Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 52: Bước ngoặt trên sân
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù hôm nay là thứ Bảy, nhưng Tưởng Thừa vẫn dậy sớm như mọi ngày. Sau khi xuống lầu mua đồ ăn sáng, cậu tranh thủ chạy hai vòng trên con đường nhỏ gần đó.
Sáng sớm ở đây đông người hơn so với bên cạnh nhà Lý Bảo Quốc. Ngoài các cô bác lớn tuổi, còn có không ít các bạn trẻ.
Việc chọn món ăn sáng quả là khiến Tưởng Thừa bối rối. Tay cậu cầm tiền, đi đi lại lại trước mấy quầy đồ ăn, không biết nên chọn gì.
“Bánh tiểu lung bao đi.” – Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
(*Tiểu lung bao – 小笼包: bánh bao nhỏ hấp, còn gọi là bánh bao súp.)
Giọng nói này quá gần, ngay sát bên tai cậu. Tưởng Thừa giật mình, vừa tìm điện thoại trong túi vừa quay đầu lại.
Khi nhìn thấy người đối diện, cậu chợt nhận ra đó chính là Cố Phi.
Đương nhiên, không chỉ giọng nói mà cả khuôn mặt cũng là của Cậu ta.
“Đệ?” – Tưởng Thừa lùi lại một bước, nhìn Cố Phi từ đầu đến chân, rồi lại rút điện thoại ra xem giờ – “Hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây à…”
Cậu ngước lên nhìn bầu trời, lẩm bẩm: “Chắc hôm qua mình chưa xuống núi.”
“Sáng nay Nhị Muội dậy sớm, chơi ván trượt khiến tôi tỉnh giấc.” – Cố Phi cười cười – “Thế nên tôi đến đây.”
“Cậu ăn sáng chưa?” – Tưởng Thừa cũng cười, không biết vì sao, nhìn thấy Cố Phi cười là cậu cũng muốn cười – “Ăn chung đi nhé?”
“Cậu mời tôi?” – Cố Phi hỏi.
“Mới hôm qua cậu còn lừa tôi 50 đồng.” – Tưởng Thừa cau mắt.
“Thế thì được rồi.” – Cố Phi nói – “Bánh tiểu lung bao nhé?”
“Bánh tiểu lung bao, sủi cảo, sữa đậu nành, bánh quẩy.” – Tưởng Thừa liệt kê đủ thứ món ăn khiến người khác khó lòng lựa chọn – “Mỗi loại một phần, thêm bò khô cay, nghe mùi thơm lắm.”
“Giữ bàn nhé.” – Cố Phi nói.
Khu vực này dù nằm trong nội thành cũ nhưng các tòa chung cư san sát nhau, khiến quầy đồ ăn sáng lúc này khá đông. Tưởng Thừa đứng chờ một lúc, nhanh chóng tìm được một bàn nhỏ còn trống, ngồi xuống và đặt cặp sách lên ghế còn lại.
Vừa định ra hiệu cho Cố Phi, cậu nhìn thấy bàn đối diện có hai nữ sinh đang ngồi, cứ nhìn cậu cười mãi. Khi cậu quay qua, hai cô gái lại vội cúi đầu.
“Ở đây nè.” – Tưởng Thừa giơ tay, búng ngón tay ra hiệu.
Cố Phi mang đồ đến, đặt lên bàn: “Mấy món cậu nói tôi lấy rồi. Cậu muốn ăn gì nữa không?”
“Không.” – Tưởng Thừa lắc đầu.
Hai nữ sinh đối diện vẫn cúi đầu cười, vừa cười vừa nhéo cánh tay cậu, rồi bóp đùi mình.
Tưởng Thừa nhớ lại lời Cố Phi nói trước đây, chợt hiểu ra hai cô gái này đang bị làm sao.
Cố Phi đặt một chồng khay bánh lên bàn, khiến mặt bàn như biến mất.
“Vương Húc gọi điện cho tôi.” – Cố Phi vừa ăn tiểu lung bao vừa nói – “Nó đến rồi, chỉ có nó thôi.”
