Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 8: Kẹo sữa và trận so kè
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay cả hồi tiểu học, Tưởng Thừa cũng không được chọn kẹo như thế. Nhà cậu không cho ăn đồ ngọt, cũng chẳng cho ăn vặt linh tinh. Cậu cứ như tu hành vậy, đến giờ vẫn hiếm khi ăn đồ bán ngoài phố, và mỗi lần như thế đều là lỡi Phan Trí kéo theo rồi thấy ngon mới ép cậu theo.
Giờ đây Cố Phi bày cả núi kẹo trên bàn, bảo cậu chọn. Bỗng dưng cậu thấy hứng khởi lạ thường.
Kẹo cà phê, kẹo sữa, kẹo bạc hà, kẹo trái cây… phân ra kẹo mềm, kẹo cứng. Cậu nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng chọn một viên kẹo sữa.
Vừa lột giấy xong, Cố Phi đã lấy hết số kẹo còn lại đi.
“Đệt.” Tưởng Thừa ngẩn người. Cậu nhớ ra Cố Phi nói “tự chọn đi” chứ không phải “cho cậu hết”. Suy luận của cậu ta sắc bén quá, Tưởng Thừa không nhịn được phải ngưỡng mộ, nhìn cậu ta rồi nói: “Cậu tiết kiệm vậy là để mai sau này Vương Kiện Lâm (*) phải ôm đùi cậu đúng không?”
[*]: Tỷ phú Trung Quốc, xuất thân gia đình cách mạng, gia sản khủng, giàu nhất châu Á đến năm 2016.
Cố Phi không trả lời, cúi đầu nhìn mấy viên kẹo trong tay, lựa ra hai viên kẹo sữa cùng loại thả xuống trước mặt cậu, số còn lại bỏ túi.
…… Bệnh thần kinh!
Tưởng Thừa lột hết ba viên kẹo sữa bỏ vào miệng, giờ chẳng biết phải bày tỏ gì nữa.
Thầy dạy tiếng Anh họ Lỗ, khác hẳn thầy Từ – thầy thường hét vào mặt học sinh, nhưng lớp học dưới tay thầy lại yên tĩnh hơn. Dù Tưởng Thừa thấy thầy không bằng giáo viên cũ, nhưng tiết thầy Lỗ hôm nay thật sự kích động. Thầy chỉ cần đứa nào cựa mình là lập tức vụt thước hỏi “em ngứa hả, cần thầy gãi không?”. Lâu lắm rồi cậu không tập trung nghe giảng như thế, vừa thất thần xong đã bị hù cho chột dạ.
Chuông tan học vang lên, cả lớp nhảy dựng lên hú hét, như thể đã nhịn lâu lắm. Có đứa vừa vặn eo vừa hét theo.
“Em!” Thầy Lỗ đột nhiên chỉ về phía cuối phòng la lên. “Đi theo thầy chút xíu.”
Câu “em” này phạm vi quá rộng, cả lớp rối loạn. Tưởng Thừa chẳng thèm lo nhìn xem thầy gọi ai, cậu là học sinh mới chuyển đến, thầy làm gì biết mặt đặt tên.
“Cố Phi!” Thầy Lỗ lại gào.
“…… Ài.” Cố Phi đang cúi đầu nhìn điện thoại, thầy vừa gào, điện thoại rớt xuống đất. Cậu ngẩng đầu nhìn thầy Lỗ rồi nghiêng đầu sang nhìn Tưởng Thừa. “Kêu cậu đó.”
“Dạ?” Tưởng Thừa sửng sốt. “Gọi em sao?”
“Là em đó! Ngồi cùng bàn với Cố Phi!” Cây thước của thầy Lỗ lại chĩa sang cậu, mấy đứa ngoài vòng thước nhanh chóng chuồn ra ngoài.
Tưởng Thừa đành đứng lên, không biết thầy tìm cậu làm gì.
Lúc rời phòng học, cậu quay đầu nhìn Vương Húc, hẳn đã đứng lên. Nếu không phải thầy gọi, hai bên đã nhào vào nhau đánh nhau rồi.
“Tên là Tưởng Thừa đúng không?” Thầy Lỗ xoay người xuống lầu dưới.
“Dạ.” Tưởng Thừa đáp, theo ông đi xuống. “Thầy tìm em có chuyện gì ạ?”
