13. Chương 13

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã bao năm trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên được nụ cười của Lâm Tử Tông đêm hôm đó.
Tôi chưa từng thấy nụ cười nào lại chất chứa nhiều đau thương đến vậy. Khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày cậu ấy đứng một mình trong tòa nhà bỏ hoang, cả thế giới như đang chìm trong biển lũ.
Dù chỉ là một người ngoài cuộc, nhưng đêm hôm ấy, tôi cảm giác như mình cũng suýt nữa bị nhấn chìm trong cơn lũ từ thế giới của cậu ấy, nghẹt thở không lối thoát.
Nhiều người tìm kiếm sự an ủi bằng cách tự trấn an bản thân, ví dụ như tin vào thần thánh, ma quỷ, chỉ để lòng mình được yên ổn đôi chút.
Tôi nghĩ, thật ra Lâm Tử Tông cũng có thể làm điều đó.
Bất kể trên đời này có ma hay không, bất kể sau khi chết con người có thật sự luân hồi hay không, chúng ta đều có thể tự dệt nên một câu chuyện đẹp đẽ hơn một chút, ít ra là để những người còn sống cảm thấy dễ chịu hơn.
Nhưng Lâm Tử Tông thì không. Cậu ấy tỉnh táo đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Khi cậu ấy nói câu “Chết là chết thôi, họ đã đi đến một thế giới khác rồi”, tôi như thấy cậu ấy đang cầm dao tự cào xé trái tim mình.
Cậu ấy thật tàn nhẫn. Điều còn tàn nhẫn hơn nữa là, sau khi nói xong câu đó, cậu ấy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thốt lên: “Chỉ còn lại một mình em.”
Ngay giây tiếp theo, tôi lập tức ôm chầm lấy cậu ấy.
Lâm Tử Tông không thích đụng chạm với người khác, tôi luôn nghi ngờ cậu ấy có thói quen sợ bẩn.
Hồi học cấp hai, con trai với nhau hay khoác vai bá cổ, thậm chí còn đùa giỡn những trò bậy bạ hay động tác thô tục.
Nhưng Lâm Tử Tông chưa từng như vậy. Cậu ấy ghét những chuyện đó, thậm chí chỉ cần tôi lỡ chạm vào tay cậu ấy thôi cũng sợ bị cậu ấy chê trách.
Vì không muốn làm cậu ấy khó chịu, tôi luôn giữ khoảng cách và khách sáo với cậu ấy.
Nhưng đêm hôm đó, tôi không còn bận tâm nhiều đến vậy, chỉ ôm lấy cậu ấy hoàn toàn theo bản năng.
Lúc đó tôi nghĩ: Phải để cậu ấy biết rằng, cậu ấy không hề cô đơn.
Cha mẹ cậu ấy không cố ý bỏ rơi cậu, cậu ấy chưa bao giờ là người bị vứt bỏ.
Cho dù cha mẹ không còn nữa, cậu ấy cũng sẽ không phải lẻ loi một mình.
Cha mẹ tôi rất quý cậu ấy, dì Ba cũng rất quý cậu ấy, và tôi cũng rất thích cậu ấy.
Tôi nói với cậu ấy: “Lâm Tử Tông, đừng nói những câu nản lòng như vậy, không hay đâu.”
Tôi siết chặt vòng tay đang ôm lấy cậu ấy. Lâm Tử Tông không giãy giụa mà quay đầu nhìn tôi.
Đêm hôm đó, chúng tôi ở rất gần nhau. Ở cái tuổi mười sáu, mười bảy còn quá đỗi đơn thuần, tôi chỉ một lòng muốn làm chiếc bè cứu sinh, vớt cậu ấy ra khỏi cơn lũ dữ.
Tôi muốn làm anh hùng nâng đỡ cậu ấy. Tôi biết, mình đã quá tự tin, một tôi của tuổi 17 có thể làm được gì? Ngay cả cuộc đời mình sẽ đi về đâu tôi còn chẳng biết, vậy mà lại muốn chăm lo cho cuộc đời của người khác. Thật sự rất tự cao.
