Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 27: Ván cờ lẩn thẩn
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tưởng Thừa và Cố Miểu đi trước, Cố Phi cùng Vương Húc đạp xe theo sau.
Vương Húc suốt buổi nói về chiến thuật trận đấu của mình, Cố Phi chẳng buồn nghe. Dù cậu có nói đến nhường nào, Vương Húc cũng chỉ muốn nói cho đã, còn có nghe hay không chẳng quan trọng.
Cố Phi lúc ấy đang chơi game, Yêu tiêu trừ đang dừng ở cửa cuối cùng. Cậu muốn qua cửa ải mới lần sau, nhưng đã mấy ngày vẫn chưa vượt được.
“Gửi tim cho tôi.” – Cố Phi nói.
“Sao đó cậu sẽ được dẫn bóng…” – Vương Húc ngừng lại – “Cái gì?”
Cố Phi đưa điện thoại ra trước mặt Vương Húc.
“Ê, đợi chút.” – Vương Húc lấy điện thoại ra, gửi cho cậu, rồi quay lại phía trước – “Nói đi, Tưởng Thừa đứa thích gây sự này lại dụ được mấy đứa nhóc ngoan ngoãn, cô em gái cậu còn chưa nhìn tôi lần nào nữa.”
“Ngày nay thứ gì cũng phải nhìn mặt.” – Cố Phi vẫn chăm chú vào game – “Dụ nhóc cũng phải nhìn mặt.”
“Phải không?” – Vương Húc đứng lên bàn đạp, đạp tới trước cửa kính một cửa hàng, soi soi gương – “Tôi thấy mình chẳng thua Tưởng Thừa mấy, chỉ là thiếu nhân duyên*.” (*ý chỉ người dễ gây thiện cảm, có duyên)
“Ừm.” – Cố Phi chỉ gật đầu.
Thực ra Vương Húc cũng rất có nhân duyên, nhưng cậu luôn thể hiện vẻ lạnh lùng, có điều từ trước đến giờ chưa lần nào thành công cả.
Muốn nói đến nhân duyên, bộ mặt đó của Tưởng Thừa mới là thiếu nhân duyên.
Cố Phi luôn nghĩ người có khóe mắt hơi rủ xuống chia hai loại: một là đáng thương, hai là như Tưởng Thừa, kiêu ngạo đến mức người khác muốn đánh, thêm vào tính nóng nảy thường ngày, nhìn thẳng thấy khó chơi hơn Vương Húc nhiều.
Chỉ có điều… hôm đó uống rượu ở xưởng thép, Tưởng Thừa đột nhiên biến thành loại thứ nhất, say xỉn thành một đứa dễ bảo, trông rất biết nghe lời.
Tiếc là trạng thái đó rất ngắn, hút xong điếu thuốc liền trở lại như cũ.
Cố Phi nhìn bóng lưng Tưởng Thừa và Cố Miểu thay phiên nhau nhảy nhót trên ván trượt… Hôm đó Tưởng Thừa hôn cậu, cảm giác thế nào cũng đã quên sạch, hay nói đúng hơn, lúc đó còn chưa kịp có cảm giác, cậu ta đã nhảy qua ngồi lại bên kia ghế sofa, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, không nhớ gì, rất buồn cười.
Nếu Tưởng Thừa không động tĩnh gì, cậu cũng không muốn nghĩ nhiều, không phải người… thôi được, mấy đứa không phải người tốt uống rượu còn khoe khoang hơn thế, Lưu Phàm còn muốn khoe trước mặt mọi người, Cố Phi đã chuẩn bị xong máy quay, tiếc là đứa nhóc này quần chưa cởi đã lăn ra ngủ.
Phản ứng của Tưởng Thừa hôm đó hơi quá đáng, nhưng xét ra cậu ta thường ngày có người vỗ vai, kéo áo, đụng vào mặt là tỏ vẻ muốn đánh người, cũng không thể nói rõ điều gì.
Cố Phi không định suy nghĩ quá nhiều, người muốn thể hiện ra, không ai sẽ cố giấu diếm hay không muốn bị phát giác, biết được rồi đối với Cố Phi cũng chẳng vui vẻ gì.
Loại cảm giác bị đào bới lên để thăm dò, bị một lần sẽ nhớ cả đời.
Cậu đối với Tưởng Thừa cũng chẳng có ý nghĩ gì khác, có tò mò, có thích thú, có thiện cảm, sẵn sàng đến gần hơn một chút, mà cô nhóc Cố Miểu này lại rất thích Tưởng Thừa… mới biết Tưởng Thừa hai ngày đã gây thiện cảm, thật sự làm Cố Phi rất ngạc nhiên.