“Chỉ trích tụi mình vô tổ chức vô kỷ luật đúng không.” – Tưởng Thừa uống một ngụm sữa đậu nành.
“Rất oai phong.” – Cố Phi gật gật đầu.
Hai nữ sinh ăn xong vẫn không rời đi, lấy điện thoại ra chơi. Tưởng Thừa nhìn dáng vẻ của họ biết họ đang chụp ảnh lén.
Cậu định nghiêng đầu tránh khỏi ống kính, Cố Phi ngẩng lên nhìn hai cô gái: “Đừng chụp trộm, khuôn mặt sẽ bị méo đấy.”
“A!” – Hai cô gái kêu lên.
“Vậy tụi mình chụp trực tiếp được không?” – Một cô gái hỏi.
Cố Phi không nói, cô gái giơ điện thoại lên chĩa vào hai cậu. Tưởng Thừa đành theo Cố Phi nhìn vào ống kính.
Sau khi chụp xong, hai cô gái đứng dậy, cầm điện thoại bỏ vào túi rồi cười nói: “Tụi mình sẽ đăng lên diễn đàn Tứ Trung, nhớ theo dõi nhé, tụi mình sẽ chỉnh sửa kỹ lưỡng rồi mới đăng.”
Sau khi họ rời đi, Tưởng Thừa quay sang Cố Phi: “Lớp nào vậy?”
“Không biết.” – Cố Phi nói – “Cũng không chắc họ có phải là học sinh trường mình.”
“Hả?” – Tưởng Thừa ngẩn người.
“Hôm nay rất đông người đến xem trận đấu ngoài trường.” – Cố Phi giải thích – “Lại có lớp 7 livestream video, pha chắn bóng của cậu khiến nhiều người biết đến, họ muốn đến xem.”
“… Đệ.” – Tưởng Thừa cảm thấy mình bị lạc.
“Hôm nay tôi nhờ Lý Viêm chụp ảnh.” – Cố Phi nói – “Tôi đã đồng ý với Chín Ngày tìm người chụp ảnh cho Vương Húc.”
“Nếu cậu ta nhìn thấy camera, chắc chắn sẽ chơi hay hơn bình thường.” – Tưởng Thừa mỉm cười.
“Cậu cũng phải chơi hay hơn bình thường.” – Cố Phi nghiêng đầu nhìn cậu – “Tôi sau khi đến Tứ Trung, chỉ trận đấu này có nhiều người đến xem thế.”
“Ừ.” – Tưởng Thừa gật đầu nghiêm túc, nghĩ ngợi rồi cảm thấy chút xúc động – “Nếu cậu không tham gia, liệu tôi có thể phối hợp với Vương Húc?”
Cố Phi không nói, chỉ cầm miếng sủi cảo cười suốt.
Mười giờ trận đấu bắt đầu, học sinh trường Tứ Trung và các trường bên ngoài ùa đến đông nghẹt sân bóng từ chín giờ. Đội của Tưởng Thừa luyện tập được nửa tiếng thì đã không thể tiếp tục, toàn là người.
Thấy sân bóng chật kín người, Tưởng Thừa cảm thấy học sinh nơi đây quá rảnh rỗi. Nếu là trường cũ của cậu, cuối tuần chẳng mấy người có thời gian xem một trận bóng rổ của trường khác như thế.
Trận chung kết của Tứ Trung được chuẩn bị kỹ lưỡng, khán đài được dựng xung quanh sân, khi đội của Tưởng Thừa bước vào, khán đài đã chật kín người, còn có không ít người đứng.
Chín giờ rưỡi, Lý Viêm mang túi camera của Cố Phi tới, ngồi ở khu nghỉ ngơi: “Phô trương thế, tưởng đây là trận đấu vòng loại trực tiếp trong thành phố.”
“Chụp cho Vương Húc đẹp một chút.” – Cố Phi nói.
“Vậy phải xem cậu ta chơi thế nào.” – Lý Viêm vừa lắp ống kính vừa nói – “Tao cũng không phải mày, chụp đầu trâu cũng biến thành tiên khí, cậu ta thế nào tao sẽ chụp thành thế đó.”
