49. Giải quyết lần cuối

Ngang Tàng (Tát Dã)

Giải quyết lần cuối

Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Tân đứng khoanh tay bên sân, mấy người bên Cố Phi đã đứng giữa sân, Giang Tân cũng không có ý định bước qua.
“Đúng là chờ Tưởng Thừa đây” – Lưu Phàm nói.
Cố Phi quay đầu nhìn Giang Tân, Giang Tân vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Chơi không?” – Cố Phi hỏi.
Giang Tân cười khẩy, cúi đầu nhìn tay gấu màu đen trên ngón tay, suốt buổi mới ngẩng đầu lên: “Tưởng Thừa đâu?”
(*Tay gấu: vũ khí có bốn lỗ để đeo vào bốn ngón tay.)
“Món nợ của nó tính trên đầu tao được” – Cố Phi nói. Anh biết nếu không thấy Tưởng Thừa, Giang Tân sẽ chẳng dễ dàng tham gia, vốn dĩ đã định sắp xếp sao đây, nhưng thấy tay gấu trên tay Giang Tân, anh biết chuyện này sẽ dễ giải quyết.
Tay gấu kia là của Hầu Tử, Hầu Tử đưa cho Giang Tân chính là chứng tỏ hôm nay chuyện giữa hai người phải giải quyết. Hầu Tử ra mặt cho Giang Tân chỉ là tìm cớ, mục đích thật sự không phải Tưởng Thừa, mà là Giang Tân.
Chuyện xảy ra càng dễ giải quyết.
“Tính trên đầu mày?” – Giang Tân cười mỉa mai – “Sao tao lại không biết mày thu nhận thằng đàn em này?”
“Mày với Hầu Tử cùng lăn lộn chẳng phải ngày một ngày hai” – Cố Phi vừa chỉnh bao cổ tay vừa nói không nhanh không chậm – “Sao chút khí phách của Hầu Tử mày cũng không học được?”
“Nói lại lần nữa xem!” – Giang Tân tức thì nổi giận, cũng không khoanh tay nữa, bước tới trước mặt Cố Phi, ngón tay suýt chọc vào mặt anh.
“Thi đấu có thắng có thua, muốn chơi phải biết nhận thua, anh chưa từng dạy mày sao?” – Cố Phi nhìn qua Hầu Tử bên kia, Hầu Tử ngậm thuốc lá nhìn họ không nói chuyện, Cố Phi quay lại nhìn Giang Tân – “Lúc thi đấu, mày động thủ trước, cậu ta học trò, đừng nói trả đòn, miệng còn không đáp lại một câu đúng không? Sao mày vẫn còn túm lấy không tha, nhìn kiểu gì cũng không giống người đã từng theo Hầu Tử lăn lộn”.
Giang Tân đánh lộn, chơi bóng không tệ, nhưng muốn đối đầu thì khó quá, thêm nữa, khán đài lúc này có đám đông nhìn, đều không phải hạng tốt lành gì, nhưng dù thật dù giả đều miệng vẫn nói chữ “Lý”, nên sau khi Cố Phi nói xong hai câu, mặt Giang Tân đỏ bừng, không nói nổi câu nào.
Cuối cùng có chút tức tối nhìn về phía Hầu Tử.
“Nhanh lên đi” – Hầu Tử ngậm thuốc lá không kiên nhẫn nói.
“Hôm nay chỉ có mày và tao” – Cố Phi nhìn Giang Tân – “Ai phục ai không phục, dùng trận này giải quyết hết”.
Giang Tân nhìn anh chừng năm giây, từ trong kẽ răng rặn ra một chữ: “Được”.
Trận đấu chỉ nửa giờ, không tạm ngưng, không đổi người, trừ lúc khai cuộc cần người tung bóng, cũng không có trọng tài, không bảng điểm, khán giả trên khán đài chính là bảng điểm.
Nếu có người muốn cá cược, tỷ số nhớ rõ hơn cả bảng điểm.