Có người thu hút được mèo, có người thu hút được chó, Tưởng Thừa lại thu hút được đứa trẻ kỳ quái…
Quán bánh thịt của Vương Nhị làm ăn phát đạt, từ trưa tới tối khách ra vào tấp nập.
Hôm nay không có phòng riêng, mẹ Vương Húc sắp xếp cho họ ngồi ở gian phòng gia đình cậu vẫn ăn.
“Bên ngoài nhiều chuyện lắm, các cháu ngồi đây ăn cho yên, còn có thể nói chuyện.” – Bà nói.
“Cảm ơn dì.” – Tưởng Thừa đáp.
Vương Húc vì phải ra vào lấy đồ nên ngồi sát cửa, cậu và Cố Phi ngồi phía trong, Cố Miểu ngồi giữa hai người.
“Lau tay” – Tưởng Thừa lấy từ cặp ra bịch khăn ướt, rút một tờ đưa cho Cố Miểu – “Lòng bàn tay đen sì, hôm nay có ngã phải không?”
Cố Miểu lắc đầu, cầm khăn giấy chà lung tung mấy cái rồi để xuống.
Tưởng Thừa thở dài, nhìn sang Cố Phi: “Cậu không lấy à?”
Cố Phi cười: “Thật ra, quan niệm của tôi là không sạch không ăn, tránh bệnh tật.”
Tưởng Thừa không để ý, rút khăn giấy định lau tay mình, nhưng tay Cố Phi đã vươn qua, cầm lấy tờ khăn giấy.
“Cậu có thể đừng nói suông như vậy được không?” – Tưởng Thừa nhìn cậu – “Thành thật một chút thế giới sẽ tốt đẹp hơn.”
“Có nghe chưa?” – Cố Phi quay sang Vương Húc, vừa lau tay vừa nói – “Thành thật một chút.”
“Tôi không muốn!” – Vương Húc lập tức rất thành thật nói.
Tưởng Thừa thở dài.
Cố Miểu không phải lần đầu đến đây, Vương Húc đưa sọt nhỏ đựng bánh nhân thịt trước mặt Cố Miểu, cô bé chính xác lấy ra cái bánh nhân lừa.
“Em lúc nào cũng ăn loại này.” – Vương Húc cười – “Muốn đổi nhân khác thử không?”
Cố Miểu không để ý, cuối đầu thở dài.
“Nói cảm ơn.” – Cố Phi nói.
Cố Miểu nhanh chóng đứng dậy, vừa ăn vừa cúi chào Vương Húc.
“Ai ai ai— Không cần cảm ơn.” – Vương Húc vừa ngồi xuống lại bật dậy, cũng cúi chào Cố Miểu – “Nữ vương cứ từ từ ăn.”
“Có tiền đồ đó.” – Cố Phi nói.
“Nó thật lãnh lướt.” – Vương Húc nói – “Tôi là từ tận đáy lòng.”
“Quy tắc đàn anh ngày thường cũng không cần nữa à?” – Tưởng Thừa nói.
“Hai người cứ ở đây chọc tức, tôi còn cần gì?” – Vương Húc liếc Tưởng Thừa – “Chiều nay bày trận, các cậu đừng hòng kéo tôi xuống.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa cúi xuống nhìn dưới bàn.
“Tìm gì đó?” – Vương Húc hỏi.
“Tìm chân sau của cậu đó.” – Cố Phi vừa ăn vừa nói. (ý nói Vương Húc có bốn chân:))
“Đệt!” – Vương Húc kêu lên – “Bàn ghế sát nhau mấy ngày đã ăn ý thế à.”
Tưởng Thừa hôm nay không quá đói, ăn chưa bằng lần trước đã no, cũng không ăn nhiều được như Cố Miểu.
Cố Miểu ăn tới mức mặt đỏ bừng, trán đầy mồ hôi.
“Ày–” – Tưởng Thừa tháo nón của Cố Miểu xuống, nhìn tóc rối bù – “Tóc em… ”
Cố Miểu bỏ bánh xuống, giơ tay gãi đầu.
“Ai!” – Tưởng Thừa bắt lấy tay Cố Miểu – “Toàn là dầu!”
“Không sao.” – Cố Phi bên cạnh nói.
“Dù sao nó cũng là con gái mà?” – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi.
