Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 22
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nếu Lâm Tử Tông không hỏi thì mọi chuyện cũng chẳng có gì. Nhưng chính vì cậu ấy hỏi như vậy, tôi bỗng nổi hứng muốn trêu chọc. Đúng là tôi có chút xấu tính mà.
“Em nôn khắp người anh,” tôi dõng dạc nói, “còn đánh anh một trận nữa chứ.”
Tôi ra vẻ đáng thương: “Anh sống ngần này năm trời, chưa từng chịu ấm ức như thế này. Vừa phải chăm sóc em, vừa bị em đánh. Anh khổ quá mà.”
Hồi đó tôi chỉ biết đùa kiểu vậy. Nếu là một năm sau, tôi tuyệt đối sẽ không nói thế.
Tôi sẽ bảo: Không có gì, em chỉ cưỡng hôn anh thôi.
Chắc là do tôi nói dối quá giỏi, hoặc có lẽ lúc đó Lâm Tử Tông còn chưa tỉnh táo hẳn, nên cậu ấy tin sái cổ.
Lâm Tử Tông ôm chăn, ngơ ngác ngồi trên giường, trông chẳng khác gì một con gấu bông.
Cậu nghiêng đầu nhìn tôi một lúc rồi lên tiếng: “Tiêu Phóng, xin lỗi.”
Sướng thật.
Nhưng điều khiến tôi sướng không phải vì lời xin lỗi đó, mà là vì cậu ấy gọi tên tôi.
Không hiểu sao, tôi cực kỳ thích nghe Lâm Tử Tông gọi tên mình.
Tất nhiên, nếu cậu ấy chịu gọi tôi là “anh Tiêu Phóng” một cách thân mật thì càng tuyệt.
Nhưng thôi, con người mà, biết đủ là được. Với một người luôn cố né tránh mọi kiểu xưng hô khi nói chuyện với tôi như Lâm Tử Tông, thì việc cậu ấy chịu gọi tên tôi đã là quá nể mặt tôi rồi.
Lúc đó tôi không thể ngờ rằng, có một ngày trong tương lai, cậu ấy sẽ bị tôi ép phải gọi tôi là “chồng” mà không hề đánh tôi phát nào.
Hồi mười bảy tuổi, tôi chẳng thể tưởng tượng được sau này còn có nhiều phúc phần đang chờ đợi mình đến vậy.
“Xin lỗi không thôi thì đâu có đủ,” tôi được nước lấn tới, “em phải chuộc lỗi nữa chứ.”
Nghe tôi nói thế, hiển nhiên là Lâm Tử Tông chẳng thèm đáp lại.
Cậu ấy cũng chẳng thèm liếc tôi một cái, cứ thế ngó lơ tôi luôn.
Cậu ấy bỏ chăn ra rồi xuống giường, vừa xoa đầu vừa đi vào nhà vệ sinh.
“Em kể chuyện Đới Hạ Xuyên đi, thì anh sẽ không giận em nữa.”
Vừa nghe đến tên Đới Hạ Xuyên, Lâm Tử Tông liền đứng sững lại.
Hết cách thật, tôi hóng chuyện này quá mà.
Lâm Tử Tông quay lại, trên khuôn mặt cậu ấy hiếm khi xuất hiện biểu cảm như vậy.
Cậu ấy nhìn tôi đầy kinh ngạc, hỏi: “Chuyện gì về Đới Hạ Xuyên?”
“Đừng giả vờ nữa, em nói rồi còn gì,” tôi chỉ vào môi mình, “Hôm qua em nói là anh ta hôn một thằng con trai.”
Từ khi tôi quen Lâm Tử Tông, cậu ấy đã là một chàng trai trầm tính. Dù sao cậu ấy cũng từng trải qua chuyện lớn như vậy, nên thật khó để cậu ấy vẫn vô tư hoạt bát như tôi.
Thế nên, khi thấy cậu ấy có vẻ hoảng loạn như vậy, tôi biết chuyện này đối với cậu ấy không phải chuyện nhỏ.
Lúc đó tôi cảm thấy hơi khó chịu. Bởi vì tôi nhận ra, dù tôi có làm gì đi nữa thì cậu ấy vẫn dửng dưng, vậy mà Đới Hạ Xuyên lại có thể khiến cậu ấy dao động, có cảm xúc, có biểu hiện ra mặt.
Ghen chứ sao.
Tôi nghiến răng nghiến lợi.
