Ngăn Em Trốn Thoát
Chương 10
Ngăn Em Trốn Thoát thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vẫn không thể rời mắt khỏi anh.
Anh quấn khăn tắm, chậm rãi bước đến trước mặt tôi, nói: "Anh làm gì có bạn gái mà cưới xin gì chứ?"
Vừa nói, anh vừa đưa tay định ôm lấy tôi.
"Nhưng hôm qua thấy em khóc đáng thương như vậy, anh lại rất hài lòng."
Tôi giận đến mức đấm vào người anh.
Anh ôm chặt lấy tôi, khe khẽ thì thầm bên tai: "Bảo bối, em thật nhẫn tâm, bao nhiêu năm không chịu về, nên anh mới phải đích thân đến bắt em về."
Tôi bĩu môi: "Thế thì cũng chẳng liên quan gì đến chuyện anh đào hoa cả."
Anh véo nhẹ eo tôi một cái.
"Em còn dám vu oan cho anh sao? Anh giữ mình trong sạch vì em bao nhiêu năm nay, đến một con ruồi cái cũng chẳng dám bén mảng tới gần, cha anh còn tưởng anh không thích phụ nữ... còn định giới thiệu đàn ông cho anh đấy, em biết không hả?"
Hả? Tư tưởng của chú Chu đúng là thoáng thật.
Tôi càng thấy mất tự tin hơn, nhưng vẫn muốn hỏi cho ra nhẽ: "Vậy... cô gái bên cạnh anh tối qua là ai?"
Chu Kỳ Thần bật cười: "Ra là em đang ghen sao?"
Một lát sau, anh nắm tay tôi đi đến phòng khách của căn nhà, nhấc một chiếc hộp từ trên bàn lên.
Món đồ này trông rất quen mắt. Khi anh mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ đá aquamarine trông rất giống chiếc trước đây, chỉ khác là màu đá đậm hơn và chất lượng tốt hơn.
Anh lấy chiếc vòng ra đeo cho tôi, rồi giải thích:
"Cô gái tối qua là trợ lý công ty. Anh vội đi tìm em nên nhờ cô ấy giúp anh đấu giá chiếc vòng này, ai ngờ vừa quay đi đã không thấy em đâu nữa."
Anh đẩy tôi đến trước gương, tay tôi vuốt ve chiếc vòng cổ, hỏi: "Vậy tại sao anh lại đấu giá chiếc này?"
Anh ôm tôi từ phía sau, hỏi: "Em còn nhớ chiếc vòng cổ anh từng tặng em trước đây không?"
Tôi "ừm" một tiếng.
"Đó là chiếc vòng anh dùng tiền mình kiếm được để mua. Lúc đó anh không có nhiều tiền nhưng đã cố gắng hết sức để mua nó, nghĩ sau này có điều kiện sẽ đổi cho em một cái tốt hơn."
Anh nắm tay tôi, chậm rãi nói: "Vòng cổ đồng âm với 'tương tư, tương luyến', lại được đeo gần trái tim, hơn nữa còn có hành động khóa lại, tượng trưng cho việc anh muốn ở bên em trọn đời trọn kiếp. Lần đầu tiên anh tặng em là để bày tỏ rằng anh thích em, muốn hẹn hò với em."
"Còn lần này, nó tượng trưng cho việc anh muốn gắn bó với em suốt đời."
Sau này, Chu Kỳ Thần lấy lý do ở đây không có chỗ ở, thuận lợi chuyển đến sống ở nhà tôi.
Chiếc giường vốn đã không lớn của tôi càng trở nên nhỏ hơn sau khi anh "chen chân" vào.
Tôi đá anh một cái, làu bàu: "Chật chết đi được!"
Chu Kỳ Thần ôm chặt tôi vào lòng.
"Cho anh trai ở nhờ một thời gian không được sao?"
...
Nhưng mà, ngoại trừ đôi khi bị anh ép thức khuya nên hôm sau không dậy nổi, có người nấu cơm cho tôi, giặt quần áo cho tôi, tôi cũng đỡ phải lo lắng đi không ít.
Sau khi Chu Kỳ Thần trở về, tôi nhận được thông báo điều động công tác từ công ty.
Tôi được điều về làm việc ở Hải Thị.
Để tạo bất ngờ cho anh, tôi không nói với anh mà trả lại căn hộ đang thuê ở đây.
Vừa ra khỏi sân bay, tôi đã nhận được điện thoại của Chu Kỳ Thần.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu giận dữ của anh: "Lâm Dao!"
Tôi không hiểu gì cả: "Sao vậy?"
"Em lại bỏ chạy!"
Tôi không khỏi bật cười.
"Đúng vậy, em lại bỏ chạy rồi. Lần này anh về Hải Thị bắt em đi."
Sau đó tôi trực tiếp cúp điện thoại.
Tôi trở về nhà họ Chu. Chú Chu thấy tôi thì hai mắt đã đỏ hoe.
Chúng tôi cùng chuẩn bị bữa cơm tất niên, đợi Chu Kỳ Thần về để cả nhà đoàn tụ quây quần.
Tôi vừa bưng món ăn chú Chu làm lên bàn, ngẩng đầu đã thấy Chu Kỳ Thần vội vã bước vào.
Anh nhìn tôi, sải những bước dài tiến đến.
Có linh cảm chẳng lành, tôi định bỏ chạy... nhưng đã muộn rồi.
Ngay trước mặt chú Chu, anh nâng mặt tôi bằng cả hai tay, đôi môi lạnh lẽo của anh áp xuống.
Nụ hôn kết thúc, anh ghé sát tai tôi, hả hê thì thầm:
"Lần này em trốn không thoát đâu."
Anh giơ tay tôi lên, khoe trước mặt chú Chu... Chẳng biết từ bao giờ mà ngón áp út của tôi đã được đeo một chiếc nhẫn thật lấp lánh và rực rỡ.