62. Bài Học Ngọt Ngào

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Bài Học Ngọt Ngào

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn giờ rưỡi chiều, khu chợ trở nên tấp nập, nhộn nhịp.
Lâm Hướng Bắc ngồi xổm bên cạnh quầy hàng ướt át, dùng vợt lưới vợt tôm, ra sức mặc cả với bà chủ hàng có giọng nói sang sảng. Cuối cùng, cậu cũng thuyết phục được bà ấy giảm giá ba đồng lẻ. Cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Tranh đứng cạnh, nở một nụ cười đắc thắng.
Cậu đứng dậy, giũ nước trên tay, tự tin nói như cá gặp nước: "Em giỏi mặc cả nhất đó, anh cứ đi theo em là được."
Hạ Tranh rút một tờ giấy ăn từ trong túi, lau khô tay cho Lâm Hướng Bắc, mỉm cười: "Thật giỏi quán xuyến việc nhà."
Được khen, Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng xoa chóp mũi cao thẳng. Tay phải cậu xách chiếc túi nilon đỏ đựng mấy con tôm còn đang nhảy tanh tách, tay trái nắm lấy tay Hạ Tranh, "ái chà" một tiếng rồi vội vã đi đến sạp trái cây kế bên.
Lâm Hướng Bắc chọn một quả bưởi đỏ tròn đầu nhọn và vài quả chanh vàng, nói: "Về nhà em sẽ làm trà bưởi chanh cho anh, rồi để vỏ trong tủ lạnh để khử mùi."
Hạ Tranh kề sát vai cậu: "Anh nghe theo em hết."
Cả hai đều cao ráo, ngoại hình nổi bật, lại có những cử chỉ rất thân mật, thu hút không ít ánh nhìn giữa khu chợ đông đúc người qua lại.
Lâm Hướng Bắc nhanh chóng nhận ra những ánh mắt tò mò thỉnh thoảng hướng về phía họ, hơi ngượng, cậu chủ động kéo giãn khoảng cách với Hạ Tranh, nhanh chóng mua hết những nguyên liệu cần thiết, xách đầy túi lớn túi bé trở về nhà.
Cậu luôn quan tâm đến suy nghĩ của người khác, lo Hạ Tranh sẽ bị người ta bàn tán. Còn Hạ Tranh, anh lại chỉ muốn dán nhãn hiệu độc quyền lên người nhau, để cả thế giới biết về mối quan hệ gắn bó không thể tách rời của họ.
Bữa tối do Hạ Tranh chuẩn bị, Lâm Hướng Bắc như thường lệ phụ giúp bên cạnh, là một buổi tối ấm áp và bình thường như bao ngày khác.
Trời hơi nóng, nhưng đi dạo sau bữa tối vẫn là một việc không thể thiếu. Khu chung cư có đầy đủ tiện ích công cộng, nhưng các thiết bị tập thể dục lại bị bọn trẻ con chiếm hết.
Lâm Hướng Bắc khó khăn lắm mới giành được một máy tập đi bộ, hai chân đạp lên bàn đạp, lắc lư qua lại. Ăn quá no, bụng kêu sôi ùng ục, cậu thấy thú vị, hỏi Hạ Tranh có nghe thấy tiếng gì không.
Hạ Tranh ngăn cản hành động trẻ con tập thể dục sau bữa ăn của cậu: "Lát nữa lại đau bụng đấy."
Lâm Hướng Bắc miễn cưỡng giảm tốc độ, chậm rãi lắc lư qua lại như đang đứng trên xích đu. Gió ấm áp vuốt ve gò má, cậu thoải mái nhắm mắt lại, phồng má lên như uống đầy gió đêm, rồi thở ra một hơi dài.
Làm sao người ta có thể hạnh phúc đến thế này? Cảm giác như sắp tan chảy, Lâm Hướng Bắc không nhịn được bật cười.
Gần đây cậu luôn cười ngớ ngẩn vô cớ, dường như không khí xung quanh chứa đầy chất gây cười: đọc sách cũng cười, ăn cơm cũng cười, đi đường cũng cười, thậm chí ngủ cũng cười đến tỉnh giấc. Nhìn Hạ Tranh là cậu thấy vui nhất, Lâm Hướng Bắc mở mắt ra, cố gắng kiềm chế không để miệng cười toe toét đến tận mang tai.
