Chương 4

Ngày Hè Mất Khống Chế Nói Dối thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa đêm rơi tí tách trên những chiếc lá ngoài sân, âm thanh ấy len lỏi vào trong nhà, vô tình che lấp đi những thanh âm dịu dàng, ngọt ngào không ai lường trước trong buổi sáng tĩnh mịch.
Ánh mặt trời xuyên qua lớp mây mờ, nhẹ nhàng chiếu rọi xuống mặt đất. Tiếng nói chuyện từ tầng dưới thỉnh thoảng vang lên. Vân Hồi Chi là người đầu tiên tỉnh giấc.
Khi mắt đã quen với bóng tối, cô nhận ra người nằm bên cạnh đang quay lưng về phía mình, khoảng cách giữa hai người chừng hơn nửa cánh tay – một khoảng cách xa lạ, như thể đêm qua chưa từng xảy ra điều gì.
Ý thức được điều ấy, Vân Hồi Chi cảm thấy một chút kỳ lạ. Nghĩ ngợi vài phút, cô nhận ra mình không hề khó chịu.
Cô cũng chẳng bận tâm người trước mặt sẽ đối xử với mình ra sao, chỉ thấy mọi chuyện thật thú vị.
Có lẽ, tình duyên chớp nhoáng chính là như vậy.
Trước giờ cô chưa từng trải qua, chỉ nghe người ta đồn thổi. Không mong đợi, cũng chẳng bài xích.
Khi Sở Nhược Du xuất hiện bất ngờ, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, mọi thứ cứ thế diễn ra.
Một lần thử vì hứng khởi nhất thời, hình như cũng không tệ. Ít nhất, trải nghiệm thân mật cùng một mỹ nữ không hề tồi, lại còn mới mẻ và vui vẻ.
Nhưng đến sáng nay, sau một đêm, cô mới nhận ra cả hai đều quá liều lĩnh, thiếu cảnh giác với đối phương, cũng chẳng nghĩ đến những hệ lụy có thể xảy ra.
Vừa bước xuống giường được vài bước, đầu cô nặng trịch, chân thì nhẹ bẫng. Những ký ức vụn vỡ ùa về, khiến tim cô khẽ run lên.
Hơi thở quấn quýt, lời thì thầm bên tai, những nụ hôn dài nồng cháy và thân nhiệt nóng bỏng.
Cô tiếp tục suy nghĩ: bản thân mình chẳng sao vì tính liều lĩnh, không quá quý trọng chính mình, lại thêm sự tự tin rằng ở thị trấn Kiêm Gia này, cô luôn nắm thế chủ động. Vậy còn Sở Nhược Du thì sao?
Tại sao nàng lại không lo lắng?
Ly hôn vì thất vọng, đến đây tìm k*ch th*ch ư?
Vừa tắm rửa, cô vừa miên man suy nghĩ. Ra khỏi phòng, thấy Sở Nhược Du vẫn chưa tỉnh.
Tinh lực của vị tỷ tỷ này cũng chỉ ở mức trung bình.
Vân Hồi Chi thầm nhận xét xong, chỉnh tề quần áo, một mình ra ngoài ăn sáng.
Quán sáng ở con phố kế bên do một cặp vợ chồng làm chủ, sạch sẽ hơn những nơi khác. Chủ yếu là đồ ăn cũng rất ngon. Mỗi tuần, Vân Hồi Chi phải ghé ba đến năm lần.
Ăn xong, cô mua thêm một phần bún mang về cho Sở Nhược Du.
Bà chủ quán vừa gói đồ vừa hỏi: “Mang về cho ai vậy con?”, Vân Hồi Chi thuận miệng đáp: “Cũng cho cháu thôi dì ơi, về đến nơi lại đói, ăn thêm phần nữa cho no.”
“Con gầy đến mức eo chỉ bằng một gang tay, mà ăn khỏe vậy hả? Mang cho bạn trai mới quen à?” – Bà chủ trêu chọc.
“Dì ơi, trí tưởng tượng dì phong phú thật đấy.”
Đầu tiên, giới tính đã sai rồi.
Vân Hồi Chi chẳng bận tâm, xỏ đôi giày trắng ra cửa, cẩn thận né những vũng nước, thong thả xách túi bún đi về.
Trong sân, cô chào vài vị khách quen. Vừa bước vào sảnh, Tiểu Chương ở quầy lễ tân đã nhìn cô với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
Cô thầm nghĩ: sự khác biệt giữa người với người đúng là một bất công lớn.
