21. Chương 21

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Uống rượu xong ra gió, dù không say mèm thì cũng chếnh choáng thêm vài phần. Huống hồ Lâm Tử Tông khi ấy đã say đến lú lẫn cả người.
Chúng tôi tìm một nơi vắng vẻ. Giữa mùa đông rét buốt, gió lạnh thổi vù vù tạt thẳng vào mặt. Tôi uống rượu nên cũng chẳng còn thấy lạnh nữa. Lâm Tử Tông say khướt, cứ ngả vào người tôi, lảo đảo rên hừ hừ.
Tôi chưa từng thấy Lâm Tử Tông trong bộ dạng đó. Về sau, kể cả khi chúng tôi yêu nhau và sống chung, cậu ấy cũng chưa từng uống say đến mức ấy thêm lần nào nữa.
Vì nồng độ cồn trong ly của tôi không cao, cộng thêm sau này nghiệm chứng lại, tôi nhận ra tửu lượng của mình nhỉnh hơn cậu ấy một chút. Hôm đó tôi chỉ hơi choáng váng đầu óc, chứ không đến mức say mèm như cậu ấy.
Tối hôm đó, cậu ấy bám chặt lấy người tôi như một con koala, mắt không mở nổi, miệng thì lẩm bẩm điều gì đó nghe không rõ. Khi ấy đầu óc tôi vẫn đủ tỉnh táo để suy nghĩ, vừa cố vểnh tai nghe xem cậu ấy đang nói gì vừa tự hỏi: Cậu ấy đang nói gì vậy? Nghe một lúc lâu, tôi mới loáng thoáng nghe được một câu: Đới Hạ Xuyên hôn một thằng con trai đấy……
Lâm Tử Tông say đến mức nói năng còn không rõ lời, lỡ miệng một câu mà đã tiết lộ luôn bí mật động trời của Đới Hạ Xuyên ra ngoài. Ban đầu tôi còn tưởng mình nghe nhầm, hoặc là cậu ấy uống say rồi nói nhảm nhí. Ai ngờ sau này sự thật chứng minh, chuyện đó hoàn toàn không phải bịa đặt.
Lâm Tử Tông nhà tôi dù có say mèm cũng không bao giờ bịa đặt về người khác. Tửu lượng phản ánh nhân phẩm, mà nhân phẩm của cậu ấy thì không cần phải bàn cãi.
Vì vậy, khi tôi xác nhận chắc chắn rằng cậu ấy vừa nói Đới Hạ Xuyên hôn một người con trai, thế giới của tôi như nổ tung.
Đới Hạ Xuyên, là con trai.
Mà lại đi hôn, một thằng con trai khác.
Ly rượu của tôi chắc cũng không hề nhẹ, vì bị ảnh hưởng bởi thông tin động trời đó, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.
Còn Lâm Tử Tông bên cạnh thì ngơ ngác tựa vào lòng tôi, mái tóc bị gió thổi bay lất phất khiến linh hồn tôi cũng run rẩy theo.
Đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng biết phải diễn tả cảm giác đó ra sao cho đúng.
Lâng lâng, đến cả hơi thở cũng trở nên mơ hồ.
“Anh ơi, khó chịu.”
Giữa cơn mê man, tôi nghe Lâm Tử Tông nói câu đó.
Chỉ một tiếng “anh” thôi, tôi như muốn dâng hiến cả sinh mạng này cho cậu ấy.
“Rồi rồi, mình về thôi.”
Lâm Tử Tông say đến mức đó nên chúng tôi đành hủy bỏ kế hoạch đón năm mới ban đầu —— tìm một quán nướng, ăn uống đến đúng 0 giờ rồi cùng nhau đón năm mới.
Tôi cũng không thể đưa cậu ấy về trường. Giờ này không chắc ký túc xá có ai, mà dù có, tôi cũng không yên tâm giao cậu ấy cho người khác chăm sóc.
Tôi là người anh duy nhất của cậu ấy.
Chỉ tôi mới có thể chăm cậu ấy được.
Thế là, đêm giao thừa năm đó, tôi đưa Lâm Tử Tông đi thuê phòng nghỉ.
