Ngang Tàng (Tát Dã)
Giấc Mộng Sáng Tinh
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực ra trường cũ cũng có diễn đàn nhưng rất vắng vẻ, dù là trường điểm, mỗi sáng thầy giáo đều đi soát cổng, kiểm tra điện thoại, điện thoại luôn trong tầm kiểm soát, nên chẳng mấy ai chơi forum, nhiều nhất có lẽ chỉ tám chuyện trong nhóm WeChat nhỏ.
Bài đăng công khai trên diễn đàn này trước giờ Tưởng Thừa chưa từng thấy.
Bài post mang tiêu đề “Mục nát mắt nhìn nhân cơ” được đăng cùng ngày thi đấu, đến giờ vẫn chưa qua một ngày nhưng lượt click và repost đã vượt quá tưởng tượng.
Tưởng Thừa do dự suốt buổi sáng, cuối cùng vẫn không mở bài đăng ra xem.
Mặc dù chuyện các cô gái rảnh rỗi bày trò đùa linh tinh kiểu này thường thấy, nhưng nếu ghép cậu với Vương Chín Ngày, Tưởng Thừa cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Thế nhưng nếu ghép với Cố Phi, cậu lập tức cảm thấy không thoải mái.
Cuối cùng, Tưởng Thừa vẫn mở bài đăng thảo luận “Đại Phi nam thần” lên.
Bên trong không thiếu ảnh thi đấu của Cố Phi, đủ mọi góc độ, cô gái này chắc hẳn đã phải lặng lẽ theo dõi suốt trận đấu, còn có cả tấm ảnh chụp từ dưới lên khi Cố Phi ném rổ, không biết làm thế nào mà thu được khoảnh khắc đó.
Mấy trang đầu toàn ảnh và những dòng “aaa aaa aaa” cuồng loạn của chủ thớt, xen lẫn những dấu chấm than dài, phía dưới là những reply phụ hòa theo nhau than khóc.
Xem tới hơn 30 trang, cuối cùng cũng có bất đồng.
– Chỉ có vậy thôi, ngoài đường toàn người.
Reply này kích động nghìn tầng sóng gió, từ trang này trở đi tới bảy tám trang sau đều là reply mắng nhiếc.
Tưởng Thừa vừa nhìn qua ID, không nhịn được thốt lên: “Cái… đệt!”
Hoa thức soái (sau này sẽ chỉnh tên ID này thành “đẹp không góc chết”).
“Cậu cũng quá chán rồi.” – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi.
“Không chán thì ai thèm vào đây xem.” – Cố Phi cầm điện thoại, vừa cười vừa nhìn – “Cậu xem học bá của cậu có nhiều chuyện để làm như vậy, cũng chẳng thèm lên đây.”
“Tôi cũng… có xem, nhưng diễn đàn trường tôi lúc trước như diễn đàn ma vậy, chẳng ai vào.”
“ID của cậu là gì?” – Cố Phi nghiêng đầu.
Tưởng Thừa do dự: “Thừa mỗ.”
(*Giống như kiểu Triển Chiêu trong Bao Thanh Thiên xưng là Triển mỗ thay vì Triển Chiêu vậy:)) dùng để tự xưng mà không nói tên.)
“Cái gì?” – Cố Phi nghe không rõ.
“Nick chính là Thừa mỗ, nick phụ là Thừa mỗ mỗ.” – Tưởng Thừa nói.
“Tên gì vậy, còn cười tôi. Tên WeChat tiếng Anh tôi còn phải ghi chú, cậu sao không thống nhất phong cách đặt là Tưởng XX đi.”
“Tôi chủ yếu lười đặt tên thôi, cậu lưu tên tôi thành gì rồi?”
“Thừa ca thôi.” – Cố Phi nhìn cậu.
“Tôi thấy bé thỏ nhỏ ngoan ngoan nên phải chế tên một chút.” – Tưởng Thừa cười.