Tiểu Chương trời sinh đã có khuôn mặt cau có, làm lễ tân mà chưa bị khách phàn nàn đã là điều hiếm. Có lẽ đã từng bị phàn nàn mà bản thân không hay.
Nhưng chính nét mặt ấy, khi xuất hiện trên gương mặt Sở Nhược Du lại trở nên mê hoặc, dễ chịu lạ thường.
Không biểu cảm, chỉ nhìn thẳng, khiến người ta không nhịn được mà phải nhìn lại.
Thấy Tiểu Chương có vẻ muốn nói gì, Vân Hồi Chi vòng qua hỏi: “Có chuyện gì vậy? Em gái cậu lại nhờ mang đồ cho tôi à? Bảo không cần đâu.”
“Mang, mà lại không mang.”
“Ý gì cơ?” – Vân Hồi Chi khó hiểu.
Tiểu Chương nói gọn: “Em ấy định mang bữa sáng cho cô, tôi nói tối qua cô ngủ chung phòng với một người phụ nữ khác, không phải kiểu bạn bè bình thường. Em ấy đau lòng lắm, nói không bao giờ muốn gặp lại cô nữa.”
“Xuất sắc!” – Vân Hồi Chi thầm khen khả năng ăn nói của Tiểu Chương. “Cảm ơn cậu đã giúp tôi.”
Tiểu Chương không phải đang giúp cô, chỉ là nói sự thật mà thôi.
Nghĩ lại lúc đăng ký phòng hôm qua, hai người nhìn nhau như chưa từng quen, “Cô với cô ấy thật sự không thân à?”
“Rồi sẽ thân thôi.” – Vân Hồi Chi cười.
Tiểu Chương hiểu ý, nhưng chẳng mặn mà với chuyện con gái, thầm nghĩ em gái mình sớm từ bỏ thì tốt, rồi cúi đầu đọc sách tiếp.
Về đến phòng, Sở Nhược Du đã tỉnh, lười biếng tựa đầu vào giường, đang gõ tin nhắn trên điện thoại.
Tiếng cửa mở rồi đóng khiến nàng ngẩng đầu lên sau khi gửi xong tin cuối, ánh mắt bình thản, chẳng biểu cảm gì.
Hai người nhìn nhau, Vân Hồi Chi như bị một chú nai con lao ra từ bụi cỏ húc ngã, ngẩn người mất một lúc.
Sở Nhược Du vừa ngủ dậy, nét mặt còn vương chút lười biếng dịu dàng, pha lẫn sự mất tự nhiên mơ hồ.
Nghĩ đến lý do khiến nàng mất tự nhiên, Vân Hồi Chi khẽ nín thở, tâm trí bắt đầu bay xa.
Cô là người phá vỡ sự im lặng: “Chị tỉnh rồi, vừa hay, em mang bữa sáng về cho chị. Rửa mặt xong ra ăn nhé.”
Hộp đồ ăn được đặt lên chiếc bàn gỗ. Cô bước đến cửa sổ, quay người hỏi: “Rèm kéo ra được không? Cho thoáng khí. Hôm nay ngoài kia mát mẻ lắm.”
Mùi hương trong phòng thoang thoảng – một mùi hương phong tình, lén lút của đêm qua, mơ hồ mà sâu lắng, âm thầm lan tỏa, khiến người ta mặt đỏ tai nóng.
Sở Nhược Du không gật đầu cũng chẳng lắc, chỉ nhìn Vân Hồi Chi đến mức cô không hiểu vì sao, rồi khẽ hỏi: “Tay còn mỏi không?”
. . . .
Sáng nay, cơn mưa vội vã đã tạnh. Ngoài những tiếp xúc thân mật trên cơ thể, họ cũng đã trao đổi vài câu.
Trạng thái đối diện nhau thẳng thắn chẳng thể che giấu điều gì. Vân Hồi Chi cảm nhận rõ sự căng thẳng của Sở Nhược Du, pha chút vụng về bẩm sinh.
Đâu chỉ là chưa từng thử với con gái.
Vân Hồi Chi có lỗi nên không dám nghĩ nhiều. Khi kết thúc, cô không nhịn được nói: “Trông chị không giống người từng kết hôn.”
Ban đầu chỉ là lời trêu chọc giữa lúc * l**n t*nh m*, bị cảm xúc cuốn theo, muốn chọc nàng một chút.
Nói xong lại thấy không ổn. Lời này thật tệ. Người ta ly hôn, trong lòng chắc chắn không dễ chịu. Mình đúng là thiếu tế nhị.
Đang định xin lỗi, ai ngờ Sở Nhược Du lau đi những giọt nước mắt sinh lý, lấy lại vẻ lạnh lùng sau cơn cuồng nhiệt, bình thản đáp: “Chính vì chuyện này mà ly hôn.”
