Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 25
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Tôi là một người có tính thích ganh đua.
Lâm Tử Tông từng nói với tôi: “Em nghi ngờ anh yêu em cũng chỉ vì muốn ganh đua với Đới Hạ Xuyên.”
Câu nói đó khiến tôi đau đớn muốn chết, đau đến mức ngã gục xuống đất.
Sau đó cậu ấy lại lạnh lùng nói thêm một câu: “Đùa thôi, đừng diễn nữa.”
Cuộc sống hằng ngày của hai đứa sau khi bên nhau đại khái là: cậu ấy suốt ngày thích pha trò cười oái oăm, còn tôi thì cố gắng diễn theo cậu ấy.
Nhưng cũng có những lúc Lâm Tử Tông nũng nịu với tôi, giống hệt một con mèo quấn người.
Tôi đã may mắn được trải nghiệm điều này ngay cả trước khi chúng tôi yêu nhau.
Vào kỳ nghỉ đông của năm hai đại học, tôi có khuyên thế nào cậu ấy cũng không chịu về nhà tôi chơi.
Cậu nói có việc bận, phải về quê gấp.
Tính cậu ấy cố chấp, tôi khuyên mãi không được nên đành để mỗi đứa về một nơi, định bụng sau này sẽ tìm cách đến thăm cậu ấy.
Lúc đó tôi nghĩ bụng, dù cậu ấy không về dịp nghỉ thì ít nhất Tết cũng phải ghé thăm chứ.
Sao cả nhà tôi nỡ để cậu ấy cô đơn đón Tết Âm lịch một mình được.
Ai ngờ, sau khi về nhà, tôi không tài nào ngồi yên được ngày nào.
Ở nhà mà lòng bồn chồn như có lửa đốt, mới đến sáng sớm ngày thứ ba tôi đã vội vàng mua vé tàu đi tìm Lâm Tử Tông.
Trước lúc đi, mẹ tôi còn trêu: “Nếu Tiểu Tông mà là con gái thì chắc con vác hết sổ tiết kiệm nhà mình đi hỏi cưới rồi.”
Nói sao nhỉ? Mẹ tôi đúng là hiểu tôi thật.
Dù lúc đó tôi với Lâm Tử Tông còn chưa có gì rõ ràng, nhưng mẹ đã nhận ra manh mối từ lâu.
Chỉ có điều, sau này khi biết hai đứa thực sự yêu nhau, mẹ tôi cũng sốc mất một thời gian dài.
Mùa đông năm đó rét dữ dội, quê Lâm Tử Tông còn lạnh hơn chỗ tôi đến năm sáu độ.
Vừa xuống tàu, gió lùa qua áo phao khiến tôi rét run cầm cập, gương mặt bị gió quật vào như dao cứa.
Tôi gọi taxi đến thẳng nhà cậu ấy, ai ngờ đến nơi thì không thấy đâu, gọi điện cũng không bắt máy.
Lúc đó tôi bị mấy phim Hàn Quốc ảnh hưởng nặng nề, còn tưởng tượng ra cảnh mình dũng cảm đứng chờ dưới nhà giữa trời đông buốt giá, đợi đến khi cậu ấy trở về.
Nhưng tôi đâu có ngốc. Sau khi quyết định từ bỏ cái hành động mà kiểu gì Lâm Tử Tông cũng sẽ cười nhạo cả đời ấy, tôi chạy tới cửa hàng tiện lợi cạnh khu nhà cậu, mua một hộp mì cốc thêm ba cây xúc xích nướng, vừa ăn vừa đợi.
Tôi húp mì sùm sụp, Lâm Tử Tông đứng trước mặt tôi từ khi nào mà tôi cũng không hay biết.
Hai chúng tôi bị ngăn cách bởi cửa kính của cửa hàng tiện lợi, không gian ấm áp bên trong và ngoài trời rét lạnh như hai thế giới khác nhau.