“Cậu cứ coi nó như con trai là được.” – Cố Phi cầm nón nhìn – “Rách rồi à? Bị rơi phải không?”
Cố Miểu nhìn lỗ thủng trên mũ, gật gật.
“Làm cho em một cái mới được không?” – Cố Phi hỏi.
Cố Miểu nghĩ nghĩ, cầm góc áo len đưa cho Cố Phi.
“Muốn màu vàng không? Được thôi.”
“Cậu… đan cho nó?” – Tưởng Thừa không nhịn được hỏi.
“Đúng.” – Cố Phi nhìn cậu.
Cố Miểu nghe có nón mới rất hứng khởi, từ nhà Vương Húc ra đã kéo Tưởng Thừa muốn đi mua len.
“Anh dẫn em đi, Tưởng Thừa ca không đi nữa rồi.” – Cố Phi nói.
Cố Miểu không phản đối, vẫn nắm tay Tưởng Thừa không buông, nửa nghiêng người kéo.
“Thừa ca mỗi ngày đều phải ngủ trưa, phải đi ngủ rồi.” – Cố Phi ngồi xổm trước mặt Cố Miểu nhẹ giọng nói.
Cố Miểu cũng nhìn cậu, mắt trừng to, nhưng vẫn không phản ứng.
“Không sao.” – Tưởng Thừa nói – “Đi thì đi thôi, hôm nay tôi không ngủ nữa.”
Cố Miểu vẫn giữ nguyên tư thế như chưa nghe thấy.
“Cậu… ” – Cố Phi vẫy vẫy tay với cậu – “Để nó thấy cậu, rồi nói.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa ngồi xổm trước mặt Cố Miểu – “Anh đi cùng em, hôm nay buổi trưa không ngủ nữa.”
Lúc này Cố Miểu mới phản ứng, lôi cậu đi về phía trước.
Cố Phi bên cạnh khẽ thở dài.
“Đi đâu mua?” – Tưởng Thừa hỏi cậu.
“Qua cầu có một phố bán len.” – Cố Phi nói, nghĩ nghĩ lại hỏi – “Mỗi ngày cậu đều đi ngủ trưa?”
“Cái đó là cậu nói thôi.”
“Ờ.” – Cố Phi cười – “Tôi mỗi ngày đều phải ngủ trưa, không ngủ sẽ buồn ngủ.”
“Cậu có thể ngủ trong lớp, dù sao cậu cũng chẳng nghe giảng.” – Tưởng Thừa dắt Cố Miểu đi về phía trước.
“Không được.” – Cố Phi nghiêm trang nói – “Tôi muốn qua cửa Yêu tiêu trừ đó, đang cạnh tranh với Lý Viên, phải qua trước cậu ta.”
“Bệnh hả.” – Tưởng Thừa nghĩ nghĩ, vươn tay ra – “Đưa đây, tôi thử.”
“Không phải cậu không chơi sao?” – Cố Phi đưa điện thoại ra.
“Tôi chơi chán rồi mới không chơi.” – Tưởng Thừa cầm điện thoại – “Hơn nữa vận khí tôi tốt, vừa học giỏi vừa thông minh, hiểu không?”
“Bây giờ trở ngại này là của cậu hết rồi, đừng nói với tôi.” – Cố Phi nói – “Tôi hình như còn ba tim, đủ không?”
Tưởng Thừa không nói, cúi đầu bắt đầu chơi.
Từ nhà Vương Húc tới chỗ bán len là quãng đường dài, Tưởng Thừa vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại.
Cố Phi chơi game không có kiên nhẫn, lười suy nghĩ từng bước, thấy chỗ nào có thể tiêu trừ là tiêu trừ ngay, nhưng Tưởng Thừa không như vậy, nhìn chằm chằm màn hình nửa ngày mới tiêu trừ được chút.
Tốn gấp ba lần thời gian Cố Phi chơi một ván mới ngẩng đầu lên một chút.
“Qua rồi?” – Cố Phi hỏi.
“Không.” – Tưởng Thừa tiếp tục cúi đầu – “Chết rồi.”
Cố Miểu túm góc áo Tưởng Thừa, hưng phấn nhìn đông nhìn tây không nhìn đường, Tưởng Thừa cũng không nhìn, mang Cố Miểu đi về phía bậc thang cây cầu phía trước.
Cố Phi nhanh chóng đạp xe đi qua, kéo cánh tay Tưởng Thừa lại.
Tưởng Thừa đột nhiên cứng đờ, tay vung về phía sau, Cố Phi ngồi trên xe không kịp tránh, nhìn nắm đấm cậu theo gió hướng về mũi mình.