Lưu Phàm và Tiền Khải nhảy bóng, hai người đều nhìn chằm chằm bóng, người xung quanh nhìn bóng… hay nói đúng hơn là nhìn họ đánh lộn nhưng đã yên tĩnh.
Người ném bóng cầm bóng trong tay đi ra quăng, lập tức quay người chạy ra khỏi sân như chạy trối chết.
Trận đấu này mỗi người đều mang đồ vật, nếu không chạy đi sẽ bị ai đó gây thương tích.
Mục tiêu trận đấu không phải là bóng, Lưu Phàm từng vào cảnh sát, năm vừa hết hạn ở lại thêm tuần, nhưng cậu ta thích bóng rổ nhất, nên nhắm vào bóng.
Tiền Khải khác, mục tiêu là cánh tay Lưu Phàm.
Khi Lưu Phàm chuyền bóng cho Cố Phi, Tiền Khải kề tay vào cánh tay Lưu Phàm, từ cổ tay đến cẳng tay rạch một đường.
Cố Phi tiếp bóng thấy vệt máu trên cánh tay Lưu Phàm, cầm bóng chạy về rổ.
Phía sau có tiếng bước chân, người nhanh chóng vọt tới, Cố Phi dẫn bóng thêm vài bước rồi lách qua, nhảy ném bóng.
Trong khóe mắt thấy Giang Tân từ bên phải xông tới, tay trái từ bên người cậu lách qua.
Cố Phi cảm thấy sườn phải bị thứ gì hung ác sượt qua, lúc tiếp đất không đau, mắt vẫn dán vào khung rổ, thấy bóng rơi vào mới cúi đầu nhìn.
Áo cậu rách, vén lên thấy vết thương lởm chởm trên eo bị tay gấu kéo ra, máu bắt đầu rướm ra.
Cậu ấn áo lên vết rách, vết thương nông, chỉ xấu xí chứ không ảnh hưởng gì.
Giang Tân phát bóng, chuyền cho Tiền Khải, Cố Phi định chắn nhưng thấy Lưu Phàm lướt qua liền chạy thẳng về phòng thủ.
Vết thương trên cánh tay Lưu Phàm chảy máu, nhưng không sâu, mắt Cố Phi chưa rời khỏi tay Lưu Phàm đã nghe tiếng Lý Viêm ngoài sân: “Đại Phi phía sau!”
Cậu không quay đầu, cong lưng, bị một đấm từ phía trên vụt mạnh qua.
Chỉ quả bóng đầu tiên mà trận đấu đã gay cấn như vậy, Cố Phi cảm giác nếu không đánh trả, có thể kiên trì tới năm phút là kỳ tích.
Hơn nữa họ không phải không đánh trả, Lưu Phàm ngăn cản Tiền Khải cũng dùng cách giống nhau, bao cổ tay cất giấu đồ vật kề vào cánh tay Tiền Khải quẹt qua.
Cố Phi nhìn không rõ, nhưng cơ mặt Tiền Khải co rút, chắc là ra tay không nhẹ.
Trận đấu không thể chơi hết nửa giờ, cũng không năm phút, Cố Phi thẳng người dậy.
Người phía sau vung mạnh ra một đấm, Cố Phi không quen, không biết tên, gọi là Tiểu Vung.
Một đấm của Tiểu Vung nhắm vào sau gáy cậu, nếu không tránh được sẽ ngã sấp, có thể bò dậy không cũng không chắc.
Đám người này hung hãn hơn cả Hầu Tử, Hầu Tử còn có chút nghĩa khí giang hồ, còn những kẻ này không giống vậy, lỡ bị vây quanh, người đi đường phải cẩn thận, không chừng lại dẫm phải mặt ai té.
Một đấm Tiểu Vung quăng vào không gian, không do dự nhắm vào mặt Cố Phi bổ tới.
Cố Phi thấy trong tay hắn cầm khúc gậy thép, đỉnh đầu cùn tròn, nhưng nếu bị đập… Cố Phi nhấc tay trái chặn trên cẳng tay hắn, dùng tay trái làm trục quẹo khuỷu tay hắn, tay phải nắm cổ tay bẻ mạnh.