“Còn có đội viên khác nữa.” – Cố Phi nói – “Chụp hết đi, lớp mình hiếm khi vào đến trận chung kết.”
“Biết rồi.” – Lý Viêm ngắm bốn phía – “Mày hiếm khi có chuyện quan tâm như vậy.”
Trước trận đấu, hiệu trưởng Lưu như thể thỏa cơn nghiện, đứng lên giới thiệu đội tham gia trận chung kết.
Một đội toàn thắng chưa từng thua, một đội là ngôi sao mới nổi ngang trời.
Tưởng Thừa nghe xong, lòng bỗng thấy căng thẳng, nhất là khi hiệu trưởng Lưu nói chuyện, cổ động viên hai bên hô vang bất tận.
Dịch Tĩnh vốn nhã nhặn và hướng nội, nhưng khi dẫn dắt cổ động viên nữ, lại phóng khoáng vô cùng. Cô hô khẩu hiệu không biết xấu hổ, từ không thể diện đến hào hùng.
“Lớp 8! Hắc mã đương quan!”
“Lớp 8! Visual tối tán!”
(“Đương quan” nghĩa là gác cổng, xuất xứ từ “Một người gác cổng, vạn người không thể qua”; “Tối tán” nghĩa là tuyệt nhất, ngầu nhất.)
Sau khi hô xong, đầu Tưởng Thừa như muốn sụp xuống. Cậu chống cằm lên đầu gối, nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình.
“Thừa ca.” – Cố Phi gọi cậu, đưa tay ra phía dưới.
Tưởng Thừa đang suy nghĩ chiến thuật, nhìn thấy bàn tay Cố Phi, bỗng chốc không phản ứng lại, đưa ngón tay khều khều lòng bàn tay cậu ta.
“… High five một cái.” – Cố Phi nói.
“À.” – Tưởng Thừa tỉnh táo trở lại, nhẹ nhàng vỗ vào bàn tay cậu ta.
“Chú ý Hà Châu.” – Cố Phi nói – “Cậu ấy là hậu vệ, giống cậu, toàn năng, tốc độ cũng nhanh.”
“Ừ, hôm nay cậu không cần phải luôn đứng tuyến.” – Tưởng Thừa gật đầu. Hôm nay cậu không bố trí chiến thuật cụ thể, bởi đội hình phối hợp của lớp 2 đã nhuần nhuyễn, nếu dùng chiến thuật cơ bản tiến lên ngay từ đầu, sẽ bị rối loạn, nên hôm nay mọi người phải dựa vào sự ăn ý từ trước, chơi trước rồi xem xét tình hình.
“Tuân lệnh.” – Cố Phi nói.
Đội trưởng hai bên bắt đầu chọn sân, Vương Húc thắng, chọn bên khuất sáng để tiến công.
“Cố Phi nhảy bóng.” – Trước khi vào sân, Tưởng Thừa nói.
“Cố lên!” – Vương Húc hô to.
“Cố lên!” – Mọi người đều hô theo, cởi áo khoác, bước vào sân.
Cảm giác này thật đã. Tưởng Thừa không thích bị người vây quanh, nhưng đối với việc chơi bóng, cậu không có chút kháng cự nào. Lúc này, khi đứng giữa sân, tiếng hô “Cố lên” cùng tiếng chụp ảnh vang lên, cậu chợt cảm thấy rất sung sướng.
Đội nhảy bóng của lớp 2 có thân hình gần giống Cố Phi, nhưng trong trận đấu trước, Tưởng Thừa đã phát hiện ra người này bật lên rất cao. Nói đến điểm này, lớp 8 không ai có thể so với cậu ta.
Quả nhiên, khi tên Châu Chấu nhảy lên, độ cao vượt qua Cố Phi gần một bàn tay (*).
[(*) Tưởng Thừa đặt biệt danh cho đối phương như kiểu chương trình Animal Planet.)