Hai người không nói thêm gì, Tưởng Thừa cầm điện thoại tiếp tục tán dóc với Phan Trí. Lúc đầu định vào diễn đàn của Cao trung số 4 xem tiếp, nhưng thấy Cố Phi ngồi bên cạnh, đành thôi.
Phan Trí rất hâm mộ diễn đàn Cao trung số 4 náo nhiệt như vậy, còn tỏ ý muốn vào đó “cưa gái”, Tưởng Thừa cười suốt buổi sáng, nhìn thời gian sắp đến 12 giờ, chuẩn bị đi ngủ.
Nhìn qua bên Cố Phi, phát hiện cậu ta đã ngủ từ lúc nào, nằm nghiêng, chăn đắp kín nửa đầu.
Tưởng Thừa nhìn lên đầu giường có công tắc, bấm vào, đèn tắt, phòng tối om. Sau vài giây, cậu mới nhìn thấy vài tia sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa sổ.
Sau khi nằm xuống, Tưởng Thừa quay người sang phải, thói quen ngủ nghiêng phải, nhưng vừa lật người đã thấy lưng Cố Phi đối diện mình.
Đành phải lật sang trái, nhắm mắt.
Tưởng Thừa còn nhớ trước đây có bài điều tra về tư thế ngủ của các cặp tình nhân, song song hay đối mặt đều được hoan nghênh, nhưng thích nhất là tư thế nghiêng cùng chiều như “muỗng xếp thành hàng”…
Đột nhiên nghĩ tới điều này là có ý gì đây!
Cố Phi ngủ rất yên, hơi thở đều đặn như thôi miên, Tưởng Thừa dần chìm vào giấc mơ.
Nhưng không biết do đổi giường hay có người ngủ bên cạnh, cậu không ngủ ngon, từ nhỏ tới giờ chưa từng ngủ chung giường với ai.
Cố Phi bên cạnh trở mình, cậu cũng cảm nhận được, vừa mơ màng vừa biết mình đang mơ.
Mộng cảnh không ăn khớp, cứ đổi liên tục.
Cuối cùng, cậu mơ thấy mình và Cố Phi đứng giữa sân bóng, người trần trụi bị đám người đầu trùm túi giấy vây quanh chụp ảnh, cùng tiếng mắng nhiếc cười chê khắp nơi.
Đây là mơ.
Nhưng thật kỳ lạ, không biết tại sao cậu lại mơ thấy nội dung như vậy.
Cậu nhắc mình đây không phải là thực.
Nhưng giấc mộng này không như lần trước, có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào, mà cứ dần đẩy mạnh lên.
Góc nhìn cậu lúc là bản thân, đối mặt bốn phía bị vây và chê cười, lúc lại biến thành người ngoài cuộc, như camera quay vòng quanh sân bóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu quay đầu nhìn Cố Phi.
Cố Phi mặt không biểu cảm, nói gì đó, cậu chẳng nghe được.
Cậu nghe thấy mình đang kêu cứu.
Cậu nghe thấy, nỗi hoảng loạn bị vùi lấp.
–
Cố Phi nghe thấy tiếng mở cửa, mở mắt ra thấy trời sắp sáng, ánh sáng vàng nhàn nhạt chiếu qua rèm. Cố Miểu đi thẳng vào, ngồi lên ghế lười, đặt gối nhỏ rồi nằm xuống.
Cố Phi thở nhẹ, ngồi dậy.
Cố Miểu trước đây ngủ cùng cậu ở phòng này, sau tiểu học cậu không cho em ngủ cùng nữa, nhưng mỗi lần mộng du, Cố Miểu lại quay về đây, hơn nữa nhớ lời dạy của Cố Phi “anh hai là con trai, em giờ không thể tùy tiện ngủ cùng giường với con trai nữa”, nên nằm luôn trên ghế lười.