Nhưng đó lại là ước nguyện lớn nhất trong lòng tôi vào thời điểm ấy.
Về sau, khi tôi theo đuổi cậu ấy và kể lại chuyện này, cậu ấy vừa ăn bánh mì kẹp thịt vừa cười chê tôi: “Anh không có chí hướng gì lớn lao hơn sao?”
Tôi không đồng tình với cậu ấy chút nào: “Thế này mà không phải là chí lớn sao?”
Tôi là một kẻ si tình như vậy đấy, một người mà tâm trí chỉ toàn tình yêu, chỉ mong Lâm Tử Tông sống tốt.
Tình cảm giữa tôi và Lâm Tử Tông cũng bắt đầu thân thiết hơn từ đêm hôm ấy.
Có thể là vì lúc ấy biểu hiện của tôi khá đáng tin cậy, cũng có thể là vì đúng lúc đó, trong lòng Lâm Tử Tông thực sự cần một người để trút bầu tâm sự. Dù sao thì tôi đã may mắn có mặt đúng thời điểm, để rồi đêm đó được nghe những lời thật lòng hiếm hoi của cậu ấy.
Cậu ấy kể với tôi rằng thật ra cậu không hề có bất kỳ ước mơ nào về tương lai, ngay cả việc sống tiếp cũng không.
Cậu ấy không muốn đi học, không muốn thi đại học, không muốn vào đại học.
Từ sau khi cha mẹ qua đời, cậu ấy luôn cảm thấy căn nhà này đã biến thành một ngôi mộ, và cậu cũng nên thối rữa ở đây cùng họ.
Cậu nói cậu không bao giờ quên được ngày hôm đó, không quên được cảnh tượng máu lênh láng ấy, và đôi mắt mở to không còn thần thái hay ánh sáng của mẹ cậu.
Cậu kể rằng năm đầu tiên chuyển đến nhà tôi, suốt một năm ấy, cậu gần như không thể ngủ ngon. Chỉ cần nhắm mắt là sẽ quay về ngày hôm đó, cậu đẩy cửa bước vào nhà, thấy mẹ mình chết thảm ngay trước mắt.
Lâm Tử Tông kể lại tất cả một cách bình thản, còn tôi thì ngồi bên cạnh khóc nức nở như một thằng ngốc.
“Tiêu Phóng, anh đừng khóc nữa.” Lâm Tử Tông không kiên nhẫn nói với tôi, “Thật sự là ồn lắm.”
Nhưng tôi không thể kiềm được. Chỉ cần nghĩ tới việc một đứa trẻ như Lâm Tử Tông phải gánh chịu nỗi đau lớn đến vậy là tôi lại không kìm được nước mắt.
Cậu ấy bất lực nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Vậy nếu em chết rồi thì có phải anh còn khóc to hơn nữa không?”
“Tất nhiên rồi!” Tôi đáp, “Anh sẽ khóc đổ Trường Thành như Mạnh Khương Nữ luôn ấy.”
Lần này thì cậu ấy bật cười thật. Đó là một nụ cười xuất phát từ sâu thẳm nội tâm.
Sau đó cậu ấy không nói thêm gì nữa. Cho tới gần sáng, khi tôi mơ màng thiếp đi, tôi nghe thấy cậu ấy nói bên cạnh: “Tiêu Phóng, mặt trời mọc rồi.”
Tôi lồm cồm ngồi dậy, cố mở mắt ra để cùng cậu ấy ngắm bình minh.
“Em không chết nữa.” Lâm Tử Tông nói, “Ban đầu em định quay về đây một mình để tự tử.”
Cậu ấy nhìn mặt trời đỏ như lòng đỏ trứng gà đang chậm rãi nhô lên, rồi nói: “Chỉ là sống một mình chán quá.”