Quả bóng theo ước đoán của Tưởng Thừa có thể chặn lại, nhưng khi cậu vừa sải bước, Hà Châu đột nhiên tăng tốc, trong nháy mắt chạm vào bóng, bóng bị đập qua bên cạnh.
Châu Chấu không biết từ bao giờ đã rời khỏi trung tuyến, bắt lấy bóng.
“Cái đệt!” – Tưởng Thừa thầm chửi, nhìn Cố Phi một cái. Cố Phi co chân phóng theo Châu Chấu đến dưới rổ.
Tưởng Thừa không đuổi theo, cậu dán sát bên người Hà Châu, một là đề phòng cậu ta cầm bóng, hai là muốn xem tốc độ của người này nhanh đến mức nào.
Tấn công nhanh của lớp 2 rất đẹp. Sau hai lần chuyền bóng, Châu Chấu cầm bóng vượt qua Cố Phi nhảy lấy đà ném rổ.
Tiếng “amen” vang lên, Cố Phi bất ngờ nhảy lấy đà từ phía sau Châu Chấu, lòng Tưởng Thừa thầm lo lắng, tư thế này dễ phạm lỗi đánh tay.
Nhưng do trước đó bị Cố Phi ngăn cản, độ cao nhảy của Châu Chấu lúc này bình thường.
“Amen!”
Tưởng Thừa bỏ qua Hà Châu, vọt tới bên trái Cố Phi.
Cố Phi nhảy lên rất cao, từ phía sau Châu Chấu nhảy lên, lưu loát quét bóng ra ngoài. Tưởng Thừa giữa tiếng reo hưng phấn nhảy lên đỡ bóng, hô to: “Vương Húc!”
Vương Húc quay người chạy về.
Tưởng Thừa dẫn bóng vài bước, mắt thấy Hà Châu tiến đến, đột nhiên vươn tay ném bóng qua cho Vương Húc.
“Đội trưởng lấy lại khí thế rồi!”
“Amen! Amen! Amen! Amen!”
Vương Húc đang chạy nhảy lên duỗi tay nhận bóng.
Cổ động viên lớp 8 tức thì nhảy lên hô: “Cố lên” biến thành “A A A——” có nhịp điệu.
Lớp 2 phòng thủ rất nhanh, nhưng Vương Húc tranh thủ thời gian chênh lệch, khi đến dưới rổ, một đối một, lúc này chỉ cần ra tay, khả năng ghi điểm rất cao.
Nhưng Vương Húc lại do dự, chuyền bóng cho Cố Phi vừa chạy qua vạch ba điểm.
Cố Phi đến đây rõ ràng là bắt bóng bật bảng, nhưng khi Vương Húc chuyền bóng, cậu không kịp đoán được, thậm chí không kịp điều chỉnh tư thế.
Quả bóng cậu phải một tay sau lưng, một tay nhào qua đỡ, chưa kịp cầm chắc đã bị người lớp 2 mang bao cổ tay cắt rớt mất.
Tiếp tục chuyền bóng, tấn công nhanh, khi Hà Châu vào rổ ba điểm, người lớp 8 chưa kịp tới.
Quả bóng đầu tiên khiến sân vang lên tiếng vỗ tay và tiếng ồn ào.
Quách Húc cầm bóng chuẩn bị phát, Tưởng Thừa tới bên cạnh Vương Húc: “Trận đấu này không thể chỉ dựa vào tao và Cố Phi.”
Vương Húc gật đầu, không nói, vẻ mặt như bị dao cắt sau sai lầm vừa rồi. Tưởng Thừa vỗ lưng cậu: “Quả bóng vừa rồi mày có thể vào.”
“Ừm!” – Vương Húc gật đầu, nháy mắt khôi phục trạng thái – “Con mẹ nó, tôi cũng cảm thấy như vậy.”
Quách Húc phát bóng, Tưởng Thừa bắt được, quay người, không vội dẫn bóng, tay trái chỉ bên cạnh, Vương Húc chạy tới giữa sân chuẩn bị đón bóng, cậu vung tay chuyền cho Cố Phi bên cạnh, sau đó xông tới dưới rổ bên kia.