Cố Phi nhìn Tưởng Thừa, cậu ngủ rất say, nhưng hơi thở không đều, đoán là đang mơ.
Tay Cố Phi chống lên giường, một chân quỳ gối bên hông Tưởng Thừa, chân kia vòng qua người cậu, chiếm diện tích không ít. Để không đạp lên cậu, Cố Phi vòng chân như vậy, bắp đùi gần như nổi gân.
Cố Phi định đứng lên, vòng qua thân Tưởng Thừa.
Nhưng ngay khi Cố Phi đang trên người cậu, Tưởng Thừa cau mày trở mình, hai người lập tức đối mặt.
Cố Phi thấy Tưởng Thừa không ngủ say, thở gấp, nhanh chóng chống người lên, muốn thoát ra.
Đúng lúc Cố Phi định dùng chân vòng qua cậu để xuống giường, Tưởng Thừa mở mắt.
Cố Phi muốn nói nhưng sợ làm Cố Miểu giật mình, chỉ nhìn chằm chằm Tưởng Thừa, chờ cậu bình tĩnh.
Tưởng Thừa mở mắt, từ khe hở dần mở to, nhìn chằm chằm Cố Phi vài giây, mang theo mơ hồ kinh hoàng và chút hoảng sợ, khàn giọng: “Cái… đệt… ”
Tiếng không nhỏ, Cố Phi vội bịt miệng cậu.
Mắt Tưởng Thừa càng trừng to, như bị dao đâm, giãy giụa, vung tay, đạp đầu gối. Cố Phi không dám buông tay, nhưng sợ cậu đá vào chỗ hiểm.
Tốn nửa ngày, Cố Phi mới túm được một tay cậu, ngồi lên người cậu, bịt miệng nói: “Cố Miểu!”
Tưởng Thừa ngừng, nhìn Cố Phi hồi lâu, rồi đưa mắt nhìn ghế lười.
Cố Phi buông miệng cậu: “Vừa vào, không biết ngủ lại chưa, tôi muốn qua xem.”
” … Ừm.” – Tưởng Thừa đáp, nằm im.
Cố Phi xuống giường, ngồi xổm trước ghế lười, nhìn em hồi lâu, lấy tấm chăn nhỏ trong tủ đắp lên người Cố Miểu.
Tưởng Thừa cũng ngồi dậy, nhìn Cố Phi, cơn buồn ngủ biến mất, tỉnh như uống dầu gió.
Mở mắt đã thấy Cố Phi áp trên người mình, đối với người trước giờ ngủ một mình, chuyện này thật quá kích động.
Lúc đó cậu không biết mình đang mơ hay tỉnh, hình ảnh kinh hoàng trong mơ và tư thế Cố Phi đan xen, tới khi nhìn thấy Cố Miểu trên ghế lười, cậu mới tỉnh.
Lại thấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cảnh tượng trong mơ đủ khiến cậu chịu không nổi, lại nghĩ nếu Cố Miểu tỉnh dậy thấy tư thế hiểu lầm…
Tưởng Thừa nhắm mắt.
Đột nhiên cậu hiểu tại sao mình không mở bài post đó.
Cậu sợ.
Lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc nỗi sợ của mình.
Dù chỉ là cô bé mộng du trên ghế lười, cũng có thể kết hợp chính xác với cảnh trong mơ.
“Vậy nên tôi bảo cậu ngủ trong đi” – Cố Phi đắp chăn xong nhẹ nhàng nói – “Cậu ngủ bên ngoài, buổi tối tôi xuống giường phải trèo qua người cậu.”
“Mấy giờ rồi?” – Tưởng Thừa nhỏ giọng.
“Vừa 6 giờ.” – Cố Phi nhìn đồng hồ.
“Ừm.” – Tưởng Thừa ôm chăn nằm im.
“Sao rồi?” – Cố Phi từ sau lưng cậu lên giường, chui vào chăn ngồi dậy, sờ áo ngủ cậu: “Cậu… ”
Tưởng Thừa tát nhẹ vào tay cậu.
