26. Chương 26: Tiếng sáo đêm khuya

Ngang Tàng (Tát Dã)

Chương 26: Tiếng sáo đêm khuya

Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng sáo ngân vang, hòa quyện với không gian tĩnh mịch của căn phòng, vừa du dương lại vừa linh hoạt.
Cố Phi không hiểu vì sao có người lại không thích sáo như piano. Tưởng Thừa đứng chống bàn, ống sáo nhỏ màu đen trên tay trông thật phong nhã.
Bài sáo của Tưởng Thừa nghe thật vui tai, nhưng Cố Phi lại cảm nhận được chút cô đơn trong đó. Phải chăng đó là bản chất của cây sáo, hay bởi người thổi nó?
Khi tiếng sáo cuối cùng cũng tan biến giữa ngọn lửa, Tưởng Thừa hạ sáo xuống, hai người đều im lặng.
Một lúc sau, Tưởng Thừa ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười mơ hồ: “Sao rồi?”
“Quá đỉnh!” – Cố Phi vỗ tay, tiếng vỗ vang lên.
“Sao không nói chuyện bình thường?” – Tưởng Thừa lau miệng sáo bằng miếng vải nhung – “Mới mở miệng đã như muốn đánh nhau.”
“Quá đỉnh.” – Cố Phi nhắc lại – “Cậu học sáo lâu chưa?”
“Uhm…” – Tưởng Thừa nghĩ ngợi, lắc đầu – “Hình như không lâu, không bằng lúc học piano.”
“Không lâu thế mà thổi hay thế. Đúng là…”
Cố Phi nói dở dang, Tưởng Thừa thở dài: “Đúng, học bá cậu học tới khi nào mới xong.”
Cố Phi cười, rồi nói: “Thật sự thổi hay.”
“Vào môn cũng dễ thôi.” – Tưởng Thừa quay sáo trên tay, rồi chuyển hướng về phía Cố Phi – “Muốn thử không?”
“…Thử một chút.” – Cố Phi đến trước mặt cậu, cầm lấy sáo – “Thổi thế này có đúng không?”
“Không phải thế thì sao?”
“Tôi hỏi cậu có sạch sẽ không?”
Tưởng Thừa bật cười, cảm thấy tối nay mình không thể nhịn cười được nữa. Cậu cười đến nửa ngày mới chỉ tay bốn phía: “Xung quanh thế này, ai dám sạch sẽ?”
“Cũng đúng, hồi nãy còn cầm giẻ có chuột chết.” – Cố Phi nhìn sáo, học theo Tưởng Thừa đặt ngón tay lên lỗ khí – “Thế này đúng không?”
“Uhm.” – Tưởng Thừa nhẹ nhàng đẩy ngón tay Cố Phi – “Nhấn chặt, âm thanh mới thoát ra ngoài.”
Cố Phi nín hơi thổi nhẹ.
Tiếng sáo kêu lạc điệu, chói tai, Cố Phi cau mày quay đầu: “Sao thế này, nghe kinh quá.”
Tưởng Thừa cười: “Thổi lỏng chút, hơi thổi ra đừng hút vào, âm thanh phải thả ra mới hay.”
“Được.” – Cố Phi lấy hơi, thổi lần nữa.
Lần này tốt hơn, thanh âm vang và dài, nhưng vẫn…
“Thôi bỏ đi.” – Cố Phi buông sáo – “Vào môn dễ nhưng không phải thổi hai cái đã nghe được ngay. Âm thanh thế này không biết có nên gọi mấy con Husky tới không.”
“Vội quá.” – Tưởng Thừa cầm sáo, lau lau miệng sáo trên quần – “Cậu nhìn mặt tôi, phải thả lỏng chút.”
Cố Phi nghiêm túc nhìn cậu. Tưởng Thừa thổi lên: “Hiểu chưa?”
“Nếu tôi nói không hiểu” – Cố Phi cười – “Cậu có mắng tôi không?”
Tưởng Thừa không nói, tiếp tục thổi đoạn ngắn. Sau đó, Cố Phi lại chọc vào mặt cậu: “Cậu nói thả lỏng thế này…”
Tiếng nhạc bỗng dừng lại, Tưởng Thừa tức tốc quất sáo lên tay cậu.
“Móa!” – Cố Phi rụt tay, vừa vung vừa xoa – “Cậu bị bệnh gì vậy?”
Tưởng Thừa ngượng ngùng như muốn nhảy lầu. Không biết có phải do uống quá nhiều hay không, hay bởi khoảng cách quá gần, không khí xung quanh dường như u ám.
