Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 2
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Lâm Tử Tông mới đến nhà tôi, tôi coi cậu ấy như cái gai trong mắt.
Bởi vì tôi nhận ra cha mẹ mình dành sự quan tâm cho thằng bé ấy với tốc độ chóng mặt, vượt xa mức độ họ từng quan tâm tôi.
Khi đó tôi mười lăm tuổi nên cũng không hiểu ngọn ngành câu chuyện, chỉ biết mình đáng thương, còn Lâm Tử Tông thì xấu xa.
Càng khiến tôi khó chịu là hình như Lâm Tử Tông lại còn rất thông minh.
Ví dụ như, cậu ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, vậy mà lại lên thẳng lớp 11 cùng tôi.
Lại còn đứng nhất lớp trong kỳ thi đầu tiên sau khai giảng.
Phải rồi, chúng tôi còn học cùng lớp nữa.
Chuyện đó là do cha tôi đã nhờ người sắp xếp.
Thật đúng là người cha tốt của tôi.
Mỗi sáng, khi tôi vừa tỉnh giấc mở mắt ra thì Lâm Tử Tông đã rửa mặt xong xuôi, ngồi vào bàn học từ vựng.
Mỗi lần như thế, tôi lại chỉ muốn giơ chân đá thẳng vào mông cậu ấy.
Cái kiểu học sinh giỏi này là loại tôi ghét nhất!
Thế nhưng, dù tôi có không muốn đến đâu đi chăng nữa thì Lâm Tử Tông vẫn dọn vào nhà tôi ở. Trước sự phản kháng của tôi, cha mẹ chỉ khuyên nhủ nhẹ nhàng: “Nhà Tiểu Tông có chuyện, đáng thương lắm, con cố gắng chăm sóc em ấy một chút.”
Tôi phải chăm sóc nó, thế ai chăm sóc tôi? Tôi quyết tâm cho Lâm Tử Tông biết rằng việc cậu ấy đến đây là một sai lầm.
Thế là tôi bắt đầu “bắt nạt” cậu ấy.
Tôi biết, nói ra chuyện này thì tôi chắc chắn sẽ bị lên án.
Tôi không phủ nhận lúc đó mình là đồ khốn nạn.
Là một ác ma dám làm loạn, chẳng coi ai ra gì, là con khỉ đại náo thiên cung trong phút chốc, là người mà đến cả Thái Thượng Lão Quân cũng phải đau đầu.
Chính cái phiên bản đó của tôi đã làm khó Lâm Tử Tông suốt một tháng trời sau khi cậu ấy đến nhà tôi.
Ví dụ như cố tình giấu hộp bút của cậu.
Hoặc canh lúc nửa đêm cậu ấy ngủ say rồi lén lút bò dậy vẽ heo lên mặt cậu ấy.
Được rồi, tôi biết mấy trò hề đó rất trẻ con, nhưng nói thật, hồi đó gan tôi cũng chỉ to đến thế thôi.
Nhưng cũng chính mấy trò vặt vãnh đó đã khiến tôi rước về không ít rắc rối sau này.
Để tôi hối hận không kịp.
Lâm Tử Tông có gương mặt sinh ra để người ta ức hiếp.
Gầy, trắng, nét mặt thanh tú.
Cũng chính vì vẻ ngoài đó mà tôi mới tự tin ức hiếp cậu ấy.
Dù sao thì, nếu hồi đó Lâm Tử Tông trông như một thằng mập đầu gấu nào đó, chắc tôi đã chẳng dám hó hé nửa lời trước mặt cậu ấy.
Tôi chính là kiểu không có dũng khí như vậy đó.
Lúc đó tôi không có dũng khí, cũng không biết Lâm Tử Tông thực chất là kiểu người thế nào, chỉ đơn giản nghĩ cậu là quả hồng mềm, thấy là phải bóp thử xem sao.
Ban đầu đúng là cậu ấy khá dễ bị bắt nạt thật.
Lúc tôi giở trò, cậu ấy cũng chỉ cắn răng chịu đựng, không khóc, không làm ầm ĩ, không mách người lớn, khiến tôi cứ tưởng cậu là ninja.
Mỗi lần những trò quái gở của tôi thành công, khi nhìn bộ dạng cam chịu của Lâm Tử Tông, tôi lại thấy sướng râm ran trong lòng.
