40. Chương 40: Cuộc chiến giành phần thắng

Ngang Tàng (Tát Dã)

Chương 40: Cuộc chiến giành phần thắng

Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xét về tỷ số ở hiệp hai, thật ra không cần phải lo lắng quá nhiều. Chỉ cần lớp 8 không đứng yên chờ lớp 7 ghi bàn, chắc chắn cả đội sẽ giành chiến thắng.
Phe Vương Húc đã nhìn thấy trước viễn cảnh chiến thắng. Mỗi đứa đều hừng hực khí thế, chạy như bị lửa thiêu, giành bóng, bắt rebound, chuyền bóng đều như pháo nổ vang trời. Còn đội dự bị lần lượt được thay ra sân để máu nóng được bung lụa.
Khán giả lớp 8 hò hét vang trời. Cơ hội được cổ vũ cho lớp mình quả thật hiếm hoi, thầy Lỗ không cần đến loa vẫn có thể dùng giọng trời của mình át đi mọi tiếng ồn.
Lớp 7 cũng không hề chịu thua.
Trận đấu trên sân không có chuyện chịu thua. Khi sắp tới những giây cuối cùng, ai cũng không muốn bỏ cuộc.
Nhưng cách thể hiện tinh thần không lùi bước của lớp 7 khiến Tưởng Thừa cảm thấy khó chịu.
Đủ loại va chạm, đủ loại cản phá, đủ loại mờ ám trong sáng trong tối. Trong vài phút của hiệp ba, toàn đội lớp 7 đã phạm lỗi đủ để bị phạt bóng.
Lúc này, lớp 7 không còn quan tâm đến việc ghi điểm. Điểm số đã quá xa, mục tiêu của họ là quấy nhiễu lớp 8, đồng thời trút giận.
“Không thể nhịn được nữa rồi!” – Lư Hiểu Bân, người thường kiệm lời, nhưng trong giờ nghỉ, cậu lau mồ hôi – “Đùi của tao đã bị xô xát, suýt nữa đụng trứng, tao không muốn tuyệt hậu đâu.”
“Nhưng tụi mình phải thắng cho đàng hoàng!” – Vương Húc vừa bắt rebound đầu tiên đã bị khuỷu tay đối phương đập trúng, nhưng vẫn giữ tinh thần theo lời Tưởng Thừa – “Tụi nó chơi bẩn, tụi mình không thể học theo. Nếu vậy, dù thắng, tụi mình cũng sẽ bị chỉ trích là chơi bẩn.”
“Vậy lại nhịn tiếp thôi.” – Quách Húc thở dài – “Dù sao tụi mình cũng chắc chắn thắng rồi. Còn chưa tới 10 phút, tụi nó muốn chơi bẩn cũng không có cơ hội.”
“Đầu lợn rừng đã phạm lỗi bốn lần phải không?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm.” – Cố Phi đáp, mặt không thoải mái nhìn về phía đối phương.
“Cậu dụ nó phạm lỗi lần nữa đi.” – Tưởng Thừa nói – “Nhớ kỹ là dụ dỗ phạm lỗi, không phải là cậu cố tình phạm lỗi.”
“Ừm.” – Cố Phi vẫn không thoải mái.
“Lát nữa tao sẽ nói tụi mày phải làm gì.” – Tưởng Thừa vươn vai, giơ tay chỉ về phía lớp 7, sau khi nhìn qua rồi giơ ngón cái chĩa xuống.
Hồ Kiến lập tức chỉ vào cậu, chửi một câu không biết gì.
Tưởng Thừa đưa hai cánh tay qua đầu tạo thành hình trái tim, nhìn về phía Hồ Kiến lắc lắc đầu.
Bốn phía cười ầm.
“Đ!t!” – Hồ Kiến quát lớn, vung tay muốn xông tới, nhưng bị người lớp mình kéo lại.
“Chính là làm như vậy à?” – Vương Húc có chút bối rối – “Tụi mình cùng nhau chào lớp?”
“……Tao nói là sau này trên sân.” – Tưởng Thừa bất đắc dĩ thu tay lại – “Tao bây giờ chỉ hoạt động một chút, sẵn tiện cảm ơn cổ động viên lớp mình chút.”