Giọng nói của Cố Phi, hơi thở khi nói chuyện, đều khiến Tưởng Thừa choáng váng.
Ngón tay chạm vào mặt cậu không đáng kể, nhưng động tác ấy vẫn khiến Tưởng Thừa có phản ứng thái quá.
Lúc này, Tưởng Thừa không phân rõ được đây là phản xạ có điều kiện hay bản năng né tránh.
Quan trọng nhất là Cố Phi bị cậu quất sáo không hiểu tại sao, cũng không biết giải thích thế nào.
Xin lỗi, tôi không thích bị người khác chạm vào.
Vì tôi thích con trai, nên càng không muốn bị đàn ông sờ vào.
Xin lỗi, Vương Chín Ngày nói tôi thích gây sự, thật ra nhận định ấy hoàn toàn đúng…
“Vương Húc nói cậu thích gây sự không cho người khác sờ vào vai.” – Cố Phi nhìn Tưởng Thừa, cướp lời – “Cậu đúng là thích gây sự.”
“Uhm” – Tưởng Thừa nhìn cậu ta – “Giờ mới biết?”
Cố Phi không nói, chỉ nhìn chằm chằm.
Tưởng Thừa cũng không biết nói gì, chỉ đứng đó nhìn nhau.
Chưa đầy mười giây, Tưởng Thừa lại thấy chuyện lớn, cậu bật cười.
Cười không ngừng. Nếu chuyện này thật sự xảy ra, Cố Phi chắc sẽ đánh cậu một trận.
Vì thế mới nói, rượu không thể uống nhiều, dễ hỏng chuyện.
Ngàn nghìn vạn vạn suy nghĩ trong đầu, Tưởng Thừa cắn răng nhịn cười. Cố Phi nhìn chằm chằm đến mệt, lại chà chà tay: “May mà cậu không phải con gái, không thì chả ai thèm lấy.”
Tưởng Thừa cười như điên.
Cười cái gì! Rốt cuộc có gì buồn cười?
Một ly Ngưu Nhị đã biến cậu thành thằng ngốc.
Tưởng Thừa, cậu bị ngu rồi!
Cậu vừa mang bão tố trong lòng tự trách bản thân, vừa cười đến mức cái bàn phía sau cũng rung theo.
“Cậu tin tôi đánh cậu không?” – Cố Phi nói.
Tưởng Thừa che vết thương ở xương sườn, tiếp tục cười. Cố Phi cuối cùng cũng bị tinh thần ngốc nghếch của cậu lây, cười phá lên.
Trận cười này dù thiểu năng nhưng lại xóa tan sự ngượng ngùng của Tưởng Thừa lúc nãy.
Cười đến mức thắt lưng đau.
“Ày—” – Tưởng Thừa ngã lên sô-pha – “Xin lỗi, chắc uống nhiều quá.”
Cố Phi thở phào, như thể đang đợi trận cười qua đi, rồi ngồi xuống cạnh Tưởng Thừa: “Vương Húc nói, hắn vỗ cậu một cái, cậu đã muốn đánh hắn ngay?”
Sô-pha cũ nhưng đàn hồi tốt, Cố Phi ngồi xuống nghe tiếng “phạch” như đạn pháo, Tưởng Thừa bị xốc lên, đầu choáng váng, như thể bay lên được.
“Tôi không thích động tay với kẻ nhát gan như hắn.” – Tưởng Thừa vỗ sô-pha, đứng dậy nhảy xuống.
“Cậu trẻ con quá không biết.” – Cố Phi đứng dậy, làm theo.
“Là cậu bày ra trước…” – Tưởng Thừa lần này bị xốc lệch, ngã sang người Cố Phi.
Sô-pha không lớn, hai người chen nhau, đầu suýt va nhau.
“Đệt.” – Tưởng Thừa低声骂了一声,撑手要站起来。
Tay vừa ấn xuống liền chạm vào tay Cố Phi.
Tay Cố Phi rất ấm, lòng bàn tay rõ ràng. Tưởng Thừa không hiểu sao mình lại đứng im như bị điểm huyệt.
Cố Phi không nói, không động đậy, khi quay đầu, hơi thở thoảng qua tai Tưởng Thừa.
“Cậu…” – Tưởng Thừa mở miệng, không biết định nói gì.
“Gì?”
Hai chữ đơn giản ấy, dưới tác dụng của rượu và khoảng cách gần, như dòng điện chích vào ngọn lửa, vừa phát ra, Tưởng Thừa cảm thấy toàn thân sắp nổ tung.
