Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 5
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nhờ có sự phối hợp và nỗ lực từ nhiều phía, cuối cùng Lâm Tử Tông cũng được chuyển hẳn đến nhà tôi ở.
Từ khi biết cha mẹ cậu ấy bị sát hại, mỗi lần nhìn thấy Lâm Tử Tông là tôi lại không kìm được mà muốn đối xử tốt với cậu ấy.
Điều này chứng tỏ, dù bề ngoài tôi có vẻ ngỗ nghịch, bướng bỉnh, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một tâm hồn thuần khiết, giàu tình cảm.
Tôi sắp xếp lại phòng mình, nhường hai phần ba không gian cho Lâm Tử Tông, chỉ giữ lại một phần ba cho bản thân.
Tôi lấy hết bộ truyện 《SLAMDUNK》 mà mình đã cất công sưu tầm ra cho cậu ấy xem. Còn lúc hai đứa cùng xem 《Thám Tử Lừng Danh Conan》 thì tôi sẽ ân cần chỉ cho cậu ấy biết ai là hung thủ ngay từ đầu.
Tôi dốc hết sức để cậu ấy vui, nhưng dường như Lâm Tử Tông không biết cười, cũng chẳng bao giờ khóc.
Lâm Tử Tông, ở tuổi mười bốn, mãi mãi là một thiếu niên không chút biểu cảm.
Đôi khi tôi cũng thấy hơi bực mình. Tôi đã cố gắng đến thế này rồi mà sao cậu ấy không thể cười một lần? Trước sự nịnh nọt của tôi, cậu ấy chẳng hề có chút phản ứng nào, khiến tôi trông thật ngốc nghếch.
Có lần tôi thực sự nổi giận, thế là tức tối chạy ra khỏi phòng – để mách mẹ.
Thật ra phản xạ đầu tiên của tôi là định cãi nhau với cậu ấy, nhưng tôi đã kịp dừng lại.
Lâm Tử Tông thật đáng thương. Cậu ấy không còn cha mẹ, không còn nhà cửa. Họ hàng không những không muốn nuôi dưỡng mà còn nhăm nhe chiếm đoạt tài sản của gia đình cậu. Những chuyện đã xảy ra với cậu ấy đủ sức nghiền nát tôi, vậy mà cậu ấy vẫn kiên cường sống từng ngày một cách nghiêm túc, thậm chí còn luôn giữ vững vị trí đứng đầu lớp.
Nên tôi không thể cãi nhau với cậu ấy được. Cậu ấy đã quá vất vả rồi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới việc tôi mách mẹ.
Tôi chạy đi tìm mẹ, đề nghị mẹ đưa Lâm Tử Tông đi khám.
Hồi đó tôi chưa biết trên đời có nghề gọi là bác sĩ tâm lý, nên mới đưa ra lời đề nghị: “Mẹ ơi, hình như em ấy bị liệt mặt rồi, mẹ đưa em ấy đi khám thử xem.”
Thế là mẹ mắng tôi một trận.
Mẹ bảo Lâm Tử Tông không bị liệt mặt, mà là quá mệt mỏi.
Hôm đó là lần đầu tiên tôi được nghe mẹ kể về những gì đã xảy ra với cậu ấy. Nghe xong, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cậu ấy không khóc cũng chẳng cười.
Lâm Tử Tông vốn rất hạnh phúc.
Gia đình cậu ấy ở tỉnh bên, cha mẹ làm ăn kinh doanh, điều kiện kinh tế rất tốt.
Người ta hay nói đàn ông có tiền thường sinh hư, nhưng cha mẹ cậu ấy thì luôn tình cảm mặn nồng, và vô cùng yêu thương con trai.
Một gia đình ba người gói trọn mọi hình dung của tôi về hai chữ “hạnh phúc”.
Thế nhưng, tất cả đã kết thúc vào đúng ngày sinh nhật mười bốn tuổi của Lâm Tử Tông.