“Ừm!” – Vương Húc lập tức tỉnh ngộ, vỗ vỗ các đội viên bên cạnh, quay người hướng về lớp mình nâng tay lên tạo hình trái tim – “Nhanh lên, cảm ơn lớp!”
Mấy đứa lớp 8 không biết hưng phấn hay đã chấp nhận vị trí trùm lớp của Vương Húc, chỉ do dự một chút rồi cùng giơ tay chào.
Học sinh lớp 8 hô hét vang trời, khiến khán giả khác cũng vỗ tay theo.
“Đại Phi!” – Vương Húc nhìn về phía Cố Phi đang khoanh tay xem náo nhiệt.
“Không.” – Cố Phi nhất quyết từ chối.
“Đại Phi! Mày có chút tinh thần tập thể không!” – Vương Húc trừng mắt – “Mau lên!”
“Thiểu năng.” – Cố Phi vẫn từ chối.
“Cố Phi——” – Nữ sinh lớp 8 hô to – “Cố Phi! Cố Phi!”
“Tưởng Thừa Thừa đã làm hình trái tim rồi!” – Vương Húc nói.
“Tưởng Thừa Thừa làm rồi tôi cũng phải làm sao?” – Cố Phi bất đắc dĩ.
Tưởng Thừa đứng kế bên sắp sặc.
Trọng tài thổi còi, những phút cuối cùng của trận đấu chuẩn bị bắt đầu. Nữ sinh vẫn còn kêu la, mang theo nỗi thất vọng.
Tưởng Thừa cảm thấy Cố Phi sẽ không còn mặt mũi với họ nữa. Cậu quay người đi, đột nhiên nghe bốn phía vang lên tiếng thét cuồng loạn. Nữ sinh đối diện đều đứng dậy hô hét.
Cậu quay đầu lại, thấy Cố Phi đang đưa tay trên đầu tạo hình trái tim.
……Điệt, điên rồi.
Tỷ số lớp 7 đã tụt xuống gần 20 điểm, chỉ còn vài phút, không thể đuổi kịp. Vừa vào sân, lập trường lớp 7 không còn là ghi điểm, mà là người kèm người giết chết từng người lớp 8.
Bóng vừa vào tay lớp 8 lập tức bị lớp 7 quấn lấy. Đầu lợn rừng và Hồ Kiến hợp sức làm mũi nhọn, dù có chơi bẩn hay không không chắc, nhưng cứ cuốn lấy, chuyền bóng không được, 24 giây trôi qua nhanh chóng.
Điều Tưởng Thừa phải bội phục chính là thể lực lớp 7.
Dưới hoàn cảnh này, chỉ có thể dựa vào tốc độ di chuyển, góc chuyền bóng đánh lừa, và phối hợp Tưởng Thừa – Cố Phi tấn công.
Tưởng Thừa chuyền bóng cho Cố Phi nhiều lần, thấy không có cơ hội liền ra tay, có tình huống bóng suýt đập trúng đầu Cố Phi.
Cố Phi cầm bóng qua trung tuyến, Đầu lợn rừng chặn ngay trước mặt.
Tưởng Thừa cách xa mấy bước vẫn thấy mắt Đầu lợn rừng phun lửa, lửa lớn đến mức sắp thành ngọn nến.
Đây là cơ hội tốt. Với kỹ thuật Cố Phi, dụ Đầu lợn rừng phạm lỗi cũng không khó, nhất là khi Đầu lợn rừng đang ôm mục tiêu phạm lỗi mà xông tới.
“Chuyền bóng!” – Tưởng Thừa thoát khỏi người canh, xông tới hô.
Cố Phi nhìn cậu, hai tay cầm bóng mạnh mẽ duỗi tới trước. Đầu lợn rừng đưa tay định đánh bóng, Cố Phi thuận thế xoay góc.
Đầu lợn rừng tát trúng tay Cố Phi một tiếng giòn.
Bóng bay ra ngoài.
Trọng tài thổi còi: “Tay đấm phạm lỗi! Năm lần phạm lỗi!”
Bốn phía ồn ào, vỗ tay.
Đầu lợn rừng bị phạt ra khỏi sân. Vương Húc lần lượt high five với đội viên, hưng phấn như thể chính mình đánh nó ra.