"Tâm trạng tốt thế à?" Hạ Tranh tựa vào máy tập đi bộ, mắt chưa từng rời cậu. Đối diện với đôi mắt cười cong cong của Lâm Hướng Bắc, anh nghĩ đây là thời điểm tốt để nói chuyện, cũng đứng lên bàn đạp bên cạnh, hai tay chống vào thanh sắt màu xanh, đón gió nói: "Mấy ngày nay em học thế nào rồi?"
Tiến độ học tập của Lâm Hướng Bắc bị gián đoạn mấy ngày, cậu chỉ vừa mới quay trở lại, nghe vậy thì thành thật đáp lời. Rốt cuộc, cậu cũng không phải là người giỏi giang trong việc học. Kiến thức mà người khác chỉ mất một ngày để nhớ, cậu phải mất gấp đôi thời gian mới ngấm được. Làm bài tập cũng chỉ tàm tạm, may ra thì đạt đủ điểm để qua, đôi khi hoảng lên, các điều luật đều rối tinh rối mù vào nhau.
May mắn là Lâm Hướng Bắc không có cơ hội đứng trước tòa, nếu không, với trình độ hiện tại của cậu, vị thẩm phán nghiêm nghị nghe xong lời biện hộ của cậu có lẽ sẽ giận dữ quát cậu phá hoại pháp luật kỷ cương rồi đuổi cậu ra ngoài.
Dù vậy, Lâm Hướng Bắc vẫn học hành rất nghiêm túc. Ngày nào Hạ Tranh cũng có thể thấy cậu ngồi trước máy tính chăm chú ghi chép, đôi lông mày hơi cau lại, cắn nắp bút, lộ ra vẻ mặt vừa khổ sở vừa cần mẫn.
Việc đã hứa với Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc chắc chắn sẽ cố gắng làm, dù đó là một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ. Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Hạ Tranh lại khiến cậu rơi vào trạng thái khó hiểu.
"Nếu không thích thì đừng học nữa."
Lâm Hướng Bắc đang lắc lư bỗng hoàn toàn ngừng lại, quay đầu sang: "Em đâu có không thích."
Hạ Tranh cố gắng tìm một số bằng chứng nói dối trên mặt cậu, nhưng Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu, đôi mắt đen sáng mở to, nhìn anh đầy chân thành.
Lý do anh nảy ra ý định để Lâm Hướng Bắc tự học đại học dành cho người trưởng thành, không chỉ vì muốn cậu học cho giỏi, mà còn vì sự hiểu lầm lúc đó đã khiến anh nảy sinh một thứ tình cảm riêng không thể nói ra.
Hạ Tranh muốn sắp xếp để giữ cậu trong tầm mắt, thậm chí còn có ham muốn cực đoan hơn là kiểm soát toàn bộ cuộc đời của Lâm Hướng Bắc. Nhưng đó đều là những sắp đặt anh áp đặt lên cậu. Giờ đây, sau nhiều cân nhắc rất nghiêm túc và khó khăn, anh đã quyết định trả lại quyền lựa chọn có nên tiếp tục học hay không vào tay Lâm Hướng Bắc.
"Anh biết em vì muốn anh vui nên mới..."
"Không phải!" Lâm Hướng Bắc vội vàng ngắt lời anh, đầu gần như áp đến trước mặt anh, mắt sáng rỡ: "Cũng không hẳn là không phải..."
Cậu xuống khỏi máy đi bộ, đứng thẳng người thành thật nói: "Em thừa nhận, ban đầu em hơi khó chịu. Vì có quá nhiều kiến thức, em không thông minh như anh, hoàn toàn không thể nhớ hết. Nhiều khóa học và sách vở như vậy, chỉ nhìn một cái đã thấy chóng mặt. Cơ mà càng học dần, mặc dù vẫn rất khó khăn, nhưng dường như cũng không còn chóng mặt như trước nữa. Với lại..."
Cậu nhìn Hạ Tranh kiên định nói: "Với lại từ nhỏ đến lớn em chưa từng làm được việc gì ra hồn. Em muốn thử một lần, tại sao người khác có thể làm được mà em không thể? Cho dù cuối cùng không thể đi làm chung với anh, thì ít nhất em đã cố gắng. Em không muốn bỏ dở giữa chừng, vì vậy, không chỉ vì anh, mà còn là... được rồi, chủ yếu vẫn là vì anh, nhưng em thực sự không ghét việc học."
