51. Chương 51: Cuộc gặp gỡ và bí mật nơi hoang phế

Ngang Tàng (Tát Dã)

Chương 51: Cuộc gặp gỡ và bí mật nơi hoang phế

Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người ngồi im lặng trong quán nước. Tưởng Thừa không biết Cố Phi đang nghĩ gì, còn cậu kia thì chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ ngây người ra, đầu óc quay mòng mòng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Đến gần chín giờ, Cố Phi đứng dậy: "Đi thôi, tôi tiễn cậu về nhà?"
"Ơ" – Tưởng Thừa cũng đứng lên, ngây mặt hỏi – "Tiễn tôi? Tại sao phải tiễn tôi?"
"Sợ cậu lạc đường thôi" – Cố Phi nói.
"Đệt" – Tưởng Thừa cười – "Tôi nhắm mắt cũng về được."
"Lợi hại quá ha" – Cố Phi mặc áo khoác.
"Vẫn luôn vô cùng lợi hại" – Tưởng Thừa cùng cậu ra khỏi cửa.
Nhà Cố Phi và căn trọ của Tưởng Thừa cùng hướng. Trước khi đến ngã tư nhà Cố Phi, đi thẳng nữa là tới nhà trọ của Tưởng Thừa.
Trên đường về, vẫn im lặng như cũ, Tưởng Thừa muốn nói gì đó nhưng chẳng biết nói gì, chỉ nhìn chằm chằm con đường phía trước.
Đến ngã tư nhà Cố Phi, cậu không rẽ ngang. Tưởng Thừa để ý nhưng không nói gì, hai người vẫn đạp xe tới tận trước nhà trọ mới dừng lại.
"Ngày mai cậu đến trường không?" – Tưởng Thừa hỏi.
"Tới chứ" – Cố Phi đáp – "Không phải đội trưởng Vương muốn chiều nay luyện bóng sao."
"Vết thương đó của cậu" – Tưởng Thừa nhìn cậu – "Lúc đó chơi với lớp hai được không?"
"Yên tâm" – Cố Phi vỗ vỗ vết thương trên lưng – "Không ảnh hưởng, hơn nữa lớp hai chơi bóng rất nghiêm túc."
"Ừm" – Tưởng Thừa gật đầu.
Nói xong, hai người vẫn đứng im. Tưởng Thừa không xuống xe vào hành lang, Cố Phi cũng không quay đầu về nhà.
Im lặng một lúc, Tưởng Thừa hắng giọng: "Vậy tôi lên đây."
"Ừm" – Cố Phi đáp.
Họ vẫn đứng im như cũ, như bị trói chân không thể di chuyển.
Lâu sau, Cố Phi mới nói: "Lên tầng đi, tôi về đây."
"Ừm" – Tưởng Thừa cuối cùng cũng động đậy, đẩy xe vào lối đi bộ – "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon" – Cố Phi nói.
Tưởng Thừa đẩy xe vào hành lang, khóa cửa rồi nhìn ra đường một chút. Cố Phi vẫn còn đó, Tưởng Thừa nhìn lần nữa, rồi Cố Phi vẫy tay chào, quay xe đạp rời đi.
Tưởng Thừa trở về phòng, tắm xong ngồi trước bàn học bài. Nhưng xem được nửa buổi vẫn chẳng hiểu gì.
Cả buổi chiều và nửa tối hôm qua, đầu cậu như bị va đập quá nhiều, đủ thứ lộn xộn chen đầy, khiến chẳng còn chỗ cho bài tập.
Sau mười phút, cậu mới bình tĩnh lại, bắt đầu làm bài.
Điện thoại reo, Phan Trí nhắn tin:
– Tài liệu của mày đang chuyển phát, nghe điện thoại chút đi, không phải mày đổi địa chỉ rồi sao? Có xa quá không?
– Không quá xa, gửi mã số đi.