Nhưng Đầu lợn rừng bị đổi xuống không hề dập tắt được sự ngạo mạn của lớp 7. Sau khi vào sân, trận đấu chỉ còn chưa đầy 4 phút, dưới sự chỉ huy của Hồ Kiến tiếp tục hỗn chiến.
Thật ra, sức mạnh liều mạng của lớp 7 khi không còn thời gian vẫn có gì đó không đúng. Có đội nhìn thấy điểm số không thể đuổi kịp, cuối cùng chỉ chơi như đi dạo.
Nhưng sức mạnh đó của lớp 7 lại dùng sai chỗ.
Hồ Kiến mấy lần nhào tới bên Tưởng Thừa, cậu muốn vung một phát vào mặt nó, hối hận buổi trưa không dùng cây lau nhà quất nó.
Khi cơ hội phút cuối đến, Hồ Kiến cầm bóng, xông tới dưới rổ. Thể lực lớp 7 so với lớp 8 vẫn khỏe hơn hẳn, chắc là do lớp 7 có nhiều dự bị, nghỉ ngơi nhiều hơn.
Tới phút này, Hồ Kiến vẫn còn xông tới, tốc độ chậm hơn lúc đầu. Tưởng Thừa đoán được thời gian nhảy, dồn hết sức bật nhảy. Hồ Kiến nhảy không xuất chúng, thậm chí không bằng Lư Hiểu Bân. Tưởng Thừa bật cao hơn nó một đoạn.
Bóng trong tay Hồ Kiến ném ra, bay tới khung rổ.
Tưởng Thừa trong không trung ra tay chặn bóng xuống.
Cú đánh gọn gàng, chỉ chạm bóng, không chạm bất cứ thứ gì.
Nhưng như cú đánh bóng chuyền, Tưởng Thừa dùng toàn lực, bóng bay xuống đập trúng ngay mặt Hồ Kiến khi chân nó vừa chạm đất chưa đứng vững.
Hồ Kiến ngã ra sau, mông chạm đất.
“Phạm lỗi!” – Hồ Kiến ngây ngẩn mới rống – “Nó đấm tay phạm lỗi!”
Trọng tài không lên tiếng.
“Phạm lỗi cái con mẹ mày.” – Vương Húc xông tới đoạt bóng, chuyền cho Quách Húc.
“Thật ngại quá.” – Tưởng Thừa vỗ vai Vương Húc, chạy đi.
“Đ!t!” – Hồ Kiến tiếp tục quát.
Tưởng Thừa quay lại thấy nó bị đập đến chảy máu mũi, máu chảy xuống miệng, trừng mắt nhìn cậu.
Bên kia, Cố Phi lên rổ ghi bàn. Thời gian sắp hết, học sinh lớp 8 hô hào nhảy lên vỗ tay.
Lớp 7 định đổi người, bị Hồ Kiến mắng: “Đổi con mẹ gì mà đổi! Tao có chết đâu!”
Hồ Kiến mang theo vết thương nửa phút cuối trận đấu. Khi tiếng còi kết thúc vang lên, nó hung hăng đập bóng xuống đất, bóng bật lên hướng về Tưởng Thừa.
Tưởng Thừa không nhìn thấy, cảm thấy bóng bay tới né không kịp. Cố Phi vươn tay ngăn, bóng sắp đập vào mặt cậu đánh văng đi.
“Đ!t!” – Vương Húc phát khùng, chỉ vào Hồ Kiến – “Làm gì vậy? Chơi bóng không được lưu manh mà còn chuyên nghiệp à!”
“Liên quan gì tới mày? Mày tự thấy mình là anh đại à?” – Hồ Kiến xông tới, lớp 7 bên cạnh cũng xông tới, mắt phun lửa.
“Tao không phải anh đại.” – Vương Húc nói – “Anh đại tụi tao là Cố Phi. Sao mày muốn kiếm chuyện với anh đại tụi tao?”
Lớp 7 không lên tiếng, trừng mắt nhìn Cố Phi.
Cố Phi không liếc, quay người đi.
Lớp 8 hưng phấn, xông lên vây quanh đội viên hô ầm ĩ. Chỉ chốc lát, lớp 7 biến mất.