“Hôm trước khi vào học, thầy có nói với thầy Từ về cậu – học sinh giỏi điểm cao, chính hiệu……”
“Chính hiệu?” Tưởng Thừa nghe không hiểu.
“Chính hiệu nghĩa là điểm cao lắm, học bá.” Thầy Lỗ nhìn cậu một cái, giải thích. “Em nghe vậy mà cũng không hiểu sao?”
Học bá, chính hiệu……
“…… Giờ thì hiểu rồi.” Tưởng Thừa lần đầu biết cái kiểu nói chuyện này có liên quan.
“Trường này trước kia là trường thường, sau đổi thành trường chuyên, rồi lại đổi lại thành trường thường.” Thầy Lỗ nói. “Nên không bằng trường cũ của em. Hy vọng em không thấy bị ảnh hưởng, trước kia học thế nào, giờ cứ lo học như thế.”
“À.” Tưởng Thừa ngẫm lại. Ông thầy này chắc không hiểu mình cho lắm.
“Mấy đứa như Vương Húc, Cố Phi ấy, em không nên chọc vào tụi nó.” Thầy Lỗ nói. “Đều là đứa lêu lêu không lý tưởng. Nếu thầy không gọi em ra ngoài, giờ nó đã gây sự với em, không đánh cho ra trò sẽ không chịu, trên mình nó đầy thành tích bất hảo.”
“…… À.” Tưởng Thừa gật đầu. Cảm giác thầy Lỗ này rất để ý bọn học trò.
“Không cám ơn thầy à?” Thầy Lỗ hơi bất mãn, nhìn cậu.
“Cám ơn ạ.” Tưởng Thừa nói.
“Điểm tiếng Anh của em cao nhất, làm đại biểu bên thầy đi.” Thầy Lỗ nói ngay. “Hiện giờ đại biểu tiếng Anh của lớp là Dịch Tĩnh, em ấy là lớp trưởng, còn kiêm luôn đại biểu môn Ngữ Văn……”
“Dạ?” Tưởng Thừa ngẩn người, nhanh chóng lắc đầu. “Không được.”
“Sao lại không.” Thầy Lỗ hơi bất ngờ. “Thầy nghe thầy Từ nói trước đây em có làm lớp trưởng mà, làm đại biểu môn học sẽ không khiến em mệt đâu.”
“Em làm lớp trưởng chỉ một học kỳ thôi.” Tưởng Thừa nói.
“Tại sao?” Thầy Lỗ hỏi.
Tưởng Thừa nhìn ông một cái. “Đánh nhau với cúp cua.”
Thầy Lỗ trợn mắt, há hốc không nói nên lời.
“Vậy em trở về lớp nhé?” Tưởng Thừa nói.
“Em…… đợi đã.” Thầy Lỗ suy nghĩ. “Khi nào rảnh em làm đại biểu môn của thầy xíu đi.”
Tưởng Thừa thở dài trong bụng. Ông thầy này tốt quá, đã từ chối một lần mà lần nữa từ chối thì kỳ quá, nên gật đầu.
“Được.” Thầy Lỗ cười. “Về lớp đi.”
“Đệt, lâu quá không thấy trở lại.” Vương Húc ngồi lên bàn Tưởng Thừa. “Có phải nó định trốn ông đây không, cho nó trốn sao!”
“Thầy Lỗ tìm nó có chuyện mà.” Chu Kính nói.
“Có chuyện con khỉ á!” Vương Húc nói. “Lâu nay mày có thấy thầy Lỗ muốn tìm đứa nào nói chuyện chưa! Chính là muốn hỏi nó chuyện chuyển trường thấy sao, bị hỏi xong nó quéo quá không thèm vô lớp!”
“Mày muốn giải quyết ở đây sao?” Cố Phi đột nhiên hỏi.
“Nói nhảm!” Vương Húc giận nhưng không có chỗ trút, đành đưa tay bới tóc. “Đệt!”
Cố Phi bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn cậu ta.
“…… không thì giải quyết ở đâu đây.”
“Tao cho mày hay.” Cố Phi nói. “Đừng có giỡn mặt chỗ tao, có thấy phiền không?”
“Không thì bỏ đi.” Chu Kính nói. “Hai đứa mày đều chơi nhau một cú, vậy là huề rồi.”
“Mắc cái gì mà huề.” Vương Húc quay đầu nhìn Chu Kính chằm chằm.
“Hoặc là ở sân vận động, ra ngoài trường cũng được.” Cố Phi tiếp tục chơi game. “Đừng có lảng vảng bên chỗ tao, phiền lắm.”