Hai thế giới tương phản mạnh ấy đã tạo thành lớp sương mờ trên chiếc cửa kính, tôi cũng không biết Lâm Tử Tông chỉ đi ngang qua đã nhận ra tôi bằng cách nào.
Khi tôi phát hiện có người đứng ngoài thì có vẻ Lâm Tử Tông đã đứng đó rất lâu rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn, không thấy rõ mặt, nhưng linh cảm đó là cậu ấy.
Thế là tôi giơ tay lau cửa kính trước mặt.
Hình bóng Lâm Tử Tông dần hiện rõ nét, cậu ấy mặc chiếc áo phao trắng giống hệt tôi, đeo balo đen, tay đút túi, lặng lẽ nhìn tôi.
Ngay giây tiếp theo, tôi lập tức chạy ra ngoài, tay cầm chiếc khăn choàng len vừa đặt xuống ghế, thấy cậu ấy, tôi liền quấn ngay lên cổ cậu ấy.
“Lạnh lắm!” Tôi vừa quấn khăn cho cậu ấy vừa rùng mình vì gió rét.
Lâm Tử Tông yên lặng nhìn tôi, sau khi khuôn mặt bị khăn choàng kín mít thì chỉ lộ ra đôi mắt.
“Có thở được không?” Tôi lo cậu ấy không thở được.
Thế là bàn tay nghịch ngợm của tôi liền chọc một lỗ thủng trên mũi cậu ấy.
Lâm Tử Tông bị tôi chọc cười phá lên, cậu ấy đứng bên đường, mũi phả ra khói trắng, cười sảng khoái.
“Sao anh lại đến đây?” Cậu ấy hỏi tôi.
“Nhớ em chứ sao.” Khi đó tôi vẫn chưa tỏ tình cậu ấy.
Thật ra lúc đó tôi đang rất rối.
Sau khi trải qua một giai đoạn ngắn khai mở tâm trí mình về cảm xúc, tôi bắt đầu nhận ra, hình như tôi hơi thích Lâm Tử Tông.
Tôi áp dụng phương pháp loại trừ.
Tôi không có cảm tình với ai khác, nhưng chỉ muốn ở bên Lâm Tử Tông.
Tôi biết nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng phương pháp ngớ ngẩn đó lại giúp tôi có được đáp án đúng.
Trước lời “tỏ tình” thẳng thắn của tôi, Lâm Tử Tông đã quen rồi.
Thế nên, yêu một người quá thân thiết lại không dễ dàng gì, vì nhiều khoảnh khắc đáng lẽ phải rung động của các cặp đôi khác thì với chúng tôi lại thành chuyện thường ngày.
Đương nhiên, lúc đó Lâm Tử Tông không coi lời tôi là lời tỏ tình.
Vì tôi hay nói kiểu đó.
Tôi chỉ mặc một chiếc hoodie mỏng nên lạnh run cả người. Tôi cũng không có sở thích tự hành hạ mình đến mức đó, nên tôi vòng tay ôm lấy cổ Lâm Tử Tông, kéo cậu ấy vào cửa hàng tiện lợi.
Nhưng do cổ cậu ấy bị tôi quấn khăn chặt quá nên ôm thấy cứ kỳ kỳ, tôi đổi ý, chuyển sang khoác tay cậu ấy luôn.
Lâm Tử Tông nghiêng đầu nhìn tôi đầy khó hiểu.
Tôi muốn trêu cậu ấy nên giả bộ ngại ngùng nói: “Anh ơi, chơi với em nhé!”
Sau đó Lâm Tử Tông túm lấy tay tôi, bẻ nhẹ một cái, khiến tôi lập tức đầu hàng xin tha.
Từ hôm đó tôi mới biết, Lâm Tử Tông là người không thể tùy tiện trêu chọc.
Cậu ấy chẳng hiểu tình thú gì cả.
Sau này khi chúng tôi làm chuyện ấy, mấy trò tinh quái của cậu ấy toàn là do tôi dạy cả.