“Tốt lắm!” – Thầy Từ len lỏi trong đám người tới gần – “Tốt lắm! Chơi bóng phải có khí phách! Bọn em học được cách tự kiềm chế! Thầy rất cảm động…..”
“Cú đánh của Tưởng Thừa rất tốt!” – Thầy Lỗ át tiếng thầy Từ – “Kỹ thuật thế này! Đánh mà không hề nóng nảy!”
“Thầy cũng phải lên lớp với lớp 7 ngày mai, làm sao đối mặt với chúng?” – Quách Húc nói.
“Bọn chúng có thể học lớp 4 thầy dạy trước, tập thể kháng nghị không muốn thầy lên lớp!” – Thầy Lỗ nói – “Thầy thích quang minh lỗi lạc! Đánh nhau cũng phải quang minh lỗi lạc. Em xem năm ngoái…… ”
“Thầy Lỗ! Đừng nói chuyện đánh nhau nữa!” – Thầy Từ cắt lời – “Tôi lấy các em làm quang vinh! Tôi lấy các em làm quang vinh!”
Tưởng Thừa mệt mỏi thoát khỏi đám người, kéo cổ áo.
“Mệt chết tôi rồi.” – Cố Phi chen ra – “Thể lực lớp 7 thật kinh người.”
“Tụi nó có nhiều dự bị.” – Tưởng Thừa nhìn đám người hưng phấn phía sau – “Thầy Lỗ vừa nói năm ngoái là chuyện gì?”
“Năm ngoái thầy ấy đánh nhau với lớp 12.” – Cố Phi nói – “Cực kỳ đặc sắc, sau đó bị lớp 12 đuổi tới khối tụi mình.”
“…..Thật có cá tính.” – Tưởng Thừa cảm thán.
“Mấy ngày này cậu đợi tôi trước khi tới trường đi.” – Cố Phi nói.
“Hửm?” – Tưởng Thừa nhìn cậu, lại nhìn lớp 7. Bên đó người lớp 7 cúi đầu ủ rũ đem ghế kéo về, chỉ còn vài người đứng nhìn.
“Mấy thằng bên Hồ Kiến không cần để ý.” – Cố Phi nói – “Dân học trò không có bản lĩnh lớn. Giang Tân mới là phiền phức.”
“Giang Tân là ai?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Đầu lợn rừng.” – Cố Phi nói – “Nó là đệ tử của Hầu tử.”
“Hầu tử?” – Tưởng Thừa ngẩn ra, nghĩ nửa ngày mới nhớ Hầu tử là ai – “Lưu manh của các cậu cũng là gia tộc sao? Làm sao lại kéo cả Hầu tử vào?”
“Phí lời, cậu không đến chỗ khác lưu manh, đây chính là đất của Hầu tử.” – Cố Phi nói.
“Hầu tử không sợ cậu sao?” – Tưởng Thừa nhỏ giọng.
“Nó không muốn tùy tiện chọc tôi.” – Cố Phi vươn vai – “Không phải sợ tôi.”
“Tại sao?” – Tưởng Thừa truy hỏi.
“Tôi không muốn sống.” – Cố Phi nhìn cậu.
Tưởng Thừa không nói nên lời.
“Đi đi!” – Vương Húc xông tới – “Đi rửa mặt, hồi nữa lớp 2 thi đấu. Buổi tối đi ăn, Dịch Tĩnh nói dùng tiền quỹ lớp.”
“Lấy tiền công đi ăn uống?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Đây là chi tiêu bình thường!” – Vương Húc dựng thẳng lưng – “Chúng ta đã vì cả lớp lấy được vinh quang! Cả lớp đồng ý! Có đại diện đi cùng!”
“……Càng nói càng giống có vấn đề.” – Tưởng Thừa không nhịn cười.
“Đúng đó, nữ sinh muốn đi ăn cùng.” – Vương Húc nhỏ giọng, đưa mắt nhìn nữ sinh – “Tôi nghĩ náo nhiệt nên đồng ý.”
“Lấy công làm tư.” – Cố Phi nói.
“Đệt!” – Vương Húc thẹn thùng, nhưng nghĩ lại vươn cổ – “Hai đứa nhắm ai tới à!”
“Cút.” – Cố Phi trả lời.