“Nó trở lại kìa.” Chu Kính nói.
Cố Phi đưa mắt nhìn lướt, thấy Tưởng Thừa hai tay vào túi ung dung bước đến, nhìn về phía Vương Húc.
“Trốn tao hả?” Vương Húc cười lạnh. “Chuông vào học chưa vang đã dám lại à?”
“Có ba chuyện.” Tưởng Thừa nói.
Vương Húc nhìn cậu, chưa kịp phản ứng.
“Một, đi xuống.” Tưởng Thừa đưa ra một ngón tay. “Hai, mày chơi mất dạy trước.”
Vương Húc phục hồi tinh thần, trợn mắt định nói, bị cậu ngắt lời, đưa ra ba ngón tay. “Ba, giải quyết thế nào mày cứ nói thẳng, nếu đấu võ mồm thì tao xin thua.”
Cậu vừa nói xong, bọn hóng chuyện trong lớp đang ồn ào chợt yên tĩnh.
Tất cả đều chờ phản ứng của Vương Húc.
Cố Phi lui đầu về phía sau, dựa vào tường huýt gió.
Những lời này của Tưởng Thừa kèm thái độ khi nói khiến nhiều năm kinh nghiệm xem trò vui của cậu nói rằng sẽ khiến tên làm dáng anh đại Vương Húc câm nín một hơi.
Biểu cảm trên mặt Vương Húc có chút biến ảo khó lường, đang nghĩ gì trong bụng Tưởng Thừa không đoán ra, nhưng lướt mắt sang nhìn Cố Phi trước, đã thấy quá rõ.
Vương Húc sợ Cố Phi, hoặc trong vô thức muốn Cố Phi làm chỗ dựa.
Từ lúc nhìn thấy mấy tên không-phải-người-tốt trong tiệm nhà Cố Phi, cậu cũng biết thái độ ôn hòa của Cố Phi, làm như “mọi chuyện đều chẳng liên quan đến tôi”, vốn chỉ là giả tạo.
Móa.
Vờ vịt như ta đây là lão tiên đi du ngoạn.
“Buổi trưa tan học tao chờ mày.” Vương Húc nhảy xuống bàn, vừa đi về chỗ vừa chỉ vào cậu. “Đến lúc đó đừng có chạy.”
“Ừ.” Tưởng Thừa đáp, ngồi xuống.
Suy nghĩ hồi lâu, cậu quay đầu hỏi Cố Phi: “Thằng đó là anh đại ban này sao?”
Lúc này cậu đột nhiên để ý đến nốt nhạc bên đầu trái Cố Phi là một dấu lặng, nốt dấu lặng móc ba (1/32).
“Cũng không sai lắm.” Cố Phi nói.
“Cái gì gọi là cũng không sai lắm?” Tưởng Thừa nói.
“Chính là ai nói nó không phải anh đại thì nó sẽ lôi ra đòi đánh tay đôi.” Cố Phi vẫn nhìn chằm chằm điện thoại, ngón tay lia tới lia lui.
Tưởng Thừa thấy rõ cậu ta chơi trò bắt quỷ mà hồi cấp 2 khi hết trò gì chơi bất đắc dĩ giết thời gian.
Cố Phi thế mà không xem video thì lo chơi cái này, còn chơi rất tập trung, non phết.
“Cậu còn chơi cái này sao?” Tưởng Thừa nhịn không nói.
“Ừ, không tốn nơ ron.” Cố Phi nói. “Tôi đâu có phải học bá.”
Tưởng Thừa mới sáng sớm đã bị nói câu này làm tâm tình không vui, nghe lại lần nữa thấy ngứa trong mình, xém xíu đã nhào đến đấm một cú cho nát cái nốt lặng 1/32 đó luôn.
Cắn răng nhịn không ra tay là vì lúc cậu ngất xỉu, Cố Phi đã giúp, thêm nữa mới ăn xong ba viên kẹo sữa của Cố Phi……
Cùng lắm cũng ra được lý do nhở?
“Có thể tự đối mặt với khả năng dùng não của mình xem như cũng là có dũng khí.” Cậu nói. “Tôi đánh giá cao cậu.”
Cố Phi nghiêng đầu liếc nhìn cậu, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng giọng nói khá thiếu đòn. “Buổi trưa nhớ cố gắng lên nha.”
Móa, thằng chó, ông nội mày.
Đệt.
