Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 26
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lâm Tử Tông từng hỏi tôi: “Mối quan hệ của chúng ta giống như câu nói: anh đi 99 bước, còn em chỉ cần bước một bước. Anh cứ thế lao về phía trước, không thấy mệt sao?”
“Mệt gì chứ.” Tôi đáp, “Em không quay đầu bỏ chạy đã là anh tạ ơn trời đất rồi.”
Từ khi tình cảm chớm nở đến lúc yêu sâu đậm, đúng như cậu ấy nói, tôi vẫn luôn là người cố gắng tiến về phía trước.
Còn Lâm Tử Tông thì phần lớn thời gian đều đứng yên tại chỗ, chỉ lặng lẽ nhìn tôi từ xa.
Thật ra tôi không hề nói dối. Với tính cách của cậu ấy, việc không rút lui đã chứng tỏ một điều.
Chứng tỏ rằng cậu ấy cũng có tình cảm với tôi.
Nếu không, cậu ấy đã biến mất nhanh hơn bất kỳ ai.
Ví dụ như Đới Hạ Xuyên.
Mùa đông năm đó, tôi đến tìm cậu ấy. Hai đứa rúc vào cửa hàng tiện lợi ngay ngoài khu chung cư nhà cậu, ăn mì ly nóng hổi đến toát cả mồ hôi trán.
Lúc đó, tôi mới biết cậu ấy nhất quyết quay về là có lý do.
Cậu ấy nhận một công việc gia sư, về đây để kiếm tiền.
Tôi thắc mắc: “Chẳng phải ba mẹ em để lại cho em không ít tiền sao?”
Dù tôi biết không nên nhắc đến ba mẹ cậu ấy, nếu có thể tránh nỗi đau cũ thì nên tránh, nhưng miệng tôi bao giờ cũng nhanh hơn não.
Lâm Tử Tông lại không có phản ứng gay gắt. Có lẽ sau từng ấy năm, cậu ấy đã thật sự chấp nhận thực tại.
Thật lòng mà nói, dù không chấp nhận cũng chẳng làm gì được.
Mất rồi thì là mất rồi. Những gì chúng ta có thể làm là tìm kiếm yêu thương và hy vọng mới.
Lâm Tử Tông ăn mì xong thì liếc nhìn cây xúc xích nướng đã hơi nguội của tôi.
Tôi đưa cho cậu ấy: “Muốn ăn thì nói với anh.”
Lâm Tử Tông quay mặt đi, vẫn còn ngại ngùng với tôi.
Tôi nhét xúc xích nướng vào miệng cậu ấy: “Bớt giả bộ đi, con người em thế nào anh còn không rõ chắc!”
Cậu ấy lườm tôi một cái, nhưng vẫn ăn cây xúc xích đó.
Chắc vì “ăn của người thì mềm lòng” nên cậu ấy trả lời câu hỏi của tôi: “Em không muốn tiêu tiền họ để lại.”
Lâm Tử Tông là người rất tự lập, điều này thể hiện rõ nhất qua chuyện thi đại học.
Gia đình gặp biến cố lớn như vậy mà cậu ấy vẫn luôn giữ được vị trí thủ khoa trong lớp, thi đại học vẫn phát huy bình thường. Tâm lý kiên cường đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng khi ấy tôi còn quá non nớt, không nghĩ sâu xa đến vậy.
Tôi nông cạn, cứ tưởng cậu ấy chỉ thiếu cảm giác an toàn.
“Không sao đâu, em đừng áp lực, còn có anh với ba mẹ anh đây này!”
Lâm Tử Tông vừa cắn xúc xích vừa đăm chiêu nhìn tôi, một lúc lâu sau mới mở miệng hỏi: “Có anh thì sao?”
“Hả?” Tôi sững người một lúc mới hiểu cậu ấy đang hỏi về câu nói khi nãy của tôi.
“Có anh thì em không cần áp lực chứ sao!” Tôi dõng dạc nói, “Em thiếu tiền thì cứ nói với anh!”
“Anh có thể nuôi em cả đời không?”
Đây là câu hỏi.
“Sao lại không thể?” Tôi tiếp tục dõng dạc, “Em đừng tưởng bây giờ trường học của anh không bằng em, sau này ai kiếm được nhiều hơn còn chưa chắc đâu.”
Lâm Tử Tông cười.
Trong nửa năm gần đây, số lần cậu ấy cười nhiều hơn hẳn, trung bình mỗi tuần ít nhất cũng được một lần.
Tôi nhìn cậu ấy cười mà lòng bỗng thấy ngẩn ngơ.
Ngẩn ngơ nhớ lại thời điểm bọn tôi còn nhỏ hơn một chút, khi cậu ấy 14, tôi 15.
Lúc đó, dường như Lâm Tử Tông không hề biết cười là gì, cũng chẳng hiểu cảm giác khi cười là như thế nào.
Cậu ấy cũng không biết, trên đời còn điều gì đáng để cậu ấy cười nữa không.
Ba năm trôi qua mà vết thương vẫn chưa thể lành, nhưng khi chạm vào thì cũng không còn đau thấu tim gan như trước.
Cậu ấy đã có thể ngẩng đầu nhìn ra cánh đồng xanh bốn phía giữa muôn vàn đau đớn.
Nhìn thấy một Lâm Tử Tông hồi phục chậm chạp nhưng cũng dần có sức sống trở lại như vậy, tôi thấy bản thân mình đúng là công thần.
“Đừng nhìn em.”
Lời nói đột ngột của Lâm Tử Tông kéo tôi về thực tại, tôi mới nhận ra mình vừa trơ mắt nhìn chằm chằm cậu ấy.
Nhưng Lâm Tử Tông thật sự rất đẹp.
Cậu ấy của tuổi 17 như một cây non bị tuyết đè gập đầu, dù run rẩy giữa gió lạnh nhưng vẫn kiên cường cắn răng không chịu gục ngã.
Xinh đẹp, ngây ngô, nhưng lại có sự dẻo dai.
Cậu của lúc ấy vừa trầm lặng héo úa vừa tràn ngập sức sống.
Tôi biết hình dung đó thật mâu thuẫn, nhưng cảm giác mà cậu ấy mang lại cho tôi là vậy.
Lâm Tử Tông ăn xong xúc xích nướng thì đứng dậy, ném trả chiếc khăn len của tôi.
“Về thôi.” Cậu ấy ra lệnh cho tôi, “Tối nay có bão tuyết, em không muốn đội gió tuyết mà quay về.”
Thế nhưng khi hai đứa chúng tôi bước vào khu chung cư thì gần như không nhấc nổi chân nữa.
Tuyết dày quá mắt cá chân, bước là giẫm phải hố.
Gió rít ù ù như tiếng ma kêu, kiểu tóc đẹp trai của tôi bị thổi đến nỗi trông chẳng khác gì ổ gà rối ren.
Tôi cố đi nhanh hai bước, chắn phía trước Lâm Tử Tông.
“Anh tránh ra đi! Em giẫm vào gót chân anh rồi!”
Tôi ngoái đầu nói lại: “Vậy dẫm đi! Em cứ núp sau lưng anh, anh chắn gió cho em.”
Lâm Tử Tông không nói gì nữa, tôi kéo tay cậu ấy để cậu nắm lấy áo khoác lông vũ của tôi.
“Gầy như cây mía thế kia, lỡ bị gió thổi gãy thì anh đau lòng chết mất!”