Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 41: Chuyện cũ lớp 10
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm lớp 10, khi chưa chia lớp, Cố Phi học ở lớp 1. Lúc ấy, trong lớp có một thằng học sinh ngỗ ngược. Vào tiết tự học, nó ngồi nói chuyện với cô gái ngồi hàng cuối bàn, vô tình khuỷu tay chạm vào cô ấy, rồi sau tiết học, nó vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
Người ta đồn rằng tuổi trẻ sung mãn, chỉ cần chạm vào cô gái, thằng bé của nó đã bắn ra hết sạch, phải vội vàng chạy vào nhà vệ sinh vứt quần lót.
Việc này khiến cả lớp cười chê suốt học kỳ, không dứt.
Lúc ấy, Cố Phi cảm thấy rất buồn cười, nhưng bây giờ, cảm giác ấy lại chợt quay lại.
Cậu đưa mắt nhìn xuống phía dưới thân thể mình. Tay trái Tưởng Thừa đặt trên eo, ban đầu là bị Cố Miểu dọa nên phải túm lấy Cố Phi, nhưng vì Cố Miểu cứ bám chặt vào yên sau xe, không có chỗ để tay, nên cậu ta bèn nửa thả nửa túm lấy eo Cố Phi không rời.
Nếu không nhìn thấy, hầu như không ai cảm nhận được sự tiếp xúc ấy. Đối với Cố Phi, đây vốn là chuyện bình thường, bởi yên sau xe đạp hay xe máy của cậu đã từng chở rất nhiều người, nam cũng có, nữ cũng có, loại tiếp xúc này quả thật rất bình thường.
Nhưng bây giờ người ấy lại là Tưởng Thừa.
Mỗi lần nhìn thấy Tưởng Thừa, đôi khi Cố Phi không thể kìm chế được. Ký ức về thân thể mảnh mai của cậu ta dưới lớp quần rách rưới như của Đinh Trúc Tâm, da thịt thoáng hiện.
Chân cậu ta, eo cậu ta, lưng cậu ta, thậm chí là vết sẹo trên xương sườn và miệng vết thương hở của Cố Phi.
Tất cả những điều đó, cộng thêm bàn tay của Tưởng Thừa đang đặt trên eo, giống như một quả lựu đạn. Chỉ cần nổ tung, không chừng sẽ làm hỏng luôn cả chiếc quần lót của Cố Phi.
Đạp xe một đoạn, Cố Phi nhìn thấy đám bạn cùng lớp chơi bóng phía trước, yên sau xe của họ đều chở một cô gái.
Cố Phi đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía sau, bóp phanh nhẹ. Tốc độ xe giảm dần, mặt Cố Miểu vừa vặn đụng vào lòng bàn tay. Cố Phi rẽ xe về phía trước, đẩy nhẹ Cố Miểu ra.
“Sao vậy?” – Tưởng Thừa ở phía sau hỏi.
“Cậu chở tôi đi.” – Cố Phi quay đầu lại nói.
“Mệt rồi?” – Tưởng Thừa xuống xe – “Sức cậu kém quá, vừa đấu bóng xong đã không đạp xe nổi.”
“Trước đây sao cậu không nói nhiều thế?” – Cố Phi xuống xe, đưa tay lái cho cậu ta.
“Tôi chưa bao giờ chở Nhị Miểu.” – Tưởng Thừa vắt chân qua xe – “Lỡ nó té thì sao?”
“Nếu cậu sắp té, nó sẽ tự động né.” – Cố Phi ngồi lên yên sau – “Đi thôi.”
“Bắt đầu đạp lại tốn sức lắm, cậu không thể chờ tôi…” – Tưởng Thừa nói.
“Không thể, tôi vừa đấu bóng xong, thể lực cạn kiệt.” – Cố Phi vừa nói vừa lấy điện thoại ra chơi.
“Đệt.” – Tưởng Thừa lẩm bẩm, buộc phải nắm tay lái, gắng sức đạp.
Cố Miểu rời khỏi Cố Phi, lùi lại hai bước, rồi lại tiến tới, bám chặt vào yên sau xe.