Phan Trí gửi mã số chuyển phát.
Tưởng Thừa tìm số điện thoại của đơn vị chuyển phát, định mai nói họ không cần giao tới, tự mình đi lấy. Cậu thật sự không muốn quay lại con phố nhà Lý Bảo Quốc. Lỡ gặp phải anh ta trên đường, cậu chẳng biết đối đáp ra sao.
– Trong đó còn có USB, chương trình học kỳ này của giáo viên tao đã kiểm tra kỹ, cậu xem thử có ích không.
Tưởng Thừa nhìn tin nhắn, nếu Phan Trí ở trước mặt, cậu chắc chắn đã ôm anh ấy một cái. Cháu trai hiếu thuận quá.
Cậu cầm điện thoại lên, chụp một tấm selfie, thêm chút hoa văn lòe loẹt, gửi cho Phan Trí.
Phan Trí nửa ngày không trả lời, cậu để điện thoại xuống, cảm thấy đầu đã dọn được chút khoảng trống, bắt đầu làm bài.
Bài tập của Tứ Trung cũng không nhiều, dù bắt đầu muộn nhưng vẫn không lỡ giờ ngủ. Thế nhưng cậu lại cảm thấy bất an, suy nghĩ có nên nhờ Phan Trí mỗi ngày gửi một phần bài về không.
Làm bài được khoảng một tiếng, điện thoại lại reo. Cậu cầm lên xem.
– Tấm selfie này có thể đặt tên là "Hay làm sao tôi dậy thì rất thành công", hai ngày nữa tao gửi mày một phần ảnh cũ, đừng selfie nữa.
Tưởng Thừa ngây mặt, hồi thần lại nhìn tên tấm ảnh.
Bé thỏ ngoan ngoãn!
"Đệt?" – Cậu hết hồn, lại vuốt thêm hai lần mới xác định được, cậu định gửi lại cho Phan Trí, nhưng lại gửi nhầm cho Cố Phi!
– Sao đệt lại gửi cho cậu rồi???
– Cậu định gửi cho ai?
– Cho bạn tôi!
Cố Phi bên đó không trả lời ngay. Sau khi Tưởng Thừa gửi lại cho Phan Trí, tin nhắn của cậu ta mới gửi tới.
– Gửi cho bạn cậu tấm này đi.
Phía dưới có thêm một tấm, Tưởng Thừa nhìn thấy khuôn mặt mình chiếm gần hết màn hình, thấy vô cùng xấu hổ.
Đây là bức ảnh chụp chính diện hôm đó, trên môi cậu vẫn còn vết thương do Cố Phi gây ra.
Bên cạnh còn có dòng chữ sáng ngu ngốc: "Tôi và vết thương kiên cường của tôi."
– Đệt, cậu bị bệnh lâu năm mà giấu hả?
Cậu gửi lại cho Cố Phi:
– Đẹp hơn selfie của cậu nhiều, tôi đã photoshop cẩn thận rồi.
– Cút xéo!
– Sao lại không biết ơn như vậy!
– Không biết ơn thì sao!
– 【Ghét cậu ta!.jpg】
Tưởng Thừa nhìn bức ảnh Cố Phi gửi, cười nửa ngày rồi gửi lại:
– Tôi cmn đang làm bài tập.
– Học bá cố lên.
Sáng hôm sau, Tưởng Thừa cảm thấy đầu hơi nặng, ngồi bên giường đờ người mấy phút. Mấy giấc mơ đêm qua rối bời, chỉ nhớ có Cố Phi, sở thú, Phan Trí và Vương Húc, hò hét ầm ĩ.
Cậu thở dài, đứng dậy rửa mặt.
Qua một đêm, chuyện Cố Phi kể về tuổi thơ, "quyết đấu công bằng" với Hầu Tử, giờ đây không còn khiến cậu sợ nữa, chỉ như một giấc mơ rõ nét.