Tiểu Vung ngừng hai giây sau đó kêu thảm thiết, Cố Phi đẩy hắn ra, nhận bóng La Vũ truyền tới.
Dẫn bóng vượt qua hai người, Giang Tân chặn trước mặt, Cố Phi dừng lại định ném bóng ba điểm.
Cùng lúc bóng rời tay, Giang Tân tới trước mặt cậu tay dồn sức vung tới, tay gấu đập vào vai cậu rồi quẹt mạnh xuống.
Khán đài vang lên tiếng huýt sáo, vỗ tay, Cố Phi bội phục chính mình.
Nhưng bóng không chơi nổi nữa, Giang Tân không giữ bình tĩnh, ngay cả giả bớt cũng lười, cứ thế tiếp tục, dù có nhiều điểm hơn, bên này cũng không ai đứng nổi nữa.
Hơn nữa nếu Giang Tân trong trạng thái không hề quan tâm dù nói thế nào cũng là trận ẩu đả khoác áo ngoài trận bóng, dù thắng theo điểm cũng không xong.
Cách duy nhất.
Cách duy nhất.
Cố Phi đột nhiên cảm khái, cách duy nhất là học từ bố mình.
Đó chính là chiêu làm cho đối thủ không dám động vào mình.
Bất luận là người theo đuổi không đáng tin cậy của mẹ, hay Hầu Tử trước đây, hoặc Tiểu Vung hồi nãy, dù cố ý hay vô ý, tác phong khiến cậu sợ tới gặp ác mộng của bố, đã ăn sâu vào máu cậu…
Khi tay gấu của Giang Tân lần thứ ba nhắm tới, Cố Phi vung cánh tay, bả vai lưng nghiêng đi, tát mạnh vào mặt trái Giang Tân.
Cái tát giòn vang, nhưng là tiếng vang đột ngột.
Giang Tân bị đánh ngã lật người, tiếng đầu đập xuống đất không to bằng tiếng tát.
Toàn sân bóng im bặt, khán giả trên ghế cũng im lặng.
Giang Tân nằm sấp, vài giây sau mới ngọ ngoạy định bò dậy, hai lần nỗ lực đều ngã xuống, cuối cùng chống tay nôn mửa.
“Trời ơi!” – Hơn mười người trên ghế khán giả kêu lên, tiếng huýt gió rít trộn lẫn, lộ vẻ hưng phấn.
Với họ, ai thắng ai thua không quan trọng, ai ngã xuống không quan trọng, miễn có người ngã, người bị thương, người không đứng dậy nổi, họ mới hưng phấn.
Người trên sân vây quanh, Tiền Khải đi qua định đỡ Giang Tân dậy, Cố Phi liếc mắt nhìn: “Là mày?”
“… Gì?” – Tiền Khải ngẩn người.
“Người tiếp theo” – Cố Phi nhìn nó, giọng nặng nề – “Là mày?”
Tiền Khải không nói, cứng tại chỗ không dám giúp.
“Bóng không chơi nữa rồi” – Cố Phi quay đầu nhìn mọi người – “Trực tiếp giải quyết, còn ai, qua hết một lượt”.
Trong lúc căng thẳng khó xử, cái tát của Cố Phi khiến Giang Tân lăn không dậy nổi, nằm sấp nôn mửa, bên đó cánh tay đau không thể động, chắc gãy, ai cũng không dám đối chọi nữa.
Nhưng đây là “Trận bóng một lần qua hết”, muốn thật sự không động chạm nữa, sau này cũng không thể động thủ…
“Đỡ hắn dậy.” – Giọng Hầu Tử phía sau vang lên, phá vỡ bế tắc.
Vài người đi qua, túm Giang Tân kéo dậy, hắn dưới chân không ổn định, choáng đầu, hai người đỡ hắn mới vững.
Hầu Tử nhìn Cố Phi xong, đi tới trước mặt Giang Tân: “Thế nào?”