Tưởng Thừa đạp xe nhanh, đuổi kịp đám bạn cùng lớp phía trước.
“Đến rồi!” – Quách Húc quay đầu lại nhìn – “Mấy người chạy nhanh quá.”
“Đói bụng.” – Tưởng Thừa nói.
“Tưởng Thừa.” – Có cô gái ở bên trái gọi cậu.
Cậu quay đầu, cô gái đang cầm điện thoại, “tách” một tiếng. Cậu thở dài: “Chụp trộm mà không biết tắt tiếng à?”
“Đây không phải chụp trộm.” – Cô bé ngượng ngùng, che miệng cười.
Đám học sinh vừa đạp xe vừa nói chuyện, từ nơi này đến trung tâm thành phố. Họ chiếm hết một làn xe, khiến xe máy và xe điện phải tránh, cười ầm ĩ suốt chặng đường.
Thật là tuổi trẻ sung sướng, Tưởng Thừa nhìn quanh.
Những đứa bạn ngày xưa, nếu là trước đây, cậu và Phan Trí sẽ chê bai, bảo họ quê mùa ngốc nghếch, nhưng bây giờ cậu lại chơi chung với họ, cùng chen chúc trên đường.
Chỉ có điều, họ không cười ầm ĩ như vậy, nhưng cậu và Cố Phi thì không thể đếm hết những lần cười không kiềm chế.
Cố Phi ngồi phía sau, cúi đầu chơi điện thoại, vẻ mặt không mấy hòa đồng.
Khi các cô gái muốn chụp lén, Cố Phi dựa trán vào lưng cậu.
“Đừng chụp, chỉ cần nói muốn chụp ảnh ai trong hai người là được.” – Vương Húc, người đạp xe chở theo Dịch Tĩnh, nói đầy khí thế – “Tôi đây có đủ ảnh, kể cả ảnh Tưởng Thừa ăn bánh nhân thịt.”
“Ông nội mày.” – Tưởng Thừa quay lại nhìn.
“Gửi cho xem thử đi!” – Lập tức có cô gái hô lên.
“Không thể tùy tiện gửi, tôi đánh không lại Tưởng Thừa.” – Vương Húc nói – “Chỉ có thể bán, 20 đồng một tấm.” (khoảng 68.000 VND)
“Mày vì 20 đồng mà chịu bị đánh à…” – Lư Hiểu Bân nói.
Mọi người cười ầm lên.
“Mày ngậm miệng lại!” – Vương Húc lườm cậu ta – “Biết tính toán không? Mười người mua là 200 đồng!”
“Cũng đúng.” – Lư Hiểu Bân ngẩn người – “Vậy thì nhiều lắm, hiện giờ Tưởng Thừa có nhiều fan, mỗi người một tấm… Mày kiếm lời không ít.”
“Cái bọn này không biết gì.” – Quách Húc thở dài – “Một tấm ảnh bán một lần, người ta chỉnh sửa là xong, ai còn mua nữa.”
“Cút!” – Vương Húc gầm lên – “Chỉ có mày biết tính toán!”
“Cậu kinh doanh không tồi.” – Cố Phi ở phía sau nhỏ giọng – “Tôi có ảnh không giống ai, chất lượng HD, mặt không che…”
“Cậu còn chút phẩm hạnh của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp không?” – Tưởng Thừa quay đầu, cũng nhỏ giọng.
“Có, nên tôi không bán.” – Cố Phi nói – “Tôi chờ giá cao.”
“Tôi có tin là cậu sẽ ném tôi xuống đất không?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Không tin.” – Cố Phi đáp.
Tưởng Thừa không nói nên lời.
“Còn một màn nữa.” – Cố Phi đưa điện thoại lên cạnh mặt cậu – “Lát nữa cậu giúp tôi.”
“… Đệt.” – Tưởng Thừa bất lực – “Cậu vẫn còn phân cao thấp với Lý Viêm sao?”
“Ừm.” – Cố Phi tiếp tục chơi – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu qua ba màn đó.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian này mà như làm việc lớn vậy, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải tiêu diệt những người nói chuyện khó nghe.”