Phản xạ có điều kiện đã ngủ đông rồi?
Nhưng khi cách mặt cậu chỉ còn một cự ly, tay Tưởng Thừa dừng lại.
“Cánh tay không để tôi phanh lại thì lộn nhào rồi.” – Cố Phi buông lỏng tay cậu.
“Thật ngại quá.” – Tưởng Thừa quay đầu nhìn bậc thang trước mặt – “Đệt.”
“Nhị Miểu giúp Thừa ca nhìn đường, dẫn anh ấy đi.” – Cố Phi vỗ đầu Cố Miểu.
Cố Miểu gật đầu, một tay ôm ván, một tay nắm áo Tưởng Thừa tiếp tục đi.
Qua cầu, tới phố bán len, Tưởng Thừa vẫn nhìn chằm chằm điện thoại.
“Ba tim chơi lâu như vậy?” – Cố Phi nói – “Tới rồi, không qua được thì thôi, dù không thành công, cậu vẫn là học bá như thường.”
“Nhìn này” – Tưởng Thừa đưa điện thoại trước mắt Cố Phi, chỉ còn lại một nước.
“Hả?” – Cố Phi nhìn màn hình.
Tưởng Thừa vươn ngón tay quét lên màn hình, tiếng nổ lốp bốp vang lên, cửa ải đã bị vượt qua.
“… Lợi hại.” – Cố Phi thở dài.
“Không vỗ tay?”
Cố Phi vỗ tay bộp bộp bộp một tràng dài.
“Cái kia… ” – Tưởng Thừa đưa điện thoại cho cậu – “Hồi nãy có tin nhắn tới.”
“Ừm.” – Cố Phi cúi đầu bỏ điện thoại vào túi.
Tưởng Thừa định nói mình chưa xem, nhưng cảm thấy hơi quá tận tâm rồi, dù sao lúc tin nhắn tới cậu cũng đã nhìn qua, còn thấy người gửi và nội dung…
Trúc Tâm: Hôm nay tới nghe chị rap đi.
Phía sau còn gì cậu chưa xem được.
Tưởng Thừa luôn cảm thấy Cố Phi và Đinh Trúc Tâm có quan hệ yêu đương, cậu cảm nhận từ sự quen thuộc và ăn ý của hai người, hơn nữa hai người đều am hiểu âm nhạc, hôm đó gọi điện báo “miễn làm phiền” xong, cũng là cùng Đinh Trúc Tâm tới bệnh viện.
Nhưng giờ nhìn thấy tin nhắn của Đinh Trúc Tâm, chữ “đi” (吧) lại có vẻ quan hệ hai người có chút khoảng cách.
Những người có quan hệ thân thiết thường sẽ trực tiếp nói “nghe tôi rap đi”. (tiếng Trung thì nó như vậy)
Cậu cùng Cố Phi bước vào tiệm bán len, Tưởng Thừa lại cảm thấy không đúng đắn khi lo chuyện riêng tư của người khác, người ta có là một đôi hay không cũng chẳng phải chuyện của cậu.
“Lại tới chọn len à?” – Bà chủ vừa thấy Cố Phi liền chào – “Đúng lúc hai hôm nay có len mới, sợi không quá dày, vừa hay mùa xuân dùng, màu sắc đa dạng, màu xanh lá cây cũng có.”
“Nó không muốn màu xanh nữa rồi.” – Cố Phi cười, vỗ vai Cố Miểu – “Đi lựa màu đi.”
Cố Miểu chạy tới mấy kệ hàng xem.
Tưởng Thừa hoàn toàn mù tịt về len, trước đây ở nhà chưa từng thấy ai đan len, giờ nhìn từng cuộn, cảm thấy thật thú vị, cũng đi qua sờ sờ.
Len vừa dày vừa mềm, bông bông rất…
“Sờ rất đã phải không?” – Cố Phi hỏi.
“Ừm.” – Tưởng Thừa gật gật – “Cuộn len với áo len sờ vào không giống nhau.”
“Len đan bằng tay sờ vào sẽ giống thôi.” – Bà chủ cười – “Máy làm không tốt được như tự tay đan.”
“Phải không?” – Tưởng Thừa mù mịt – “Tôi chưa từng mặc áo tự đan.”
“Để bạn con đan cho một cái đi.” – Bà chủ cầm cuộn màu xanh dương, bỏ vào tay Tưởng Thừa vỗ vỗ – “Len này mặc thoải mái lắm, màu sắc hợp con trai.”
