trần Thu Bình đến tìm em, em đã lừa anh rồi, đúng không?”
Lâm Hướng Bắc mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt, ngầm thừa nhận.
Hai người đối mặt căng thẳng, ngay tại nơi trước đây không lâu họ còn ngồi cùng nhau, lén lút hôn nhau dưới tán ô.
Nỗi buồn trong mắt Hạ Tranh ngày càng sâu đậm. Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài, là vì anh chưa làm tròn bổn phận của một người yêu, đã quá sơ suất, không để mắt đến Lâm Hướng Bắc, để đám người Chung Trạch Nhuệ có cơ hội, làm hư Lâm Hướng Bắc.
Rời khỏi nơi này là sẽ ổn thôi.
Không cần đợi đến thông báo trúng tuyển, thi đại học xong, ngày hôm sau sẽ đi ngay.
Dù thế nào, anh cũng phải đưa Lâm Hướng Bắc rời khỏi nơi đầy khói bụi này.
“Anh đừng nhìn em như vậy.” Lâm Hướng Bắc ương ngạnh nói: “Em biết anh luôn không thích em qua lại với mấy người anh Trạch Nhuệ, nhưng em quen họ lâu hơn anh. Em không thể vì anh mà bỏ hết bạn bè được. Anh cũng đừng tỏ vẻ cao thượng, thời buổi này, ai có tiền người đó là vua. Có tiền sẽ mua được tất cả, những bữa ăn em mua cho anh, chẳng phải anh ăn ngon lành lắm sao?”
Hạ Tranh nhớ lại những món thịt được mua bằng đồng tiền dơ bẩn đưa đến trước mặt anh, sắc mặt anh hơi đổi khác. Có vẻ như anh cũng đã trở thành kẻ đồng lõa, vậy nên phải rũ bỏ mọi thứ để thanh sạch thì mới có thể có tư cách trách móc Lâm Hướng Bắc được. Tuy nhiên khi mở miệng, điều anh phản bác lại là câu nói trước đó của Lâm Hướng Bắc: “Chúng ta quen nhau từ rất lâu trước đây rồi.”
Tính ra, mối quan hệ của họ còn sâu xa hơn Chung Trạch Nhuệ nhiều.
Lâm Hướng Bắc mặt căng thẳng, không đáp lời anh: “Dù sao em cũng không sai.”
“Em nói lại một lần nữa xem.”
“Có nói một trăm lần cũng vậy, em không sai.”
Hạ Tranh bước qua tấm bạt che mưa đến gần đối diện với Lâm Hướng Bắc, trong mắt anh thực sự hiện lên vẻ giận dữ, nắm chặt cổ tay Lâm Hướng Bắc: “Sai là sai, chỉ cần nhận lỗi…”
“Anh có phiền quá không vậy?” Lâm Hướng Bắc ngắt lời anh, lông mày nhíu lại vẻ khó chịu, giật tay khỏi tay anh: “Hạ Tranh, đôi lúc anh thật sự làm quá.”
Hạ Tranh sững lại một chút, vẻ mặt đông cứng.
Lâm Hướng Bắc lải nhải nói tiếp: “Anh xen vào nhiều chuyện quá, chuyện lớn chuyện bé gì cũng xen vào. Em mặc gì anh cũng để ý, em nói gì anh cũng muốn can thiệp, chuyện gì anh cũng muốn xen vào. Anh đâu phải cha em, cha em còn chưa quan tâm em nhiều đến thế.”
Hạ Tranh không ngờ Lâm Hướng Bắc lại bất mãn với anh nhiều như vậy: “Em ghét anh quan tâm em?”
Không phải, Hạ Tranh đang không chút khoan nhượng kéo cậu ra khỏi vũng lầy, làm sao cậu có thể ghét Hạ Tranh được?
Nhưng những lời thốt ra lại là: “Kiểu quan tâm của anh thì ai mà chịu được.”
Lâm Hướng Bắc chưa bao giờ nhận ra mình lại diễn xuất nhập tâm đến thế. Từng lời lẽ làm tổn thương người khác tuôn ra trôi chảy, mỗi lời giả dối thốt ra đều như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt lục phủ ngũ tạng cậu. Là một ngọn lửa lớn, thiêu đốt đến đâu, máu thịt tan nát đến đó.
Nhưng phải như vậy thôi, đừng quan tâm cậu nữa.
Cậu sẽ làm hại Hạ Tranh mất, cậu sẽ làm hại Hạ Tranh!
Lâm Hướng Bắc đẩy Hạ Tranh một cái: “Nếu anh không chịu nổi em thì mau nói đi, thuốc em vẫn sẽ bán.”
Cậu đi vòng sang một bên, quay lưng về phía Hạ Tranh, vì đang cố gắng kìm nén cơn đau đớn và chua xót không ngừng dâng trào trong lồng ngực, khuôn mặt cậu thoáng biến dạng.