“Có phải sốt không?” – Cố Phi thu tay, hỏi.
“Không phải.” – Tưởng Thừa ngại ngùng kéo quần áo – “Tôi chỉ… ”
“Lúc nãy tôi làm cậu sợ?” – Cố Phi nằm xuống, thở dài – “Tôi lớn như vậy rồi, lần đầu thấy, học bá có tinh thần quá mức như cậu.”
“Đệt?” – Tưởng Thừa quay đầu, vung tay – “Cậu như vậy, tôi không bị sợ chết đã là học bá xuất sắc lắm rồi.”
“Thật ngại quá.” – Cố Phi cười.
Tưởng Thừa không nói, ngồi nhìn, vài phút sau hắt hơi, bất đắc dĩ nằm xuống kéo chăn.
Giờ ngủ không được nữa, Tưởng Thừa nhìn chằm chằm không biết nhìn gì.
Cậu cảm thấy sức chịu đựng tâm lý không vững, chút chuyện không nhịn được lại nghĩ nhiều, gây áp lực lớn.
Rõ ràng, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn khó kiểm soát.
Có lúc Tưởng Thừa cảm phục Phan Trí, trái tim lớn như chứa ba vũ trụ, dù thi trượt, bị phạt hay thất tình sớm, ngủ một giấc, hét mấy tiếng là vượt qua được.
Còn cậu… có lẽ do gia đình, dù thế nào cũng không làm được.
Sáu giờ tới giờ dậy không còn bao lâu, Tưởng Thừa không ngủ được, nhắm mắt dưỡng thần, đấu tranh giữa suy nghĩ lung tung và không muốn nghĩ.
Cố Phi bên cạnh vừa nằm xuống đã ngủ, hẳn là ngủ say.
Cậu lắng nghe hơi thở Cố Phi từ trầm ổn dần sang nhanh, rồi trở mình, chắc tỉnh rồi, cảm nhận Cố Phi trên gối lục điện thoại xem giờ.
Lúc ngủ, không ngủ được, giờ biết phải dậy, Tưởng Thừa chán nản không muốn mở mắt.
Cố Phi động đậy, Tưởng Thừa đang do dự có nên mở mắt hay chờ cậu trèo qua rồi dậy, ngón tay Cố Phi nhẹ nhàng đặt lên trán cậu.
Tưởng Thừa như cá nhảy lên bị đạp xuống, cắn răng không động.
“Không sốt.” – Cố Phi nhỏ giọng, ngồi dậy.
Sốt?
Tưởng Thừa ngây người, nhớ Cố Phi hỏi cậu có sốt không.
Cậu cố nhắm mắt không động, nhưng sống mũi cay cay.
Cái mũi này phải chặt đi, động tý là như cô gái nhỏ sụt sùi.
Tưởng Thừa ít khi nhận được sự chăm sóc như vậy, dù ở nhà, khi còn là “con trai ruột”, nếu không thoải mái cũng nói với bố mẹ.
Nói xong nhận được chăm sóc, nhưng nếu không nói, trừ té xỉu, không ai biết.
Còn ở đây, nếu thật sự sốt, không biết phải nói với ai, Lý Bảo Quốc?
Nói rồi sẽ như thế nào?
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể gọi thầy Từ xin nghỉ, phòng nhỏ không hề thân thuộc, ngủ nửa ngày hay một ngày…
“Thừa ca” – Cố Phi đứng dậy, đá nhẹ chân cậu – “Thức dậy đi.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa đáp, mở mắt.
Cố Phi mặc áo khoác ngoài đồ ngủ, định xuống giường.
Tưởng Thừa nhìn thấy bộ phận nhô lên trong quần ngủ rộng của Cố Phi, không biết phản ứng sao, thở dài: “Cậu mỗi ngày đều không đợi tiểu đệ xuống rồi dậy sao?”
