Chương 3

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay chính ngày hôm ấy, mối quan hệ giữa tôi và Lâm Tử Tông đã có một bước ngoặt đáng kể.
Mười lăm năm sau, tôi vẫn nhớ như in cái nắng trưa gay gắt hôm đó, và cả nỗi hối hận dâng trào trong lòng.
Thứ Bảy hôm ấy, với vẻ đắc chí của một kẻ tiểu nhân, tôi dẫn Lâm Tử Tông – đứa nhóc có vẻ ngoài ngây thơ vô tội – đến một tòa nhà hoang tàn, phủ rêu phong gần trường học.
Những nơi như thế này luôn là địa điểm lý tưởng cho những chuyện mờ ám.
Chẳng hạn như việc dọa cho Lâm Tử Tông sợ chết khiếp.
Thật ra tôi cũng chưa từng đặt chân đến đó bao giờ, chỉ nghe người ta đồn rằng tòa nhà hoang tàn này từng có người chết, rất linh thiêng. Mỗi dịp mùng Một hay Rằm, lại có hồn ma vất vưởng hiện về.
Nghe nói, có học sinh trường tôi từng đến đó chơi trò mạo hiểm, kết quả là đêm về lên cơn sốt rồi phát điên. Cả nhà phải mời đến mấy ông thầy cúng “cao tay” mới gọi hồn về được.
Hồi mười mấy tuổi, tôi tin sái cổ những lời đồn đại ấy. Tôi càng tin rằng một đứa nhát gan như Lâm Tử Tông, nhìn qua đã thấy sợ sệt, thể nào cũng sẽ bị tôi dọa đến mức tè ra quần.
Nghĩ lại mới thấy, hồi đó tôi đúng là quá ác.
Thế nhưng, cái ác của tôi ngày hôm đó lại gặp phải một đối thủ đáng gờm.
Lâm Tử Tông đã dạy cho tôi một bài học đắt giá: những kẻ ác thực sự sẽ không bao giờ để lộ vẻ hung tàn trên mặt mình.
Khi đến trước tòa nhà hoang tàn, tôi quay lại nhìn Lâm Tử Tông đang đi phía sau.
Cậu ấy vẫn giữ nguyên gương mặt không biểu cảm, nhìn tôi rồi hỏi: “Anh định làm bài ở đây thật sao?”
Lúc cậu ấy nói chuyện, môi hầu như không cử động. Nhiều lúc tôi còn nghi ngờ không biết có phải cậu nói bằng bụng không nữa.
Tôi ghét nhất cái kiểu đó.
Mới mười bốn tuổi đầu mà đã suốt ngày ra vẻ đau khổ như mang thù với cả thế giới.
Tôi bật cười lạnh lùng: “Sao? Không được sao?”
Câu nói đó đúng là ngầu đến mức khiến tôi suýt nữa trượt chân vì cái sự “ngầu lòi” của chính mình.
Lâm Tử Tông vẫn bình tĩnh nhìn tôi. Đúng lúc tôi nghĩ cậu ấy không định nói gì nữa thì cậu ấy lại mở miệng.
Vừa lướt qua tôi, cậu ấy vừa buông một câu: “Sở thích của anh cũng đặc biệt thật đấy.”
Tôi cứ tưởng cậu ấy đang khen mình chứ.
Chỉ có điều, tôi không hề hay biết rằng, ngay từ khoảnh khắc bước vào tòa nhà hoang ấy, mối quan hệ giữa chúng tôi đã thay đổi hoàn toàn.
Người đi phía trước đã biến thành Lâm Tử Tông, còn tôi thì lén lút theo sau.
Chúng tôi lên đến tầng hai.
Tòa nhà hoang quả đúng là một tòa nhà hoang, gió lùa tứ phía. Đi không cẩn thận là còn có thể giẫm phải phân của con gì đó.
Kinh tởm đến mức muốn ói.
Tôi bắt đầu hối hận vì đã đến đây.