Mấy tiết còn lại, Tưởng Thừa chẳng nghe ra thứ gì, trong bụng rất khó chịu, nhịn không được lại gỡ ẩn bên cái hình gia đình bốn người đó mà vào xem.
Rõ là quan hệ không tốt, còn hay tương khắc, nhưng đó vẫn là “nhà” của cậu suốt mười mấy năm, mỗi ngày trong trí nhớ cậu vẫn hồi tưởng về “người nhà” này, vẫn là thứ tình cảm này mà nhất thời cậu vẫn không dứt bỏ được……
Nhưng có vẻ như chẳng có ai vì sự vắng mặt của cậu, hay thậm chí là có thể mãi mãi không gặp nữa làm ảnh hưởng…… hay là do không biểu hiện ra?
Cảm nhận được sự bình tĩnh đó cùng với việc bị đẩy khỏi ngôi nhà suốt mười mấy năm nhà kia càng làm cậu thấy mất mát.
Cậu nằm dài trên bàn, lấy mũ lưỡi trai kéo xuống trán, nhắm mắt lại, quên đi, ngủ một chút. Dù chẳng lạ chỗ này, nhưng từ lúc về đây cho đến giờ vẫn chưa lúc nào được ngủ cho đàng hoàng.
Nhà của Lý Bảo Quốc quá cũ, thêm nữa ông quá dơ, nên không chỉ gián với nhện, còn thêm chuột nữa. Một đêm nghe tiếng chuột chạy vèo ra phòng sẽ luôn có ảo giác mình nằm ngủ trong đống rác.
So với trường cũ, giáo viên bên trường trung học số 4 rất hiểu ý, cậu ngủ thẳng giấc đến hết giờ cũng không có ai đến quấy rầy.
Mãi cho đến khi chuông reo báo tan học, Vương Húc đến vỗ cái rầm lên bàn cậu, cậu mới ngáp dài, ngồi ngay ngắn, eo cũng đau luôn.
“Đi thôi.” Vương Húc mắt liếc nhìn cậu.
Tưởng Thừa không lên tiếng, đem hết sách giáo khoa bỏ vào cặp, đứng dậy.
Vương Húc rất có phong cách, xoay người đi ra cửa sau lớp học. Nếu không mặc áo bông dày cộm, nhất định sẽ mang bầu không khí “ai cha anh đại đến rồi.”
Còn ba bốn đứa đi theo, nhìn dáng vẻ hưng phấn, chắc là đàn em. Mấy đứa muốn hóng chuyện vui đuổi theo không kịp.
“Ày.” Tưởng Thừa đi sau lưng cậu, kêu lên.
“Sợ à.” Vương Húc nhanh chóng đáp lời.
“Mày mang theo cả băng, hay là đội cổ động?” Tưởng Thừa hỏi.
Vương Húc nhìn qua mấy đứa bên cạnh, lại nhìn chằm chằm Tưởng Thừa. “Thế nào, quéo rồi?”
“Theo cổ vũ cũng không sao.” Tưởng Thừa nhìn lướt qua cả đám, vừa đi về phía trước vừa nói. “Muốn ra tay thì tụi bây thương lượng với nhau, xếp số cho nó thứ tự.”
“Tụi mày đừng có theo.” Vương Húc vung tay.
“Đi xem không?” Chu Kính lại lắc cái bàn.
Cố Phi vẫn còn chơi cái game không cần đến cái đầu của học bá, chơi hết màn mới đứng dậy. “Không đi.”
“Đi xem chút xíu đi, mày không sợ có chuyện sao?” Chu Kính nói.
“Xảy ra được chuyện gì đến được đầu tao sao?” Cố Phi thả máy vào túi, xoay người đi.
Lúc xuống lầu, mấy đứa đàn em của Vương Húc đứng sau cười nhìn lấm lét, không thấy bóng dáng của Tưởng Thừa với Vương Húc.
“Đại Phi……” Có đứa thấy cậu xong liền nhào đến.
“Suỵt.” Cố Phi đặt ngón trỏ lên miệng. “Đừng phiền tao.”
Hôm nay học sinh tiểu học chưa đi học, đảm bảo Cố Miểu đã ở cổng chờ cậu từ một tiếng trước. Cậu không có hơi sức đi xem Vương Húc bị đánh.
Không sai, nhìn qua thế trận đã thấy Vương Húc mà đấu với Tưởng Thừa thì chính là sẽ bị đánh cho tơi tả.
