29. Chương 29

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ sau khi ba mẹ Lâm Tử Tông gặp chuyện, cậu ấy không còn tổ chức sinh nhật nữa.
Ai trong chúng tôi cũng ngầm hiểu chuyện này.
Cho nên cứ đến thời điểm đó mỗi năm, mọi người đều ăn ý giả vờ như không có gì xảy ra.
Không chúc mừng sinh nhật, cũng không đề cập tới ba mẹ cậu ấy.
Với Lâm Tử Tông, đó là cách nhẹ nhàng nhất để vượt qua ngày hôm đó.
Nhưng đến năm cậu ấy mười tám tuổi thì mọi chuyện đã khác.
Năm Lâm Tử Tông mười tám tuổi, tôi đã xác nhận là tôi thích cậu ấy.
Chuyện này cần kể lại một chút, bắt đầu từ cái Tết năm đó khi chúng tôi cùng về quê cậu ấy ăn Tết.
Đêm giao thừa, hai đứa chúng tôi ăn đồ nướng đến tận khuya và uống vài lon bia.
Khi chúng tôi rời quán, trời đã ba giờ sáng. Đường phố vắng tanh không một bóng người, thậm chí đến cả ma cũng chẳng thấy đâu.
Chúng tôi mặc áo khoác lông vũ y hệt nhau, giẫm trên lớp tuyết dày, bước đi lảo đảo.
Gần về đến nhà, tôi mới sực nhớ ra rằng, Tết mà không có pháo hoa thì thật thiếu không khí.
Lâm Tử Tông bảo: “Thôi đi, giờ này còn ai bán pháo hoa nữa.”
Tôi hỏi cậu ấy: “Em muốn bắn pháo không? Nếu em muốn, kiểu gì anh cũng tìm được.”
Cậu ấy bật cười vì sự tự tin mù quáng của tôi, nhưng cuối cùng tôi đã mua được thật.
Khi tôi ôm một thùng pháo hoa lớn quay lại, cậu ấy đang ngồi trên bồn hoa bên đường hút thuốc.
Thật ra tôi không thích nhìn thấy cậu ấy hút thuốc, bởi chỉ cần nhìn là biết cậu ấy không quen, cũng không thích hút, chỉ là trong lòng đang buồn bực mà thôi.
Vì thế tôi phải tìm cách làm cậu ấy vui lên. Cậu ấy vui rồi thì tự nhiên sẽ không hút nữa.
“Véo véo!” Tôi chạy lại, cậu ấy trêu tôi chạy như vịt.
“Đừng ngồi lên bồn hoa.” Tôi nói, “Lạnh lắm, dễ bị trĩ đấy.”
Nói sao nhỉ? Tôi của tuổi mười tám đúng là hiểu được nhiều đạo lý sống thật.
Lâm Tử Tông đứng lên, ngạc nhiên khi thấy thùng pháo tôi ôm về.
“Anh mua được thật sao?”
“Anh đã nói rồi mà, chỉ cần em muốn bắn pháo, kiểu gì anh cũng tìm được.”
Tôi nói chắc như đinh đóng cột, khi nhìn sang Lâm Tử Tông thì thấy cậu ấy cũng đang nhìn chằm chằm tôi.
Đầu mũi và vành tai cậu ấy đỏ ửng vì lạnh, trông cứ như một tinh linh trong rừng tuyết, hay chú tuần lộc cưng của ông già Noel vậy.
Tôi nói: “Đi nào, anh dẫn em đi chơi một chút cho phấn khởi.”
Tôi ôm thùng pháo đi trước, nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng, uyển chuyển của Lâm Tử Tông.
Vào đêm đó, khi cậu ấy ngẩng đầu nhìn những chùm pháo hoa nở rộ trên bầu trời, ánh sáng lập loè trong đôi mắt cậu khiến tôi mê mẩn.
Ánh mắt tôi chỉ dõi theo cậu, pháo hoa cũng chỉ để làm nền cho cậu mà thôi.
Khi thấy khóe môi cậu ấy khẽ cong lên, ánh sáng pháo hoa khiến cả thế giới của cậu như được nhuộm thành ngàn sắc màu, tôi cảm thấy vừa tự hào vừa yên lòng.
Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ: Cả đời này như vậy là đủ rồi.
Suy nghĩ ấy khiến tôi sửng sốt. Rất nhiều câu hỏi chưa tìm được lời giải bỗng chốc có đáp án.
Tôi từng nghĩ mình chỉ là một người lương thiện dễ mềm lòng, vì thương Lâm Tử Tông nên mới đối xử tốt với cậu ấy bằng mọi cách.
Nhưng tôi không nhận ra rằng, tình cảm tôi dành cho cậu ấy đã vượt xa giới hạn cần có từ lâu rồi.
Khao khát tôi dành cho cậu ấy cũng đã vượt quá mức bình thường từ rất lâu rồi.
Mà khao khát đó không chỉ là dục vọng đơn thuần.
Còn có khao khát cậu ấy ăn được nhiều hơn, khao khát cậu ấy ngủ ngon mỗi ngày, khao khát cậu ấy thường xuyên vui vẻ. Nếu được, tôi còn khao khát cậu ấy vui vì tôi nữa…
Tôi chưa bao giờ chịu thừa nhận mình là kẻ ngốc. Nhưng đúng vào đêm đó, khi Lâm Tử Tông quay sang hỏi tôi: “Tiêu Phóng, anh có điều ước gì cho năm mới không?”
Tôi buột miệng: “Hy vọng ngày nào của em cũng là ngày đẹp trời.”
Chính vào khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra mình là một thằng cực kỳ ngốc nghếch.
Tất cả những ước muốn, những mong mỏi mà tôi dành cho cậu ấy đều đang chứng minh rằng tôi yêu cậu ấy.
Tình cảm ấy đã vượt trên cả tình bạn giữa anh em rồi. Bởi vào tối đó, tôi cũng đã bắt đầu xác định là tôi muốn ôm cậu ấy.
Nếu có thể, tôi còn muốn hôn cậu ấy trong lúc ôm.
Thật tệ quá đi.
Tôi nhìn khuôn mặt thuần khiết của Lâm Tử Tông, chỉ cảm thấy bản thân mình thật sự quá tệ.
Tôi của khi đó vẫn còn chút lương tâm, vẫn ý thức được rằng việc mình thích Lâm Tử Tông là chuyện rất tệ.
Nhưng tệ thì tệ vậy thôi, xưa nay tôi vốn là người sống theo cảm xúc.
Thế nên sau này tôi còn làm ra nhiều chuyện tệ hơn nữa.
Không chỉ làm mà còn rất tự hào nữa chứ!