Cậu quay mặt, hôn lên mặt Cố Phi.
Điên rồi.
Đây là điều duy nhất còn sót lại trong đầu Tưởng Thừa, còn lại đều trống rỗng.
Tinh thần cậu như tiêu tan.
Cố Phi vẫn không động đậy, không nói gì. Cả hai như tượng đá đứng im trong không gian.
Cố Phi không phản ứng, đầu choáng váng, Tưởng Thừa cũng không nhìn rõ ánh mắt cậu, chỉ mong giờ phút này sấm sét đánh cho cả hai quên hết.
***
Sáng hôm sau, Tưởng Thừa tỉnh dậy, điện thoại đã mười giờ rưỡi, có ba cuộc gọi nhỡ của thầy Từ.
Lần đầu tiên đi trễ từ khi nhập học, nếu không cậu đã bị đuổi học nửa buổi.
Tưởng Thừa chống giường ngồi dậy, gục đầu nhắm mắt.
Cậu không muốn đến trường.
Không muốn chút nào.
Vì chuyện tối hôm qua.
Ký ức cuối cùng của cậu là đặt môi lên mặt Cố Phi.
Chuyện sau đó không nhớ gì nữa.
Dù có thể nhớ, cậu cũng ép bản thân quên đi.
Buộc mình uống say, ép ký ức biến mất.
Nếu không vì thể lực không đủ, cậu đã xóa sạch toàn bộ chuyện đó khỏi đầu.
Cả đêm không ngủ, mơ thấy nhiều thứ, giờ không nhớ nữa, chỉ còn sương mù trắng đen hỗn tạp.
Người cảm thấy uể oải.
Cảm giác đầu tiên khi tỉnh lại là xấu hổ.
Cùng với bất an.
Biết Cố Phi học xong nửa kỳ nghỉ đông và nửa học kỳ, uống rượu xong dám hôn lên mặt người ta… Mượn rượu làm bậy!
Đúng, mượn rượu làm bậy! Giải thích này tuyệt vời!
Tửu lượng của cậu không đủ uống hết ly Ngưu Nhị lớn như vậy trong thời gian ngắn, nên là do say.
Say rồi mới ngang ngược.
Giải thích hoàn hảo.
Tưởng Thừa xuống giường mặc quần áo, giải thích hợp lý khiến cậu bình tâm hơn. Rửa mặt xong, gọi điện lại cho thầy Từ, mang cặp chạy đến trường.
Đúng giờ học, Tưởng Thừa vào từ cửa sau.
Trên đường còn bình tĩnh, nhưng vừa bước vào lớp đã thấy Cố Phi không trốn học, đang cúi đầu chơi Yêu Tiêu Trừ, cậu bỗng thấy không thực.
Cậu lấy tinh thần học bá thề, trước khi hôn mặt Cố Phi, cậu không có tư tưởng gì ngoài việc thấy cậu ta đẹp trai, bàn tay đẹp, và những suy nghĩ thông thường khác.
Nhưng Tưởng Thừa không biết Cố Phi có để bụng không.
Cậu không muốn thừa nhận nhưng ở thành phố này, Cố Phi là người duy nhất cậu muốn ở bên, người có thể trở thành “bạn bè”.
Tưởng Thừa mơ hồ sợ hãi, nếu đoạn tuyệt với Cố Phi, cậu sẽ trò chuyện với ai?
Chu Kính? Vương Chín Ngày?
Cảm giác mơ hồ đột nhiên xuất hiện khiến cậu hoảng hốt.
Nếu chưa từng kết giao, cậu ở ngoài nhóm người này, cảm giác ngược lại không rõ ràng.
“Cho tôi vào.” – Tưởng Thừa đá vào chân ghế Cố Phi.
“Hả?” – Cố Phi ngẩng đầu, bất ngờ – “Hôm nay cậu không đến lớp.”
“Ngủ quên.” – Tưởng Thừa chen vào ngồi, Cố Phi nhìn qua bình thường, khiến cậu yên tâm.
Cố Phi lấy sáo trên bàn: “Hôm qua cậu không mang về.”
“À” – Tưởng Thừa cầm sáo, hai chữ “hôm qua” khiến tay run.
“Cậu còn lấy chìa khóa không?” – Cố Phi vừa quét màn hình điện thoại vừa nói.
“…… Muốn.” – Tưởng Thừa nghĩ nghĩ – “Mấy người không phải người tốt có ý kiến không?”
“Có ý kiến gì?” – Cố Phi lấy chùm chìa khóa, đưa cho cậu – “Dù không phải người tốt, có ý kiến gì cũng không cần để ý.”