“… Tôi mắc tiểu.” – Cố Phi nói.
“Còn không sợ tiểu bay?” – Tưởng Thừa không hiểu tại sao, rõ ràng mình tỉnh, sao nói như chưa tỉnh vậy, tiếp tục chủ đề.
“Cậu tiểu bay? Tôi dạy cậu…” – Cố Phi kéo giày, vừa đi vừa nói – “Cậu đứng xa, vừa tiểu vừa đi tới trước.”
“Đệt!” – Tưởng Thừa nhắm mắt.
Bệnh thần kinh.
Cố Phi ra ngoài, cậu thức dậy ngay, Cố Miểu trên ghế lười còn ngủ, quay mặt tựa lưng, chắc sắp dậy. Cậu rời giường, lấy quần hôm qua, định thay khi Cố Miểu chưa tỉnh.
Nhưng cầm lên mới biết, hôm qua gấp quá, quần áo ướt chưa kịp nhìn, giờ toàn ướt.
Mặc tạm, nửa tiếng sẽ khô, nhưng khó chịu.
Đang rầu rĩ, Cố Phi đánh răng đi ra, đưa bàn chải mới cho cậu: “Cảm ơn.”
Cố Phi mở tủ quần áo chỉ chỉ.
“Không.” – Tưởng Thừa vừa thấy quần áo Cố Phi lắc đầu – “Cậu là người đẹp không góc chết, cả trường nhìn chằm chằm, tôi còn nghi quần lót của cậu người ta biết được.”
Cố Phi cười, vừa đánh răng vừa cười.
Tưởng Thừa quyết định bực bội mặc đồ mình.
WC bị Cố Phi chiếm, cậu phải thay trong phòng, nhìn Cố Miểu ngủ im, nhanh chóng lột quần ngủ, định mặc quần jean.
Quần jean bó sát, ướt khó kéo lên, vừa kéo được nửa, Cố Miểu trở mình, ngồi thẳng dậy.
Đệt!
Cố Miểu tỉnh dậy nhanh như vậy khiến cậu sợ té ngã, kéo quần lên trước khi Cố Miểu quay đầu chạy ra ngoài.
Vừa thắt dây lưng vừa chạy vào toilet.
Cố Phi rửa mặt, quay nhìn: “Gấp thế?”
“Gấp cái rắm.” – Tưởng Thừa thắt dây – “Tôi mặc quần giữa chừng, Cố Miểu đột nhiên ngồi dậy… Nó dậy sao không hòa hoãn vậy?”
“Lúc nào nó cũng vậy.” – Cố Phi cười – “Ngồi năm phút mới tỉnh.”
“Ò.” – Tưởng Thừa thở phào.
Cố Phi bế Cố Miểu vào phòng em, đặt quần áo trên giường, đóng cửa đi về phòng khách.
Bình thường Cố Phi không dậy sớm, Cố Miểu tự dậy ăn sáng xong cậu mới dậy, giờ em không học nhưng vẫn giữ thói quen, không thay đổi.
Hôm nay học bá không đi trễ, ngủ tới lúc người ta lên lớp mới dậy, không thể không biết.
Lúc Tưởng Thừa rửa mặt xong ra, Cố Phi hỏi: “Ăn sáng không? Nhị Miểu mua về.”
“Không cần.” – Tưởng Thừa nói – “Tôi… không muốn ăn. Tôi đi học trước.”
“Hả?” – Cố Phi ngẩn, rồi gật – “Ừ, được.”
Tưởng Thừa thu dọn đồ đạc, nói hai câu với Cố Miểu trong phòng khách, mang cặp ra khỏi nhà.
Xuống tầng 7, gió lạnh xuyên qua quần áo ướt, Tưởng Thừa tỉnh táo, cảm thấy bản thân vội vã, lúc tỉnh lúc hoảng suốt buổi sáng, giờ rời đi nhanh, có chút… không tốt.