Sáng hôm đó, trước khi đi học, cậu ấy còn hẹn với cha mẹ rằng chiều tan học sẽ cùng nhau ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn. Mẹ nói đã đặt bánh sinh nhật, cha bảo đã chuẩn bị sẵn quà cho cậu ấy rồi.
Cậu mong chờ suốt cả ngày, vậy mà đến giờ tan học lại chẳng thấy ai đến đón.
Không đến thì thôi, cậu ấy có thể tự về nhà.
Lâm Tử Tông đeo chiếc ba lô to đi bộ về. Ban đầu cậu còn mong sẽ gặp cha mẹ đến trễ trên đường, nhưng mãi đến khi về đến cửa nhà cũng không thấy bóng dáng họ đâu.
Hồi đó, nhà cậu ở tầng hai trong một khu chung cư mới xây, vì mới nên còn ít người dọn đến ở.
Căn hộ thuộc loại lớn, mỗi tầng chỉ có một nhà. Cậu vừa lên đến nơi đã thấy cửa nhà khép hờ.
Chìa khóa vẫn còn trong tay, nhưng không cần dùng nữa.
Lâm Tử Tông đẩy cửa bước vào, thứ xộc vào mũi lại là một mùi hương xa lạ.
Mãi sau này cậu mới biết, đó là mùi máu tươi.
Cậu chỉ mới bước vào vài bước, đã nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời này cũng không thể nào quên được.
Ngay gần cửa ra vào, cha cậu ấy nằm ngửa trên sàn, bên dưới là một vũng máu lớn đã bắt đầu chuyển sang màu đen.
Cậu sững người đứng đó, nhìn gương mặt biến dạng của cha mà không biết phải làm sao.
Không xa thi thể của cha là mẹ cậu, bà nằm nghiêng với mái tóc rối bù che kín khuôn mặt, ruột bị moi ra.
Những chuyện này không phải do mẹ kể lại. Mà sau này tôi lén đến quán net, tra từng bài báo một, ráp nối từng chút thông tin mới biết được.
Chỉ mới đọc mấy dòng chữ đó qua màn hình máy tính thôi mà tôi đã thấy rợn tóc gáy. Rõ ràng là mùa xuân đang đến mà cả người tôi lại lạnh toát.
Tôi không thể tưởng tượng nổi lúc đó Lâm Tử Tông đã phải chịu đựng cú sốc đến mức nào, càng không thể hình dung được cậu ấy phải nghị lực ra sao để bước ra khỏi vực thẳm ấy.
Mãi nhiều năm sau, tôi mới đủ can đảm nhắc đến cái chết của cha mẹ cậu với chính cậu.
Lâm Tử Tông nói với tôi: “Anh biết điều đau khổ nhất là gì không?”
Cậu bảo: “Điều đau khổ nhất là khi em còn chưa kịp chấp nhận những gì vừa xảy ra, thì điện thoại trong nhà đã reo lên, nhân viên tiệm bánh gọi điện báo giao bánh sinh nhật.”
Chiếc bánh được đặt đúng giờ để mừng sinh nhật cậu, nhưng cậu lại không thể ăn mừng sinh nhật được nữa.
“Khoảnh khắc đó em thấy thật nực cười.” Lâm Tử Tông nói với tôi, “Em, năm mười bốn tuổi, đã thấy sự nực cười của thế giới này rồi.”
Đúng là quá nực cười.
Từ ngày hôm đó trở đi, thế giới của Lâm Tử Tông không còn ngày đẹp trời nữa. Dù ánh mặt trời có rực rỡ đến đâu thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu ấy.
Tôi bắt đầu hiểu được nỗi buồn tràn ngập như lũ trong lòng cậu.
Kể từ đó, tôi không còn bắt Lâm Tử Tông phải cười nữa.
Nhưng tôi cũng có một điều ước mới: Một ngày nào đó, tôi nhất định phải mang đến một ngày đẹp trời cho Lâm Tử Tông.