Dưới tầng, Tưởng Thừa chầm chậm đạp xe tới trường, một tay nắm tay lái, một tay cầm chiếc bánh chiên còn nóng.
Thời tiết ấm dần, chiếc bánh vẫn chưa nguội hẳn…
Đến ngã tư, cậu bóp phanh nhẹ, nhưng không nghe thấy tiếng huýt sáo quen thuộc của Cố Phi. Cậu quay đầu nhìn hai phía, cũng không thấy cậu ấy đứng đợi.
Tưởng Thừa thở dài, chắc Cố Phi vẫn chưa rời khỏi giường.
Đến trường còn vài phút nữa mới vào tiết, cậu dừng xe tại bãi giữ xe, đi bộ tới cổng trường.
Cách cổng khoảng mười mấy mét, cậu đột nhiên đứng lại, quay đi.
Tuần này thầy Từ trực nhật, đang đứng trước cổng, đối diện thầy ấy còn có một người: Lý Bảo Quốc.
Tưởng Thừa lập tức cảm thấy buồn bực và hoang mang. Sau mấy phút đứng sững, cậu cúi đầu băng qua đường, vòng ra phía sau trường, chạy tới bức tường bao quanh.
Chỗ leo tường lần trước Cố Phi chỉ cậu, vẫn dễ tìm.
Quầy bán quà vặt vừa mở cửa, khi cậu leo lên tường, ông chủ đang quét rác nhìn cậu kinh hãi: "Thằng nhỏ này, cửa trường còn mở mà, sao chưa rung chuông?"
"Con… biết" – Tưởng Thừa một tay vịn tường nhìn ông.
Ông chủ không nói thêm, nét mặt như đang đối diện kẻ thiếu năng trí tuệ.
Tưởng Thừa không để ý, chân vừa đạp lên tường, trèo lên xong, nhìn xuống đống gạch. Đột nhiên thấy kế bên có người đứng.
"… Lưu hiệu trưởng?" – Tưởng Thừa trên tường ngây ra.
Lưu hiệu trưởng so với ông chủ quầy quà còn kinh hãi hơn, nhìn cậu nửa ngày không thốt ra lời.
"Lưu hiệu trưởng… chào buổi sáng" – Tưởng Thừa không biết nên nhảy vào hay quay ra.
"A, chào buổi sáng" – Lưu hiệu trưởng theo quán tính đáp.
Tưởng Thừa do dự mấy giây, quyết định nhảy vào trong. Đống gạch gần đó có người đã dùng, cạnh gạch ít đi. Cậu nhảy xuống, rơi ngay trước mặt thầy ấy.
Đứng dậy, mắt Lưu hiệu trưởng gần như trợn rớt ra.
"Em… về lớp đi" – Tưởng Thừa chỉ phía trước, không chờ thầy phản ứng, cậu chạy thẳng tới tòa nhà phòng học, rồi chậm dần lại.
Không biết thầy có phản ứng kịp không, hay tha thứ cho cậu lần này. Dù sao cậu trèo tường cũng không phải "đi trễ leo tường", cũng không giẫm cành cây. Dù gì học xong ba tiết cũng không ai tìm phiền phức.
Thầy Từ cũng không tìm cậu. Tiết trước của thầy ấy, xong là rời phòng, cũng không tâm sự với Tưởng Thừa.
Tưởng Thừa cảm thấy khó chịu. Lúc leo tường không để ý, Lý Bảo Quốc đã đến trường, khiến cậu có cảm giác không thực. Cậu không biết hắn muốn làm gì, nói gì với thầy Từ…
Thật phiền phức.
Mà Cố Phi vẫn chưa đến trường. Chỗ ngồi bên cạnh trống, bàn học của cậu ấy đầy sách vở loạn xì ngầu, vài tờ đề bài bị cong nhưng chưa động đến.
Lớp không ai lạ lẫm việc Cố Phi trốn học. Người này mỗi tuần đều có trốn.