Cố Phi vừa nghe cậu nói không ăn sáng đã chạy đi, mặt lộ rõ vẻ ngây thơ.
Cố Phi tối qua thu nhận cậu, cho ăn ngon, còn lo cậu sốt, chưa kể Cố Miểu mong đợi, chỉ nghe cậu chạy ra ngoài, ngay cả lễ độ tối thiểu không có.
Tưởng Thừa bấm điện thoại, dựa tường gọi Cố Phi.
“Quên đồ rồi?” – Cố Phi nghe máy.
“Dẫn Cố Miểu xuống đi, vẫn còn thời gian” – Tưởng Thừa nhìn giờ – “Tới nhà Chín Ngày ăn bánh nhân thịt đi?”
“Được.” – Cố Phi không hỏi tại sao, đồng ý ngay.
Nhìn thấy Cố Phi dẫn Cố Miểu trong hành lang đi ra, cậu chợt hối hận, không nên đổ hết chuyện lên Cố Phi.
Cậu không biết đến bao giờ mới thản nhiên như Cố Phi, không hết lòng tiếp cận, không duy trì khoảng cách, không tránh khỏi va chạm.
“Bọn tôi đang đi qua, lát tới.” – Cố Phi gọi Vương Húc – “Không cần chuẩn bị, ăn sáng vậy thôi.”
“Có xe buýt không?” – Tưởng Thừa hỏi.
Đi bộ không vấn đề, nhưng tới tiệm Vương Húc hơi xa.
“Lái xe đi.” – Cố Phi nói.
“Xe gì?” – Tưởng Thừa ngây – “Màn thầu nhỏ?”
“Đúng.” – Cố Phi gật – “Sao? Xem thường màn thầu nhỏ?”
“Không.” – Tưởng Thừa thở dài – “Được, lấy màn thầu nhỏ đi.”
Cố Miểu thích màn thầu nhỏ, Cố Phi vừa lái ra, em đã ôm ván trượt chạy tới, nhanh nhẹn leo lên ghế sau.
“Hai người ngồi chen chúc chút” – Cố Phi nói – “Nhị Miểu, ván trượt để kế bên.”
Tưởng Thừa nhớ, kéo ghế lái xuống, ngồi chen chúc song song với Cố Miểu.
Cố Miểu cười với Tưởng Thừa, rõ ràng hưng phấn.
Cửa xe đóng, Tưởng Thừa thấy ấm hơn, kéo quần áo phơi cho khô.
“Bộ đồ lần trước tôi đưa cậu mặc” – Cố Phi vừa lái vừa nói – “Để tôi nhớ, hình như học kỳ trước tôi mặc khi sinh hoạt đầu tuần đọc kiểm điểm.”
“Chắc không phải nguyên nhân.” – Tưởng Thừa nói – “Nếu là Chu Kính, đừng nói đọc kiểm điểm, cậu ta đọc hết tiểu hoàng* cũng chẳng ai biết cậu mặc gì.”
(*小黄书: tiểu thuyết khiêu dâm)
Cố Phi cười: “Cảm ơn khen.”
“Tôi khen cậu gì?” – Tưởng Thừa nhìn sau đầu – “Tôi thấy hay đổi tên, đừng ‘đẹp không góc chết’, đặt ‘đẹp không cần mặt mũi’ nghe hợp hơn.”
“Được, lấy làm nick phụ luôn.”
“Cậu đọc kiểm điểm gì?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Đi học trễ, leo tường vào.” – Cố Phi nói – “Từ khi đạp gãy cây, người leo tường vào ít đi, tường trường cao, không đạp cây không vào được.”
Tưởng Thừa dựa cửa sổ cười, không biết cười gì.
Thực ra bây giờ cũng rất tốt.
Không ngờ sau thời gian dài, Cố Phi là người duy nhất khiến cậu hoàn toàn thư giãn.