18. Chương 18

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Đời sống đại học thật sự rất tuyệt vời.
Tuy lúc trước tôi từng mạnh miệng thề rằng ngày nào cũng sẽ sang tìm Lâm Tử Tông, nhưng thực tế dù hai đứa ở gần nhau đến mấy cũng hiếm khi gặp mặt mỗi ngày.
Ai từng đi học đại học rồi đều biết, nói gì đến khác trường, ngay cả học cùng trường nhưng khác chuyên ngành cũng khó mà gặp nhau thường xuyên.
Trong thời gian huấn luyện quân sự, hai đứa chỉ có thể cố gắng gặp nhau vào cuối tuần. Tôi bị nắng táp đen nhẻm như con lừa, còn Lâm Tử Tông thì chẳng đen tí nào.
Đúng là thiên phú dị bẩm.
Mỗi lần tôi qua thăm đều tận tình nhắc nhở: “Nhớ nhé, nhất định, nhất định, nhất định không được yêu huấn luyện viên.”
Mỗi lần như vậy, Lâm Tử Tông đều cạn lời nhìn tôi, sau đó thân thiện nhắc nhở: “Huấn luyện viên toàn là nam mà.”
“Là nam thì càng không được!”
Lúc đó tôi còn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của câu nói này.
Nhưng dù sao thì một tháng huấn luyện quân sự cũng trôi qua êm đẹp. Khi tôi gọi điện hỏi thăm, Lâm Tử Tông nói cậu ấy vẫn ổn. Mãi đến khi tôi sang chơi, tôi mới biết Đới Hạ Xuyên đã chăm sóc cậu ấy rất chu đáo.
Năm ấy Đới Hạ Xuyên 19 tuổi mà chiều Lâm Tử Tông 16 tuổi như con mình. Trong khi sinh viên năm nhất vừa tan quân huấn còn đang chen chúc giành chỗ ăn ở căn tin, thì Đới Hạ Xuyên đã mua xong cơm và chờ sẵn Lâm Tử Tông.
Những chuyện như thế nhiều vô kể, kể ra cũng phiền.
Mỗi lần nghĩ đến những chuyện này, tôi lại hối hận vì hồi cấp ba mình đã không chịu học hành cho tử tế.
Hoặc là, không mặt dày kéo thành tích của Lâm Tử Tông xuống theo.
Nếu cả hai đứa học cùng một trường, chắc chắn tôi sẽ chăm sóc cậu ấy chu đáo hơn Đới Hạ Xuyên nhiều.
Lúc đó tôi đã bắt đầu thấy Đới Hạ Xuyên chướng mắt. Nhưng sau khi phân tích cùng thằng bạn thân mới quen Thiệu Mãnh, tôi đã đi đến kết luận: Tôi có cảm giác bị đe dọa.
Cái danh hiệu “anh trai duy nhất của Lâm Tử Tông” của tôi đang bị tên Đới Hạ Xuyên kia đe dọa.
Thế nên tôi mới cảm thấy khó chịu, mới bắt đầu có địch ý với Đới Hạ Xuyên.
Tôi thấy Thiệu Mãnh nói đúng, nó là thằng thông minh, vì điểm thi đại học cao hơn tôi một điểm.
Thế thì còn không phải thông minh thì là gì.
Vậy là tôi quyết tâm bảo vệ bằng được danh hiệu “anh trai duy nhất của Lâm Tử Tông”. Sau này, ngày nào tôi cũng sẽ sang tìm cậu ấy.
Thế nhưng đời không như là mơ.
Mỗi người một chương trình học, lại thêm hoạt động năm nhất đầy ắp. Tôi thuộc dạng vừa vào đại học đã bắt đầu bung xõa, chẳng học hành gì mà vẫn bận tối mắt tối mũi.
Hồi đầu, tôi còn ra dáng lắm. Sáng mở mắt ra là lập tức mò lấy điện thoại gửi lời chào buổi sáng cho Lâm Tử Tông, tối trước khi ngủ thì cũng phải nhắn cho cậu ấy tin nhắn cuối cùng, vừa rảnh là chạy sang trường cậu ấy.
Sau này cậu ấy bảo: “Hay anh đừng nhắn cho em nữa. Lúc anh chào buổi sáng thì em sắp ăn cơm trưa, lúc anh chúc em ngủ ngon thì em đã ngủ rồi.”
Nói sao nhỉ, lên đại học rồi, hai đứa tôi sống lệch múi giờ với nhau luôn.
Hồi đó, gần như cứ ba ngày tôi lại mò sang trường cậu ấy một lần, thăm cậu ấy, ở cạnh cậu ấy, rồi được cậu ấy đãi món ngon.
Nói thật, đúng là nên cố mà học cho tử tế.
Căn tin trường tốt lúc nào cũng ngon hơn căn tin trường thường như trường tôi.
Tôi mê cái đùi gà to ở căn tin số ba trong trường cậu ấy. Mỗi lần qua đều phải ăn hai cái, rồi mua thêm một cái mang về cho Thiệu Mãnh, dù sao mỗi lần tôi trốn học sang đây cũng là nhờ nó giúp tôi.
Lâm Tử Tông nói: “Anh tới đâu phải để gặp em.”
Cậu ấy nói câu đó đúng lúc tôi đang gặm đùi gà. Tôi ngẩng đầu định phản bác thì Đới Hạ Xuyên đã bưng một tô mì trông rất hấp dẫn đi tới.
Anh ta nhiệt tình như lửa, thấy tôi mà mắt sáng bừng lên.
Nếu không phải sau này tôi biết anh ta thích Lâm Tử Tông thì tôi còn nghi ngờ anh ta để ý tôi.
Anh ta cười toe toét: “Tôi có thể ngồi cùng không?”
Tôi định nói không, bởi vì tôi là anh trai duy nhất của Lâm Tử Tông, tôi tới đây thì cậu ấy chỉ được ăn cơm cùng tôi mà thôi.
Nhưng Lâm Tử Tông không nói gì, không nói gì tức là đồng ý.
Tôi hơi không vui, nhưng cũng im lặng theo Lâm Tử Tông.
Đới Hạ Xuyên rất không khách sáo mà ngồi xuống cạnh Lâm Tử Tông.
Anh ta chẳng buồn quan tâm đến tôi, mà quay sang nói với Lâm Tử Tông một cách tự nhiên: “Siêu thị vừa nhập trái cây mới, có việt quất mà em thích ăn đó, anh đã mua hai hộp để sẵn trên bàn em rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi không nuốt nổi nữa.
Bỗng dưng tôi cảm thấy, người đang ngồi đối diện Lâm Tử Tông mới chính là người ngoài trong thế giới của cậu ấy.