“Hả?” – Tưởng Thừa ngẩn ra, cảm thấy cách chào hàng của bà chủ quá dứt khoát.
“Muốn không?” – Cố Phi dựa bàn cười hỏi.
“Không không không, không cần.” – Tưởng Thừa vội đẩy cuộn len – “Áo len tôi có rất nhiều, trời đã ấm rồi, không cần nữa.”
“Năm sau vẫn mặc được.” – Bà chủ lại cầm đống len – “Cái này rất hợp… ”
“Đừng đừng đừng… ” – Tưởng Thừa mặt đỏ, giống như trốn, chân sắp lùi ra cửa – “Tôi thật sự không cần.”
Cố Phi bên cạnh cười suốt, không lên tiếng, chỉ đứng đó cười.
“Bạn con cũng không nói sẽ không giúp con đan.” – Bà chủ thiết tha, cầm len dí theo Tưởng Thừa – “Con xem loại này… ”
“Cô, cô, bác, dì cả,” – Tưởng Thừa thành thật nhìn bà chủ – “Thật sự không cần cậu ấy đan, tôi… tôi đi, tôi cũng biết đan.”
Cố Phi thật hứng thú nhướng mày.
“Thật sao?” – Bà chủ kinh ngạc, quay sang Cố Phi – “Con biết đan, bạn con cũng biết đan, các chàng trai bây giờ không đơn giản.”
“Ừm, đúng.” – Cố Phi gật gật – “Tụi tôi là đàn ông thời mới.”
“Vậy không mua gì sao?” – Bà chủ lại nhìn Tưởng Thừa – “Nói đi, người biết đan, một ngày không đan sẽ ngứa tay chân.”
Tưởng Thừa nói xong cũng không muốn nói nữa, trong lòng cực không hài lòng với hành vi tự đào hố chôn thân.
Cách chào hàng của bà chủ quá không đỡ nổi, Tưởng Thừa cuối cùng gật đầu: “Được, vậy tôi… lấy một cuộn.”
“Một cuộn?” – Bà chủ nhìn cậu – “Một cuộn đan áo?”
“Không phải, tôi đan… ” – Tưởng Thừa thật sự không biết cuộn len đan được cái gì, chỉ có thể nhìn Cố Phi cầu cứu, Cố Phi giơ tay, cậu vội nói – “Bao tay.”
Từ tiệm đi ra, Tưởng Thừa cảm thấy mệt mỏi toàn thân đầy mồ hôi.
“Cậu không thèm nói giúp tôi một lời.” – Tưởng Thừa thở dài – “Bà chủ này quá dứt khoát.”
“Cậu tự nói mình biết đan.”
“Cậu nhìn tôi,” – Tưởng Thừa chỉ mình – “Tôi thế này, giống người biết đan không?”
“Cậu thấy tôi giống hả?” – Cố Phi hỏi.
“… Được rồi.” – Tưởng Thừa không còn lời, đưa túi len và bộ kim cho cậu – “Cái này cho cậu, tôi đem về cũng không dùng, cậu lấy làm cho Cố Miểu bao tay, khăn quàng cổ gì đó đi.”
Cố Phi cười cười, cầm túi: “Cảm ơn.”
Mua len xong không kịp về nhà, Cố Phi trên đường đã để Cố Miểu về tiệm luôn, sau đó cùng Tưởng Thừa đến trường.
“Cái này không để Cố Miểu đem về sao?”
“Không cần, trò cùi bắp Yêu tiêu trừ cậu chơi dùm xong rồi, chiều nay không có gì làm, đúng lúc… ”
“Cậu muốn trong lớp đan len?” – Tưởng Thừa kinh ngạc.
“Có gì sao?” – Cố Phi nói – “Cậu muốn học tôi có thể dạy.”
“Không cần!” – Tưởng Thừa nhanh chóng nói.
Cố Phi quả thật là thần kỳ, cả buổi chiều cuối đầu đan nón cho Cố Miểu.
Tiết buổi chiều Tưởng Thừa không chú ý nghe giảng, nhịn không được muốn nhìn Cố Phi bên cạnh, vừa kinh ngạc bởi trình độ kỹ thuật điêu luyện không thua gì các bà già vừa đan len vừa tám chuyện, vừa kinh ngạc bởi tay Cố Phi… Đầu tóc cắt ngắn ngủn còn cạo hình, một tay có thể ném người khác văng lên cây, tay cầm kim lại có thể đẹp như vậy.
