Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 6
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi không biết tình cảm mình dành cho Lâm Tử Tông bắt đầu thay đổi từ khi nào. Khi tôi nhận ra rằng mình có những suy nghĩ khó tả về cậu ấy thì chúng tôi đã học đại học rồi.
Hai năm cuối cấp ba, Lâm Tử Tông đã chuyển đến sống ở nhà tôi.
Lúc ấy tôi mới biết, mẹ tôi và mẹ cậu ấy là bạn thân thuở nhỏ. Nhưng khi cả hai vào cấp hai, vì một chút hiểu lầm mà hai cô gái vốn tính tự trọng cao ấy đều không ai chịu xuống nước làm hòa trước, nên tình bạn ấy đã tan vỡ.
Tuy không còn liên hệ nữa, nhưng hai người vẫn hỏi han về đối phương thông qua những người khác.
Suốt những năm tháng ấy, cả hai đều có cuộc sống ổn định, vì từng là bạn thân thuở thiếu nữ nên họ vẫn thầm mừng cho đối phương.
Trước khi chuyện xấu xảy ra với ba mẹ của Lâm Tử Tông, mẹ tôi đã tình cờ gặp lại mẹ cậu ấy khi đi công tác.
Thời gian trôi qua, hai thiếu nữ đều đã trưởng thành, cuối cùng cũng mở lòng hàn huyên chuyện cũ. Họ vừa cảm thán sự ngây dại của tuổi trẻ, vừa vui mừng vì cuối cùng đã tìm lại được nhau.
Sau đó hai người thường xuyên liên lạc, như thể suốt bao năm qua họ chưa bao giờ đánh mất nhau.
Họ còn hẹn hai gia đình sẽ cùng đi du lịch vào mùa hè.
Đáng tiếc thay, ba mẹ Lâm Tử Tông đã không còn đợi được đến mùa xuân năm đó.
Kẻ giết hại ba mẹ Lâm Tử Tông đã nhanh chóng bị bắt. Hắn là đối tác làm ăn của gia đình cậu, hắn ta muốn kiếm lời bất chính từ dự án hợp tác nhưng không thể thương lượng được với ba cậu ấy, nên đã ra tay tàn độc.
Sau khi bị bắt, hắn ta vẫn còn căm phẫn nói: “Thật tiếc khi để con nó thoát được.”
Vào buổi tối đọc được tin tức về vụ án, tôi mơ thấy kẻ giết người đó cầm một con dao rất lớn đuổi theo để sát hại Lâm Tử Tông.
Trong mơ tôi muốn bảo vệ Lâm Tử Tông, nhưng dù tôi làm gì cũng vô ích. Họ dường như không nhìn thấy tôi, cuối cùng tôi chỉ có thể đứng nhìn cậu ấy chết thảm dưới tay tên ác quỷ.
Cơn ác mộng làm tôi giật mình tỉnh dậy, ướt đẫm mồ hôi, thì thấy Lâm Tử Tông vẫn đang say ngủ trên chiếc giường đơn bên cạnh.
Sau đó tôi nhận ra, chính Lâm Tử Tông đã dạy tôi về cái chết.
Cuộc sống vô lo vô nghĩ của tôi, bởi vì gặp cậu ấy năm 15 tuổi, mà bỗng trở nên phức tạp và nặng nề hơn.
Lâm Tử Tông học rất giỏi.
Trong hai năm học cùng lớp, gần như cậu ấy luôn đứng đầu lớp, thậm chí có khi còn vươn lên vị trí đứng đầu toàn khối.
Tuy tôi không đến mức đội sổ, nhưng so với cậu ấy thì tôi thật chẳng đáng gì.
Thỉnh thoảng tôi còn hỏi đùa cậu ấy: “Em có thể chia sẻ bí quyết không? Kiểu như làm sao để chỉ sau một đêm có thể biến thành thiên tài. Anh chẳng dám tranh vị trí số một với em đâu, anh chỉ cần đứng thứ hai là được rồi.”
Mỗi khi nghe vậy, Lâm Tử Tông sẽ gật đầu rồi nói với tôi: “Nằm mơ là được.”
Cậu ấy là người như vậy, không hề có khiếu hài hước chút nào.
Tuy nhiên, cậu ấy vẫn giúp tôi rất nhiều trong học tập. Dù không phải ai cũng có cơ hội chép bài tập của học sinh giỏi nhất lớp, và cũng không phải ai chép xong bài lại được chính người học giỏi ấy ngồi xuống bắt làm lại từ đầu.