Vân Hồi Chi sững sờ, vô cùng kinh ngạc: “Anh ta… không được à?”
Chuyện này phần lớn khó mở lời. Sở Nhược Du sắc mặt cứng lại, xấu hổ cúi mắt, im lặng một lúc mới khẽ nói: “Ừm… trước giờ vẫn không mấy khi thành công.”
Vân Hồi Chi chợt hiểu. Hóa ra là thiếu kinh nghiệm, hóa ra là lý do ly hôn, hóa ra là vì thế nàng mới chọn tìm một người bạn đồng hành tạm thời.
Không biểu lộ tâm trạng ra ngoài, cô ra vẻ người tốt an ủi: “Vậy thì ly hôn là đúng rồi, chị không có lỗi. Đời sống vợ chồng không hòa hợp ảnh hưởng đến tình cảm rất nhiều. Chị còn trẻ, đừng nản lòng. Cùng lắm thì tìm người khác, tìm một người… ‘giỏi’ hơn.”
Sở Nhược Du nghe xong nhìn cô một cái. Trong mắt còn vương lệ, ánh mắt lóe lên, vẻ mặt lại rất bình tĩnh – thậm chí còn có chút… vui vẻ?
Nàng đang vui vì điều gì?
Vân Hồi Chi ban đầu khó hiểu, rồi chợt thông suốt: chính mình đã mang đến cho nàng một trải nghiệm tuyệt vời sau khi nàng đã thất vọng và chán nản.
Chính mình – mới là người “giỏi” đó!
Ngầu!
Cô tự mãn, khẽ nhướng đôi mày liễu: “Chị còn muốn nữa không?”
Sở Nhược Du từ chối thẳng thừng: “Không cần, tôi hơi đau.”
“Đau chỗ nào? Sao có thể?”
Vân Hồi Chi hơi thất vọng, đành đưa tay ra cho nàng kiểm tra: “Móng tay tôi cắt rất sạch.”
“Thời gian hơi lâu, nên thôi.”
“Được rồi.”
Lúc nãy đúng là có chút tham lam, đòi hỏi nhiều. Vân Hồi Chi thành thật thừa nhận: “Thật ra tay em cũng mỏi lắm.”
Làm người ở trên, có lẽ cần rèn luyện nhiều nhất là cơ hàm – bởi mỗi khi đến lúc quan trọng đều phải cắn răng kiên trì, không thể để người ta mất hứng giữa chừng.
Bên A thờ ơ lên tiếng: “Luyện lực tay cho tốt vào.”
Giờ đây Sở Nhược Du lại quan tâm đến cô, khiến Vân Hồi Chi vừa mừng vừa lo, không khỏi suy nghĩ miên man.
Cô đi về phía giường, thấy những thứ tối qua tiện tay ném xuống gầm giường, lên tủ đầu giường – nơi nào cũng nhắc nhở về sự phóng túng đêm qua.
Bị sự hỗn độn và ánh mắt không mấy trong sáng của Sở Nhược Du khiến cô bối rối, thậm chí có chút thẹn thùng, bèn ngồi xuống mép giường.
Quay lưng về phía nàng, nhưng lời nói lại chẳng hề e dè: “Em không đau. Chị có muốn thử vào ban ngày không?”
Sở Nhược Du lạnh nhạt: “Không cần, cảm ơn.”
Rồi thêm một câu: “Hôm nay là hạng mục tính phí, vẫn nên để dành đến tối đi.”
Lời này khiến Vân Hồi Chi trăm mối tơ vò, đành quay đầu lại, ngây thơ chớp chớp mắt nhìn nàng.
Nhấn mạnh rõ ràng mối quan hệ tiền bạc như vậy, sợ cô quên mình là Bên B đúng không?
Sở Nhược Du quan sát biểu cảm của cô, thấy cô không chút khó xử. Dù cố tình nhắc đến vài lần chủ đề “tiền”, Vân Hồi Chi đều tỏ ra rất thoải mái.
“Vậy tối nay, em nghe theo chị toàn bộ. Chị có điều gì không hài lòng không? Chúng ta từ từ điều chỉnh, hoặc chị cứ thoải mái đưa ra yêu cầu, những gì em chấp nhận được đều sẽ đồng ý.”
Cô thậm chí còn rất chuyên nghiệp xin phản hồi, đưa ra lời hứa.
Vì những lời này, Sở Nhược Du dừng lại một chút: “Tạm thời không có.”
Vân Hồi Chi chắc chắn thấy nàng khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Thật hay giả?”