Vì lúc trước Vương Húc gọi điện đặt phòng riêng, nên phòng lớn đã hết, hai mươi người phải ngồi chung trong một phòng nhỏ. Họ ghép ba bàn vuông lại thành một.
“Dồn lại đi.” – Nhân viên phục vụ nói – “Người trẻ tuổi mà, dồn lại càng thân thiết.”
“Được, dồn vô!” – Vương Húc gật đầu, đẩy mọi người vào phòng.
Tưởng Thừa kéo Cố Miểu ngồi xuống ghế dựa vào tường, cậu đồng ý ngồi cùng Cố Miểu. Cố Phi cũng chen tới, ngồi xuống bên cạnh cậu.
“Cậu không ngồi cạnh Cố Miểu à?” – Tưởng Thừa nhìn một chút.
“Không kịp đổi.” – Cố Phi đứng dậy định đổi chỗ, thấy mọi người đã vào hết, vội ngồi xuống, hạ giọng – “Đổi đi đổi lại đều là con gái.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa bật cười – “Cậu bị bệnh gì à?”
“Không phải bệnh.” – Cố Phi nói, bên cạnh Dịch Tĩnh ngồi xuống, thản nhiên dịch ghế sang Tưởng Thừa, nghiêng đầu small giọng – “Chỉ không quen.”
“Đường đường là đàn anh…” – Tưởng Thừa rót trà cho Cố Miểu – “Miểu Miểu uống nước, cởi áo khoác ra, mặt nóng đỏ hết rồi.”
Phòng nhỏ, mọi người chen nhau, sau khi vào, vây quanh bàn dài như họp. Nóng và ồn ào.
Cố Miểu uống một hớp nước, giơ tay cởi mũ ném lên bàn, tóc xổ lung tung, cởi áo khoác bỏ trên đất.
“Treo ở móc kia kìa.” – Cố Phi chỉ giá treo áo – “Đem luôn.”
Cố Miểu cầm áo khoác và mũ đi treo, tóc vẫn lung tung.
“Túm tóc lại.” – Tưởng Thừa nói – “Em là con gái, phải chú ý hình tượng.”
Cố Miểu nhìn cậu, cào loạn tóc vài lần, rồi nhìn áo khoác cậu.
“A.” – Tưởng Thừa vội đưa áo khoác – “Giúp tôi treo lên nhé, cảm ơn em.”
Cố Miểu nghiêm túc cầm áo khoác treo lên, không đủ cao nên chồng lên móc của Cố Phi. Sau đó quay lại ngồi, cầm cốc uống trà.
Tưởng Thừa lùi ghế ra sau, dựa sát tường, ôm cánh tay nhìn đám người ồn ào, tiếng nói kéo căng cả họng. Cửa phòng mở, nhân viên phục vụ đóng lại.
Tuy nhiên, không khí vui vẻ. Lâu rồi cậu không gặp mọi người như thế. Ở trường cũ, đứa nào cũng học điên cuồng, về nhà là bị quản lý nghiêm ngặt. Chỉ có cậu là không có chỗ trốn, không có bạn bè.
Cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cậu cảm thấy ấm áp như mùa xuân.
“Ăn gì, ăn gì!” – Vương Húc cầm thực đơn – “Tôi chọn ba nồi lẩu uyên ương, đủ chưa?”
“Đủ!” – Có người hô.
“Nồi lẩu không quan trọng, quan trọng là thịt!” – Dịch Tĩnh cười, vỗ túi sách – “Quỹ lớp đủ, thầy Từ nói nếu vượt quá sẽ bù.”
“Thầy Từ đôi khi rất hào phóng.” – Vương Húc nói – “Nói chuyện dài quá, hơn mẹ tôi. Nói gì nói, trước tiên phải xúc động… Thịt dê! Thịt bò! Thịt ba chỉ! Nhanh!”
“Tôi thấy nóng muốn ngủ.” – Cố Phi dựa lưng, cánh tay chạm nhẹ vào cánh tay cậu.