Xót xa quá, xót đến mức nước mắt sắp không kìm được mà rơi xuống.
Sau lưng im lặng hồi lâu, rồi cậu nghe thấy giọng Hạ Tranh nhẹ bẫng như lông vũ rơi xuống: “Về nhà đi.”
Một bàn tay đặt lên tay cậu.
Đồng tử Lâm Hướng Bắc co rút mạnh, tầm nhìn trở nên nhòe đi. Ánh đèn đường lấp lánh như những chùm bong bóng nhỏ bé rực rỡ, cậu không dám quay đầu lại, càng không dám chớp mắt, cắn răng để giọng mình nghe thật bình thản: “Em lừa anh, anh không giận sao?”
“Giận.” Hạ Tranh thành thật trả lời: “Vậy em có muốn xin lỗi anh không?”
Lâm Hướng Bắc không chịu xuống nước, chỉ hít nhẹ mũi, đẩy đi hơi ẩm đọng nơi khóe mắt, buông tay Hạ Tranh: “Em phải đến Tân Thế Giới lấy hàng, anh dọn hàng giúp em đi.”
Đi được vài bước, nghe thấy tiếng bước chân, cậu lại lớn tiếng nói: “Đừng đi theo em, em muốn ở một mình một lát.”
Lâm Hướng Bắc như một kẻ hèn nhát làm sai mà không dám đối mặt, chạy khỏi tầm mắt Hạ Tranh không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Cậu cứ chạy, chạy mãi, chạy đến một góc rẽ, dừng lại, núp sau góc khuất của tòa nhà để Hạ Tranh không thể phát hiện ra, cậu thò nửa đầu ra nhìn.
Hạ Tranh đang thu dọn quầy hàng đang ngổn ngang của cậu. Khoảng cách quá xa không thể nhìn rõ biểu cảm, nhưng dưới ánh đèn, bóng dáng Hạ Tranh trông thật cô đơn và lạnh lẽo.
Cậu đã làm Hạ Tranh buồn và thất vọng lắm nhỉ?
Vậy mà anh vẫn sẵn lòng tha thứ cho cậu sao?
“Xin lỗi, Hạ Tranh, em không cố ý nói những lời đó để làm tổn thương anh đâu.” Lâm Hướng Bắc cảm thấy như có nước chanh được vắt vào mắt cậu, giọng nói trở nên chua xót: “Xin lỗi Hạ Tranh, em không nên không nghe lời anh, nhưng em không còn đường lùi nữa rồi.”
Hạ Tranh thông minh như thế, Lâm Hướng Bắc một khi đã dính líu đến Hạ Tranh cũng không thể là kẻ ngốc được.
Cậu có tiền sử phạm lỗi, để Hạ Tranh tin rằng cậu tái phạm không khó, nhưng mới cãi nhau một, hai lần mà đã vội vàng nói chia tay ắt sẽ gây nghi ngờ. Vì vậy phải tạo ra nhiều mâu thuẫn không thể hóa giải hơn, để Hạ Tranh mất hết tình cảm với cậu, hoàn toàn tránh xa cậu ấy.
Lâm Hướng Bắc cố tình xa lánh Hạ Tranh.
Ở trường không tránh khỏi việc chạm mặt, thái độ cậu lạnh nhạt, thờ ơ.
Cậu không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, không ra bày hàng, thậm chí còn trốn học để tránh mặt Hạ Tranh.
Hạ Tranh chịu áp lực kép từ không khí học hành gấp rút và sự thay đổi lớn trong mối quan hệ với Lâm Hướng Bắc, bị ảnh hưởng, trong kỳ thi thử gần đây nhất đã lần đầu tiên rớt khỏi top ba.
Cảm giác thất bại trước đây lại ùa về, nhưng Hạ Tranh vẫn ôm hy vọng, chỉ cần qua kỳ thi đại học, đưa Lâm Hướng Bắc rời khỏi Lệ Hà, mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Sắp rồi, sắp rồi.
Ngày 13 tháng 5, Tân Thế Giới có một lô hàng mới cần bán, Lâm Hướng Bắc trốn học không đến trường. Cậu cầm gói thuốc nặng trĩu, lặng lẽ ngồi thụp xuống chiếc sofa da.
Chung Trạch Nhuệ không nói chuyện thuốc với Trần Thu Bình đang mang thai, người phụ nữ mang cơm đến cho anh ta, có cả phần cho Lâm Hướng Bắc.
“Tiểu Bắc, qua đây ăn đi.”
Lâm Hướng Bắc ngẩng đầu lên, trong lòng cậu vừa giận vừa đầy trách móc. Cách xưng hô cũng thay đổi, giống như cách mà tất cả đàn em ở Tân Thế Giới vẫn gọi: “Anh Chung, chị dâu, em ra ngoài trước.”
