Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 1
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa.
Ba tôi quát lớn: “Tiêu Phóng, mày muốn làm tao mất mặt lắm phải không?”
Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo chiếc ba lô to tướng như thể có thể đè chết người ta. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: “Thằng nhóc kia, mày muốn làm tao mất mặt lắm phải không?”
Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả.
Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm đến nhà tôi cậu ấy mới mười bốn.
Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn.
Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu tỏ vẻ người lớn, hay ra giọng bề trên, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành một chàng trai đi đâu cũng tỏa ra khí chất ngời ngời.
Ngày nào đến trường cũng ngẩng mặt kiêu ngạo, khinh khỉnh với đời, ném được một cú ba điểm là cứ ngỡ tất cả nữ sinh trong trường đều mê mệt mình.
Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tự tát mình mấy phát.
Một kẻ oai phong như tôi sau lại bị Lâm Tử Tông – người trông như một con gà yếu ớt – hành cho lên bờ xuống ruộng, sống dở chết dở.
Lâm Tử Tông không phải con riêng của ba tôi.
Cũng chẳng phải mẹ tôi lén sinh với ai.
Chúng tôi không có chút máu mủ ruột rà gì cả.
Cũng chính vì thế tôi mới thấy khó chịu.
Tại sao ba mẹ lại đưa một thằng nhóc chẳng hề có máu mủ gì về nhà, đã vậy còn đối xử với nó tốt hơn cả tôi.
Lúc tôi bị ba cầm roi lông gà quật vào mông, Lâm Tử Tông chỉ đứng đó, không chút biểu cảm, như đang xem một màn trình diễn xuất sắc giữa hai cha con chúng tôi.
Nhưng tôi không ghi thù cậu ấy chỉ vì chuyện đó. Dù sao thì, việc ăn đòn với tôi dễ như cơm bữa.
Rốt cuộc, việc tôi gây chuyện cũng đơn giản như ăn cơm.
Tôi ghét Lâm Tử Tông, chỉ vì cậu ấy đột nhiên bước vào căn nhà này, làm tôi chỉ muốn phá tan cái mái ấm này cho rồi.
Thiếu niên mười lăm tuổi, vừa ích kỷ vừa cục cằn.
Tôi chính là một người như vậy.
Đương nhiên, lúc đó tôi vẫn còn nuôi một chút hy vọng vào cậu ấy, chỉ cần cậu ấy nói một câu với ba tôi: Chú ơi, đừng đánh nữa.
Thì nhất định tôi sẽ coi cậu ấy là huynh đệ tốt, đi đâu cũng sẽ che chở cho cậu ấy.
Đáng tiếc.
Cậu ấy không nói.
Vậy nên, cậu ấy vẫn là kẻ thù không đội trời chung của tôi.
Lâm Tử Tông – kẻ thù của tôi – trông rất ngoan.
Cậu ấy mười bốn tuổi chưa phát triển hết, nên so với tôi hồi mười lăm tuổi thì chẳng khác nào một cọng hành.
Nhỏ nhắn, thanh tú.
Chỉ cần chọc một ngón tay của tôi là có thể khiến cậu ấy ngã.
Ba tôi đánh tôi một trận nên thân rồi quẳng cây chổi lông gà cho tôi, sau đó quay sang dịu giọng nói với cái cọng hành Lâm Tử Tông kia: “Tiểu Tông à, chú dẫn con đi xem phòng, từ nay đây chính là nhà con.”
Tôi nhìn hai người họ, đột nhiên trong đầu bỗng hiện lên một thành ngữ mà hồi đó tôi không biết đã học ở đâu: Cha hiền con thảo.
Vào khoảnh khắc đó, thành ngữ ấy đã được cụ thể hóa một cách sống động.
Tôi quyết định, nếu sau này viết về cuốn sách 《 Ba tôi 》, tôi sẽ phải viết về cái vẻ từ ái của ông khi dẫn Lâm Tử Tông về phòng ngủ ngày hôm nay.