Mùa này vẫn chưa thể mặc áo ngắn, đột nhiên da thịt tiếp xúc, khiến Tưởng Thừa có cảm giác khác lạ.
Cố Phi cũng có cảm giác tương tự, tưởng chừng cậu ta sẽ xích về phía Dịch Tĩnh, nhưng không quá hai giây, lại quay về.
Tưởng Thừa thấy buồn cười, cười phá lên.
“Đệt.” – Cố Phi cũng cười – “Cậu cười nữa tôi diệt khẩu.”
“Với một cọng cao su, tôi có thể giết ngược lại cậu.” – Tưởng Thừa cười, nhìn chân cậu và Cố Phi dựa chung.
Cố Phi buông lỏng, chân dựa vào chân cậu.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cạn lời – “Cậu vẫn còn so sánh với Phan Trí?”
“Ừm.” – Cố Phi chơi điện thoại – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian mà như làm việc lớn, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải diệt những kẻ nói chuyện khó nghe.”
Vương Húc gọi điện đặt phòng, nhưng phòng lớn đã hết, hai mươi người phải ngồi chung. Họ ghép ba bàn vuông.
“Dồn lại đi.” – Nhân viên phục vụ nói – “Người trẻ tuổi mà, dồn lại càng thân thiết.”
“Được, dồn vô!” – Vương Húc gật đầu, đẩy mọi người vào.
Tưởng Thừa kéo Cố Miểu ngồi xuống ghế dựa tường, cậu đồng ý ngồi cùng. Cố Phi cũng chen tới, ngồi bên cạnh.
“Cậu không ngồi cạnh Cố Miểu à?” – Tưởng Thừa nhìn.
“Không kịp đổi.” – Cố Phi đứng dậy định đổi, thấy mọi người đã vào hết, vội ngồi xuống – “Đổi đi đổi lại đều là con gái.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa cười – “Cậu bị bệnh gì?”
“Không phải bệnh.” – Cố Phi nói, Dịch Tĩnh ngồi xuống, thản nhiên dịch ghế sang Tưởng Thừa – “Chỉ không quen.”
“Đường đường là đàn anh…” – Tưởng Thừa rót trà cho Cố Miểu – “Miểu Miểu uống nước, cởi áo khoác ra, mặt nóng đỏ rồi.”
Phòng nhỏ, mọi người chen nhau, sau khi vào, vây quanh bàn dài như họp. Nóng và ồn ào.
Cố Miểu uống một hớp nước, giơ tay cởi mũ ném lên bàn, tóc xổ lung tung, cởi áo khoác bỏ trên đất.
“Treo ở móc kia kìa.” – Cố Phi chỉ giá treo áo – “Đem luôn.”
Cố Miểu cầm áo khoác và mũ đi treo, tóc vẫn lung tung.
“Túm tóc lại.” – Tưởng Thừa nói – “Em là con gái, phải chú ý hình tượng.”
Cố Miểu nhìn cậu, cào loạn tóc vài lần, rồi nhìn áo khoác cậu.
“A.” – Tưởng Thừa vội đưa áo khoác – “Giúp tôi treo lên nhé, cảm ơn em.”
Cố Miểu nghiêm túc cầm áo khoác treo lên, không đủ cao nên chồng lên móc của Cố Phi. Sau đó quay lại ngồi, cầm cốc uống trà.
Tưởng Thừa lùi ghế ra sau, dựa sát tường, ôm cánh tay nhìn đám người ồn ào, tiếng nói kéo căng cả họng. Cửa phòng mở, nhân viên phục vụ đóng lại.
Tuy nhiên, không khí vui vẻ. Lâu rồi cậu không gặp mọi người như thế. Ở trường cũ, đứa nào cũng học điên cuồng, về nhà là bị quản lý nghiêm ngặt. Chỉ có cậu là không có chỗ trốn, không có bạn bè.
Cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cậu cảm thấy ấm áp như mùa xuân.
“Ăn gì, ăn gì!” – Vương Húc cầm thực đơn – “Tôi chọn ba nồi lẩu uyên ương, đủ chưa?”
