17. Chương 17

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Thỉnh thoảng tôi lại cảm thấy có khi mình được sinh ra trên đời là để thực hiện một sứ mệnh bí ẩn nào đó.
Nếu không thì làm sao cái chuyện hiếm hoi như đồng tính cũng có thể xảy đến với tôi.
Điều hiếm hoi hơn nữa là tôi lại gặp tình địch.
Nghĩ lại đúng là phiền phức chết đi được.
Nhưng năm 17 tuổi, tôi vẫn chưa phải phiền lòng vì chuyện đó. Khi ấy, tôi vẫn sống vô tư lự.
Trường của Lâm Tử Tông rộng đến mức tôi nghi ngờ mình sẽ lạc đường trong đó.
Chúng tôi làm theo hướng dẫn và nhờ các anh chị khóa trên hỗ trợ, nên mọi thủ tục nhập học của Lâm Tử Tông đều được hoàn thành suôn sẻ. Sau đó, chúng tôi đến ký túc xá của cậu ấy.
Ký túc xá gồm bốn người một phòng. Đúng là trường tốt có khác, ngay cả phòng ở cũng tiện nghi hơn trường tôi nhiều.
Tôi bắt đầu mơ mộng, nếu có một ngày tôi được chuyển vào đây...
Nhưng giấc mơ nhanh chóng tan vỡ, vì phòng bốn người đã đủ.
Đâu còn chỗ cho tôi.
Ngay cả trong mơ tôi cũng không có chỗ chen chân.
Đới Hạ Xuyên xuất hiện đúng lúc đó. Hắn ta là bạn cùng phòng của Lâm Tử Tông. Thật sự là một chuyện tồi tệ.
Lúc đó tôi cứ như bà cụ lần đầu vào Đại Quan Viên*, mặt mũi đầy vẻ quê mùa, đứng trong ký túc xá của người ta mà ngó nghiêng như chưa từng thấy bao giờ.
*“Đại Quan Viên” (大观园) là một phép ẩn dụ văn học — nó xuất phát từ tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc “Hồng Lâu Mộng” (红楼梦). Trong truyện, Đại Quan Viên là khu vườn sang trọng, đẹp đẽ, xa hoa nơi các tiểu thư, công tử sống — tượng trưng cho sự phồn hoa, lộng lẫy, giới thượng lưu.
Còn Lâm Tử Tông thì ngoan ngoãn nghe ba mẹ tôi dặn dò.
Ví như: Con trai đi học xa phải biết tự bảo vệ bản thân, vân vân.
Tôi quay đầu nói: “Hai bác cứ yên tâm, con với em ấy ở gần nhau mà, ngày nào con cũng sẽ ghé qua đây với em ấy.”
Tôi vừa dứt lời thì đã có người xuất hiện ở cửa.
Nam sinh đó mặc đồng phục bóng rổ, đầu đeo băng đô, tay ôm quả bóng rổ.
Anh ta cao lắm, chắc cao hơn tôi hồi đó khoảng ba đến năm phân gì đó – nhưng chuyện đó không quan trọng, đến năm hai tôi đã cao bằng anh ta rồi.
Sự xuất hiện của anh ta thu hút ánh mắt của mọi người, còn ánh nhìn của anh ta thì lại hướng thẳng về phía Lâm Tử Tông.
Anh ta nhìn chằm chằm Lâm Tử Tông chừng hai giây, sau đó nở nụ cười: “Em là Lâm Tử Tông phải không? Em là em út của ký túc xá chúng ta rồi đấy.”
Đới Hạ Xuyên là kiểu người nhiệt tình quá mức, nhưng anh ta không biết rằng Lâm Tử Tông nhà chúng tôi lại cực kỳ lạnh lùng.
Đối mặt với sự thân thiện của Đới Hạ Xuyên, Lâm Tử Tông chỉ đáp một câu: “Ừ.”
Tôi âm thầm hả hê trong lòng.
