Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 28
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ hình dáng của cô đơn.
Giọt nước mắt của Lâm Tử Tông khiến tôi sững người, vừa đẹp đẽ vừa bi thương.
Tôi đứng lặng nhìn cậu ấy, còn cậu ấy cũng cứ ngẩng đầu nhìn tôi như thế.
Giây phút ấy, tôi thật sự thấy thế giới này quá bất công. Tại sao lại bắt Lâm Tử Tông phải chịu nỗi đau đó? Tôi ngồi xuống, áp lòng bàn tay lên đầu gối cậu ấy.
“Lạnh quá.” Tôi nói, “Vào nhà đi, ngoài này rét lắm.”
Bình thường tôi vốn nhanh mồm nhanh miệng, thế nhưng lúc đối diện với Lâm Tử Tông như thế này, tôi lại chẳng nói nổi một câu an ủi.
Hoặc có lẽ sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng an ủi là vô ích.
Với những gì Lâm Tử Tông đã trải qua, ngoài sự hiện diện và một cái ôm thì chẳng có gì hữu ích hơn.
Lâm Tử Tông không nói gì, tôi lại đặt tay lên mu bàn tay cậu ấy.
Tay cậu ấy lạnh buốt như có một lớp băng phủ lên, khiến lòng tôi cũng khó chịu theo.
Tôi rút điếu thuốc trong tay cậu ấy rồi ngậm lấy nó, nhẹ nhàng xoa tay cậu ấy để sưởi ấm.
“Em thật là……” Tôi định nói điều gì đó, nhưng vừa thốt ra ba chữ thì lại không biết nên nói gì tiếp theo.
Tàn thuốc rơi xuống, bị gió cuốn đi, rơi đúng lên quần tôi.
Lâm Tử Tông cúi đầu, nhìn những tàn tro đó một lúc rồi mới rụt tay lại khỏi tay tôi, cẩn thận phủi sạch tàn thuốc.
“Đi thôi.” Lâm Tử Tông muốn đứng dậy, nhưng chắc vì tê chân nên hơi lảo đảo vịn lấy tay tôi.
Tôi cười: “May là có anh.”
Lâm Tử Tông cũng nhìn tôi cười.
Nhưng nụ cười ấy lại đắng ngắt, ánh mắt cũng vội vàng dời đi.
Cậu ấy muốn đi về phía quán nướng nhưng bị tôi kéo lại.
“Đợi chút.”
Tôi bước thêm một bước, vòng ra trước mặt cậu ấy.
Giày giẫm lên tuyết phát ra tiếng lạo xạo, không hiểu sao nghe mà lại thấy dễ chịu lạ lùng.
Một tay tôi giữ lấy cổ tay Lâm Tử Tông qua lớp áo phao, còn bàn tay kẹp điếu thuốc thì nâng lên.
Cậu ấy đứng yên ở đó, để mặc tôi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt sắp đông cứng nơi khóe mắt.
Lông mi cậu ấy rất dài.
Hôm ấy tôi mới nhận ra điều đó.
Từ ngũ quan đến vóc dáng, không có chỗ nào trên người Lâm Tử Tông là không đẹp. Một người hoàn hảo như vậy mà lại phải sống một cuộc đời khổ sở đến thế, ai mà chẳng xót xa.
Đôi mắt cậu ấy long lanh, hàng mi lướt nhẹ qua đầu ngón tay tôi.
“Xong rồi.” Tôi cố ý trêu chọc cậu ấy, “Lau đi, nếu không người khác sẽ cho rằng anh bắt nạt em đấy.”
Cậu ấy vẫn lặng lẽ nhìn tôi, nhìn đến nỗi tôi cứ ngỡ cậu ấy sắp ra tay đánh mình.
Nhưng cậu ấy không làm thế.
Khi tôi thu tay về, rít một hơi điếu thuốc cậu ấy đang hút dở, còn chưa kịp nhả khói ra thì Lâm Tử Tông bất ngờ lao về phía tôi.
Lâm Tử Tông nghiêng người tới trước, ngả gọn vào lòng tôi.
Hai tay cậu ấy buông thõng hai bên thân người, cằm tựa lên vai tôi. Tôi tưởng cậu ấy định ôm mình, nhưng không.
“Không ngất đấy chứ?” Tôi hỏi.
Tôi tưởng cậu ấy ngồi lâu, máu không lên não nên choáng.
“Anh cho em tựa một lát.” Giọng Lâm Tử Tông nghèn nghẹn, như bị tắc mũi.
Khoảnh khắc đó, tôi cũng hiểu được ý cậu ấy. Lòng tôi chợt chua xót, như thể bị ngâm trong nước chanh cả một năm trời.
Tôi đưa tay ôm lấy cậu ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng như dỗ một đứa trẻ.
Khi đó tôi không nghĩ gì nhiều.
Ví dụ: Cậu ấy gọi tôi là anh.
Ví dụ: Cậu ấy chủ động lại gần tôi.
Những chuyện đó đều không phải là điều quan trọng nhất trong khoảnh khắc này, quan trọng nhất chính là cậu ấy cần cái ôm của tôi.
Đêm giao thừa năm đó lạnh buốt xương. Lúc tôi lao ra ngoài chỉ mặc độc chiếc áo hoodie, vậy mà chẳng thấy chút rét nào.
Gió rét không xuyên được vào tôi, còn tôi thì âm thầm cầu nguyện, mong cơn gió này cũng đừng quấy rầy Lâm Tử Tông.
Trên trời tuyết lại bắt đầu rơi. Chúng tôi cứ đứng yên như vậy giữa con phố vắng tanh. Hơi thở của cậu ấy phả lên cổ tôi, vừa ấm áp vừa hơi nhột.
Tôi không biết sau đó Lâm Tử Tông có dựa vào vai tôi mà bật khóc hay không, nhưng tôi chắc chắn một điều. Vào đêm giao thừa đó, vì sự có mặt của tôi nên cậu ấy đã cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.
Thế là đủ rồi.
Tôi thấy biết ơn vô cùng, vì bố mẹ tôi đã đón Lâm Tử Tông về nhà vào năm cậu ấy mười bốn tuổi, để tôi có thể gặp được cậu ấy.
Sau này tôi vẫn hay nghĩ, dù không trở thành người yêu của cậu ấy thì vẫn thấy rất đáng. Vì ít nhất tôi có thể là người nhà của cậu ấy, là ngọn núi vững chãi không đổi thay, là hồ nước không bao giờ cạn, luôn ở bên cậu ấy mỗi khi cậu ấy cần.