Điều thần kỳ hơn, bốn phía đều không kinh ngạc, đoán chừng đã quen rồi.
“Ai—” – Cố Phi nhỏ giọng than.
“Sao rồi?”
“Lọt mũi rồi.” – Cố Phi vừa nói vừa lùi mũi kim – “Phải… ”
“Móa.” – Tưởng Thừa không nhịn hô – “Đan nhiều vậy rồi còn muốn làm lại từ đầu? Cái đó cũng nhìn không ra à?”
“Cậu thì nhìn không ra.” – Cố Phi thấp giọng – “Nhị Miểu khá chú trọng, mũi to một chút cũng không chấp nhận, sẽ tức giận, dỗ cũng không được.”
“… Ừm.” – Tưởng Thừa nghĩ tới ngày hôm đó Cố Miểu la hét, cảm thấy Cố Phi làm anh thật không dễ dàng.
Tốc độ của Cố Phi rất nhanh, buổi chiều tan học đã đan được một mảnh, còn có hoa ở trên, Tưởng Thừa muốn chắp tay trước mặt cậu nói một tiếng “giỏi vãi”. (giỏi quá)
“Hồi nữa đừng đi đâu.” – Vương Húc nói – “Tôi tới chỗ thầy Từ lấy quần áo, các cậu đợi lát, tối nay tới nhà tôi ăn bánh nhân thịt, sẵn thảo luận chiến thuật ngày mai.”
Một nhóm đội bóng tới bốn phía bàn của Cố Phi nói chuyện, đợi xem quần áo thầy Từ mượn được.
“Tôi thấy hay là đừng quá mong đợi thì tốt hơn.” – Quách Húc nói – “Nhớ quần áo năm ngoái.”
“Quần áo năm ngoái thế nào?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Đệ Tứ Ngục Giam Đội bóng 2.” – Cố Phi vừa đan vừa nói.
“… Cái này cũng mượn được?” – Tưởng Thừa sửng sốt.
“Năm nay chúng ta có hi vọng tới vậy, chắc không đến nỗi vẫn mặc áo nhà tù phải không?” – Lư Hiểu Bân nói.
“Ai biết được, khiếu thẩm mỹ của thầy Từ bây giờ không giống người thường.”
Mọi người nói chuyện một hồi, Vương Húc đã mang về hai túi quần áo vào lớp, nhìn biểu hiện cậu ta, đoán được quần áo này cũng chẳng tốt hơn Đệ Tứ Ngục Giam.
“Tôi thấy chúng ta chủ yếu vẫn là phải dựa vào thần thái.” – Vương Húc đặt túi lên bàn.
Mọi người lấy quần áo ra xem, tức khắc đều tan vỡ.
“Năm Sao… Nông Mậu?” – Quách Húc đọc chữ phía sau áo – “Năm Sao Nông Mậu không phải là chợ nông nghiệp cách hai trạm về phía Bắc trường sao?”
“Phải.” – Cố Phi bỏ đồ đan vô, nhìn đống quần áo thở dài.
“Thật con mẹ nó còn quảng cáo nữa.” – Vương Húc chỉ vào bộ quần áo – “Mì sợi tươi.”
Tưởng Thừa không nhịn cười, vừa cười vừa lấy điện thoại chụp gửi cho Phan Trí.
– Cháu trai, ngày mai bọn ông thi đấu bóng rổ, để cháu thưởng lãm đồng phục một chút.
“Bỏ đồ vô đi.” – Cố Phi nói – “Mai tôi đem đồ tới cho các cậu.”
“Tốt quá rồi.” – Vương Húc nhanh chóng bỏ quần áo vào túi – “Nhìn thế nào?”
“Của đội bóng bạn tôi, cũng có tên đội này nọ, nhưng ít ra không phải đội bóng chợ nông nghiệp.”
“Đệt, nói sớm ghê, nói sớm đã không để thầy Từ đi làm rồi.” – Vương Húc nhét quần áo vào bàn – “Đi ăn đi, thảo luận chiến thuật.”
Tưởng Thừa cất đồ xong, cùng đám người ra khỏi lớp.
Lúc xuống lầu, tin nhắn Phan Trí gửi tới.
– Ông nội, tôi cảm thấy thật vui mừng, nước mắt sắp chảy đầy mặt luôn rồi, T* như cậu cuối cùng cũng trở lại làm ông nội như trước đây rồi.
(*T để chỉ Tomboy, bên Trung Quốc hiểu từ tomboy này thêm nghĩa là đồng tính nữ luôn)