“Nghe không rõ” – Giang Tân ho khan – “Ù tai.”
“Đưa hắn tới bệnh viện” – Hầu Tử nhíu mày – “Lau miệng đi.”
Vài người đỡ Giang Tân định rời đi, lúc đi qua trước mặt Cố Phi, hắn vùng vẫy, trừng mắt nhìn Cố Phi.
Ù tai chắc chắn sẽ có, nhưng chưa chắc đã hơn cái này, nhưng Cố Phi giờ không quan tâm, không như Tưởng Thừa lo lắng người ngã vào tuyết chết cóng, cậu không hối hận.
Cố Phi nghiêng tai phải Giang Tân, nói rõ ràng: “Hôm nay coi như giải quyết xong, bản thân tao không thích gây sự, miễn không chọc đến đầu tao, tao không tìm ai gây phiền phức”.
Giang Tân không lên tiếng, cũng không biết nghe rõ không, trợn mắt nhìn Cố Phi rồi rời đi.
Người của Giang Tân vừa rời khỏi, sân chỉ còn Hầu Tử và mấy người Cố Phi, khán giả xung quanh hào hứng không giảm, dù không dám vây tới, nhưng đứng gần đó chờ trận thứ hai sau trận đấu.
Lãng phí thời gian, xem máu người khác, dù đứng ngoài, nhưng những người này khiến Cố Phi cảm thấy buồn nôn.
“Vẫn cứ ra tay tàn nhẫn như vậy, luôn giải quyết” – Hầu Tử nhìn Cố Phi – “Đã gần hai năm rồi, không làm quanh co chút nào”.
Cố Phi không lên tiếng.
Nói thật, Cố Phi không hoàn toàn không sợ Hầu Tử như Giang Tân, Hầu Tử hơn cậu vài tuổi, học hết cấp hai đã lăn lộn, không như bọn chúng lăn lộn vài năm rồi trở lại cuộc sống thường dân, Hầu Tử là người một chân giẫm vào vùng tăm tối, không còn định đi ra nữa.
“Tao tưởng trường phổ thông sẽ kiềm chế được tính khí hơn trường dạy nghề” – Hầu Tử cười – “Chẳng qua lúc đầu tao không quản chuyện mày và Giang Tân, nói để nó tự giải quyết, kết quả nó có muốn nhận hay không cũng phải thừa nhận, mày thay Tưởng Thừa ra mặt, lần này tao phải thay Giang Tân ra mặt”.
Cố Phi vẫn không lên tiếng.
“Nói thật, tao cũng không muốn” – Hầu Tử uể oải duỗi lưng, châm thuốc – “Nhưng nghĩ lại, đúng lúc chuyện mày và tao cùng giải quyết, nếu không sống yên ổn được”.
“Ngày mốt tao có trận thi đấu” – Cố Phi mở miệng – “Xong rồi đi”.
Hầu Tử cũng là người ghi thù, chuyện Tưởng Thừa chỉ là viện cớ, trước thu phí bảo hộ bị Cố Phi đạp vỡ bàng quang, hơn một năm qua, dù nó không ghi thù, chuyện này cũng không dễ qua.
Qua lâu như vậy mới trả thù phải có cớ, bây giờ có cớ rồi, nhưng đánh một đối một như vậy, Hầu Tử biết không phải đối thủ, một đám xông lên lại làm trái nguyên tắc của hắn, nên Cố Phi chỉ quyết định thời gian, cách thức do Hầu Tử tự quyết định.
“Thi đấu trường học?” – Hầu Tử hỏi.
“Ừm.” – Cố Phi đáp.
Hầu Tử hết hồn, hình thức khoa trương chắc chắn là thân thích với Giang Tân, cười: “Mà vậy cũng có chút thay đổi, Cao Trung số 4 là chỗ tốt ha, Cố Phi còn muốn tham gia thi đấu trường học nữa.”
Cố Phi không muốn nói nhảm, tiếp tục im lặng.