Vương Húc thời gian này chơi bóng đã luyện IQ lên cao, quả chuyền này cậu không ngạc nhiên khi Tưởng Thừa dùng mình làm ngụy trang, lập tức áp sát dưới rổ.
Châu Chấu đang dính theo Cố Phi, cậu không dẫn bóng, xoay người che bóng. Khi Lư Hiểu Bân qua tiếp ứng, chuyền bóng cho Tưởng Thừa đã sắp đến vạch ba điểm.
Tưởng Thừa bắt bóng, bị người lớp 2 chặn lại, thở dài. Lớp 2 toàn thắng không phải là nói suông, tốc độ phòng thủ như vậy, không bỏ sót cơ hội.
Không thể đến vạch ba điểm ném rổ, cậu liếc nhìn vạch, cắn răng, ở khoảng cách gần vạch ba điểm, dồn sức ném bóng vào bảng rổ.
Cố Phi không có người phòng thủ, có thể bắt bóng bật bảng, nhưng cùng lúc bóng đập “oành” một tiếng, bật vào rổ.
“Đệt.” – Tưởng Thừa cũng giật mình.
Sân vang lên tiếng vỗ tay, tiếng “Tưởng Thừa cậu mẹ nó đỉnh nha” của Vương Húc bị chìm nghỉm.
Cố Phi chạy tới, cười cười, đưa lòng bàn tay ra: “Đỉnh quá, vua ba điểm.”
“Thêm một lần nữa.” – Tưởng Thừa cùng cậu high five, đụng vai – “Bên phải đến đường biên.”
“Ừm.” – Cố Phi đáp.
Ném ba điểm từ đường biên khó khăn, nhưng phòng thủ cũng không chặt chẽ như trung tuyến.
Lớp 2 không giống với những đội trước đây, thực lực các thành viên rất đồng đều, mỗi người đều có khả năng. Muốn chặn bóng của họ rất khó khăn.
Tưởng Thừa hai lần muốn chặn bóng của Hà Châu đều không thành, Hà Châu dưới sự che chở của Châu Chấu đáp trả hai quả ba điểm.
“Đừng nóng vội!” – Giọng thầy Lỗ vang lên giữa tiếng ồn ào – “Chơi vững vàng! Lớp 8! Visual tối tán——”
Tưởng Thừa không muốn quay lại, hai câu hô, không ngờ thầy Lỗ lại chọn câu mất thể diện nhất.
Pha vào bóng của lớp 2 khiến sân ngoài sân đều kích động. Khi Quách Húc chuyền bóng cho Tưởng Thừa, sức lực kinh người, như đạn pháo.
Khi Tưởng Thừa xoay người, Hà Châu đã chặn ở tuyến chuyền.
Phản ứng nhanh thật.
Tưởng Thừa cầm bóng, đập hai cái xuống đất, nhắm vào Hà Châu xông qua. Khi Hà Châu chuẩn bị cắt bóng, cậu như muốn ôm nhau mà dốc tới, tay móc bóng sau chân Hà Châu chuyền cho Cố Phi đang lao tới dưới rổ đối diện.
Quả bóng chuyền thấp, Cố Phi suýt trượt.
Tưởng Thừa đuổi theo, nhưng Hà Châu canh chặt, Cố Phi không có cơ hội chuyền lại, quyết định đưa cho Vương Húc chạy như điên.
Trí thông minh của Vương Húc bùng lên, cầm bóng liền chuyền trả lại Cố Phi.
Hà Châu do dự, Tưởng Thừa nhanh chóng rời khỏi, chạy thẳng từ bên phải đến đường biên.
Ngay khi đứng vững, Cố Phi ném bóng qua.
Vị trí này của Tưởng Thừa với bảng rổ gần như thẳng hàng, người lớp 2 vội lui về áp sát khu vực ba giây.
Chính là cần cái hiệu quả này!
Tưởng Thừa nhìn chăm chú vào khung rổ, không do dự nhấc tay ném bóng.
Tiếng reo của khán giả vang dội, đề-xi-ben và quỹ đạo bóng lên cao, khi rơi vào rổ đạt đến đỉnh điểm.