Thi đấu lớp 2 cũng y vậy. Đối thủ yếu, không có tay đen như lớp 7. Toàn bộ quá trình là một bên bị dồn ép.
“Tụi mình chơi không lại rồi.” – Tưởng Thừa đứng dưới rổ nhìn lớp 2.
“Ừm.” – Cố Phi đáp.
“Thực lực tụi nó quá đồng đều, dáng người cao.” – Tưởng Thừa che miệng không muốn Vương Húc nghe thấy – “Tụi nó bình thường chơi bóng thế này phải không? Phối hợp thế này.”
“Lớp tụi nó là Lưu hiệu trưởng dạy, không phải chơi trận.” – Cố Phi nhỏ giọng – “Quả thật tụi nó toàn người biết chơi bóng.”
“Như thế nào?!” – Vương Húc quay phim – “Tôi quay được, sau kỳ thi còn thời gian nghiên cứu nhược điểm.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa gật đầu.
“Lớp tụi nó không có ai cường tráng như Lư Hiểu Bân tụi mình.” – Vương Húc nói – “Tao thấy không có ăn ý như hai đứa tụi bây. Nói không chừng….. ”
“Đừng để giọng mày bị thu.” – Cố Phi cắt ngang – “Xem video phiền.”
“Đ!t! Mày bây giờ làm phách.” – Vương Húc nheo mắt – “Tao cũng làm phách mà.”
Xem xong, Tưởng Thừa có hai cảm nghĩ: một là chơi không lại, hai là đội cổ vũ mạnh mẽ.
Lúc chuẩn bị đi, lớp trưởng lớp 2 tới.
“Cậu ấy tên Hà Châu.” – Cố Phi quay đầu nói nhỏ – “Đừng mù tên nữa.”
“……Ừm.” – Tưởng Thừa đáp.
Vương Húc thấy Hà Châu tới liền ra tiếp, nhưng Hà Châu chỉ gật đầu, lách qua Vương Húc tới trước mặt Cố Phi.
“Trận sau đụng tụi bây rồi.” – Hà Châu nói.
“Ừm.” – Cố Phi cười – “Muốn nhường sao?”
“Trước giờ chưa từng nhường.” – Hà Châu cười – “Tụi bây cũng không cần nhường…… Tôi đợi lâu rồi, cuối cùng đấu với tụi bây.”
Cố Phi không nói.
Hà Châu quay nhìn Tưởng Thừa: “Cậu tên Tưởng Thừa phải không?”
“Ừm.” – Tưởng Thừa gật đầu – “Tưởng Thừa.”
“Tôi là Hà Châu.” – Hà Châu cười, mắt có tia khiêu khích – “Tới lúc đó cũng đừng kiềm, vua ba điểm.”
(chuyên vào bóng 3 điểm)
Sau khi Hà Châu đi, Vương Húc nhìn lưng cậu, không thoải mái: “Thằng quỷ này khẩu Phật tâm xà.”
“Học sát khí người ta đi.” – Cố Phi nói – “Đội trưởng.”
“Điệt, đi ăn!” – Vương Húc phất tay, quay nhìn Tưởng Thừa – “Mày có biệt hiệu vua ba điểm rồi à? Tao là đội trưởng cũng không có được.”
“Mày mạnh mà.” – Tưởng Thừa giơ ngón cái.
“Tao mạnh cái mốc xì, mày nói coi, mày là vua ba điểm, vậy tao là gì?” – Vương Húc chỉ mình.
“Đội trưởng của vua ba điểm.” – Cố Phi và Tưởng Thừa đồng thanh.
Vương Húc trừng mắt: “Tao thấy hai người có thể đi lấy giải thưởng bạn cùng bàn ăn ý nhất.”
Ra khỏi trường, Tưởng Thừa thấy Cố Miểu ngồi trên lan can bãi xe, ván trượt dựng thẳng, một chân đá ván, chân kia đạp.
Tưởng Thừa vẫy tay.
Cố Miểu nhảy xuống, đạp ván trượt lướt tới.
“Soái.” – Tưởng Thừa nói.
“Quá soái rồi Miểu Miểu nữ vương!” – Vương Húc vỗ tay.