“Vậy được, tao dễ nói chuyện” – Hầu Tử kẹp điếu thuốc, ngón tay chọc chọc ngực cậu – “Tám giờ buổi tối ngày mốt, lầu cũ cầu đường sắt, chơi chút công bằng”.
Cố Phi liếc qua, Lưu Phàm bên cạnh bước tới định nói, cậu giơ tay ngăn: “Được.”
“Vượt vách” – Hầu Tử nói – “Hậu quả tự chịu”.
“Được.” – Cố Phi nói.
“Đệt!” – Lưu Phàm vừa lên xe đập tay vào vô lăng – “Tại sao mày lại đồng ý vượt vách với nó? Mày đánh không lại nó sao?”
“Dù sao cũng phải giải quyết.” – Cố Phi nói.
“Giải quyết thì đánh một trận đi! Vượt vách gì!” – La Vũ phía sau gào.
“Đánh một trận, nó có chịu không?” – Cố Phi quay đầu nhìn La Vũ – “Nếu bằng lòng đánh một trận giải quyết thì xong lâu rồi, cần đợi lâu thế?”
“Vậy để nó tiếp tục chờ đi!” – Lưu Phàm cũng gào – “Nó không dám động mày, mày không để ý hắn thì có sao…”.
“Vậy nếu nó đánh sau lưng thì sao?” – Cố Phi ngắt lời – “Nó tìm người khác thì sao? Nó động tới Nhị Miểu thì sao?”.
Xe im lặng.
“Hơn nữa tao thấy phiền” – Cố Phi nhíu mày kéo quần, quần dính máu, cậu xé ra, suýt la – “Dù cả đời phải lăn lộn, tao cũng hy vọng sống yên ổn, không muốn suốt ngày trong đánh giết”.
“Đừng nói nó nữa” – Lý Viêm mở miệng – “Đồng ý rồi, nói vô dụng, giải quyết đi, không làm chết người được, tệ nhất nằm bệnh viện mấy tháng…”
“Ai nói không chết người được! Không xem tin tức à, hai ngày trước có người ngã chết luôn!” – Lưu Phàm trợn mắt nhìn Lý Viêm.
“Đệt! Tao phỉ nhổ cả nhà mày!” – Lý Viêm cuống lên, trợn mắt – “Nhổ nhanh! Cái tên ngu ngốc!”
Lưu Phàm im suốt buổi, cuối cùng vỗ vô lăng: “Phi phi phi.”
Cố Phi nghiêng đầu nhìn cửa xe cười nửa ngày: “Ngu ngốc.”
Tưởng Thừa đứng trong tiệm nhà Cố Phi, nhìn mẹ Cố Phi sau quầy thu ngân cắn hạt dưa, lúng túng, đứng ngồi không yên.
“Ngồi một lát đi” – Mẹ Cố Phi nói – “Bình thường giờ cơm nó đều đến tiệm”.
“Cháu…” – Tưởng Thừa muốn ra ngoài.
Không đợi nói xong, mẹ Cố Phi liếc đồng hồ, vẫy tay: “Cô phải ra ngoài, đúng lúc cháu ở đây, cô không đóng cửa, cháu thu tiền giúp, Lý Viêm suốt ngày giúp đấy”.
Tưởng Thừa sửng sốt.
Cô mặc áo khoác chạy ra ngoài, cậu đứng ngẩn người, được một lúc mới ngồi xuống sau quầy thu ngân.
Cả buổi chiều Cố Phi làm gì cậu không biết, nhưng chắc không liên quan đến Cố Miểu, lúc đến hỏi, Cố Miểu đang ở nhà vẽ tranh.
Cậu hầu như khẳng định Cố Phi đi sở thú rồi. (*)
Nhưng chỗ chơi bóng rổ cũng đánh nhau không biết ở đâu, không ai biết, người trên lớp có thể hỏi là Vương Húc, Vương Húc không biết, người khác càng không thể biết, ngoài lớp, chỉ có Đinh Trúc Tâm cậu có thể hỏi, nhưng Đinh Trúc Tâm cũng không trả lời.