“Bóng đẹp!” – Tưởng Thừa trầm giọng hô, cánh tay giơ cao mạnh mẽ kéo xuống – “Đệt!”
Hai quả ba điểm liên tiếp khiến tinh thần thi đấu của mọi người bùng lên.
Hiện tại thế trận không nghiêng về một phía. Kỹ thuật và phối hợp của lớp 2 mạnh hơn lớp 8, nhưng lần đầu tiên thi đấu thua, lần này không thể để chức quán quân rơi vào tay người khác, áp lực của đội viên rất lớn. Trái lại, lớp 8 chơi thoải mái, bất kể thắng thua đều đã là ngôi sao mới, không có chút áp lực, cứ thế chơi tốt.
Ngay cả Lư Hiểu Bân ít nói cũng chạy vừa hô, như yêu tinh giữ cửa cắn phải thuốc, Tưởng Thừa cảm thấy nếu không chú ý, hắn cũng có thể nuốt gọn người phòng thủ bên cạnh.
Hai lớp không gọi tạm ngừng, không thay người, đều muốn nhân lúc tình thế tốt duy trì tiết tấu, giành nhiều điểm.
Tỉ số luôn sát sao, lớp 8 luôn tụt lại phía sau nhưng cắn chặt từng điểm.
Ba phút trước khi hết hiệp một, Cố Phi chống hai người lên rổ, lật ngược tỷ số vượt một điểm.
Giữa tiếng reo cuồng của khán giả, lớp 2 kêu tạm ngừng.
Khi Tưởng Thừa đến khu nghỉ ngơi, Hà Châu chặn cậu lại: “Cậu nên gia nhập đội bóng trường.”
“Hả?” – Tưởng Thừa ngẩn người.
“Cậu nên gia nhập đội bóng trường.” – Hà Châu lặp lại.
Tưởng Thừa định thần lại: “Sao bây giờ cậu nói thế?”
“Định sau trận đấu sẽ bàn.” – Hà Châu nói – “Nhưng hôm nay tôi hơi kích động.”
“… Xong trận đấu hãy nói.” – Tưởng Thừa nói.
“Xong rồi chơi một trận được không?” – Hà Châu hỏi – “Cậu, tôi, Cố Phi, Đường Hi Vĩ, Tống Ngọc chung một đội.”
(Được xếp ngang hàng với Phan An về “nhan sắc”, Tống Ngọc là một trong hai đại mỹ nam nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc.)
“Tống Ngọc?” – Tưởng Thừa không nhớ ra.
“Trung phong lớp tôi.” – Hà Châu chỉ chỉ Châu Chấu – “Thế nào?”
Tưởng Thừa nhìn Châu Chấu, không hiểu vì sao cha mẹ cậu lại đặt cái tên như vậy, muốn gọi Phan Trí đến đây kết nghĩa làm anh em với Phan An.
“Chơi xong rồi nói.” – Tưởng Thừa nói – “Nghiêm túc chơi xong đã.”
“Tôi đã rất nghiêm túc rồi… Được thôi.” – Hà Châu vỗ vai cậu – “Trước tiên chơi xong.”
Tưởng Thừa cắn răng ôm cánh tay, lần đầu tiên muốn vung tay tát Hà Châu.
“Hắn nói gì với cậu?” – Cố Phi ngồi xổm bên sân, thấy cậu chạy tới liền đứng dậy.
“Mời tôi vào đội bóng trường, còn nói sau trận đấu chơi một trận.” – Tưởng Thừa nói.
“Kích động thế à?” – Cố Phi cười – “Nhưng hắn lúc nào cũng như vậy.”
“Hắn là đội trưởng đội bóng trường?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm.” – Cố Phi nói – “Giống cậu trước đây.”
Tưởng Thừa nhìn cậu không nói.
“Đừng chỉ chạy cùng nhau.” – Lý Viêm nâng camera – “Kéo dãn khoảng cách, khi chạy đừng chỉ nhìn mình và đối phương, phải xem đồng đội khác ở đâu, nhất định phải lúc nhận được bóng chuyền.”