“Giả.”
Sở Nhược Du liếc cô một cái lạnh lùng, vén chăn xuống giường đi rửa mặt, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Vân Hồi Chi phát hiện ánh mắt sắc lạnh của nàng lại có nét quyến rũ riêng. Cũng chẳng buồn nghĩ vì sao nàng lườm mình, tâm trạng vẫn rất tốt, mở toang rèm và cửa sổ.
Mùi mưa sau cơn bão đã dịu đi so với lúc sáng cô ra ngoài, nhưng vẫn còn vương vấn, thoang thoảng bay vào phòng.
Sở Nhược Du bước ra, Vân Hồi Chi chủ động mở hộp bún giúp nàng: “Bún ở đây đặc biệt ngon, nước dùng thanh, không cay nhưng rất thơm.”
Cô đưa bộ đồ ăn qua, Sở Nhược Du vừa nhận vừa đánh giá cô bằng ánh mắt.
Cô khó hiểu: “Sao vậy?”
Sở Nhược Du nói: “Không có gì, chỉ nhìn chút thôi.”
Hôm nay Vân Hồi Chi chỉ buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, ăn mặc gọn gàng, không son phấn.
Thực ra lúc cô đi tắm, Sở Nhược Du đã tỉnh rồi. Nhưng chuyện hoang đường cứ thế xảy ra, nàng chẳng muốn đối mặt, nên nhắm mắt dưỡng thần.
May là Vân Hồi Chi ra ngoài rất nhanh.
Sau khi thỏa thuận giá cả, họ đã ấn định thời gian, kiểm tra sức khỏe.
Mọi thứ diễn ra đúng kịch bản – chỉ có con người Vân Hồi Chi, lại hoàn toàn ngoài dự đoán của nàng.
Chỗ nào cũng có chút đặc biệt.
Ai mà tin được hai từ “không có gì”. Vân Hồi Chi không truy hỏi, cố tình trêu đùa: “Chị nhìn em như vậy, em còn tưởng chị muốn em hôn chị đó.”
“Cũng được.” – Sở Nhược Du khẽ nói.
Vân Hồi Chi cười, nghiêng người hôn nhẹ lên môi nàng – một nụ hôn thoáng qua, mát lạnh.
Ánh mắt Sở Nhược Du cũng mát lạnh.
Nhưng Vân Hồi Chi không sợ. Cô thích sự tương phản này trên người nàng. Lúc cần nóng, thì sẽ nóng.
“Kế hoạch hôm nay của em là gì?” – Bên A hỏi.
Vân Hồi Chi báo cáo: “Hôm nay em chỉ dạo quanh thị trấn, làm quen phong thổ, có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào. Sao hả? Em sợ chị mệt.”
“Ừm, rất chu đáo.”
Sở Nhược Du gật đầu, nếm hai miếng bún: “Vị không tệ.”
“Sáng mai nếu chị dậy sớm được, em dẫn chị đến quán ăn, ngon hơn mua về.”
“Không dậy nổi đâu.” – Sở Nhược Du từ chối.
“Vậy em mỗi sáng mua về cho chị, chị có thể ngủ thêm một lát.”
Vân Hồi Chi nói với giọng rất dịu dàng.
“Cô tốt bụng vậy sao?”
“Em đương nhiên là người chịu thương chịu khó, chỉ cần chị ra lệnh.”
Tám trăm một ngày cơ mà, không thể làm không công được.
Vân Hồi Chi ngồi xuống, cầm chiếc quạt tròn trên bàn quạt cho nàng: “Lát nữa chị nên thay đồ kín đáo hơn, vết tích hơi nhiều đó.”
Cô thề là không cố ý để lại dấu, chỉ tại da Sở Nhược Du mỏng, chỉ cần hơi m*t một chút là đỏ ửng lên.
Chiếc váy ngủ này không che hết, mọi thứ lộ rõ, khiến người ta dễ liên tưởng, ban ngày mà đã gợi cảm.
Sở Nhược Du không ngẩng đầu, ra lệnh: “Tôi đang ăn, dời mắt cô khỏi người tôi đi.”
“Đã dời rồi.”
“Trong lòng đang nghĩ gì?” – Nàng không buông tha.
“Chị ăn trước đi, em sợ nói ra chị lại không ăn nổi nữa.”
Vân Hồi Chi quạt mạnh hơn.
Sở Nhược Du đặt đũa xuống, rút tờ giấy lau miệng, ánh mắt lưu chuyển, khẽ dỗ dành: “Ăn xong rồi, nói cho tôi nghe đi.”