“Chuyện em ấy không bằng lòng nói, dù tôi biết cũng không thể nói” – Đinh Trúc Tâm nói điềm đạm, không cho cậu hỏi lại.
Tưởng Thừa cầm điện thoại, sững sờ sau quầy thu ngân, không rõ cảm giác gì.
Lo lắng qua rồi, phẫn nộ qua rồi, ngọn lửa thiêu đến giờ, chỉ còn ấm ức, loại ấm ức không đánh Cố Phi trận nào sẽ không giải được.
Hơn hai mươi phút, cậu nghe ngoài cửa tiệm có tiếng xe, chạy tới dừng trước rèm gió, nhìn ra.
Chiếc Bôn Bôn nếu chạy thêm mười mét sẽ rã ra, cửa sổ đóng, không thấy bên trong, nhưng sau khi dừng, Cố Phi từ ghế phụ bước xuống.
Lúc đầu Tưởng Thừa nghĩ Cố Phi có việc khác, nhưng thấy cổ áo Cố Phi có vết máu, lửa giận bùng lên, như trong người có mỏ hàn, thoáng chốc đốt ra khỏi đầu, trở thành bó đuốc.
Cố Phi không nghĩ rèm gió sẽ có người, vén rèm bước vào đâm vào Tưởng Thừa.
“Ai!” – Cố Phi giật mình, định lùi, đã bị Tưởng Thừa túm cổ áo kéo vào tiệm đè lên tường.
“Cậu đã đi làm gì?” – Tưởng Thừa nắm cổ áo kéo cậu, hỏi – “Nói đi, mày đã đi làm gì rồi!”
“Sao cậu ở đây?” – Cố Phi giật mình.
“Tôi hỏi cậu đi làm gì rồi!” – Tưởng Thừa gầm lên.
Cố Phi cầm cổ tay cậu định gỡ, không thành, thở dài.
“Muốn tôi cho năm giây bịa chuyện không?” – Tưởng Thừa trợn mắt – “Hay mười giây?”
“Cho mười giây cũng không bịa ra” – Cố Phi nói – “Quá đột ngột”.
Tưởng Thừa không nói, nhìn cậu hồi lâu, đột nhiên nới lỏng tay quay người vén rèm ra ngoài.
Cố Phi gõ đầu lên tường, ngừng hai giây đuổi theo: “Tưởng Thừa!”
Tưởng Thừa vung tay về phòng thuê, không quay đầu, bước chân không chậm.
“Thừa ca” – Cố Phi đuổi tới bắt cánh tay cậu – “Thừa ca…”
“Thừa ca cái gì!” – Tưởng Thừa hất tay cậu ra, quay đầu trừng mắt – “Tôi không có đứa con trai như cậu!”.
“Tôi gọi cậu là ‘anh’ mà” – Cố Phi nói.
Tưởng Thừa ngẩn người, lửa giận tan biến, chỉ vào Cố Phi: “Cậu có gọi là ông nội cũng vô dụng!”
Cố Phi do dự, bắt cánh tay cậu lần nữa kéo vào cửa tiệm.
“Đệt?” – Tưởng Thừa kinh ngạc, vùng mạnh hai lần không hất được, muốn dùng sức lần nữa, thấy máu trên cổ áo Cố Phi, lần thứ ba kìm chế.
Cố Phi kéo cậu vào tiệm.
“Nói chuyện một chút đi.” – Cố Phi nói.
“Nói gì?” – Tưởng Thừa đột nhiên thấy sức lực tan biến, lửa giận cũng không bùng lên được, dựa tường – “Nói về quá trình lừa gạt người của cậu sao?”
“Ừm.” – Cố Phi gật đầu.
Tưởng Thừa nhìn cậu, ngoài vết máu trên cổ áo, gần thắt lưng cũng có đường máu: “Trước tiên xử lý vết thương đi, cái đống màu mè này, tưởng ai phạt cậu bằng roi vậy.”