Trong lúc tôi còn đang đắm chìm trong cơn ghen ghét với Đới Hạ Xuyên, thì Lâm Tử Tông bất ngờ bước tới bên giường tôi.
Khiến tôi giật cả mình.
“Em nói thật à?”
“Chứ còn gì nữa?” tôi đáp, “Nếu em không nói thì làm sao anh biết được?”
Đấy, uống rượu hại não là thế. Đầu óc thông minh như Lâm Tử Tông mà cũng ngơ ngác đến vậy đấy.
Cậu ấy như vừa nhớ ra điều gì đó, gật gật đầu: “Ờ…”
Rồi lộ ra vẻ mặt hối hận.
Tôi càng bực hơn.
Cậu ấy hối hận vì chuyện của Đới Hạ Xuyên, làm tôi sắp tức chết.
“Nói mau, thẳng thắn sẽ được khoan hồng.” Tôi hỏi cậu ấy, “Có phải anh ta đã hôn em rồi không?”
Giây tiếp theo, Lâm Tử Tông đã giật lấy cái gối trên giường tôi rồi đập thẳng vào mặt tôi.
Được rồi, đầu óc có vẻ ngơ ngơ thật, nhưng phản xạ thì vẫn nhạy bén, ra tay vẫn nhanh như chớp.
Tôi yếu ớt ngã xuống giường, ra vẻ oan ức: “Tối qua em uống say, anh đã chăm sóc em như vậy rồi, giờ anh chỉ muốn biết có phải em bị trai quấy rối không, vậy mà em lại đánh anh! Thế giới này còn công bằng nữa không chứ?!”
Lâm Tử Tông khó xử đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt bất lực.
Tôi biết mình diễn hơi lố, nhưng không thể không thừa nhận, Lâm Tử Tông rất dễ bị tôi dụ dỗ.
Cuối cùng, cậu ấy cũng chịu kể cho tôi nghe bí mật động trời đó.
Năm mười bảy tuổi, tôi vẫn chưa thực sự hiểu đồng tính là gì.
Hồi học cấp ba, lớp ban xã hội có một cậu con trai hơi nữ tính, thích chơi với con gái, nói năng dịu dàng.
Rất nhiều thằng con trai khó ưa trong trường thích bắt nạt cậu ấy, nói cậu ẻo lả, bảo cậu là gay.
Có một lần tôi giúp cậu ấy thoát khỏi đám bắt nạt trong nhà vệ sinh, sau đó cậu ấy chuyển trường, tôi cũng quên bẵng chuyện đó đi.
Mãi cho đến khi Lâm Tử Tông kể với tôi chuyện Đới Hạ Xuyên hôn con trai.
Tối hôm đó, cậu trở về từ thư viện. Vì đêm đã khuya nên cổng ký túc xá sắp khóa, cậu đang chuẩn bị vào thì bất chợt thấy có người trong lùm cây tối cạnh khu nhà.
Cậu ấy giật mình, nhìn kỹ lại thì thấy đó là một đôi đang hôn nhau.
Ban đầu cậu ấy cũng chẳng nghĩ gì, dù sao đây cũng là trong khuôn viên đại học, cảnh tượng ấy chẳng có gì lạ.
Nhưng khi cậu bước vào ký túc xá, bất giác nhận ra một trong hai người đó chính là Đới Hạ Xuyên, còn người hôn anh ta rõ ràng là một chàng trai.
Cũng có thể là một cô gái tóc ngắn.
Ý nghĩ ấy lướt qua trong đầu Lâm Tử Tông, nhưng rồi cậu cũng chẳng muốn nghĩ tiếp. Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cậu.
Thật ra, trong mắt Lâm Tử Tông, dù hai người đó có là con trai hay không, hay liệu một người trong đó có phải Đới Hạ Xuyên hay không, thì cũng chẳng dính dáng gì tới cậu.
Cậu vốn chẳng hứng thú với mấy chuyện như thế, càng không muốn lo chuyện bao đồng.
Chỉ là tối hôm đó, Đới Hạ Xuyên chủ động tìm đến Lâm Tử Tông.
“Em thấy rồi nhỉ?” Đới Hạ Xuyên nói, “Anh và Kiều Địch ở đó.”
Lúc đó Lâm Tử Tông đang đánh răng trong khu vệ sinh chung, cậu liếc nhìn anh ta một cái, nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: “Kiều Địch là ai cơ?”