Chỉ có cậu cảm thấy không thoải mái khi Cố Phi không xuất hiện. Bên cạnh trống không, lòng cậu cũng cảm thấy trống rỗng.
Mỗi lần quay đầu không thấy Cố Phi cúi đầu chơi trò Trừ Yêu, cậu lại thấy không quen.
Cuối cùng tiết cuối cũng qua được nửa, cửa sau phòng học rung lên. Tưởng Thừa quay đầu, thấy Cố Phi nhanh chóng bước vào.
"Tôi tưởng cậu không đến" – Tưởng Thừa nhỏ giọng.
"Tôi đã nói sẽ đến mà" – Cố Phi cười – "Buổi chiều luyện bóng có gì."
"…Tôi tưởng cậu nói đến đây để đi học" – Tưởng Thừa nói.
"Tối qua ngủ trễ, sáng nay ngủ quên, vừa thức dậy là chạy tới ngay" – Cố Phi vớ ra mấy quyển sách bỏ lên bàn – "Tiết này nghe hay không cũng như nhau, vốn đã chẳng hiểu gì."
Tưởng Thừa không nói, lấy ra miếng băng dính quăng đến bàn cậu ấy.
"Đồ thật cao cấp" – Cố Phi cầm lên nhìn, bỏ vào túi – "Trưa nay mời tôi ăn đi."
Tưởng Thừa nhìn cậu: "Dựa…"
"Dựa vào việc tôi đã mời cậu ăn" – Cố Phi ngắt lời.
"… Được thôi, nhưng trưa nay tôi phải đi lấy đồ chuyển phát trước, nhờ cậu xem giúp chỗ này" – Tưởng Thừa lấy điện thoại, mở địa chỉ đã lưu cho Cố Phi xem – "Cậu biết ở đâu không?"
"Biết" – Cố Phi nhìn cậu – "Kế bên cầu đường sắt."
"A" – Tưởng Thừa nghe xong ba chữ cầu đường sắt, lập tức thất thần.
"Cậu mua đồ à?" – Cố Phi hỏi.
"Không phải" – Tưởng Thừa nói – "Bạn học gửi tài liệu ôn tập gì đó."
"Tôi đi lấy với cậu" – Cố Phi nói – "Vừa hay ở đó có tiệm mì lão thiện rất ngon."
Tưởng Thừa cười. "Sao cậu biết hết đồ ăn ngon ở đâu vậy."
"Cũng không phải biết hết, ở vùng này tôi đã ăn khắp nơi" – Cố Phi nói – "Dù sao tôi cũng lớn lên ở đây, cuộc sống chủ yếu quanh đây tới trạm xe lửa, tới quảng trường trung tâm, chỗ khác chưa từng đến."
"Ừm" – Tưởng Thừa thoáng nhìn cậu.
"Hai đứa mày đi đâu?" – Vương Húc ở nhà giữ xe vừa lấy xe vừa không thoải mái nói – "Cùng nhau ăn sẵn tiện luyện bóng, chiều nay tao đã xin nghỉ với thầy Từ rồi, tiếp tục luyện tập! Hành vi vô tổ chức vô kỷ luật của hai đứa mày…"
"Trong vòng một tiếng tụi tao đảm bảo sẽ tới" – Cố Phi nói.
"Hành vi vô tổ chức vô kỷ luật này là…" – Vương Húc tiếp tục nói.
"Đội trưởng, bọn tao đang xin phép mày đấy" – Tưởng Thừa nói – "Xin nghỉ một tiếng có chút chuyện, trong vòng một tiếng đảm bảo trở về trả phép."
Lời này khiến Vương Húc thích thú, sau suy nghĩ gật gật đầu: "Được thôi, đã phê chuẩn."