Lâm Hướng Bắc nói một mạch đến mức mặt đỏ bừng vì kích động, đầu mũi lấm tấm mồ hôi, miệng hơi hé ra, thở nhẹ.
Hạ Tranh nhìn cậu chăm chú, liên tục ngẫm nghĩ câu "chủ yếu vẫn là vì anh" của cậu. Khóe miệng anh không kiềm được từ từ nở một nụ cười, cho đến khi bật ra tiếng cười khẽ.
Lâm Hướng Bắc hiểu nhầm nụ cười của Hạ Tranh, cảm thấy bị xem thường, hơi hậm hực: "Anh không tin em à?"
Hạ Tranh vẫn cười rất vui vẻ, nghiêng người đưa tay định nắm lấy tay cậu. Cậu né sang, quay đầu bỏ đi.
Đi được vài bước, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cậu tưởng Hạ Tranh đang đuổi theo, bực bội nói: "Không tin em thì thôi, em sẽ về ngay để học bài, lần kiểm tra thử tiếp theo em chắc chắn..."
Cậu quay đầu lại, một đứa bé chạy ngang qua bên cạnh. Làm gì có bóng dáng của Hạ Tranh? Ngước mắt nhìn, Hạ Tranh vẫn đang chống cằm đứng trên máy tập, cười nhìn cậu.
Cả khuôn mặt Lâm Hướng Bắc bỗng đỏ bừng như sắp nổ tung. Xấu hổ trừng mắt nhìn Hạ Tranh, lần này cậu thực sự đã hơi giận, tăng tốc độ bước nhanh về nhà.
Khu chung cư đầy cây cối xanh tốt, có nhiều con đường nhỏ lát sỏi quanh co. Lâm Hướng Bắc vừa đi qua đường lớn đã bị Hạ Tranh chặn lại bằng lối tắt.
Hạ Tranh một tay ôm vai cậu, không kìm được cười: "Ai làm em giận thế này?"
Vừa ăn cướp vừa la làng, Lâm Hướng Bắc cười khan hai tiếng, như một chú nghé con cố gắng giãy giụa để thoát khỏi cánh tay của Hạ Tranh.
Hạ Tranh ôm chặt cậu: "Không phải anh không tin em, mà là quá vui, tự dưng không phản ứng kịp."
Lâm Hướng Bắc ngừng giãy giụa: "Vui gì chứ?"
"Cảm ơn em đã vì anh..."
Lâm Hướng Bắc nghe anh sắp nói mấy lời sến súa, mặt đỏ bừng, vội lấy tay bịt miệng anh: "Anh đừng nói!"
Xoay vai một cái, cậu lách người ra khỏi vòng tay anh: "Nóng quá đi, em muốn về nhà tắm rửa." Gần như chạy bước nhỏ, giọng điệu và bước chân đều nhẹ nhàng: "Ai về sau tối nay sẽ phải phơi quần áo."
Hạ Tranh cúi đầu mỉm cười, có tối nào anh không phơi quần áo đâu? Dù vậy, anh vẫn rất phối hợp chơi trò phạt việc nhà nếu về sau này, đuổi theo cậu, đến khi vào đến cửa nhà, cả hai đều thở hổn hển cười ngã vào nhau.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn muôn nhà, ánh sao lấp lánh. Một ngọn đèn thuộc về Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh cũng sáng lên, giữa ánh dương rọi, ánh trăng tàn.
Lâm Hướng Bắc dành toàn thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi. Có Hạ Tranh đang nghỉ phép ở nhà làm thầy giáo, áp lực học tập cũng không quá nặng nề.
Mỗi ngày, báo thức đều reo lúc tám giờ. Cậu ăn bữa sáng do Hạ Tranh chạy bộ mang về, học bài, thuộc bài, làm bài tập dưới sự giám sát của Hạ Tranh, hễ cứ lơ đãng là bị bắt quả tang ngay. Nghỉ trưa ôm nhau ngủ một tiếng, buổi tối kiểm tra kết quả học tập trong ngày. Cuộc sống hàng ngày còn đều đặn và có nguyên tắc hơn cả học sinh cấp ba.