Đám người khen ngợi Cố Miểu, nhưng cậu không quan tâm, lạnh lùng lướt vòng quanh.
Thật sự rất soái, Tưởng Thừa nhìn Cố Miểu như thể hóa thân vào ván trượt. Cậu cảm thấy có chút thương cảm, phần soái khí có phần do tâm lý hay sinh lý có vấn đề.
“Cậu.” – Cố Phi tới gần, nhỏ giọng – “Nhanh lên xe tôi.”
“Sao?” – Tưởng Thừa nhìn quanh, không thấy Hầu tử hay đàn em.
“Tôi không muốn chở nữ sinh.” – Cố Phi nói.
“Ừm.” – Tưởng Thừa gật đầu.
Cố Phi không quan tâm em gái, xông thẳng vào nhà xe lấy xe đạp phóng về phía trước.
“Cố Miểu đi theo!” – Tưởng Thừa hô, đuổi theo vài bước.
Cố Phi không biết tại sao sợ nữ sinh lớp tới vậy, tốc độ không thể đuổi kịp.
“Đệt! Cậu không bay đi luôn!” – Tưởng Thừa nắm áo Cố Phi, kéo chậm lại.
“Cậu lên rồi lại bay tiếp.” – Cố Phi nói.
Tưởng Thừa ngồi vững thấy Cố Miểu vụt qua, tốc độ nhanh đến mức Tưởng Thừa cảm thấy mình ngồi trên xe làm chậm tốc độ bay.
Một trước một sau bay nửa dặm, Tưởng Thừa nghe điện thoại reo, là Vương Húc.
“A lô?”
“Không biết hai người bị tiêu chảy đi tìm nhà xí không!” – Vương Húc vừa đạp xe vừa hô – “Biết đi đâu ăn không mà chạy xông như vậy!”
“……Đi đâu ăn?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Trung tâm thành phố! Tiệm lẩu shabu shabu quảng trường! Cố Phi biết.” – Vương Húc nói – “Chỗ tụi tao không có đồ ngon! Ở đó chỉ toàn bánh nhân thịt Vương Nhị!”
“Được rồi.” – Tưởng Thừa cười, ngắt máy, vỗ lưng Cố Phi – “Ai, vị phi công này.”
“Đi đâu?” – Cố Phi quay đầu hỏi, huýt sáo gọi Cố Miểu.
“Tiệm lẩu shabu shabu quảng trường.” – Tưởng Thừa nói.
“Khẳng định là chỗ Vương đội trưởng đặt.” – Cố Phi quẹo đường.
Cố Miểu khom người, móc dưới mông Tưởng Thừa.
“Ai!” – Tưởng Thừa giật bắn, ngồi thẳng, hai tay ôm eo Cố Phi – “Em làm gì đó?”
Cố Miểu nắm ghế sau, nhìn cậu bình tĩnh rồi nhìn đường.
“Anh em một mình kéo hai, sắp mệt chết.” – Tưởng Thừa cười.
“Bộ dáng nó không có sức nặng.” – Cố Phi nói.
“Hồi nữa mệt, tôi chở thay.” – Tưởng Thừa nói.
“Tôi cứ nghĩ cậu không biết chạy xe.” – Cố Phi quay đầu.
“……Tôi không có xe.” – Tưởng Thừa thở dài – “Lại lười không đi mua.”
“Thật thần kỳ, lười mua xe mà không lười đi bộ.” – Cố Phi nói – “Bữa nào tôi đưa cậu đi nhé, chỗ lần trước tôi dẫn cậu mua len có một tiệm.”
“Được.” – Tưởng Thừa đáp.
Hai người không nói. Tưởng Thừa nhìn lưng Cố Phi, Cố Miểu phía sau vèo vèo. Cảm giác thoải mái, tạm thời yên tĩnh.
Tưởng Thừa chú ý tay mình đang đặt trên eo Cố Phi. Phát hiện làm cậu hoảng hốt, nhưng không buông ra. Cậu không muốn già mồm khuếch đại.
Lòng bàn tay vốn không có cảm giác, sau khi phát hiện, mới cảm thấy qua lớp áo, nhiệt độ cơ thể Cố Phi truyền qua.
Đây chính là trúng tà rồi, Tưởng Thừa nhắm mắt thở dài.