“Đủ!” – Có người hô.
“Nồi lẩu không quan trọng, quan trọng là thịt!” – Dịch Tĩnh cười, vỗ túi sách – “Quỹ lớp đủ, thầy Từ nói nếu vượt quá sẽ bù.”
“Thầy Từ đôi khi rất hào phóng.” – Vương Húc nói – “Nói chuyện dài quá, hơn mẹ tôi. Nói gì nói, trước tiên phải xúc động… Thịt dê! Thịt bò! Thịt ba chỉ! Nhanh!”
“Tôi thấy nóng muốn ngủ.” – Cố Phi dựa lưng, cánh tay chạm nhẹ vào cánh tay cậu.
Mùa này vẫn chưa thể mặc áo ngắn, đột nhiên da thịt tiếp xúc, khiến Tưởng Thừa có cảm giác khác lạ.
Cố Phi cũng có cảm giác tương tự, tưởng chừng cậu ta sẽ xích về phía Dịch Tĩnh, nhưng không quá hai giây, lại quay về.
Tưởng Thừa thấy buồn cười, cười phá lên.
“Đệt.” – Cố Phi cũng cười – “Cậu cười nữa tôi diệt khẩu.”
“Với một cọng cao su, tôi có thể giết ngược lại cậu.” – Tưởng Thừa cười, nhìn chân cậu và Cố Phi dựa chung.
Cố Phi buông lỏng, chân dựa vào chân cậu.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cạn lời – “Cậu vẫn còn so sánh với Phan Trí?”
“Ừm.” – Cố Phi chơi điện thoại – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian mà như làm việc lớn, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải diệt những kẻ nói chuyện khó nghe.”
Vương Húc gọi điện đặt phòng, nhưng phòng lớn đã hết, hai mươi người phải ngồi chung. Họ ghép ba bàn vuông.
“Dồn lại đi.” – Nhân viên phục vụ nói – “Người trẻ tuổi mà, dồn lại càng thân thiết.”
“Được, dồn vô!” – Vương Húc gật đầu, đẩy mọi người vào.
Tưởng Thừa kéo Cố Miểu ngồi xuống ghế dựa tường, cậu đồng ý ngồi cùng. Cố Phi cũng chen tới, ngồi bên cạnh.
“Cậu không ngồi cạnh Cố Miểu à?” – Tưởng Thừa nhìn.
“Không kịp đổi.” – Cố Phi đứng dậy định đổi, thấy mọi người đã vào hết, vội ngồi xuống – “Đổi đi đổi lại đều là con gái.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa cười – “Cậu bị bệnh gì?”
“Không phải bệnh.” – Cố Phi nói, Dịch Tĩnh ngồi xuống, thản nhiên dịch ghế sang Tưởng Thừa – “Chỉ không quen.”
“Đường đường là đàn anh…” – Tưởng Thừa rót trà cho Cố Miểu – “Miểu Miểu uống nước, cởi áo khoác ra, mặt nóng đỏ rồi.”
Phòng nhỏ, mọi người chen nhau, sau khi vào, vây quanh bàn dài như họp. Nóng và ồn ào.
Cố Miểu uống một hớp nước, giơ tay cởi mũ ném lên bàn, tóc xổ lung tung, cởi áo khoác bỏ trên đất.
“Treo ở móc kia kìa.” – Cố Phi chỉ giá treo áo – “Đem luôn.”
Cố Miểu cầm áo khoác và mũ đi treo, tóc vẫn lung tung.
“Túm tóc lại.” – Tưởng Thừa nói – “Em là con gái, phải chú ý hình tượng.”
Cố Miểu nhìn cậu, cào loạn tóc vài lần, rồi nhìn áo khoác cậu.
“A.” – Tưởng Thừa vội đưa áo khoác – “Giúp tôi treo lên nhé, cảm ơn em.”
Cố Miểu nghiêm túc cầm áo khoác treo lên, không đủ cao nên chồng lên móc của Cố Phi. Sau đó quay lại ngồi, cầm cốc uống trà.