Trần Thu Bình nhận ra sự bất hòa giữa hai người, dịu giọng khuyên nhủ: “Tiểu Bắc, có phải Trạch Nhuệ chọc em giận không, chị sẽ mắng anh ấy giúp em. Em qua đây đi, chị làm món mực xào em thích ăn đấy.”
Lâm Hướng Bắc vẫn lạnh nhạt đáp: “Thôi chị dâu, hai người cứ ăn đi.”
Trần Thu Bình đuổi theo mấy bước, quay lại vừa mở hộp giữ nhiệt vừa nói với Chung Trạch Nhuệ: “Tiểu Bắc vẫn còn trẻ con, có chuyện gì anh làm anh lớn không nhường thằng bé một chút được sao? Đàn ông con trai có gì cứ nói thẳng ra là được.”
Chung Trạch Nhuệ nặn ra một nụ cười: “Nghe lời vợ.”
Anh ta kéo Trần Thu Bình lại gần, sờ bụng cô đang hơi nhô ra, áp tai vào trêu chọc đứa nhỏ chưa ra đời: “Gọi ba đi, gọi ba đi!”
Không ngờ Lâm Hướng Bắc lại mở cửa bước vào, cả hai vợ chồng đồng loạt nhìn cậu.
“Anh Chung, Hạ Tranh tìm đến, anh giúp em một việc được không?”
Chung Trạch Nhuệ vội vàng đứng dậy, gần như ân cần nói: “Cậu cứ nói đi, cứ nói đi.”
Hai người ra ngoài, đi thẳng đến khu rửa chân ở tầng ba.
Ban ngày đa phần các kỹ thuật viên đều đang ở nhà nghỉ ngơi. Lâm Hướng Bắc dẫn một kỹ thuật viên trẻ tuổi xinh đẹp mới đến không lâu vào phòng massage kín.
Dưới sự ngầm cho phép và dẫn dắt có chủ ý, Hạ Tranh đã tìm được cậu.
Cửa mở ra, tấm rèm màu hồng sẫm phủ lên căn phòng một màu sắc mờ ám. Ánh hồng rơi vào ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tranh.
Lâm Hướng Bắc ôm eo người phụ nữ đang ngồi trên đùi cậu, cô ta nâng mặt cậu lên, một nụ hôn rơi trên má cậu, để lại dấu son đỏ ướt át.
Hóa ra son môi thật sự rất dính.
Hạ Tranh bắt gặp cậu đang ngoại tình, giận dữ không kìm được đẩy cậu vào tường, khiến lưng cậu đập mạnh vào tường đau nhói.
Hạ Tranh càng yêu cậu bao nhiêu, nỗi đau càng dữ dội bấy nhiêu.
“Tại sao?” Hạ Tranh vốn điềm tĩnh, chín chắn đã mất hết phong thái, chỉ còn lại sự tức giận ngút trời, chất vấn: “Tại sao?”
Cậu nói với anh, bằng một giọng điệu rất thẳng thắn, thậm chí là chân thành, như thể biết rõ sự việc đã vỡ lở: “Hạ Tranh, thật ra tôi tránh anh, không chỉ vì tôi không muốn anh biết tôi đang bán thuốc.”
“Hôm đó chúng ta đi dự đám cưới của anh Trạch Nhuệ và chị Thu Bình, tôi thực sự rất ngưỡng mộ họ.”
“Tôi về nhà nghĩ đi nghĩ lại, hai thằng đàn ông ở với nhau không thể kết hôn, không thể sinh con, thậm chí còn không thể công khai cho người khác biết, vậy thì có ý nghĩa gì?”
“Chỉ có bệnh tật mới phải giấu giếm.”
“Môi phụ nữ rất mềm, mềm hơn đàn ông, tôi nghĩ anh cũng nên thử xem.”
Lâm Hướng Bắc liếm môi, như đang hồi tưởng lại hương vị.
Một bàn tay nổi đầy gân xanh siết chặt cổ cậu, như muốn bóp nghẹt cổ họng cậu không cho cậu nói thêm nửa lời. Cậu hơi nghẹt thở, song vẫn bất chấp khó nhọc nói tiếp: “Hạ Tranh, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi muốn trở thành giống như anh Trạch Nhuệ, làm ông chủ lớn, cưới vợ.”
Lời thật lòng xen lẫn với lời giả dối.
Nhưng dẫu sao, sự tổn thương trong ngọn lửa giận dữ lan tràn ấy cũng là thật, những đốm lửa nóng rát đau đớn cháy phừng phừng, thiêu rụi tất cả, nơi nó đi qua chỉ để lại thịt nát xương tan, đến một mảnh vụn cũng chẳng còn.