Nhưng Đới Hạ Xuyên chẳng hề tỏ ra lúng túng, vẫn tiếp tục nói: “Anh là Đới Hạ Xuyên, hơn em một khóa.”
Tôi không nhịn được chen vào hỏi: “Vậy sao anh lại ở phòng này?”
Lúc này Đới Hạ Xuyên mới nhìn thấy tôi đang đứng ở ban công: “Cả ba bọn tôi đều là sinh viên năm hai rồi, chỉ có Tiểu Lâm là sinh viên năm nhất thôi.”
Đới Hạ Xuyên nói rằng khi phân chia ký túc xá cho sinh viên năm nhất thì bị lẻ ra một người. Lâm Tử Tông vừa nhỏ tuổi nhất, lại có số báo danh cuối cùng nên được xếp vào đây.
“Nếu thế thì bọn tôi có thể chăm sóc em ấy.”
Đến lúc đó, tôi mới nhận ra căn phòng này không giống phòng tân sinh viên mới dọn vào chút nào. Tuy sạch sẽ nhưng dấu vết sinh hoạt hiện rõ mồn một.
Tôi nghe xong thì hơi lo lắng: “Thế chẳng phải Tiểu Tông sẽ không ở cùng phòng với bạn cùng lớp sao? Nhỡ em ấy không kết bạn được thì sao?”
“Không đâu, còn có bọn tôi mà!” Đới Hạ Xuyên vung tay ném quả bóng rổ vào gầm bàn, thoải mái nói: “Bọn tôi sẽ không để em ấy bị lạc lõng đâu.”
Tôi nhìn sang Lâm Tử Tông, có vẻ cậu ấy chẳng bận tâm gì đến chuyện này. Đúng là một người ngoài cuộc.
Và thế là, Lâm Tử Tông bắt đầu sống trong ký túc xá ấy. Đúng như tôi dự đoán, mấy tháng sau khi nhập học, cậu ấy vẫn chẳng thân thiết với ai trong lớp.
Nhưng đúng là Đới Hạ Xuyên vẫn giữ lời thật, rất chăm sóc người “em út” này.
Lúc ấy tôi còn cảm kích Đới Hạ Xuyên vì chuyện đó, cảm thấy có người như vậy ở bên Lâm Tử Tông thì tôi cũng yên tâm hơn một chút.
Cho đến một ngày nọ, Lâm Tử Tông đã chấp nhận lời tỏ tình của tôi. Khi hai chúng tôi đi ăn sủi cảo thịt lừa gần trường cậu ấy để mừng Đông Chí, bỗng dưng cậu ấy nói: “Đới Hạ Xuyên tỏ tình với em.”
Khoảnh khắc đó, tôi như bị đóng băng.
“Đới Hạ Xuyên nói anh ta không biết em là đồng tính, nếu biết thì anh ta đã làm rõ từ lâu rồi.”
“Làm rõ cái gì?”
“Thích em.” Lâm Tử Tông vừa nói vừa ăn sủi cảo chưng thịt lừa, rồi uống cạn cốc Sprite của tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi ghen đến phát điên, suýt chút nữa thì muốn rủ Đới Hạ Xuyên ra solo một trận.
“Vậy em nói gì với anh ta?”
Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi, vỗ vỗ cái bụng đã no căng, bình thản nói: “À.”
“À? À cái gì mà à! Anh hỏi em đã nói gì với anh ta cơ mà!”
“Thì em chỉ nói ‘à’ thôi.” Lâm Tử Tông vẫn giữ vẻ dửng dưng đó, “Không thì còn nói gì được nữa?”
Nghĩ lại thì cũng đúng. Còn gì để nói nữa đâu? Bởi vì nói thêm một chữ đã chẳng còn là phong cách của Lâm Tử Tông nữa rồi.
Ngay cả lúc tôi tỏ tình với cậu ấy, cậu ấy cũng chỉ giữ nguyên cái vẻ mặt không cảm xúc ấy thôi.