Tưởng Thừa nhìn cậu ta.
“Bọn họ sẽ không có ý kiến, cũng không phải người xa lạ.”
“Cảm ơn.” – Tưởng Thừa nhận chìa khóa.
“Có thời gian mời tôi ăn bánh nhân thịt nhà Chín Ngày không?” – Cố Phi tiếp tục chơi game.
“…… Sao thế?” – Tưởng Thừa ngẩn người.
“Tôi đưa cậu chìa khóa, cậu đang cầm.”
“Gì?” – Tưởng Thừa quay lại.
“Không mời tôi ăn bánh nhân thịt, tôi sẽ nói với Chín Ngày cậu lưu manh với tôi.”
“Tôi… móa?” – Tưởng Thừa kinh hãi – “Tôi chỉ uống nhiều thôi!”
“Cậu thử hỏi người ở đây, xem có ai uống hai lượng rưỡi Ngưu Nhị mà say chưa.” – Cố Phi cười.
“Tôi uống hai lượng đã say.” – Tưởng Thừa cảm thấy kỳ diệu – “Mấy người không cho người khác tửu lượng thấp à? Còn đồ nhắm bài ngoại?”
“Cũng đúng, cậu người phương Nam.” – Cố Phi nói.
“…… Tôi không phải người phương Nam.” – Tưởng Thừa nhắc.
“Ở đây” – Cố Phi để điện thoại xuống, vẽ một đường trong không khí – “Từ phía Nam tới đều là người Nam.”
“Thả rắm.” – Tưởng Thừa chửi.
“Vừa thả, tôi đồng ý cho cậu tửu lượng kém, cậu có thể không đồng ý cho tôi thả rắm sao?”
“Tôi…” – Tưởng Thừa nhìn cậu ta.
“Đừng cười” – Cố Phi chỉ – “Tôi nói thật, cậu cười nữa tôi muốn hẹn cậu ở cổng sau trường.”
Tưởng Thừa nghe xong lại muốn cười. May mà Chu Kính lúc đó quay xuống: “Tưởng Thừa, bàn với cậu chuyện gì?”
“Chuyện gì?” – Tưởng Thừa thở dài.
“Sắp thi giữa kỳ rồi, thi cậu cho tôi xem đáp án.”
“Ở đây thi ngồi thế nào?” – Tưởng Thừa hỏi. Cậu nghe quá nhiều về chuyện này, nhưng trường cũ khi thi luôn sắp lại chỗ, phân nửa lớp tới phòng thí nghiệm làm bài, không theo số báo danh, đụng ai coi đáp án cũng hữu duyên.
Nghĩ lại, quan hệ cậu với Phan Trí tốt như vậy, có thể là do mỗi lần thi cùng phòng, đề giống nhau.
“Kéo bàn ra là xong, cậu còn muốn thi thế nào?” – Chu Kính hỏi.
“Có chia đề A, B không?” – Tưởng Thừa lại hỏi.
“Không.”
“…… Ồ.” – Tưởng Thừa thấy Phan Trí chắc chắn muốn tới Cao trung số 4 thi, thật uổng phí không quay cóp.
“Cậu để trên bàn, tôi tự coi.” – Chu Kính nói.
“Ừ.” – Tưởng Thừa đáp.
Chu Kính hài lòng quay về bàn.
Tưởng Thừa quay đầu nhìn Cố Phi, nhớ trước khi Chu Kính ngắt lời, cậu đang nói chuyện với cậu ta, nhưng giờ quên mất.
“Tôi không quay cóp.” – Cố Phi nhìn cậu.
“Ừ” – Tưởng Thừa quay đầu, nghĩ nghĩ, lại quay nhìn cậu ta – “Cậu thi toàn tự làm?”
“Uhm.” – Cố Phi gật đầu.
“Viết ra gì không?” – Tưởng Thừa thấy sách trên bàn cậu chưa lật, giờ học không ngủ thì xem video, nghe nhạc, không thì chơi Yêu Tiêu Trừ.
“Viết đương nhiên viết được, chọn đại đáp án vừa mắt điền vào, có gì không viết được?” – Cố Phi lấy kẹo – “Ăn không?”
Tưởng Thừa nhìn liền thấy viên kẹo tròn nhỏ hôm qua: “Không ăn!”
Cố Phi bỏ viên kẹo sữa vào miệng, cười nửa ngày.
Từ hôm đó qua mấy ngày, Cố Phi không nhắc tới chuyện uống rượu tối đó. Mỗi ngày đều gần như nhau: trễ học, lên lớp chơi điện thoại, luyện bóng.
