Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 30
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Về mặt tình cảm, tôi có thể xem là thuộc kiểu dậy thì muộn.
Bởi vì mãi đến sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, dưới sự ép buộc của tôi, Lâm Tử Tông mới viết cho tôi một bức thư. Trong thư, cậu ấy thú nhận rất nhiều điều.
Điều quan trọng nhất trong đó là, trước khi tôi tỏ tình với cậu ấy, cậu đã sớm có tình cảm với tôi rồi.
Nhưng con người cậu ấy luôn giấu kín mọi cảm xúc trong lòng, huống hồ còn là chuyện tình cảm.
Huống chi, người cậu ấy thích lại là tôi.
Lúc cầm bức thư đó, tôi kích động đến mức tay run cầm cập: “Sao em không nói sớm hơn chứ!”
Tôi dám thề, nếu hồi đó cậu ấy tỏ tình với tôi, dù tôi chưa thích cậu hay chưa xác định được xu hướng tính dục của mình, tôi cũng sẽ không hề do dự đồng ý ngay, và ở bên cậu ấy mãi mãi.
Từ năm mười lăm tuổi, đầu óc tôi đã chỉ toàn là Lâm Tử Tông.
Cậu ấy bảo tôi làm gì thì tôi làm cái đó. Yêu đương thôi mà, có gì to tát đâu, chắc chắn tôi sẽ không từ chối.
Thế mà Lâm Tử Tông lại nói: “Vậy là phạm pháp rồi.”
Thỉnh thoảng tôi cũng thấy hơi hối hận, lẽ ra tôi nên tỏ tình sớm hơn một chút.
Giao thừa năm hai đại học, cuối cùng tôi cũng nhận ra, có lẽ tôi đã thích cậu ấy thật rồi.
Giống như cái cách Đới Hạ Xuyên hôn Kiều Địch vậy, tôi cũng muốn được hôn Lâm Tử Tông.
Tuy khi tưởng tượng ra hình ảnh đó thì thấy có chút kỳ lạ —— dù gì trước đó tôi chưa từng hình dung đến chuyện mình hôn một người con trai.
Nhưng tôi nhanh chóng chấp nhận chuyện đó.
Đúng với tính cách không hay dằn vặt bản thân của tôi.
Là gay à? Vậy thì cứ yêu thôi.
Yêu trai cũng chẳng phạm pháp, chẳng trái đạo lý.
Không vi phạm pháp luật quốc gia thì tức là hợp lý.
Hồi đó tôi chấp nhận việc mình bỗng dưng “cong” nhanh gọn đến vậy đấy.
Nhưng sau này ngẫm lại, tôi lại thấy có khi không phải tự dưng mình “cong”, biết đâu tôi đã “cong” sẵn từ trong trứng nước. Nếu không thì Lâm Tử Tông đâu có dụ dỗ tôi, chẳng tán tỉnh tôi, thậm chí còn luôn giữ khoảng cách với tôi, vậy mà tôi vẫn “cong” được đấy thôi? Cho nên chắc chắn đây là số mệnh.
Tôi sinh ra là để yêu Lâm Tử Tông.
Để mau chóng thích nghi với vai diễn “đồng tính” này, sau đêm giao thừa năm đó, tôi điên cuồng tìm xem đủ thứ phim ảnh, sách vở về cộng đồng LGBT. Xem đến mức hoa mắt chóng mặt, để tạo tiền đề cho lần tỏ tình sau này, tôi còn chia sẻ từng thứ một cho Lâm Tử Tông sau khi xem xong.
Thật ra hồi đó Lâm Tử Tông cũng cảm thấy sự lạ thường từ tôi.
Đầu học kỳ hai năm hai, cậu ấy đã bắt đầu chuẩn bị thi lên thạc sĩ.
Phải nói là Lâm Tử Tông nhà tôi rất kiên cường. Khi người ta còn đang loay hoay chơi bời thì cậu ấy đã bước lên một tầm cao mới.
Từ khi nhận ra mình thích cậu ấy, tôi càng hay chạy tới tìm cậu hơn.
Hễ có thời gian là tôi lại quấn quýt bên cậu ấy.