Tôi còn đang ngẩn người cảm thán ở đó mà hai người này đã tu hú chiếm tổ rồi.
Tôi vội nhét vội cây chổi lông gà vào cạp quần, lao vào phòng chặn ngay trước mặt Lâm Tử Tông.
“Đừng hòng!” Tôi dang hai tay ra, như gà mái mẹ che chở con mình: “Đây là phòng của tôi!”
Lâm Tử Tông vẫn nhìn tôi bằng khuôn mặt không chút cảm xúc.
Ba tôi đẩy tôi ra, nói với Lâm Tử Tông rằng: “Mặc kệ nó đi, con cứ yên tâm ở đây.”
Tôi tức tối bất bình, la lối khóc lóc lăn lộn.
Ba tôi làm như không thấy, Lâm Tử Tông thì……
Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái, nhưng lại như không hề thấy tôi.
Sau này tôi hỏi cậu: “Lần đầu tiên em nhìn thấy anh thì cảm giác thế nào?”
Cậu ấy làm ra vẻ nhớ lại, rồi thốt ra hai tiếng: “Khỉ quậy.”
Khỉ quậy.
Hôm đó tôi giống con khỉ quậy thật.
Nhưng chuyện này đâu thể trách tôi!
Thử hỏi xem, ba mẹ đột nhiên dẫn về nhà một đứa trẻ bằng tuổi mình không rõ nguồn gốc, lại còn muốn nuôi nấng nó, ai mà chịu được? Riêng tôi thì không đời nào chịu được.
Cũng đâu thể trách tôi chuyện này, muốn trách thì phải trách ba mẹ tôi. Vì họ coi tôi như trẻ con nên chẳng thèm giải thích gì cả.
Nếu họ nói trước cho tôi biết về thân thế của Lâm Tử Tông thì chắc chắn tôi đã sắm vai một người anh tốt bụng, hiểu chuyện ngay từ ngày đầu tiên.
Chỉ vì bọn họ chưa cho tôi cơ hội đó.
Dưới màn biểu diễn la lối khóc lóc lăn lộn của tôi, Lâm Tử Tông vẫn ở lại.
Phòng ngủ một người của tôi bị chia thành hai, Lâm Tử Tông chiếm cứ nửa giang sơn.
Ba tôi nói: “Ngày mai khai giảng, Tiểu Tông cũng sẽ chuyển đến trường con học, vậy là có bạn cùng trường rồi.”
Nói xong ông chuẩn bị đi chợ mua đồ ăn, vì để chúc mừng Lâm Tử Tông đến nhà mà tối đó họ định mở tiệc mừng.
Chờ ông đi ra ngoài, tôi trừng mắt nhìn Lâm Tử Tông đang ngồi đối diện trên giường.
Cuối cùng, đôi mắt trong veo của cậu ấy cũng nhìn về phía tôi.
Rồi cậu ấy nói một câu không nên nói ở cái tuổi đó.
Cậu bảo: “Anh làm xong bài tập nghỉ đông chưa?”
Sát thủ.
Chắc chắn cậu ấy là sát thủ máu lạnh không có cảm xúc!
Tôi ôm ngực ngay lập tức.
“Lâm Tử Tông.” Tôi nói, “Sao cậu lại quá đáng thế!”
Vào ngày đầu tiên quen biết Lâm Tử Tông, tôi đã được chứng kiến sự tàn nhẫn và độc ác của cậu.
Đêm đó, tôi cắm cúi làm bài tập đến gần sáng.
Mà Lâm Tử Tông thì không cần làm bài tập nghỉ đông vì chuyển trường.
Khi tôi vật vã làm bài thì cậu ấy ngủ một giấc ngon lành.
Tôi của mười lăm tuổi đã nảy ra ý định 'xử lý' cậu ấy!