Cầu đường sắt trông cũ kỹ, chắc ngừng sử dụng lâu. Giữa đường sắt gỉ sét, cỏ dại mọc đầy. Hai bên đường vẫn có thể đi, nhưng chỉ người đi bộ, xe đạp hay mô tô nhỏ.
Tưởng Thừa qua cầu vẫn nhìn bốn phía. Chung quanh không hoang vắng, bên đường nhiều cửa tiệm nhỏ, vẫn náo nhiệt. Cậu vẫn không thấy tiểu khu bỏ hoang hay nguy phòng.
"Ở bên kia, qua giao lộ rồi" – Cố Phi quay tay chỉ – "Từ đó đi vào."
"Ừm" – Tưởng Thừa quay đầu nhìn, không thấy manh mối gì. Tòa nhà bên đây không cao, chủ yếu bốn năm tầng. Nếu là nguy phòng, mùa màng đến sớm, tầng lầu chắc thấp hơn, amen.
"Ngày mai nếu cậu thật sự muốn đi xem" – Cố Phi chầm chậm đạp xe – "Tôi gọi Đinh Trúc Tâm đến đón cậu, chị ấy biết chỗ…"
" Không cần" – Tưởng Thừa nhanh chóng ngắt lời.
Cậu không muốn có Đinh Trúc Tâm bên cạnh khi đi xem chuyện như thế này.
"Vậy…" – Cố Phi nhìn cậu vẫn muốn nói gì.
Tưởng Thừa phất phất tay: "Cậu đừng để ý tôi, tôi nói rồi, tôi sẽ không để ai thấy mình đến, cũng không ảnh hưởng hoạt động nhảy lầu thiếu máu não của tụi cậu. Cậu lo cho mình khỏi bị thương là được."
Cố Phi cười.
"Cười cái mốc xì" – Tưởng Thừa nói – "Cậu chính là một thành viên não tàn xưởng thép."
Cố Phi càng cười to hơn.
"Ày! Cậu có tin tôi…" – Tưởng Thừa nhớ tới chuyện này là tức giận, nhưng nụ cười của Cố Phi xóa hết cơn giận. Cậu buông tay lái, học theo tấm meme hôm qua Cố Phi gửi, một tay nắm quyền, một tay chỉ: "Ghét cậu ta!"
Cố Phi ngây người, cười đến quẹo xe: "Rất giống đó."
Tài liệu Phan Trí gửi có thùng giấy nhỏ, đóng gói chắc chắn, còn có USB bọc giấy cẩn thận. Tưởng Thừa không mở, cầm nhìn gáy sách, lòng thấy an tâm.
"Đây là người lần trước cùng cậu đến Tứ Trung phải không?" – Cố Phi nhìn đơn chuyển phát – "Phan Soái?"
"Phan Trí" – Tưởng Thừa cầm đơn nhìn – "Một đứa không có mặt mũi, thằng nhóc này trước viết bài thi là Phan An."
(Phan An đại mỹ nam Trung Hoa cổ đại, đẹp trai đến nỗi mỗi lần cưỡi xe ra ngoài đều bị phụ nữ già trẻ chạy theo xem mặt, nhiều đến nỗi không dám bước ra khỏi xe.)
Cố Phi cười: "Chữ viết của cậu ta soái hơn cậu nhiều rồi."
"Chữ học sinh cá biệt đều đẹp" – Tưởng Thừa nói – "Học bá chúng tôi, căn bản không quan tâm chữ viết đẹp hay không, ôi ba thứ râu ria không đáng nói."
"Cậu thật sự phải luyện chữ" – Cố Phi nói – "Hôm đó thầy Từ nhắc chuyện bài thi trừ điểm, cậu thấy nước mắt đầm đìa."
"Vậy cậu chưa thấy chữ trước kia của tôi" – Tưởng Thừa nói – "Chữ trước kia tôi nhìn còn không hiểu."
"Ai cha" – Cố Phi cười vừa thở dài – "Đi thôi, đi ăn mì."