Thuê phòng một cách rất trong sáng.
Ít nhất là lúc đó hoàn toàn trong sáng.
Chúng tôi tìm được một nhà nghỉ nhỏ gần khu Hậu Hải, giá một đêm hơn ba trăm tệ, khiến tôi đau ví vô cùng. Phòng tiêu chuẩn của khách sạn gồm hai giường đơn, một cái bàn nhỏ, một cái ghế, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Vừa vào phòng, Lâm Tử Tông đã ngủ say như chết. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra, một người gầy như Lâm Tử Tông mà lại nặng đến thế.
Cũng là lần đầu tiên tôi nảy ra ý định đi tập gym.
Hồi đó tôi nghĩ: sau này Tử Tông đi làm thì không tránh khỏi những buổi tiệc tùng xã giao, đến lúc đó tôi sẽ phải thường xuyên cõng cậu ấy về nhà. Có vẻ việc tập gym là điều bắt buộc rồi!
Nhưng khi chúng tôi thật sự đi làm, người phải uống rượu xã giao luôn là tôi, còn Lâm Tử Tông thì là người chờ ở bên ngoài, chờ đón tôi về nhà.
Nhưng đó là chuyện của sau này. Vào đêm giao thừa đầu tiên mà chúng tôi ở bên nhau, Lâm Tử Tông nằm lăn ra ngủ say sưa trên giường, còn tôi ngồi giường bên cạnh chơi game trên điện thoại.
Anipop, cũng khá vui, đến mười năm sau tôi vẫn còn chơi.
Tôi cứ nghĩ đêm đó sẽ trôi qua bình lặng như vậy, nào ngờ, chỉ một phút trước khi sang năm mới, Lâm Tử Tông đột nhiên bật dậy như thể bị ma nhập.
Cậu ấy vẫn còn mơ màng, tóc tai rối bù —— cũng tại tôi cả, vì lúc trên đường đưa cậu ấy về nhà nghỉ, thấy cậu ấy say đáng yêu quá nên không nhịn được mà xoa đầu cậu ấy như xoa đầu một chú chó con.
Lâm Tử Tông ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu ấy không nói gì khiến tôi cũng không dám cất lời.
Tôi sợ cậu ấy đang mộng du.
Nghe nói không thể tùy tiện đánh thức người đang mộng du, nếu không thì dễ khiến đối phương mắc bệnh tâm lý.
Tuy rất muốn hỏi cậu ấy chuyện Đới Hạ Xuyên hôn con trai rốt cuộc là thật hay đùa, nhưng tôi vẫn cố gắng nhịn.
Ngay khi tôi đang ngập ngừng định hỏi rồi lại thôi, bên ngoài cửa sổ đột ngột nổ tung những chùm pháo hoa rực rỡ.
Năm đó, Bắc Kinh vẫn chưa cấm pháo hoa, không khí đêm giao thừa bỗng chốc dâng trào đến đỉnh điểm.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ nhưng lại trở nên rực rỡ nhờ những chùm pháo hoa ngoài kia. Tôi quay đầu nhìn ra ngoài, không ngờ nhà nghỉ cũ kỹ này lại là nơi ngắm pháo hoa tuyệt vời đến thế.
Pháo hoa nổ ầm ầm, Lâm Tử Tông ở giường bên cạnh đột nhiên nói với tôi: “Tiêu Phóng, chúc mừng năm mới.”
Lúc tôi nhận ra cậu ấy đang nói chuyện với mình, quay sang thì thấy cậu ấy đã lại nằm xuống, ôm gối ngủ say mất rồi.
Một đêm giao thừa hỗn độn, nhưng trong ký ức của tôi lại vô cùng đẹp đẽ, thậm chí còn đôi phần lãng mạn.
Tiếng pháo hoa nổ vang cũng không thể khiến Lâm Tử Tông thức dậy lần nào nữa. Cậu ấy ngủ một mạch đến mười giờ sáng hôm sau, vừa mở mắt ra đã hỏi ngay: “Tối qua em đã làm gì vậy?”