Chương 9

Ngăn Em Trốn Thoát thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

15
Mấy năm không gặp, anh không còn là chàng thiếu niên non nớt trong ký ức nữa. Anh cao lớn nổi bật giữa đám đông, bộ vest sẫm màu thẳng thớm càng tôn lên vẻ lịch lãm, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, khuôn mặt điềm đạm.
Khi Chu Kỳ Thần nhìn thấy tôi, ánh mắt anh không hề xao động. Anh cầm ly rượu, thong dong bước đến, đường nét cương nghị trên khuôn mặt càng thêm vài phần lạnh lùng, ánh mắt xa cách, đầy vẻ hờ hững.
Tim tôi thắt lại.
Cố giữ vẻ bình tĩnh, tôi đối diện ánh mắt anh, nở nụ cười: "Lâu rồi không gặp."
Anh chỉ đáp một tiếng cụt lủn: "Ừ."
Bình thản, nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay.
Hai chúng tôi lặng lẽ đứng đó, rất lâu cũng không nói gì. Thật ra tôi rất muốn hỏi anh mấy năm nay sống thế nào, nhưng giờ lại không thể hỏi ra lời.
"Tôi sắp kết hôn rồi."
Tôi ngẩn người, cố gắng giữ nụ cười trên mặt: "Chúc mừng anh."
Thời gian có thể xoa dịu tất cả, Chu Kỳ Thần đã buông bỏ, tôi nên vui mới phải. Nhưng tôi không vui, thậm chí còn đau lòng đến nghẹt thở.
Tôi không muốn ở lại đây nữa, sợ sẽ khóc trước mặt anh ta. Như vậy thì thật đáng xấu hổ.
Tôi uống cạn ly rượu trong tay, cười nói: "Công ty tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước."
Muộn thế này rồi, còn việc gì nữa chứ? Tôi đặt ly xuống rồi quay người định bỏ đi.
Từ phía sau, Chu Kỳ Thần nắm lấy cổ tay tôi: "Anh đưa em đi."
Tôi đáp: "Không cần đâu, tôi tự lái xe đến."
Anh cứ thế buông tay tôi ra.
Ra khỏi sảnh tiệc, tôi vô thức ngoảnh lại.
Một cô gái trẻ đứng cạnh Chu Kỳ Thần… Dáng cao ráo, dưới ánh đèn, làn da mịn màng trắng trẻo càng nổi bật, xinh đẹp lạ thường.
Thang máy mãi không chịu đến. Tôi cố tình không nhìn họ, nhưng khóe mắt vẫn không thể tránh khỏi cảnh hai người đứng sát nhau, với tư thế thân mật đến lạ.
Cuối cùng, tôi chẳng đợi thang máy, chạy xuống bằng cầu thang thoát hiểm.
Tôi mặc lễ phục hàng hiệu, trang điểm tỉ mỉ, vậy mà giờ chẳng màng hình tượng, đứng bên đường khóc nức nở, mặc kệ ánh mắt người qua lại.
Khi khóc đến nghẹn thở, phía sau vang tiếng còi xe.
16
Tôi ngoảnh đầu. Chu Kỳ Thần xuống xe, vội vã bước đến. Cũng chính vào lúc này, qua tấm kính xe, tôi mới thấy mình thảm hại đến nhường nào… Lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt hết cả rồi! Dưới mắt lem luốc những vệt đen, son môi cũng trôi đi không còn hình dáng.
Tôi hoảng hốt định bỏ chạy, nhưng anh đã nhanh tay túm lấy, buộc tôi phải đối mặt với anh. Tôi không chịu ngước đầu lên mà cứ cúi gằm mặt xuống. Nếu anh trông thấy bộ dạng này của tôi, tôi thật sự không còn mặt mũi nào nữa.
Giọng trầm ấm vang trên đỉnh đầu: "Em khóc à?"
Tôi vội đáp: "Không có!"
Thấy anh định nâng mặt tôi lên, tôi vội vã úp mặt vào ngực anh. Anh khựng lại một chút, nhưng rồi cũng ôm chặt lấy tôi.
Ừm… Sau đó lên xe, cuối cùng anh vẫn nhìn thấy khuôn mặt tèm nhem của tôi. Anh hứa là sẽ tuyệt đối không chê cười tôi… Vậy anh có thể hạ khóe miệng đang cong lên kia xuống trước được không?
Tôi chẳng biết mình theo Chu Kỳ Thần đến khách sạn thế nào. Ra khỏi thang máy, tôi khoác chiếc áo vest của anh che kín đầu, được anh ôm, đi nhanh về phía phòng. Đôi giày cao gót khiến tôi bước đi khó khăn, chỉ có thể chạy nhẹ để đuổi kịp anh.
"Chu Kỳ Thần, chậm lại!"
Thế mà anh lại dừng lại, rồi bế bổng tôi lên. Vào phòng, anh lập tức đổi tư thế bế.
Nụ hôn ập xuống, nuốt trọn tiếng nức nở và sự vùng vẫy của tôi… Một lát lâu sau, vì quá thiếu dưỡng khí nên tôi đành đẩy anh ra.
Tôi khẽ gọi: "Chu Kỳ Thần, đừng thế."
Anh cố ý cắn nhẹ vành tai tôi, trầm giọng hỏi: "Dao Dao, em có nhớ anh không?"
Vành tai tôi nóng bừng: "Không."
Nghe vậy, bàn tay ôm eo tôi siết chặt hơn, rồi anh cắn mạnh vào cổ tôi.
Anh nói: "Cái cô gái này hư thật, miệng nói không mà lòng lại có!"
Sao người này lại không nói lý lẽ gì hết vậy?
Tôi nói: "Với gương mặt này của tôi mà anh cũng hôn được sao?"
Anh dừng lại, ánh mắt tối sầm nhìn tôi đầy vẻ khó đoán… Ánh nhìn này của anh thật sự khiến tôi rất sợ hãi. Rồi anh không nói một lời, bế xốc tôi đi thẳng vào phòng tắm.
"Anh trai!"
Trước đây, khi nghe thấy cách gọi này, anh sẽ nổi giận lôi đình, còn bây giờ thì anh chẳng còn chút kháng cự nào nữa.
Anh hỏi: "Thích gọi 'anh trai' đến vậy sao?"
Anh lại nói: "Thế lát nữa nhớ gọi 'anh trai' cho anh nghe nhé."
17
Khi tôi tỉnh dậy, một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện trước mắt tôi. Trong lòng tôi giật thót, thôi xong rồi… mình đã thành kẻ thứ ba rồi!
Tôi cẩn thận nhấc bàn tay anh đang đặt trên eo mình ra, nhưng lại bị anh phát hiện. Anh khẽ nói: "Đừng động đậy, mới ngủ được có mấy tiếng."
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ không thể bị anh quyến rũ được nữa! Tôi bật dậy, thoát khỏi vòng tay anh, tiện tay nhặt lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người.
Tôi nói: "Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa. Chuyện này chỉ là ngoài ý muốn do xúc động nhất thời thôi, tôi sẽ không nói ra đâu."
Anh giận dữ nói: "Ăn xong rồi phủi tay, muốn chạy à?"
Tôi cũng tức giận đáp lại: "Anh sắp kết hôn rồi, muốn tôi làm tình nhân của anh hay sao?"
Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt anh chợt dịu lại, rồi anh chậm rãi đứng dậy.