Thỉnh thoảng cậu ta trốn học hay không xin phép, Tưởng Thừa thấy thầy Từ thất vọng sâu sắc.
Chìa khóa phòng xưởng thép cậu đã gắn vào chùm chìa khóa. Chùm chìa khóa cậu rất lớn: chìa nhà cũ, xe, phòng, tủ, ngăn kéo… Sau khi đến đây vẫn mang theo.
Đang định gắn chìa khóa kia, Tưởng Thừa do dự, gỡ xuống vài chiếc, chỉ còn lại một chìa cô đơn. Cậu thở dài.
Nhà Lý Bảo Quốc chỉ có chìa này, phòng có ổ khóa, chìa khóa cũng không biết mất từ khi nào, tủ ngăn kéo đều không khóa.
Sau khi gắn chìa phòng xưởng thép của Cố Phi, cầm trên tay lắc lắc, không có mùi vị, nhưng so với cô đơn trước đây, không còn mạnh mẽ như vậy.
Thời gian trôi, con người thay đổi, cậu không biết đã quên hay thích nghi.
Cố Miểu sau chuyện đánh nhau không đến trường một tuần. Tưởng Thừa biết, Cố Miểu mỗi ngày tới tiết ba đều chạy tới Cao trung số 4 đứng hành lang lớp bọn họ.
Hôm nay còn đến sớm, tiết hai còn vài phút, Tưởng Thừa đã thấy nửa đầu Cố Miểu ôm ván trượt đứng hành lang.
Cố Phi ra hiệu cho Cố Miểu lên hành lang.
Cố Miểu quay người bước lên lan can hành lang.
Tưởng Thừa thấy chuyện đánh nhau và việc không đến trường không hề ảnh hưởng Cố Miểu, vẫn như cũ.
Cậu nằm dài trên bàn, mắt nhìn ra cửa sổ, giữa chừng bị gò má Cố Phi che lại.
Cố Phi cũng nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiếu vào, gò má cậu hiện lên vầng sáng nhạt.
Tưởng Thừa chợt nhớ buổi tối hôm đó.
Ký ức mơ hồ, ngay cả việc hôn mặt Cố Phi cũng không rõ cảm giác thế nào, nhưng chỉ cái nhìn này đã đem toàn bộ chuyện tối đó nhớ lại.
Đệt!
Cậu lúng túng ngồi sang ghế sô-pha, Cố Phi bình tĩnh đốt thuốc, đưa cho cậu một điếu, hai người thế nào hút xong, lại bằng cách kỳ diệu ăn hết nồi canh gà… Những điều này Tưởng Thừa rõ ràng nhớ, nhưng ép bản thân quên đi, giờ ký ức lại chạy loạn trước mắt.
Đầu óc không nghe lời!
“Bánh nhân thịt.” – Cố Phi quay đầu nói.
“Uhm.” – Tưởng Thừa hoàn hồn – “Hả?”
“Khi nào mời tôi ăn? Mai đấu rồi.”
“Hôm nay đi. Mang Cố Miểu theo không?”
“Uhm.” – Cố Phi gật đầu.
Mai đã thi đấu?
Tưởng Thừa lấy điện thoại xem, đúng, biểu ngữ thi đấu đỏ thẫm của trường đã treo mấy ngày.
Tâm tình Cố Miểu hôm nay tốt, đạp ván chạy vòng quanh bọn họ.
“Tôi phải gọi điện trước.” – Vương Húc vừa đi vừa lấy điện thoại – “Bánh nhân thịt lừa phải để ba tôi làm trước… À, chiều nay qua nhà tôi, còn thành viên đội bóng tụi mình, thầy Từ mượn đồng phục chia ra, thảo luận chiến thuật.”
“Uhm.” – Tưởng Thừa nhìn Cố Miểu, tóc cô nhóc dài nhanh, bên mép mũ đã thấy tóc lòi ra, không có kiểu dáng, Cố Phi hớt tóc lung tung hai bên, đầu em gái không phải trọc mà loăng quăng…
“Vết thương của cậu đỡ chưa?” – Cố Phi bên cạnh hỏi nhỏ.
“Uhm.” – Tưởng Thừa sờ xương sườn – “Cơ bản không vấn đề.”
Cố Phi không nói, đột nhiên vỗ vai cậu.
Tưởng Thừa nhìn cậu: “Làm gì?”
“Phản xạ có điều kiện ngủ đông rồi?” – Cố Phi lại vỗ một cái.
Tưởng Thừa bây giờ mới phản ứng, nửa ngày không nói nên lời.