Trong ánh mắt Tưởng Thừa có thứ mà Vương Húc không có: hơn nữa từ trên xuống dưới cậu đều mang theo khó chịu, dễ bề hù chết đứa bị chứng sợ lỗ tròn. Nếu không phải gần đây có chuyện buồn bực, người này có thần kinh không bình thường suốt một khoảng thời gian dài.
Trong hai kẻ cùng bệnh, Vương Húc mang bệnh ôm mộng giang hồ, làm sao có thể đấu lại kẻ mang bệnh thần kinh mà tâm trạng còn không tốt.
Vừa ra đến cổng trường, một cái đầu xanh biếc xoẹt qua như gió trước mặt cậu, xung quanh hú hét “woa——”
Cố Phi dừng xe lại, mới vừa phóng lên yên, Cố Miểu lại vèo qua như gió, ngừng hai giây bên cạnh xong lại móc một viên kẹo từ túi cậu.
Lúc cậu đạp xe đến đầu đường, Cố Miểu đứng bên lề bóc vỏ kẹo, kẹo trái cây bị nhỏ lựa ra.
“Anh chở em về?” Cố Phi hỏi. “Hay là em đi theo.”
Cố Miểu ôm ván trượt, khi lui về sau chuẩn bị nhảy lên bị cậu ngăn lại, nắm cằm Cố Miểu nhìn lướt qua vết thương nhỏ bên khóe mắt cô bé.
“Bị xước hay đánh lộn?”
“Bị xước.” Cố Miểu nói.
“Lên xe.” Cố Phi không hỏi tiếp.
Cố Miểu ôm ván trượt ngồi ghế sau, ôm eo cậu.
Có lẽ là bị xước, có lẽ là đánh lộn. Dẫu sao con bé này có chết cũng cứng đầu, hỏi cũng vô ích. Chuyện của nó phải để nó tự xử lý, bị đòn cũng chịu.
“Dẫn em đi mua đồ bảo hộ nhé.” Cố Phi đạp xe đi. “Lần trước em muốn có cái bao tay da đó mà.”
Cố Miểu lấy ra cái bao tay bông rách bẩn của mình, giơ ngón cái lên.
So với cổng trước, cổng sau trường trung học số 4 rất nhộn nhịp, thần kỳ.
Căn bản cửa sau trường là hẻm nhỏ, quản lý khá loạn, mấy cái hàng quán nhỏ thông với nhau, chủ yếu bán đồ ăn, thật sôi nổi.
Theo Vương Húc một hồi, bị các loại mùi thơm tấn công dồn dập, thiếu chút nữa Tưởng Thừa đã tuôn ra một tràng, hay là giờ để tao mời mày ăn một bữa trước đã……
Chẳng qua Vương Húc mặt mày quạu quọ, ánh mắt rất kiên nghị, cậu không mở miệng được, sợ người ta tức phát khóc.
Thôi thì lo việc trước rồi xíu nữa đi ăn.
Lúc ăn phải ăn nhiều vào, đồ nướng các loại, gầu bò (*), thịt dê, cật, gân.
[*]: Note vào đây vì nó là chi tiết rất quan trọng, trong bản tiếng Trung nó là 牛五花, món bạn Thừa thích nhất, là phần thịt ở ức và bụng bò, nhiều mỡ trắng với gân, ăn rất thơm.
Tưởng Thừa nuốt một ngụm nước bọt.
Đi hết con phố nhỏ, mùi thơm tan biến, cũng không biết Vương Húc rốt cuộc muốn đi chỗ nào.
“Này là tao với mày đi tản bộ hả.” Cậu hỏi, đói quá nên rầu não nề.
Vương Húc không thèm để ý, nhưng đi về phía trước mấy bước xong đột nhiên dừng lại, nhìn về phía trước nhíu mày.
Tưởng Thừa cũng đưa mắt nhìn.
Có ba người đứng phía bên kia đường, cách bên cậu mấy mét, cũng hai tay đút túi nhìn về bên này. Cậu với Vương Húc nhìn qua xong, mấy người này từ từ đi tới.
Vương Húc đưa tay vào túi sờ một cái.
“Sao vây?” Một tên cao gầy đứng đối mặt cười cười. “Gọi điện cho Cố Phi hả? Nó mới vừa đi về với em gái, không rảnh hơi lo chuyện của mày đâu.”
“Muốn làm gì!” Vương Húc đè giọng.