Tưởng Thừa lùi ghế ra sau, dựa sát tường, ôm cánh tay nhìn đám người ồn ào, tiếng nói kéo căng cả họng. Cửa phòng mở, nhân viên phục vụ đóng lại.
Tuy nhiên, không khí vui vẻ. Lâu rồi cậu không gặp mọi người như thế. Ở trường cũ, đứa nào cũng học điên cuồng, về nhà là bị quản lý nghiêm ngặt. Chỉ có cậu là không có chỗ trốn, không có bạn bè.
Cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cậu cảm thấy ấm áp như mùa xuân.
“Ăn gì, ăn gì!” – Vương Húc cầm thực đơn – “Tôi chọn ba nồi lẩu uyên ương, đủ chưa?”
“Đủ!” – Có người hô.
“Nồi lẩu không quan trọng, quan trọng là thịt!” – Dịch Tĩnh cười, vỗ túi sách – “Quỹ lớp đủ, thầy Từ nói nếu vượt quá sẽ bù.”
“Thầy Từ đôi khi rất hào phóng.” – Vương Húc nói – “Nói chuyện dài quá, hơn mẹ tôi. Nói gì nói, trước tiên phải xúc động… Thịt dê! Thịt bò! Thịt ba chỉ! Nhanh!”
“Tôi thấy nóng muốn ngủ.” – Cố Phi dựa lưng, cánh tay chạm nhẹ vào cánh tay cậu.
Mùa này vẫn chưa thể mặc áo ngắn, đột nhiên da thịt tiếp xúc, khiến Tưởng Thừa có cảm giác khác lạ.
Cố Phi cũng có cảm giác tương tự, tưởng chừng cậu ta sẽ xích về phía Dịch Tĩnh, nhưng không quá hai giây, lại quay về.
Tưởng Thừa thấy buồn cười, cười phá lên.
“Đệt.” – Cố Phi cũng cười – “Cậu cười nữa tôi diệt khẩu.”
“Với một cọng cao su, tôi có thể giết ngược lại cậu.” – Tưởng Thừa cười, nhìn chân cậu và Cố Phi dựa chung.
Cố Phi buông lỏng, chân dựa vào chân cậu.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cạn lời – “Cậu vẫn còn so sánh với Phan Trí?”
“Ừm.” – Cố Phi chơi điện thoại – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian mà như làm việc lớn, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải diệt những kẻ nói chuyện khó nghe.”
Vương Húc gọi điện đặt phòng, nhưng phòng lớn đã hết, hai mươi người phải ngồi chung. Họ ghép ba bàn vuông.
“Dồn lại đi.” – Nhân viên phục vụ nói – “Người trẻ tuổi mà, dồn lại càng thân thiết.”
“Được, dồn vô!” – Vương Húc gật đầu, đẩy mọi người vào.
Tưởng Thừa kéo Cố Miểu ngồi xuống ghế dựa tường, cậu đồng ý ngồi cùng. Cố Phi cũng chen tới, ngồi bên cạnh.
“Cậu không ngồi cạnh Cố Miểu à?” – Tưởng Thừa nhìn.
“Không kịp đổi.” – Cố Phi đứng dậy định đổi, thấy mọi người đã vào hết, vội ngồi xuống – “Đổi đi đổi lại đều là con gái.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa cười – “Cậu bị bệnh gì?”
“Không phải bệnh.” – Cố Phi nói, Dịch Tĩnh ngồi xuống, thản nhiên dịch ghế sang Tưởng Thừa – “Chỉ không quen.”
“Đường đường là đàn anh…” – Tưởng Thừa rót trà cho Cố Miểu – “Miểu Miểu uống nước, cởi áo khoác ra, mặt nóng đỏ rồi.”
Phòng nhỏ, mọi người chen nhau, sau khi vào, vây quanh bàn dài như họp. Nóng và ồn ào.
Cố Miểu uống một hớp nước, giơ tay cởi mũ ném lên bàn, tóc xổ lung tung, cởi áo khoác bỏ trên đất.
“Treo ở móc kia kìa.” – Cố Phi chỉ giá treo áo – “Đem luôn.”
Cố Miểu cầm áo khoác và mũ đi treo, tóc vẫn lung tung.
“Túm tóc lại.” – Tưởng Thừa nói – “Em là con gái, phải chú ý hình tượng.”
Cố Miểu nhìn cậu, cào loạn tóc vài lần, rồi nhìn áo khoác cậu.
“A.” – Tưởng Thừa vội đưa áo khoác – “Giúp tôi treo lên nhé, cảm ơn em.”
Cố Miểu nghiêm túc cầm áo khoác treo lên, không đủ cao nên chồng lên móc của Cố Phi. Sau đó quay lại ngồi, cầm cốc uống trà.
Tưởng Thừa lùi ghế ra sau, dựa sát tường, ôm cánh tay nhìn đám người ồn ào, tiếng nói kéo căng cả họng. Cửa phòng mở, nhân viên phục vụ đóng lại.
Tuy nhiên, không khí vui vẻ. Lâu rồi cậu không gặp mọi người như thế. Ở trường cũ, đứa nào cũng học điên cuồng, về nhà là bị quản lý nghiêm ngặt. Chỉ có cậu là không có chỗ trốn, không có bạn bè.
Cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cậu cảm thấy ấm áp như mùa xuân.
“Ăn gì, ăn gì!” – Vương Húc cầm thực đơn – “Tôi chọn ba nồi lẩu uyên ương, đủ chưa?”
“Đủ!” – Có người hô.
“Nồi lẩu không quan trọng, quan trọng là thịt!” – Dịch Tĩnh cười, vỗ túi sách – “Quỹ lớp đủ, thầy Từ nói nếu vượt quá sẽ bù.”
“Thầy Từ đôi khi rất hào phóng.” – Vương Húc nói – “Nói chuyện dài quá, hơn mẹ tôi. Nói gì nói, trước tiên phải xúc động… Thịt dê! Thịt bò! Thịt ba chỉ! Nhanh!”
“Tôi thấy nóng muốn ngủ.” – Cố Phi dựa lưng, cánh tay chạm nhẹ vào cánh tay cậu.
Mùa này vẫn chưa thể mặc áo ngắn, đột nhiên da thịt tiếp xúc, khiến Tưởng Thừa có cảm giác khác lạ.
Cố Phi cũng có cảm giác tương tự, tưởng chừng cậu ta sẽ xích về phía Dịch Tĩnh, nhưng không quá hai giây, lại quay về.
Tưởng Thừa thấy buồn cười, cười phá lên.
“Đệt.” – Cố Phi cũng cười – “Cậu cười nữa tôi diệt khẩu.”
“Với một cọng cao su, tôi có thể giết ngược lại cậu.” – Tưởng Thừa cười, nhìn chân cậu và Cố Phi dựa chung.
Cố Phi buông lỏng, chân dựa vào chân cậu.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cạn lời – “Cậu vẫn còn so sánh với Phan Trí?”
“Ừm.” – Cố Phi chơi điện thoại – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian mà như làm việc lớn, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải diệt những kẻ nói chuyện khó nghe.”
Vương Húc gọi điện đặt phòng, nhưng phòng lớn đã hết, hai mươi người phải ngồi chung. Họ ghép ba bàn vuông.
“Dồn lại đi.” – Nhân viên phục vụ nói – “Người trẻ tuổi mà, dồn lại càng thân thiết.”
“Được, dồn vô!” – Vương Húc gật đầu, đẩy mọi người vào.
Tưởng Thừa kéo Cố Miểu ngồi xuống ghế dựa tường, cậu đồng ý ngồi cùng. Cố Phi cũng chen tới, ngồi bên cạnh.
“Cậu không ngồi cạnh Cố Miểu à?” – Tưởng Thừa nhìn.
“Không kịp đổi.” – Cố Phi đứng dậy định đổi, thấy mọi người đã vào hết, vội ngồi xuống – “Đổi đi đổi lại đều là con gái.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa cười – “Cậu bị bệnh gì?”