Nhưng nói thật, lúc đó trong lòng tôi vẫn âm thầm mong cậu ấy phản kháng, bởi vì một bàn tay thì không vỗ thành tiếng được, chỉ khi cậu phản kháng thì tôi mới có cớ để tiếp tục gây sự.
Chỉ tiếc là suốt một tháng trời, Lâm Tử Tông vẫn im lặng chịu đựng, cam chịu mọi trò của tôi.
Thành ra tôi bắt đầu thấy chán.
Thế nên tôi chuyển sang khiêu khích trực tiếp.
Người ta bảo không làm càn thì không chết.
Nếu hôm đó tôi không khiến Lâm Tử Tông nổi giận thì chắc cũng không biết thế nào mới là hung tàn thực sự.
Hôm đó là thứ Bảy, cha mẹ tôi đi dự đám cưới con gái đồng nghiệp.
Ban đầu họ định dẫn cả hai chúng tôi theo, nhưng tôi không chịu, còn cố tình không cho Lâm Tử Tông đi theo.
Lý do tôi đưa ra là: “Con muốn học nhưng không hiểu bài, để Tiểu Tông ở nhà giảng cho con.”
Hiếm khi tôi chủ động đòi học, cha mẹ tưởng tôi đã biết nghĩ rồi.
Họ vui mừng rời khỏi nhà, còn hứa khi về sẽ mua chân giò cho hai đứa ăn.
Cha mẹ vừa đi là Lâm Tử Tông đã xách tập bài tập sang, hỏi tôi muốn làm bài nào, chỗ nào không hiểu thì cậu ấy sẽ giảng cho tôi.
Giảng bài cho tôi?
Tôi nhếch mép cười mưu mẹo, nói với cậu rằng: “Đi, mình ra chỗ khác học bài.”
Lâm Tử Tông không chút nghi ngờ, vậy mà cậu ấy đi theo tôi thật.
Cậu vác cái ba lô to như có thể nhét cả con bò vào trong và đi sau tôi.
Tôi nghênh ngang đi trước, đi được vài bước lại quay đầu xác nhận cậu ấy vẫn đi theo.
Giống hệt lúc đi học.
Hồi đó, tôi vừa mới xem một bộ phim thần tượng. Tôi biết, xem phim thần tượng thì rất mất đi vẻ nam tính, chẳng hợp với một kẻ ngổ ngáo như tôi. Nhưng tôi vẫn xem, vì đó cũng là một cách để giải trí và mở rộng tầm nhìn.
Trong phim thần tượng, nữ chính ngây ngô phải dọn đến sống trong nhà nam chính thiên tài vì lý do nào đó. Nam chính cực kỳ chán ghét cô ấy, nhưng oái oăm thay hai người lại học chung trường.
Thế là trong ngày đầu tiên đi học cùng nhau, nam chính đã nói bốn điều quan trọng với nữ chính: Một là về sau phải giữ khoảng cách an toàn, hai là chỉ dẫn đường cho cô một lần duy nhất, ba là không được nói với ai chuyện cô ở nhà anh ta, bốn là tuyệt đối không được nói chuyện với anh ta ở trường.
Hồi đó tôi mê phim này điên đảo, đến mức tự tưởng tượng mình là nam chính ngầu lòi đó.
Dĩ nhiên, Lâm Tử Tông không phải nữ chính, cậu ấy chỉ là chướng ngại vật trong cuộc sống của tôi.
Nhưng lời thoại của nam chính thì tôi vẫn mượn y nguyên, trong ngày đầu tiên đi học chung với Lâm Tử Tông, tôi đã nói lại một cách trôi chảy.
Trơn tru còn hơn học thuộc bài.
Lâm Tử Tông nghe lời thật, dù học cùng lớp nhưng cậu ấy chưa bao giờ chủ động nói chuyện với tôi khi ở trường.
Hôm đó cũng vậy, dù là cuối tuần nhưng cậu vẫn lặng lẽ theo sau tôi, không dám thốt ra một câu thừa.
Hèn nhát.
Tôi ghét nhất kiểu người nhát gan như vậy.
Tôi đi phía trước đầy tự đắc, đâu biết thứ đang chờ đợi tôi chỉ hai mươi phút sau là gì.
Giờ nghĩ lại, chỉ có thể nói thằng nhóc Lâm Tử Tông này giả vờ quá giỏi.