Khi cậu ấy học bài trong thư viện thì tôi cũng len lỏi vào theo. Mấy lần bị quản lý chặn lại ở cửa, hỏi sao không quét thẻ.
Ban đầu tôi lấy lý do quên mang thẻ để qua chuyện. Nhưng chắc sau đó quản lý để ý thấy lần nào tôi cũng không quét thẻ, thế là khẳng định luôn tôi không phải sinh viên trường này, kiên quyết giữ tôi lại.
Tôi cầu cứu Lâm Tử Tông, mong cậu ấy nói giúp vài lời để họ cho tôi vào.
Kết quả, cậu ấy bảo với người ta rằng: “Thưa thầy, nguyện vọng một của anh ấy đúng là trường mình ạ.”
Giữa sảnh thư viện đang yên ắng, chỉ vang vọng tiếng lòng tôi tan nát.
Dù sao sau đó chuyện này cũng được giải quyết ổn thỏa. Với cái lưỡi không xương cùng nhân cách và sức hút siêu phàm của tôi, tôi đã kể cho quản lý nghe bằng giọng đẫm lệ rằng mình đã khao khát được làm học sinh của ngôi trường này ra sao. Quản lý bị thuyết phục mạnh mẽ bởi điều đó, đến nỗi nói lần sau cứ vào tự nhiên đi, còn không quên dặn tôi: “Sang năm thi cao học cố lên nhé, tương lai của em sẽ rất đáng mong chờ.”
Tôi đắc ý vì vượt ải thành công, Lâm Tử Tông lại nhìn tôi với vẻ chê bai: “Rất đáng mong chờ à? Nói dối thì đúng hơn.”
Cậu ấy rất thích vạch trần tôi.
Tôi không phải người hay để bụng, nhưng chuyện này thì tôi nhớ rõ.
Thế nên sau này mỗi lần cậu ấy giả vờ nói mình chẳng thích tôi tí nào, tôi sẽ mang hết bằng chứng cậu ấy yêu tôi ra khiến cậu ấy không kịp trở tay.
Nói tóm lại, năm đó vì muốn ở bên Lâm Tử Tông lúc cậu ôn thi lên thạc sĩ, tôi cũng thường xuyên ra vào thư viện.
Nhưng khi cậu ấy đang học tập, thì tôi lại viết một cuốn thơ cho cậu ấy.
Tôi biết, nghe thật sến sẩm.
Nhưng tôi tự hào vì điều đó.
Sau này cuốn thơ đó bị tôi chôn dưới một gốc cây trong khu dân cư cũ. Vài năm sau quay lại tìm thì cái cây cũng chẳng còn nữa.
Chẳng biết tình yêu nồng cháy dành cho Lâm Tử Tông mới nhen nhóm trong tôi năm đó đã bay đi đâu theo gió rồi.
Tôi ngồi đó viết thơ, còn cậu ấy ngồi ngay bên cạnh. Mỗi lần tôi trộm liếc nhìn cậu ấy thì đều thấy mình như thi sĩ lãng mạn nhất trên thế giới này.
Tôi chẳng giỏi làm thơ, cũng không biết gieo vần, nhưng từng chữ tôi viết đều đong đầy tình nghĩa.
Tình yêu ở tuổi dậy thì đúng là kỳ diệu, trong lòng trong mắt chỉ có mỗi một người.
Tôi dốc hết cả tâm can để cảm nhận tình yêu mình dành cho cậu ấy, rồi nhanh chóng tìm thấy cơ hội để tỏ tình với cậu ấy.
Hôm đó là lập xuân, một ngày đẹp trời.
Tôi rủ Lâm Tử Tông đi xem phim nhưng cậu ấy từ chối.
Tôi la lối, khóc lóc, lăn lộn: “Đi mà đi mà, xem phim xong còn chuyện quan trọng hơn nhiều!”
Cậu ấy vừa cúi đầu ăn món mì gà cay mà cậu chưa bao giờ chán, vừa bình thản hỏi: “Chuyện gì quan trọng?”
“Tỏ tình với em chứ còn gì nữa!”