Trong hai năm trung học, chúng tôi vừa là thầy vừa là bạn — tôi tự cho là vậy, còn Lâm Tử Tông thì chẳng mấy khi để tâm đến tôi.
Nhưng thật ra tôi biết, trong hai năm sống ở nhà tôi, cuộc sống của Lâm Tử Tông cũng không tệ lắm.
Dù cậu ấy vẫn ít khi cười, không có khiếu hài hước, nhưng đã trò chuyện nhiều hơn, có hoạt động gì của lớp, cậu ấy cũng tự nguyện tham gia.
Tôi nghĩ mình đã mang lại chút ánh sáng cho cậu ấy.
Trước kỳ thi đại học, thậm chí cậu ấy còn đồng ý cổ vũ cho tôi khi tôi chơi bóng rổ.
Tôi vui mừng khi thấy Lâm Tử Tông như vậy, cậu dần tìm lại được sự sống động của một con người, cảm nhận được cuộc sống tươi đẹp mỗi ngày.
Vào thời điểm gần kỳ thi đại học, dưới sự “chỉ dạy” của Lâm Tử Tông, tôi đã khó khăn lắm mới vươn lên top 10 từ vị trí hạng ba mươi mấy trong lớp.
Năm đó kỳ thi đại học diễn ra trong bối cảnh có nhiều cải cách, trước đây chúng tôi phải dựa vào điểm dự kiến để đăng ký nguyện vọng, nhưng năm đó phải có kết quả thi rồi mới được đăng ký nguyện vọng.
Điều này an toàn hơn nhiều, giảm thiểu rủi ro trượt trường.
Vậy mà khi tôi bắt đầu nghĩ rằng mình có thể may mắn thi tốt hơn bình thường, và có thể vào cùng trường đại học với Lâm Tử Tông, thì cậu ấy lại chuẩn bị rời đi.
Lâm Tử Tông vẫn giữ hồ sơ học bạ ở tỉnh lân cận, chỉ tạm thời đến đây học, đến kỳ thi đại học, cậu ấy phải về quê dự thi.
Khi đó còn hai tháng nữa là đến kỳ thi, tôi hỏi cậu ấy: “Thi xong em có về không?”
Hôm đó là chủ nhật, buổi chiều chúng tôi còn phải đi học.
Cậu ấy vừa thu dọn đồ đạc vừa trả lời: “Chắc không về nữa đâu.”
Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi lại thấy vô cùng ủ rũ.
Tôi ngồi trên giường, nhìn bóng lưng đang thu dọn đồ đạc của cậu ấy, không biết cậu ấy đang mang biểu cảm gì, và tôi cũng chẳng rõ mình đang mang biểu cảm gì.
Sau đó tôi bỏ bữa cơm trưa và ra ngoài, đến tối trở về thì Lâm Tử Tông đã không còn ở nhà.
Căn phòng của tôi bỗng thấy trống vắng hơn, đồ đạc của Lâm Tử Tông đã biến mất hoàn toàn.
Lúc đó tôi mới nhận ra, đồ đạc của cậu ấy ít tới mức đáng thương.
Quanh năm cậu ấy chỉ có vài bộ quần áo, phần lớn thời gian chúng tôi đều mặc đồng phục.
Thứ nhiều nhất của cậu là sách vở, tôi nhận ra lúc cậu ấy đi có mang theo bộ truyện 《 SLAMDUNK 》mà tôi đưa.
Tôi hỏi mẹ: “Lúc đi Lâm Tử Tông có để lại lời nhắn gì cho con không mẹ?”
Mẹ tôi đáp: “Em ấy chúc con thi tốt.”
“…… Chắc mẹ nói vậy phải không?”
Tôi chắc chắn đó không phải lời của Lâm Tử Tông, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại có thể đoán ra ngay.
Có lẽ vì tôi đã tin chắc cậu ấy không bao giờ nói những lời như vậy, cậu ấy chỉ biết nói: “Tiêu Phóng, yên lặng.”
Tôi ngồi ủ rũ trên giường, lòng trống rỗng.
Tối hôm đó tôi nằm trên giường, nằm quạt gió và suy nghĩ: Thi xong tôi phải đi tìm cậu ấy.
Về lý do tại sao phải tìm cậu ấy thì lúc đó tôi cũng không rõ.