Có lẽ cầm đống tài liệu, có lẽ chơi bóng cả buổi, Tưởng Thừa cảm thấy buồn bực sáng nay tan biến. Khi nhớ tới chuyện Lý Bảo Quốc, cũng không còn nghẹn uất.
Luyện bóng xong ra khỏi cổng trường, Cố Miểu đang ngồi ven đường, dưới mông là ván trượt. Trời ấm, Cố Miểu không đội nón, tóc như mèo mưa từ khi cạo đầu chưa xử lý, trên trán buộc sợi dây cột tóc đỏ, trông rất cá tính.
"Tôi cho cậu 50 đồng" – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi.
"Được" – Cố Phi nói.
Câu trả lời ngoài dự kiến khiến Tưởng Thừa không biết nói gì tiếp.
May sau khi Cố Phi khựng lại, hỏi: "Tại sao?"
"Đưa em gái yêu dấu của cậu đi cắt tóc giùm tôi, năn nỉ đó" – Tưởng Thừa nói.
"Được" – Cố Phi gật gật đầu, chìa tay.
Tưởng Thừa nhìn thoáng qua, rút 50 nghìn trong túi bỏ lên tay cậu.
Cố Phi nhét tiền: "Thật ra nó cắt tóc không tốn tiền, tìm Lý Viêm là được, tay nghề khá lắm."
"…Trả tiền cho tôi" – Tưởng Thừa cạn lời.
"Không" – Cố Phi đáp ngắn gọn.
Tưởng Thừa há miệng không nên lời. Trên đời còn mặt dày vô liêm sỉ như thế!
Cố Miểu theo xe, nhưng hôm nay nắm yên sau Tưởng Thừa, vui vẻ trượt tới cửa tiệm Cố Phi.
"Cậu về à?" – Cố Phi hỏi.
"Ừm" – Tưởng Thừa nhìn tài liệu buộc ghế sau – "Tôi về xem đống đồ này."
"Vậy được" – Cố Phi gật gật – "Sáng mai tôi ở ngã tư chờ cậu, 8 giờ 30."
"Được" – Tưởng Thừa vẫy vẫy tay với Cố Miểu – "Nhị Miểu tạm biệt."
Cố Miểu vẫy vẫy, cậu cười, đạp xe đi.
Tứ Trung đặt trận chung kết thứ bảy, thuận tiện cho thầy trò toàn trường và học sinh trường xung quanh xem. Thi đấu bắt đầu 10 giờ, nhưng đội trưởng Vương Chín Ngày lo lắng, yêu cầu 8 giờ 30 tập hợp, tranh thủ làm nóng. Xong thi đấu, chắc chắn có đám người kích động tụ lại, nói không chừng buổi chiều còn chơi thêm một trận.
Nên mai cậu có lẽ không có thời gian đến chỗ nhảy lầu nghiên cứu địa hình, chỉ có thể tối nay.
Về phòng trọ để đồ xuống, Tưởng Thừa đeo cặp ra khỏi cửa, đi thẳng tới cầu đường sắt.
Bên cầu đường sắt phía này không hoang vắng, nhưng sau quẹo vào giao lộ Cố Phi nói, người thưa dần. Cửa tiệm hai bên tầm thường, cũ nát.
Đi đến cuối là ngã rẽ nhỏ. Trái có thể thấy xưởng may, phải là con đường rách nát, mặt đường nứt ra.
Cậu đi về phía phải, đi vài phút, thấy mấy tòa nhà cũ, cửa sổ vỡ sạch.
Chính là đây.
Cậu vừa chầm chậm đạp xe vừa nhìn quanh, phán đoán não tàn xưởng thép chơi nhảy lầu ở tòa nào.
Chắc chắn không phải mấy tòa trước mắt, quá sát bên ngoài, người qua lại dễ thấy. Phải vào trong.
Tưởng Thừa dừng trước bốn tòa nhà cũ dáng ngang nhau.