Hạ Tranh là một giáo viên nghiêm khắc nhưng lại đặc biệt khoan dung với Lâm Hướng Bắc. Mặc dù vậy, thực tế chứng minh "tình yêu thầy trò" cũng là không nên. Có vài lần Lâm Hướng Bắc làm sai bài tập, vừa thấy Hạ Tranh nhíu mày đã không tự chủ được mà hoảng hốt, sợ nghe mấy lời như "không phải đã dạy bài này rồi sao?" hay "hôm nay mới học thuộc xong mà?".
Chưa đợi Hạ Tranh mở miệng nói lời nào, Lâm Hướng Bắc đã chắp tay xin tha: "Đừng mắng, đừng mắng, thầy Hạ, em sẽ sửa ngay!"
Hạ Tranh không biết nên khóc hay cười: "Anh đã mắng em bao giờ chưa?"
Lâm Hướng Bắc lẩm bẩm: "Thì chưa mắng, nhưng biểu cảm của anh rất đáng sợ."
Lâm Hướng Bắc chưa từng thấy vẻ nghiêm khắc của Hạ Tranh khi hướng dẫn thực tập sinh, nếu không chắc sẽ dọa cậu sợ vỡ mật.
Cậu lấy bài kiểm tra từ tay Hạ Tranh, lướt mắt thật nhanh, mắt dần sáng lên, chỉ vào phần trắc nghiệm đắc ý nói: "Em đúng nhiều hơn lần trước ba câu!"
Vì đề này dễ hơn. Hạ Tranh nhìn khuôn mặt hớn hở của Lâm Hướng Bắc, âm thầm nuốt lời vào trong.
Không kìm được, anh tiến lại gần, "chụt" nhẹ một cái lên khóe môi Lâm Hướng Bắc đang vui vẻ rạng rỡ.
Lâm Hướng Bắc vẫn cầm bài kiểm tra xem đi xem lại, xoa trán nói: "Kính của anh đè vào em rồi."
Hạ Tranh chỉ chống cằm mỉm cười, ánh mắt sau cặp kính lóe lên một ánh sáng mập mờ sắc bén.
Lâm Hướng Bắc nhận ra ánh nhìn nóng bỏng của anh, hơi ngẩng đầu lên, cúi xuống, rồi lại ngẩng lên, sau đó mới để bài kiểm tra sang một bên.
Cậu đưa tay tháo kính trên sống mũi cao của Hạ Tranh, sau đó đeo lên mặt mình, vui vẻ nói: "Thế nào, có cảm giác trí thức không?"
Hạ Tranh chỉ bị cận nhẹ, nhưng vẫn khiến Lâm Hướng Bắc thấy hơi chóng mặt. Khi môi của Hạ Tranh chạm vào môi cậu, đầu lưỡi luồn vào, cả tầm nhìn lẫn đầu óc của cậu đồng thời xoay tròn, những kiến thức khó khăn lắm mới nhớ được cũng hóa thành cháo loãng.
Kính đè vào xương mũi, cậu ngửa đầu về sau, nhắm mắt: "Ưm, chóng mặt..."
Hạ Tranh kéo Lâm Hướng Bắc từ ghế vào lòng mình rồi đặt cậu ngồi lên bàn, để tiện hôn hơn. Anh cười tháo kính xuống: "Cận không phải là chuyện vui đâu, đồ ngốc."
Lâm Hướng Bắc phối hợp để anh đẩy ngã, nằm trên bàn, mở đôi mắt còn hơi mơ màng nhìn chàng trai phía trên. Giữa những nụ hôn, cậu thở hổn hển nói: "Thầy Hạ dạy học sinh thế này à?"
Miệng nói thế, nhưng chân cậu đã táo bạo quắp lên hông anh.
Bàn học trở thành con thuyền vượt sóng gió, gió cuốn mây tan, giấy bút trên bàn rơi xuống đất lả tả. Lâm Hướng Bắc chóng mặt quá, suýt chút nữa bị xô ngã, chỉ có thể dựa vào Hạ Tranh.
Cậu ôm lấy Hạ Tranh, tan chảy trong những đợt sóng nóng bỏng cuồn cuộn. Bất chợt, cậu nhớ ra, mùa hè sắp đến, sinh nhật của Hạ Tranh cũng đã gần kề rồi.
--
Lời tác giả: Cặp đôi nhỏ cũng chơi cosplay rồi nha (: