Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 48: Bảng vinh danh
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Cố Phi quay về lớp thì đã đến giờ vào tiết. Cậu ngồi lại vào bàn, còn Tưởng Thừa thì nằm dài trên bàn nhìn về phía mình.
“Quả nhiên không có gì bất ngờ,” Cố Phi nói, “Hạng nhất.”
“Cậu đã hỏi thật rồi à?” Tưởng Thừa có chút ngạc nhiên.
“Đúng vậy,” Cố Phi gật đầu, “Đi rất thong thả.”
Tưởng Thừa cười cười, không nói thêm.
“Tôi không hỏi tổng điểm,” Cố Phi nói, “Hôm nay công bố xong rồi cộng lại một chút, tôi cảm thấy…”
Cố Phi ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Tĩnh: “Lớp trưởng chắc chắn thua cậu khá xa.”
“Hắn hạng hai à?” Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm,” Cố Phi nói, “Nói thế nào thì cậu ấy cũng không thể là hạng nhất hay hạng hai, nhưng chưa bao giờ đạt điểm tuyệt đối. Cậu ấy là học bá của trường Cao trung số 4, nhưng với học bá của trường trọng điểm thành phố như cậu, chẳng phải là đối thủ.”
Tưởng Thừa im lặng.
Vừa nãy, Phan Trí đã gửi cho Tưởng Thừa một email, gửi đề thi học kỳ dưới dạng scan. Tưởng Thừa lướt qua đề thi tiếng Anh, thấy độ khó so với đề của Cao trung số 4 cao hơn không chỉ một hai bậc. Cậu có chút không tin, định về nhà làm thử đề này xem trình độ mình tới đâu.
– Mẹ tao đồng ý cho tao thăm mày vào mồng 1 tháng 5, chuẩn bị tiếp đón tao cho tốt.
Phan Trí lại gửi tin nhắn.
– Ừm, lần này không cần ở khách sạn nữa, tao dọn ra ngoài rồi.
– Cái gì? Chuyện gì vậy?
– Gặp rồi nói.
– Được thôi, thầy Viên có viết thư cho mày, tao sẽ đem theo cho mày.
– …
– Thầy ấy vừa nghĩ tới mày đã thở dài đó.
Tưởng Thừa cất điện thoại vào túi, không hiểu sao cũng muốn thở dài.
Thầy Viên là chủ nhiệm cũ của cậu, là người rất tốt. Ngày rời trường, cậu không đến chào thầy vì tâm trạng không ổn, sau này cũng không liên lạc. Ngoài Phan Trí ra, dù là người thân, giáo viên, bạn học hay bạn bè bình thường, cậu đều không muốn tiếp xúc, sợ bị hỏi thăm, sợ nghe lời an ủi, cũng sợ nhớ lại chuyện cũ.
Tiết cuối buổi sáng trong lớp xôn xao, dù chưa có tiết để công bố điểm hai môn cuối, nhưng người ta đã nghe ngóng được tổng điểm.
“Móa ơi?” Chu Kính cầm điện thoại quay đầu lại, “Tưởng Thừa, Tưởng Thừa, Tưởng…”
“Cậu chưa từng bị đánh vì bắt chước người ta à?” Tưởng Thừa nhìn cậu ta.
“Các cậu xem tieba chưa!” Chu Kính nhìn cậu, rồi nhìn về phía Cố Phi, lại quay về nhìn chằm chằm Tưởng Thừa: “Có người đăng tieba, cậu hạng nhất khối!”
Bạn cùng bàn của Chu Kính cũng quay đầu lại: “Tổng điểm cậu hơn 680! Hơn Dịch Tĩnh 100 điểm! Hắn 599!”
“Đúng vậy, đệt! 686 điểm!” Mắt Chu Kính gần như trừng ra khỏi đầu: “Lịch sử Cao trung số 4 chưa từng có tổng điểm cao như vậy! Ts Tưởng Thừa, cậu quá đỉnh!”
Bản thân Tưởng Thừa cũng không khỏi ngạc nhiên. Trước đây, cậu cũng thuộc top 10 khối, rớt khỏi top 5 là thầy Viên gọi đi nói chuyện ngay. Cậu từng hạng nhất, nhưng chưa bao giờ vượt hạng nhì tới vài chục điểm như lần này.
Tin này không khiến cậu phấn khích, ngược lại, cậu thấy hơi hoảng. Theo tình hình hiện tại, mỗi lần đạt hạng nhất không phải là vấn đề, nhưng hạng nhất như thế này liệu còn giá trị bao nhiêu?
Buổi trưa tan học, Vương Húc dẫn một nhóm người vây quanh Tưởng Thừa, như thể cậu vừa đạt hạng nhất hơn hạng nhì tới 89 điểm. Dù Tưởng Thừa vốn không để ý, lần này cũng phải lo lắng đôi chút.
Một nhóm người chen tới trước bảng thông cáo, vây lấy bảng danh dự phía trên. Hạng nhất và hạng nhì đều thuộc lớp 8, dù là học sinh cá biệt, nhưng chuyện này dù là học sinh cá biệt cũng sẽ rất hãnh diện. Dù sao, đây cũng là học sinh cá biệt có tinh thần đoàn thể.
“Tôi thấy như vậy vẫn chưa đủ khoa học,” Quách Húc nói, “Vẫn nên viết tổng điểm lên, viết hết thứ tự vẫn chưa nổi bật được Tưởng Thừa.”
“Tôi thấy vậy được rồi,” Vương Húc lập tức nói, “Tâng bốc hạng nhất cũng không cần phải chà đạp hạng nhì chứ.”
“Đúng,” Lư Hiểu Bân nói, “Hạng nhì là Dịch Tĩnh mà.”
Vương Húc trợn mắt nhìn cậu ta, không nói nữa.
Sau khi xem bảng danh dự, cả nhóm ra khỏi cổng trường. Vương Húc muốn kéo họ đến trường dạy nghề luyện bóng rổ, chỉ còn hai ngày nữa là trận chung kết.
“Đệt, cái tieba này rốt cuộc là ai đăng vậy?” Vương Húc vừa đi vừa nhìn điện thoại, “Đây là trong phòng làm việc, lúc thầy Từ chưa viết xong bảng công bố đã chụp rồi…”
“Không biết ai đi ngang qua,” Quách Húc nói, “Tôi không tin là ngang qua đâu, bây giờ nữ sinh nhắm vào Tưởng Thừa nhiều như vậy, chắc chắn là đặc biệt đi nghe ngóng rồi.”
“Nhìn tên cũng không thể là nữ sinh,” một thành viên dự bị trong nhóm nói, “Không phải là kẻ thù gây sự chứ?”
Tưởng Thừa nhìn người dự bị này gần hai phút, mới nhớ ra cậu ta tên Trương Viễn.
Lời của Trương Viễn khơi dậy sự tò mò của Tưởng Thừa. Cuối cùng, cậu không nhịn được, mở tieba của Cao trung số 4 ra xem.
Vừa nhìn đã thấy bài đăng kia hiện lên thành hot tieba… Chụp lén ở phòng làm việc cái quái gì vậy? Còn là avi?
Chưa kịp bấm vào xem, cậu đã nhìn thấy tên người đăng bài, mạnh mẽ quay đầu nhìn Cố Phi đang đi phía sau.
“Hả?” Cố Phi vẫn bình tĩnh nhìn cậu.
“Đây mẹ nó là nick phụ của cậu phải không? Quý ngài [Đẹp Không Góc Chết]?” Tưởng Thừa gằn giọng.
“Ai cơ?” Trên mặt Cố Phi vẫn mang vẻ khó hiểu.
“Đẹp-Long-Trời-Lở-Đất,” Tưởng Thừa thật sự phục sát đất cái trình độ đặt tên của Cố Phi, “Nếu cái này không phải là cậu, tôi lập tức livestream ăn cứt.”
“Đừng,” Cố Phi cười, “Để cho cậu khỏi phải ăn cứt, dù đây không phải là tôi, tôi cũng phải nói nó là của tôi rồi.”
“Cái này mẹ nó chính là cậu,” Tưởng Thừa lại nhìn thời gian bài đăng, “Lúc hết tiết cậu đi tìm thầy Từ, cậu chưa ra khỏi phòng làm việc đã đăng rồi phải không?”
“Có ra khỏi rồi,” Cố Phi nói.
“Không phải,” Tưởng Thừa cảm thấy khó hiểu, “Cậu làm gì vậy chứ?”
“Khoe một chút thôi,” Cố Phi khẽ nói, nhìn thoáng qua nhóm người phía trước, “Tôi bình thường cũng không có gì để khoe, có cơ hội phải khoe bạn cùng bàn chứ.”
Tưởng Thừa nhìn cậu ta, không nói nữa.
Không biết tại sao, câu “khoe bạn cùng bàn” của Cố Phi lại khiến cậu cảm thấy thật thoải mái, có chút thân mật mơ hồ.
Từ trường học đến trường kỹ thuật không xa. Giữa đường, họ ăn chút đồ ăn, đến đó coi như giúp tiêu cơm.
Tưởng Thừa và Cố Phi đi phía sau, hai người không nói chuyện, chỉ nhìn nhóm người phía trước. Thi xong, hơn nữa kết quả của Tưởng Thừa rất tốt, cả nhóm đều thấy nhẹ nhõm và hưng phấn.
Thời tiết ấm lên, hôm nay Tưởng Thừa chỉ mặc một chiếc áo T-shirt, bên ngoài khoác chiếc áo khoác mỏng. Khi cùng Cố Phi sánh bước, cánh tay thỉnh thoảng chạm vào nhau, loại tiếp xúc đột nhiên trở nên rõ ràng như vậy khiến cậu rất hưởng thụ.
Không biết là thế nào, nhưng cảm giác rất dễ chịu.
Tưởng Thừa vô tình hay cố ý đụng tay Cố Phi vài lần, bản thân cũng tự thấy mình có bệnh rồi.
Đến ngã rẽ, Cố Phi đột nhiên đụng tay cậu một cái.
Tưởng Thừa quay đầu nhìn Cố Phi, Cố Phi cũng quay mặt nhìn cậu, sau đó lại đụng tay cậu một cái.
“Làm gì đó?” Tưởng Thừa hỏi.
“Tôi trả thù, bụng dạ phải mạnh mẽ lên,” Cố Phi nói.
“Tôi cũng không phải cố ý đụng cậu,” Tưởng Thừa nói xong bỗng nhiên hơi chột dạ.
“Tôi là cố ý,” Cố Phi cười, tay lại nhấc lên đụng cậu một cái.
“Còn làm nữa à?” Tưởng Thừa có chút mắc cười, thế là cũng đụng qua.
Cố Phi đụng lại.
“Không phải,” Tưởng Thừa nhịn không được nữa, “Cậu mấy tuổi vậy?”
“Dù sao cũng nhỏ hơn cậu,” Cố Phi vừa nói lại đụng cậu một cái.
“Đệt,” Tưởng Thừa cạn lời, lấy khuỷu tay cụng vào cậu ta.
Cố Phi lập tức cụng lại.
Tưởng Thừa lại cụng.
Cố Phi cụng lại.
Thiếu năng sao?
Chậm phát triển sao?
Não bị nhúng vào thức ăn gia súc rồi sao?
Trong lòng Tưởng Thừa từng dòng đạn mạc bay qua, nhưng động tác vẫn không dừng lại. Cùng với Cố Phi, cậu đụng tôi tôi đụng cậu đi hết một đường.
Thời gian buổi trưa không nhiều, cả nhóm không chia thành hai đội luyện tập, chủ yếu luyện phối hợp. Vương Húc làm đội trưởng hiện tại, so với trước đây đã đáng tin cậy hơn, ít nhất có thể thấy nhược điểm của mọi người. Lúc phân bố nhiệm vụ luyện tập, không còn kiểu chỉ thị lung tung như trước.
“Hai ngày nay tao đã nghĩ rất nhiều,” Vương Húc nói, “Tao thấy tụi mình phải chuẩn bị tâm lý, tao xem video thi đấu của lớp 2 rất nhiều lần rồi, tao thấy tụi mình muốn thắng tụi nó cũng khó lắm.”
“Hết mình là được,” Tưởng Thừa ngồi kế vạch phát bóng, “Bây giờ hạng nhất không phải là mục tiêu của tụi mình.”
“Mục tiêu của tụi mình là gì?” Vương Húc hỏi.
“… Không bị sâu răng,” Tưởng Thừa vừa nói là cười toe lên.
(Không bị sâu răng là câu trong quảng cáo, hiện nay nhiều người lấy nó để đùa giỡn).
Cả nhóm cười lên nửa ngày.
“Lúc mới bắt đầu cũng đâu nghĩ đến chuyện giành hạng nhất,” Tưởng Thừa cười xong lại nói, “Tụi mình chẳng qua chỉ muốn làm ngựa ô.”
“Không sai!” Vương Húc vung tay lên, “Bây giờ tụi mình đã là ngựa ô rồi!”
Tưởng Thừa dựng ngón cái cho cậu ta: “Bây giờ chỉ cần hết sức là được rồi, kết quả đã không còn quan trọng.”
Điện thoại trong túi Cố Phi rung lên. Cậu ta ném bóng trên tay ra, trái bóng rơi vào rổ.
Cố Phi móc điện thoại ra, có chút bất ngờ khi tên người gọi lại là Hầu tử.
Giống với lời Cố Phi từng nói với Giang Tân, cậu với Hầu tử không có giao tình, dù có số nhưng căn bản không liên lạc. Bây giờ Hầu tử lại gọi tới, đoán chừng lần này không buông tha rồi.
“A lô,” Cố Phi đi tới một bên nghe điện thoại.
“Hôm nay tụi mày đi thật sớm,” giọng của Hầu tử truyền tới, “Tụi tao tới hỏi thăm cũng bằng không rồi.”
“Sao,” Cố Phi nhíu mày, “Muốn tính luôn cả người lớp tao?”
“Cái đó không cần thiết,” Hầu tử cười, “Tao không thường gây khó dễ với học sinh, tao chính là muốn qua mời mày và cái thằng Tưởng Thừa lại chơi một chút, hai đứa bây thể diện lớn, tao phải đích thân mời thôi.”
“Khi nào?” Cố Phi hỏi.
“Chiều nay,” Hầu tử nói, “Tao ở chỗ cũ đợi bọn mày, ngoài tên Tưởng Thừa kia ra, đem ai tới tùy mày, được không hả bạn chí cốt của tao?”
Cố Phi nhìn về phía Tưởng Thừa, cậu đang xoay đầu nhìn cậu.
“Được,” Cố Phi nói, “Giang Tân phải tới sân, hôm nay qua một lượt.”
“Không thành vấn đề,” Hầu tử nói xong ngắt máy.
Cố Phi gửi tin nhắn cho Lưu Phàm, bảo cậu ta báo tin cho những người khác, sau đó lại đặt báo thức, đặt xong rồi lại nhìn điện thoại ngây người. Sau khi màn hình đen lại, cậu mới đem điện thoại bỏ vào túi, đi trở về sân bóng.
Bọn Vương Húc đang luyện tập khí thế ngất trời, không ai chú ý tới Cố Phi, chỉ có Tưởng Thừa đi tới, đứng trước mặt cậu: “Ai gọi vậy?”
“Hầu tử,” Cố Phi nói.
“Hẹn thời gian?” Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm,” Cố Phi gật gật đầu, “Sau khi trận đấu của bọn mình kết thúc.”
Tưởng Thừa nghĩ ngợi: “Ngoài hai chúng ta còn có ai?”
“Bọn Lý Viêm Lưu Phàm,” Cố Phi nói, “Mấy người bọn tôi thường chơi bóng với tụi nó, chiêu trò của tụi nó bọn tôi đều rành sáu câu.”
“Chuyện này thật ra không liên quan đến cậu phải không?” Tưởng Thừa im lặng một hồi, lên tiếng.
“Không liên quan đến ai cả,” Cố Phi khom người xuống ngồi chống bằng đầu gối, “Lớp 7 tìm Giang Tân vốn là muốn gây sự, thằng này là không chịu thiệt gì nổi chứ đừng nói là thua bóng.”
Tưởng Thừa không nói chuyện, qua một hồi mới cùng ngồi xổm xuống trước mặt Cố Phi, nhìn cậu: “Nếu lúc chơi bóng tụi nó có động thái gì cũng ráng nhịn đi.”
“Ừm,” Cố Phi gật đầu.
“Cùng lắm bị thương một chút,” Tưởng Thừa nói, “Tốt hơn là cứ mãi không dứt khoát được.”
“Ừm,” Cố Phi tiếp tục gật đầu.
“Cậu nghe lời như vậy có gì đó sai sai nhở?” Tưởng Thừa nhìn chằm chằm trên mặt cậu.
“Trước đồng ý đã rồi sau mình bàn lại,” Cố Phi cười cười.
“Chuyện này cậu đừng ra tay giùm tôi,” Tưởng Thừa nói, “Tôi nghiêm túc đó, nếu không sẽ chẳng kết thúc được.”
“Biết rồi,” Cố Phi gật đầu.
Hai người đều không nói chuyện, cứ như vậy nhìn nhau một hồi.
Cố Phi cảm thấy kế bên có cái gì đó bay tới, tiếp đến là nghe thấy giọng kêu la của Vương Húc.
Một quả bóng, không biết là cái tư thế như thế nào mới có thể chuyền tới nơi căn bản sẽ không có ai tiếp ứng như vậy, Cố Phi thở dài.
Lúc định giơ tay ngăn cản một chút, Tưởng Thừa đã nghiêng đầu qua, vươn tay bắt được bóng.
“Phản xạ có điều kiện thế này,” Cố Phi cười vừa cảm thán một câu.
Tưởng Thừa chuyền bóng lại cho Vương Húc, đứng lên phủi phủi tay, chuẩn bị qua đó cùng tụi nó luyện bóng. Đi được hai bước lại ngừng lại, quay đầu nhìn Cố Phi: “Cậu đừng có một mình đi nha.”
“Biết rồi,” Cố Phi có chút không kiên nhẫn phất phất tay.
Luyện bóng hết một buổi trưa, tới thời gian rồi mọi người vẫn còn cảm giác chưa thỏa mãn.
“Tôi thấy chơi bóng vẫn là rất thú vị,” Trương Viễn nói, dù là dự bị, hai lần trước thi đấu cậu ta cũng chỉ ra sân có hai lần nhưng vẫn rất hưng phấn.
“Thi đấu xong rồi tụi mình cũng có thể chơi với nhau, bình thường luyện một chút, cuối học kỳ còn có thể chơi lần nữa,” Vương Húc vung áo khoác lên vai, rất tiêu sái mà nói.
Mọi người nhao nhao gật đầu.
“Cậu cũng có thể dành chút thời gian dạy cho nữ sinh,” Tưởng Thừa nói, “Lần sau bọn họ cũng không cần chơi một ngày trời nữa.”
“Đúng ha!” Mắt Vương Húc lập tức lóe sáng, “Tôi thấy mấy người phe Dịch Tĩnh cũng rất thích chơi bóng, chỉ là không có người chỉ dẫn…”
Lúc sắp đi tới trước cổng trường, điện thoại của Cố Phi reo lên. Cậu ta bắt điện thoại: “Cái gì? Ơ… tôi quên rồi, bây giờ đi, bây giờ tôi qua ngay.”
“Sao vậy?” Tưởng Thừa lập tức hỏi.
“Chiều nay phải dắt Nhị Miểu đi kiểm tra, có hẹn với bác sỹ trước rồi, tôi quên mất,” Cố Phi nhỏ giọng nói, “Thừa ca, cậu giúp tôi nói với thầy Từ một tiếng, nếu không điện thoại lại bị thầy ấy gọi tung.”
“Ừm,” Tưởng Thừa gật gật đầu, “Theo tình hình thực tế mà nói phải không?”
“Theo tình hình thực tế mà nói,” Cố Phi cười cười.
Cố Phi sau khi nhìn Tưởng Thừa và bọn Vương Húc cùng nhau đi vào cổng trường, một mình đi vào nhà giữ xe lấy xe đạp ra, chạy về tiệm.
Chiếc Bôn Bôn nho nhỏ nát nát của Lưu Phàm đã dừng ở trước cửa tiệm.
(奔奔 – Bôn Bôn là tên của xe hơi)
Cố Phi mở cửa xe ra, nhìn vào trong: “Xe này còn chạy được không?”
Ở phía sau ngồi chen chúc bốn người, ba đứa team không phải người tốt, Lý Viêm bị chen tới phải ngồi thẳng lên chân của La Vũ.
“Mau lên,” Lý Viêm nói, “Tao đang phải đứng tấn đây.”
“May dừng đứng tấn thật đi tao sẽ không ghét mày,” La Vũ nói.
“Tao ghét mày,” Lý Viêm nói.
Cố Phi thở dài, đi lên xe.
“Không kêu Tưởng Thừa à?” Lưu Phàm khởi động xe.
“Cái xe này còn có thể nhét thêm một người nữa sao?” Lý Viêm nói, “Cậu ta tự đi là được không phải sao.”
“Tao không kêu cậu ấy,” Cố Phi nói.
Trên xe tất cả mọi người lập tức không còn âm thanh, Lưu Phàm sau khi quẹo đầu xe xong nhìn Cố Phi một cái, không có nói chuyện.
Qua một thời gian dài, Lý Viêm mới khẽ nói một câu: “Đệt.”
Chỗ cũ mà Hầu tử nói là một sân bóng chiếu sáng ngoài trời, nơi này rất vắng vẻ, người tới đây không nhiều, người bình thường cũng sẽ không tới, nơi này trong thời gian dài thường bị các loại thiếu niên bất lương, thanh niên bất lương, trung niên bất lương chiếm cứ, người bình thường cũng không nguyện ý tới đây chuốc phiền phức.
Lưu Phàm dừng xe xong, Cố Phi không xuống xe, nhìn hai sân bóng bằng nền xi măng với lưới sắt cũ nát vây xung quanh. Mỗi lần tới đây, cậu đều có cảm giác như đi vào vách tường cao.
Mấy người trong xe đều không động đậy, nhìn cậu.
“Không có gì đâu,” Cố Phi nói, “Một mình tao gánh là được, tụi bây…”
“Xàm xí cái gì đó, mẹ nó tao còn tưởng mày sẽ nói cổ vũ trước khi ra trận gì đó,” Lưu Phàm mở cửa xe, “Hầu tử tìm mày chính là tính luôn bọn tao, hẹn đánh nhau mày còn có thể nói là một mình, nó hẹn chơi bóng, rõ ràng là kêu luôn bọn tao, mày gánh cái mẹ gì.”
“Xuống xe,” Lý Viêm vỗ vai Cố Phi.
Trong sân bóng đã tụ lại không ít người. Cố Phi nhìn qua một vòng, hầu hết đều là quen biết, bình thường cũng không mấy ai chơi bóng chính thức ở đây, hơn một nửa đều là tùy ý chơi một chút, thậm chí cũng chẳng hề chơi bóng, chỉ là lưu lại tại đây, nhìn vừa mắt thì nói vài câu, không vừa mắt là động thủ.
Dù là chơi bóng hay đánh nhau, người xem đều là nhiệt huyết sôi trào không khác gì.
Hầu tử và Giang Tân đều đã đứng bên sân bóng. Hầu tử ngậm điếu thuốc dựa trên lưới sắt nhìn bọn họ đi vào, gật gật đầu với bọn họ.
Hầu tử không ra sân, nó không thích chơi bóng cho lắm, nhưng nó nhất định sẽ có mặt, đừng nói một lát nữa là đàn em và anh họ nó chịu chơi cái gọi là “bóng”, chỉ bằng dựa vào việc luôn chờ đợi cơ hội để thu dọn cho bản thân. Trận bóng này Hầu tử nhất định phải có mặt.
Cố Phi cũng không có ý nghĩ cảm thấy bản thân xuất phát vĩ đại nhường nào, muốn thay Tưởng Thừa gánh vác chuyện gì, cậu chỉ cảm thấy Hầu tử lần này gây phiền phức đã không tránh khỏi, dứt khoát một lần giải quyết hết thảy, không cần lại kéo theo Tưởng Thừa xuống ngang bậc với loại người thấp kém thế này, dẫn đến một cuộc ẩu đả không hề có chút ý nghĩa.
“Chọn tốt người ra sân,” Hầu tử nhìn Cố Phi, “Nửa tiếng, nhiều điểm hơn thì thắng.”
“Có quy tắc không?” Cố Phi cởi áo khoác ra.
“Không có,” Hầu tử nói.
Cố Phi không nói nữa, xoay người đi qua một bên với nhóm người của Lý Viêm: “Lý Viêm không lên, năm người tụi mình chơi, Lý Viêm canh người bên tụi nó.”
“Ừm,” Lý Viêm ôm cánh tay.
Loại thi đấu không có quy tắc thế này, chiêu đen bẩn gì đó tự nhiên sẽ xuất hiện, không có người ở bên đứng canh, người trong sân dễ dàng không để ý tới được.
“Đại Phi,” trên chỗ ngồi khán giả có người chống lan can gọi Cố Phi, “Muốn giúp không?”
Cố Phi quay đầu lại, là mấy người rất nhiệt tình đã từng chơi bóng qua, cậu lắc lắc đầu: “Hôm nay không có quy tắc.”
Mấy người đó gật gật đầu, không nói nữa.
Nếu là thi đấu bình thường, dù chơi cũng không sạch sẽ gì nhưng quy tắc thì vẫn có, có muốn cùng nhau chơi cũng không vấn đề gì, mà thi đấu trong chốc lát nữa lại không hề có quy tắc, mọi người liền biết đây là kiểu thi đấu thế nào rồi.
Giang Tân bên đó năm người, đều là người đã từng chơi bóng với bọn họ, kỹ thuật chơi bóng thế nào hai bên hầu như đều hiểu rõ, nhưng hôm nay dưới loại thi đấu thế này, sẽ không có người biết được tình hình bên trong, dù sao cũng chưa từng đánh nhau bao giờ.
Trong bao cổ tay của đám người này đều có thứ gì đó, Cố Phi trái lại không dùng, cậu không quá quen với việc dưới loại tình huống này đi dùng công cụ, nếu thật phải động thủ, cậu càng muốn dùng tay hơn.
Nghĩ tới đây, Cố Phi đột nhiên lại có một ý nghĩ rất buồn cười, nếu có Tưởng Thừa ở đây, không cần kêu cậu ta lên sân làm gì, tìm đại một chỗ nào đó trên khán đài cầm ná…
Cố Phi bị ý nghĩ này của bản thân chọc cười, cúi đầu cười hai tiếng.
“Ày,” Lý Viêm nhìn cậu, “Nghiêm túc chút, đánh nhau đó.”
“Biết rồi,” Cố Phi lại cười hai tiếng mới xoay người lên sân.
Tưởng Thừa đang nằm dài trên bàn, ở phía trên thầy Lỗ đang hăng say giảng bài, tiết buổi chiều lại có bộ môn chính, nguyên một lớp đều là tử khí trầm trầm, người tám chuyện cũng hẳn đi.
Thầy Lỗ trái lại so với lúc bình thường còn muốn hăng say hơn, đại khái bởi vì điểm tuyệt đối của Tưởng Thừa làm cho tâm tình thầy vui sướng, đã qua nửa tiết rồi vẫn chưa thấy mắng người.
Tưởng Thừa cũng không có nghe giảng, cậu lấy điện thoại ra, đang xem đề thi Phan Trí gửi tới. Từ lúc bắt đầu tiết học đã giải đề, bây giờ đã qua 20 phút, tốc độ so với đề của Cao trung số 4 rõ ràng chậm hơn một chút.
Trong giờ giải lao cậu cũng không dừng lại, nằm dài trên bàn tiếp tục giải đề, dùng luôn cả tiết tự học tiếp theo.
Cuối cùng sau khi làm hết đề, cậu chụp toàn bộ đáp án gửi qua cho Phan Trí, kêu cậu ta giúp hỏi dùm giáo viên tiếng Anh.
Buổi chiều hôm nay thật ra trạng thái không phải là đặc biệt tốt, cũng không phải là vì chuyện chơi bóng, cũng không phải bởi vì ngủ không ngon.
Tưởng Thừa nhìn qua ghế của Cố Phi đang trống ở bên cạnh, là bởi vì Cố Phi.
Không biết vì sao, từ lúc cậu đi tới phòng thầy Từ nói giúp Cố Phi xin nghỉ phép liền có một loại bất an không rõ lý do, lúc này cậu nằm trên bàn, đem từng chi tiết từ lúc Cố Phi chơi bóng cho tới khi nghe điện thoại tới lúc cậu ta trở về nhà, từng lần từng lần một suy xét lại.
Không có vấn đề gì, tất cả đều trông rất bình thường, nhưng lại cứ cảm thấy có loại cảm giác không thực tế.
Đứng ngồi không yên suy nghĩ nửa ngày, Tưởng Thừa vẫn là nhịn không được, còn chưa đợi đến tan học đã trực tiếp cầm lấy điện thoại, không có chọn nhắn tin mà gọi thẳng vào số Cố Phi.
Cố Phi dẫn theo Cố Miểu luôn rất ẩu thả, nhưng quên việc đã hẹn giờ với bác sỹ? Cậu hiện tại lại không cách nào tin được.
Bên kia chuông vẫn reo, Cố Phi không tắt máy.
Nhưng cũng không ai bắt máy, chuông vang cho tới khi tự ngắt, Cố Phi cũng không có bắt điện thoại.
Tưởng Thừa cau mày lại gọi thêm lần nữa.
Vẫn không có ai bắt máy.
“Đệt,” Tưởng Thừa nhất thời có phần không ngồi nổi nữa.