“Ừm!” – Cả đám gật đầu.
“Có người bị kèm, một người đến tiếp ứng là đủ, không cần dồn cả đội lên.” – Lý Viêm chỉ vào Quách Húc – “Cậu, có người đến tiếp ứng liền chạy sang chuẩn bị chuyền.”
“Được!” – Quách Húc gật đầu.
“Hai cậu” – Lý Viêm nhìn Cố Phi và Tưởng Thừa, suy nghĩ hồi lâu – “Hai cậu tiếp tục giả bộ ngầu là được.”
“Viêm ca” – Vương Húc nhìn camera – “Hôm nay chụp được không ít đúng không?”
Lý Viêm liếc cậu: “Yên tâm, đủ cho cậu làm album, một ngày ba tấm, một tháng không bị trùng.”
“Tôi là đội trưởng, anh không thể chỉ chụp mình tôi.” – Vương Húc nói – “Anh cũng chụp tí Cố Phi và Tưởng Thừa, còn đội viên khác.”
“Chỉ số IQ của cậu bị ném vào rổ hết rồi phải không?” – Lý Viêm không kiên nhẫn ngắt lời.
Tưởng Thừa quay đầu cười, đúng lúc thấy Dịch Tĩnh đứng sau Cố Phi cầm chai nước, cậu vừa định gọi Cố Phi nhận lấy, Dịch Tĩnh đã đưa cho cậu: “Cho cậu.”
“Cảm ơn.” – Tưởng Thừa nhận nước, vừa uống vừa liếc nhìn cổ áo Cố Phi.
Vết thương của Cố Phi sau trận bóng như vậy liệu có sao không? Cậu nhìn thấy cổ áo Cố Phi lộ ra một góc băng gạc, phía trên có máu.
“Đệt.” – Cậu nhíu mày, bước tới kéo cổ áo Cố Phi, nhìn thấy bên trong, máu chảy không nhiều nhưng đã thấm ướt băng gạc – “Cậu…”
Chưa nói hết lời, hai bên trái phải vang lên tiếng thét chói tai của nữ sinh.
Tưởng Thừa định thần, nhanh chóng buông tay, lùi ra một bước.
“Làm sao vậy, làm sao vậy?” – Vương Húc lập tức chú ý, chạy tới trước mặt Cố Phi, kéo cổ áo xuống – “Tôi…”
Tiếng thét chói tai của nữ sinh tức thì biến thành tiếng cười.
“Vào sân.” – Lý Viêm kéo Vương Húc ra.
Tưởng Thừa bỏ chai nước xuống, khi bước lên sân, cảm giác sau lưng bị ánh mắt của mọi người chiếu tới, nóng bỏng khó chịu.
Cậu đối với Cố Phi quả thực có nhiều cảm xúc, muốn tiếp cận, thân cận, nhưng chỉ một cử chỉ đã khiến mình bị tiếng thét của nữ sinh bao vây, vẫn khiến cậu hoảng loạn.
Không thể tự nhiên, cậu cảm tạ trời xanh đã phái Vương Húc đến bên cạnh.
Cảm tạ trong lòng Vương Húc thiếu một cây đàn, giải cứu cậu khỏi sự gượng gạo điên cuồng…
“Không có chuyện gì.” – Cố Phi bên cạnh cậu nói.
“Bị đứt miệng à?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Có thể.” – Cố Phi nói – “Tôi cũng không cảm thấy gì.”
“… Lúc nhảy lầu, não có bị ảnh hưởng không?” – Tưởng Thừa thở dài.
“Chắc là có chút.” – Cố Phi nói – “Nhưng chuyện đã vậy, tôi muốn nhảy cho xong, không bị thương cũng không thể.”
Tưởng Thừa nhìn cậu không nói.
“Thừa ca” – Cố Phi chạy tới giữa sân, quay đầu nhìn cậu, đột nhiên nghiêm túc chỉ dưới rổ lớp 2 – “Ghét tụi nó!”
“Đệt.” – Tưởng Thừa không nhịn được cười, cùng cậu đụng vai – “Ghét!”