Tới tầng hai, Lâm Tử Tông đi thẳng đến chỗ một “khung cửa sổ” chưa lắp kính.
Hôm đó trời không có gió, nhưng lúc cậu ấy đứng quay lưng về phía tôi, tôi lại có cảm giác gió đang gào thét, thổi vù vù quanh người cậu.
Trông Lâm Tử Tông gầy gò, nhỏ nhắn, đeo cái ba lô to tổ chảng trên lưng, nhìn qua đúng là hơi đáng thương.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, tôi chợt nhận ra rằng, kẻ đáng thương chính là tôi.
Tôi mới là kẻ đáng thương khi bị cậu xâm nhập vào thế giới của mình.
Tôi đi đến gần, lại tiếp tục cười khẩy.
“Cậu biết không? Từng có người chết ở đây đó.” Tôi ghé sát tai cậu ấy, lời nói đầy ẩn ý.
Lâm Tử Tông liếc mắt nhìn tôi. Ngay giây tiếp theo, cổ tay tôi bị cậu túm lấy, chân thì bị quét một cái. Tôi còn chưa kịp gào lên thì đã bị bẻ tay, đè úp xuống đất.
Phản xạ đầu tiên trong đầu tôi là: Trời đất ơi, cầu xin chỗ này đừng có phân chó, phân người hay bất cứ loại phân nào khác! Phản xạ thứ hai là: Lâm Tử Tông nổi khùng gì vậy?
Tôi quay đầu gào lên: “Lâm Tử Tông, cậu bị điên à?!”
Cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như thường, một đứa nhóc mười bốn tuổi mà cứ như sát thủ máu lạnh tám mươi tư tuổi.
Cậu bình tĩnh nói với tôi: “Anh dẫn tôi tới đây chẳng phải để dọa tôi sao?”
Chết thật, cậu ấy nhận ra rồi.
Vì đã bị phát hiện nên tôi cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Tôi nói: “Thì sao? Dọa cậu không được sao?”
Lúc ấy tôi còn mạnh miệng: “Tôi sẽ dọa cho cậu sợ vãi ra quần rồi tự động cút ra khỏi nhà tôi!”
Lâm Tử Tông im lặng một lúc khiến tôi hơi hoảng.
Đúng lúc tôi đang cân nhắc xem nên phản đòn thế nào thì cậu ấy đột nhiên tung ra chiêu chí mạng – vậy mà thằng nhóc ấy lại lôi áo tôi trùm kín đầu rồi thừa cơ vật tôi một cú qua vai.
Cậu ấy làm bằng cách nào vậy?
Đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi.
Lâm Tử Tông thấp hơn tôi nửa cái đầu, nhìn như gà con yếu đuối, vậy mà lại có thể vật ngược tôi như thể trong phim hành động.
Tôi bị quật cho dập mông, nằm vật ra đó như bay mất hồn vía.
Rồi tôi nghe cậu ấy nói: “Anh yên tâm. Tôi ở nhờ nhà anh chỉ một thời gian thôi. Chiếm phòng của anh thì tôi xin lỗi. Nhưng nếu anh còn tiếp tục gây sự, lần sau tôi sẽ ném thẳng anh xuống dưới tầng.”
Tôi giật áo khỏi đầu, nghiêm túc nhắc nhở cậu: “Lâm Tử Tông! Như vậy là phạm pháp đấy!”
“Hả?”
“Cậu ném tôi xuống tầng, tôi mà chết thì cậu sẽ thành tội phạm!”
Tôi ngồi bật dậy, tranh thủ liếc quanh xác nhận không có phân chó, phân người gì cả thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lên giọng trách: “Ba mẹ cậu dạy cậu kiểu gì vậy hả!”
Ngay khi câu đó vừa buột miệng, khuôn mặt vốn luôn vô cảm của cậu ấy thoáng thay đổi.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.
Sát thủ máu lạnh mười bốn tuổi tiếp tục dùng ngữ điệu bình thản nói với tôi: “Xin lỗi, họ chết cả rồi, không còn ai dạy tôi làm người nữa.”