Rác rưởi ở đây nhiều hơn chỗ khác: đủ loại chai nước, vỏ đồ ăn vặt, đất đầy đầu thuốc lá, còn có thùng sắt trước cửa.
Cậu nhìn thoáng qua trong thùng, toàn đầu gỗ đã đốt thành than, chắc đêm tụ nhau sưởi ấm.
Không có người, Tưởng Thừa tựa xe vào tường, đi vào tòa lầu rách nát đối diện.
Căn này đơn độc, năm tầng, cao nhất xung quanh, cũ nát đến nỗi trong khe tường mọc cỏ khô. Lên lầu, cậu cảm thấy nếu có người đi thêm, tòa nhà sẽ sụp.
Đi thẳng lên tầng cao nhất, tới cửa sổ nhìn đối diện.
Bốn tòa lầu phía đối diện, khoảng cách không lớn. Hai tòa bên phải bốn tầng, hai tòa bên trái ba tầng, tòa ngoài cùng bên trái đỉnh sụp nửa, chỉ còn hai tầng.
"Chào mọi người" – Tưởng Thừa giơ tay trái, ngón giữa và ngón trỏ hình chữ V, rung chậm trước mặt – "Hoan nghênh mọi người đến với chương trình Thừa ca dẫn bạn xem não tàn tập 1."
Cậu đi tới cửa sổ thứ hai: "Hiện tại mọi người có thể nhìn thấy bốn tòa nhà này, chính là nơi thi đấu nhảy lầu thiếu máu não của gia tộc não tàn xưởng thép… Chúng ta có thể đoán, từ một tòa nhà nhảy tới tòa khác, trình độ não tàn càng cao, khả năng nhảy cấp bốn… Trong sân có thể thấy không ít tạp vật, dấu tích được bày ra, chắc sẽ còn thách đấu nhảy chướng ngại vật…"
"Đệt" – Tưởng Thừa bỏ tay xuống, quay đầu nhìn quanh – "Mọi người hẳn đều nhìn ra, phạm vi quan sát ở đây không tốt… Chúng ta xem thử có góc nhìn thích hợp hơn không…"
Tưởng Thừa đi lòng vòng mấy gian phòng tầng năm, cuối cùng ở hành lang tìm thấy nửa cái thang nối sân thượng.
Cậu nhảy lên bắt lấy thang, thử thấy chắc chắn, đạp tường từ lỗ leo lên.
"Các bạn khán giả, chúng ta đến xem…" – Tưởng Thừa đi vài bước tới mép sân thượng dừng – "Tôi hơi… sợ độ cao, chẳng qua muốn dẫn mọi người xem trò não tàn…"
Cậu đi chậm tới mép: "Góc nhìn này rất tốt."
Từ đây có thể nhìn rõ tình trạng đỉnh lầu đối diện, khoảng cách không xa. Nếu đứng chòng chọc, người đối diện có thể thấy rõ đây là người.
Tầng chót có phòng nhỏ, cậu đi qua đứng trước, che mình lại.
"Tốt, mọi người có thể nhìn thấy" – Tưởng Thừa vừa nói vừa lấy ra cái ná cùng viên bi thép, nhắm sân thượng đối diện kéo căng dây – "Khoảng cách thế này, chúng ta có thể đạt mục tiêu, cùng với sức mạnh của mục tiêu."
Nói xong, cậu hít một hơi, không để ý chân muốn nhũn.
Sau khi nhắm chằm chằm phía đối diện, buông tay. Viên bi thép bay ra.
Gía gỗ nhỏ ở lầu chót bên đó ngã xuống.
"Tiết mục hôm nay đến đây rồi" – Tưởng Thừa nhìn giá gỗ híp mắt – "Ngày mai sau trận chung kết, xin mời mọi người đúng giờ đến với chương trình Thừa ca dẫn bạn xem não tàn tập 2."