“Không phải bệnh.” – Cố Phi nói, Dịch Tĩnh ngồi xuống, thản nhiên dịch ghế sang Tưởng Thừa – “Chỉ không quen.”
“Đường đường là đàn anh…” – Tưởng Thừa rót trà cho Cố Miểu – “Miểu Miểu uống nước, cởi áo khoác ra, mặt nóng đỏ rồi.”
Phòng nhỏ, mọi người chen nhau, sau khi vào, vây quanh bàn dài như họp. Nóng và ồn ào.
Cố Miểu uống một hớp nước, giơ tay cởi mũ ném lên bàn, tóc xổ lung tung, cởi áo khoác bỏ trên đất.
“Treo ở móc kia kìa.” – Cố Phi chỉ giá treo áo – “Đem luôn.”
Cố Miểu cầm áo khoác và mũ đi treo, tóc vẫn lung tung.
“Túm tóc lại.” – Tưởng Thừa nói – “Em là con gái, phải chú ý hình tượng.”
Cố Miểu nhìn cậu, cào loạn tóc vài lần, rồi nhìn áo khoác cậu.
“A.” – Tưởng Thừa vội đưa áo khoác – “Giúp tôi treo lên nhé, cảm ơn em.”
Cố Miểu nghiêm túc cầm áo khoác treo lên, không đủ cao nên chồng lên móc của Cố Phi. Sau đó quay lại ngồi, cầm cốc uống trà.
Tưởng Thừa lùi ghế ra sau, dựa sát tường, ôm cánh tay nhìn đám người ồn ào, tiếng nói kéo căng cả họng. Cửa phòng mở, nhân viên phục vụ đóng lại.
Tuy nhiên, không khí vui vẻ. Lâu rồi cậu không gặp mọi người như thế. Ở trường cũ, đứa nào cũng học điên cuồng, về nhà là bị quản lý nghiêm ngặt. Chỉ có cậu là không có chỗ trốn, không có bạn bè.
Cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cậu cảm thấy ấm áp như mùa xuân.
“Ăn gì, ăn gì!” – Vương Húc cầm thực đơn – “Tôi chọn ba nồi lẩu uyên ương, đủ chưa?”
“Đủ!” – Có người hô.
“Nồi lẩu không quan trọng, quan trọng là thịt!” – Dịch Tĩnh cười, vỗ túi sách – “Quỹ lớp đủ, thầy Từ nói nếu vượt quá sẽ bù.”
“Thầy Từ đôi khi rất hào phóng.” – Vương Húc nói – “Nói chuyện dài quá, hơn mẹ tôi. Nói gì nói, trước tiên phải xúc động… Thịt dê! Thịt bò! Thịt ba chỉ! Nhanh!”
“Tôi thấy nóng muốn ngủ.” – Cố Phi dựa lưng, cánh tay chạm nhẹ vào cánh tay cậu.
Mùa này vẫn chưa thể mặc áo ngắn, đột nhiên da thịt tiếp xúc, khiến Tưởng Thừa có cảm giác khác lạ.
Cố Phi cũng có cảm giác tương tự, tưởng chừng cậu ta sẽ xích về phía Dịch Tĩnh, nhưng không quá hai giây, lại quay về.
Tưởng Thừa thấy buồn cười, cười phá lên.
“Đệt.” – Cố Phi cũng cười – “Cậu cười nữa tôi diệt khẩu.”
“Với một cọng cao su, tôi có thể giết ngược lại cậu.” – Tưởng Thừa cười, nhìn chân cậu và Cố Phi dựa chung.
Cố Phi buông lỏng, chân dựa vào chân cậu.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cạn lời – “Cậu vẫn còn so sánh với Phan Trí?”
“Ừm.” – Cố Phi chơi điện thoại – “Cậu ta hơn tôi ba màn rồi.”
“Lát nữa tôi giúp cậu.” – Tưởng Thừa nói – “Chơi cái trò phí thời gian mà như làm việc lớn, tôi chờ cậu cứu vớt Trái Đất.”
Cố Phi cười phá lên: “Đúng vậy, trước hết phải diệt những kẻ nói chuyện khó nghe.”