“Ai cha.” Tên cao gầy nặn ra vẻ mặt bất ngờ. “Bữa nay cứng dữ ta, không chạy à?”
Rồi lại nhìn lướt qua mặt Tưởng Thừa. “Mới vào nhóm hả? đảm bảo rất trâu, có thằng này đi chung mày không thèm lo chạy”
“Trước kia toàn kéo cả đám chạy trối chết.” Tên cao gầy cười nói với mấy đứa phía sau.
Cao Gầy mặt mày mang vẻ cười cợt bảo bọn họ. “Không thì tao đếm ba tiếng tụi mày……”
Tưởng Thừa đấm một cú vào mũi nó.
Một cú đấm không chỉ làm lời của thằng kia bị ngắt ngang, hai đứa đồng đảng kia cũng ngỡ ngàng.
Tưởng Thừa không dừng tay, chuyện đã vậy rồi phải thừa thế xông lên.
Một cú đấm ngay làm mũ trên đầu nó bị rớt xuống, cậu nắm lấy đầu nó, lấy đầu gối thụi vào mũi nó thêm lần nữa.
Sức của hai lần đều không quá lớn, theo kinh nghiệm của Tưởng Thừa, sống mũi sẽ không bị sao, nhưng nhất định máu mũi sẽ phun trào như suối.
Quả nhiên là khi cậu hung hăng đẩy tên cao gầy ra, máu mũi nó tuôn trào, nó cúi xuống lau đi.
Tưởng Thừa nhìn Vương Húc một cái, đi phía trước đụng vai một đứa, đập vào cánh tay đứa có vẻ như định móc dao ra, theo thế lấy đầu đập vào mũi thằng này một phát.
Thằng này “á” một phát, ôm mũi.
“Chạy đi đồ ngu!” Tưởng Thừa hét với Vương Húc một tiếng, xoay người chạy về trước.
Vương Húc ngẩn người xong mới vội vàng chạy theo.
“Bên này nè.” Chạy đến đầu đường, Vương Húc mới chỉ về bên trái.
Tưởng Thừa cùng cậu ta quẹo bảy tám bận vào hẻm, vòng qua hai vách tường sân sau nhà người ta, đến mảnh đất trống mới dừng lại.
“Đây là chỗ nào.” Tưởng Thừa nhìn chung quanh. Đây là ngõ cụt, ba mặt đều là tường nhà người ta, rách nát, trên đất đống là tuyết đọng cùng nhánh cây khô, còn đủ loại rác rưởi.
“Là……” Vương Húc thở hổn hển một hồi. “Chỗ mà tao muốn cùng mày so kè.”
“Gu thưởng thức thật là đặc biệt.” Tưởng Thừa nói.
“Việc kia.” Vương Húc nhìn cậu, do dự rất lâu mới nói được một câu. “Mới nãy…… cám ơn.”
“Cám ơn tao làm gì.” Tưởng Thừa móc điếu thuốc từ trong túi ra, châm lửa. “Tao cũng đâu phải là giúp mày.”
Vương Húc nhìn cậu chằm chằm. “Đệt, mày thiệt là học bá sao?”
“Giải quyết chuyện cho xong đi.” Tưởng Thừa nhìn đồng hồ. “Tao đói, làm cho nhanh, tao phải đi ăn nữa.”
“Giải quyết à.” Vương Húc ngồi lên một món đồ rách nát trông giống ghế ba chân, có vẻ vốn là đạo cụ nhà ma. “Hai đứa mình không có chuyện gì hết.”
Tưởng Thừa tặc lưỡi. “Tao đi đây.”
“Đợi xíu đã.” Vương Húc gọi cậu lại. “Hầu tử vẫn còn quanh chỗ này, tụi nó đông người, ra ngoài thế nào cũng đụng.”
Tưởng Thừa không lên tiếng.
“Thiệt đó, mới nãy có ba đứa, mày đánh cho Hầu tử mặt máu không, lát nữa ra ngoài mà đụng thì đảm bảo không phải chỉ ba đứa đâu. Tao…… gọi người tới đây giúp một tay.” Vương Húc lấy điện thoại ra.
Tưởng Thừa nhớ lại lời nói mới này của tên cao gầy, cau mày hỏi: “Kêu ai?”
“Đại Phi.” Vương Húc nói.
“Cái gì? Cố Phi?” Tưởng Thừa nhất thời cảm thấy da mặt mình rớt lả tả xuống đất hết.